Yêu Em Rồi Đấy
xuống chứa đầy những ngôi sao xanh bé xinh xuống bàn rồi ôm chằm lấy Trúc Chi mà thút thít.
- Cậu không sao rồi, thật may quá. Tớ cứ sợ cậu sẽ xảy ra chuyện. Hôm qua D.A boy không cho phép tớ ở lại với cậu. Tớ lo lắm.
- Không sao rồi!
Trúc Chi dúi vào tay An An mảnh khăn giấy.
- Tớ nhặt lại toàn bộ số ngôi sao cho cậu rồi nè! Nhưng những cái bị hư tớ không sửa lại được.
- Cảm ơn!
Trúc Chi ôm gọn lọ thủy tinh vào lòng bàn tay. Những ngôi sao xanh bé nhỏ luôn làm lòng cô dịu êm.
- Có bị thương không?
- Tớ à? À tớ không sao. cảm ơn cậu vì lúc đó đã che chở cho tớ,...hix...nếu cậu mà có chuyện gì thì tớ...tớ...
- Được rồi. Không sao rồi. - Trúc Chi vuốt tóc An An như dỗ dành một đứa trẻ.
- Cũng may lúc đó D.A boy đến giúp nếu không bọn mình cũng tiêu.
- D.A boy? Hắn giúp chúng ta? - Trúc Chi nhíu mày tỏ vẻ ngờ vực.
- Ừ! Là anh ấy. Cậu không biết đâu nhìn anh ấy lúc đó đáng sợ lắm. Anh ấy đã...
An An chưa nói hết câu thì trên bục giảng Thành Nam cao giọng.
- Tin mới đây. Minh Minh khối 12 hôm qua bị D.A boy trừng phạt đã chính thức bị đuổi học sáng nay, những người có liên quan cũng đều bị đuổi.
Cả lớp đều im lặng đưa mắt về phía An An và Trúc Chi. Tất cả đều có chung một thắc mắc là tại sao hai cô bạn này vẫn bình an vô sự mà ngồi đây. Như hiểu được ý của cả lớp Thành Nam cười gượng gạo nói giọng chữa cháy.
- À tất nhiên hai bạn Trúc Chi và An An lớp ta không bị đuổi. Hai bạn là nạn nhân mà.
Sau câu nói của Thành Nam những cái đầu nhanh nhạy còn lại lập tức hiểu ra vấn đề rằng cô gái kia có sự che chở ngầm của cả thiên thần và ác quỷ.
- Trừng phạt? - Trúc Chi nhíu mày nhìn về phía An An chờ đợi một lời giải thích.
- Hôm qua khi cậu bị đánh ngất D.A boy đã xuất hiện, anh ấy không nói không rằng thẳng tay tát mạnh vào mặt Minh Minh mấy cái không những thế anh ấy còn túm tóc rồi dập đầu chị ấy vào tường như chị ấy đánh cậu vậy. Chưa hết đâu D.A boy còn thẳng tay cắt luôn mái tóc mái của chị ấy. Khiếp lắm! - An An rùng mình.
Trúc chi nghe xong liền đảo mắt nhìn xung quanh, ai nấy cũng đều đang nhìn cô bằng ánh mắt e ngại. Khẽ thở dài Trúc Chi nằm áp mặt xuống bàn. Đấy là quyền lực của D.A boy đó sao? Cô không biết mình nên vui hay nên buồn khi có sự chở che từ ác quỷ.
- Cậu thật là may mắn, lần nào gặp chuyện cũng có những nhân vật đặc biệt giúp đỡ. Cậu có cảm ơn Iceboy chưa? Anh ấy đã từng giúp lần cậu bị ngất ở canteen đấy!
- Chưa. Tớ quên mất nhưng tớ không biết mặt anh ấy.
- Này, nói nhỏ cậu nghe tớ vừa phát hiện ra chuyện này - An An hơi cuối người xuống, nhỏ giọng. - Iceboy Đông Quân và cậu rất giống nhau.
- Giống?
- Ừm! Hai người đều có ánh mắt lạnh nhưng dường như trong đáy mắt có ẩn chứa niềm đau nào đó. Iceboy cũng hay ngồi một mình nghe nhạc hoặc đọc sách như cậu, anh ấy chơi violin cũng rất giỏi, những điệu nhạc anh ấy chơi cũng buồn bã như cậu vậy.
Ánh mắt An An chợt long lanh. Trúc Chi khẽ cười.
- Thích rồi à?
- Gì? Tớ...t...
Giáo viên vào lớp, câu trả lời bị bỏ dở.
***
Buổi trưa Trúc Chi không tài nào chợp mắt được, cô đi lang thang trong khu vườn trường. Không gian yên tĩnh chợt vang lên tiếng đàn violin. Là giai điệu chậm buồn của bản Sad violin. Từng nốt nhạc bay theo gió lặng lẽ làm căng tràn những nhung nhớ.
Bước vội về phía tiếng đàn phát ra Trúc Chi chết đứng khi đập vào mắt cô là hình ảnh một người thanh niên có dáng cao và gương mặt đượm buồn đang chơi đàn. Từng cung đàn khẽ run lên thả vào gió cung bậc du dương trầm lắng.
Nước mắt lăn dài trên đôi má, Trúc Chi mấp máy môi giọng bắt đầu lạc đi.
- Phong?
Tiếng đàn dừng lại, người thanh niên ấy quay mặt sang anh nhìn cô đầy ngỡ ngàng rồi ánh mắt cũng dịu lại.
- Trúc Chi?
Mọi cảm xúc vỡ òa theo tiếng gọi, Trúc Chi định chạy đến đôi chân đã không còn chút sức lực, cô loạng choạng rồi ngã nhào về phía trước.
Vòng tay ấm ấy đã kịp đỡ lấy. Mùi hương quen thuộc ấy quyện lấy cô gái nhỏ. Ghì chặt cánh tay anh Trúc Chi lạc giọng đi Trong tiếng nấc.
- Là anh phải không Phong? Có thật là anh không?
- Bình tĩnh nào Trúc Chi. Anh không phải là Phong, anh là...
- Không! Là anh mà, anh là Phong của em mà?
Trúc Chi ngắt lời. Nước mắt trào ra làm nhòe đi gương mặt ấy.
- Trúc Chi bình tĩnh đi nào. Anh là Đông Quân anh song sinh của Phong.
Phong có một người anh song sinh tên là Đông Quân, Trúc Chi biết điều đó nhưng cô chưa bao giờ gặp anh và cũng không ngờ họ lại giống nhau đến vậy.
Trong lúc cô đang chơi vơi giữa bão lòng thì anh lại xuất hiện mang khuôn mặt, dáng dấp của người cô yêu. Thật trớ trêu làm sao, thà là đừng gặp nhau, thà là cô cứ tiếp tục sống trong nỗi nhớ day dứt khôn nguôi, thà là cô cứ mơ về anh cứ đắm chìm trong những hoài niệm còn hơn phải đối mặt với người anh song sinh có gương mặt giống anh như đúc.
Phải làm thế nào khi hình ảnh anh đã ăn sâu vào từng tế bào của cô, làm thế nào khi nỗi nhớ cứ lớn dần theo năm tháng. Nhớ anh nhớ đến điên cuồng.
Hai con người có cùng gương mặt!Kí ức trong em là những khoảng lặng, những nốt trầm trong một giai điệu buồn.
Kí ức trong em là những vệt máu loang lổ, là vị mặn đắng của nước mắt và là sự trống trãi.
Gió hôn nhẹ lên mái tóc mềm và lau dần những giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mi. Trúc Chi cuối đầu nghe con tim mình thổn thức. Mọi mong ước đều vỡ vụn, sau những giấc mơ đẹp luôn là sự trống trãi. Sự thật mãi mãi là sự thật.
- Em ổn chứ?
- Ừm. Em không sao. Xin lỗi anh. - Trúc Chi nói mà mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào đối phương.
- Vì chuyện gì? Nếu vì chuyện lúc nãy thì không cần đâu, anh hiểu mà.
Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh Trúc Chi gượng gạo nói bằng giọng vui vẻ.
- À! Em còn phải cảm ơn anh vì lần trước anh đã giúp em. Cảm ơn anh Iceboy Đông Quân.
Đông Quân cười nhạt.
- Em nói lần em bị ngất ở canteen à? Thật tình lúc đó anh không định giúp nhưng nghĩ đến việc em là cô gái mà Phong yêu quý nhất thì anh không thể làm ngơ. Anh làm thế vì Phong chứ không phải vì em, vì thế đừng cảm ơn anh.
- Vì ai cũng được, em vẫn phải cảm ơn anh.
-Nói thật cho đến bây giờ anh vẫn còn rất giận em.
- Giận em?
Trúc Chi ngẩng đầu lên nhìn anh đầy khó hiểu.
- Tại sao đám tang của Phong em không đến? Và cả những tháng đầu tiên em cũng không đến?
- Em không đến là vì cái này.
Trúc Chi đưa cổ tay mình ra. Một vết sẹo dài bướng bĩnh nằm vắt ngang qua cổ tay nhỏ.
Lúc ấy khi Trúc Chi tỉnh lại thì đã là chuyện của một tuần sau đám tang của Thanh Phong. Ban đầu mọi người đều giấu cô họ bảo rằng anh đi nước ngoài chữa trị nhưng rồi thì mọi chuyện cũng nhanh chóng phơi bày khi cô vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa ba và anh hai.
......... Trúc Chi vừa tỉnh lại sau giấc ngủ dài, cô cảm thấy đói nên định xuống bếp tìm gì đó lót dạ nhưng vừa đến đầu cầu thanh thì thấy ba và anh hai đều mặc đồ vest đen trên tay anh hai còn cầm theo một bó hoa bách hợp trắng.
- Nhanh đi con kẻo Trúc Chi thức giấc, con bé sẽ nghi ngờ. - ông Hoàng hối thúc.
- Dạ, con biết rồi.
Trúc Chi cảm thấy bồn chồn không yên một dự cảm chẳng lành trước thái độ lén lút của ba và anh hai, không cần suy nghĩ nhiều cô quyết định đi theo họ.
Trúc Chi đứng ngơ ngác trước cổng một nghĩa trang lớn, đây không phải là nghĩa trang n...
- Cậu không sao rồi, thật may quá. Tớ cứ sợ cậu sẽ xảy ra chuyện. Hôm qua D.A boy không cho phép tớ ở lại với cậu. Tớ lo lắm.
- Không sao rồi!
Trúc Chi dúi vào tay An An mảnh khăn giấy.
- Tớ nhặt lại toàn bộ số ngôi sao cho cậu rồi nè! Nhưng những cái bị hư tớ không sửa lại được.
- Cảm ơn!
Trúc Chi ôm gọn lọ thủy tinh vào lòng bàn tay. Những ngôi sao xanh bé nhỏ luôn làm lòng cô dịu êm.
- Có bị thương không?
- Tớ à? À tớ không sao. cảm ơn cậu vì lúc đó đã che chở cho tớ,...hix...nếu cậu mà có chuyện gì thì tớ...tớ...
- Được rồi. Không sao rồi. - Trúc Chi vuốt tóc An An như dỗ dành một đứa trẻ.
- Cũng may lúc đó D.A boy đến giúp nếu không bọn mình cũng tiêu.
- D.A boy? Hắn giúp chúng ta? - Trúc Chi nhíu mày tỏ vẻ ngờ vực.
- Ừ! Là anh ấy. Cậu không biết đâu nhìn anh ấy lúc đó đáng sợ lắm. Anh ấy đã...
An An chưa nói hết câu thì trên bục giảng Thành Nam cao giọng.
- Tin mới đây. Minh Minh khối 12 hôm qua bị D.A boy trừng phạt đã chính thức bị đuổi học sáng nay, những người có liên quan cũng đều bị đuổi.
Cả lớp đều im lặng đưa mắt về phía An An và Trúc Chi. Tất cả đều có chung một thắc mắc là tại sao hai cô bạn này vẫn bình an vô sự mà ngồi đây. Như hiểu được ý của cả lớp Thành Nam cười gượng gạo nói giọng chữa cháy.
- À tất nhiên hai bạn Trúc Chi và An An lớp ta không bị đuổi. Hai bạn là nạn nhân mà.
Sau câu nói của Thành Nam những cái đầu nhanh nhạy còn lại lập tức hiểu ra vấn đề rằng cô gái kia có sự che chở ngầm của cả thiên thần và ác quỷ.
- Trừng phạt? - Trúc Chi nhíu mày nhìn về phía An An chờ đợi một lời giải thích.
- Hôm qua khi cậu bị đánh ngất D.A boy đã xuất hiện, anh ấy không nói không rằng thẳng tay tát mạnh vào mặt Minh Minh mấy cái không những thế anh ấy còn túm tóc rồi dập đầu chị ấy vào tường như chị ấy đánh cậu vậy. Chưa hết đâu D.A boy còn thẳng tay cắt luôn mái tóc mái của chị ấy. Khiếp lắm! - An An rùng mình.
Trúc chi nghe xong liền đảo mắt nhìn xung quanh, ai nấy cũng đều đang nhìn cô bằng ánh mắt e ngại. Khẽ thở dài Trúc Chi nằm áp mặt xuống bàn. Đấy là quyền lực của D.A boy đó sao? Cô không biết mình nên vui hay nên buồn khi có sự chở che từ ác quỷ.
- Cậu thật là may mắn, lần nào gặp chuyện cũng có những nhân vật đặc biệt giúp đỡ. Cậu có cảm ơn Iceboy chưa? Anh ấy đã từng giúp lần cậu bị ngất ở canteen đấy!
- Chưa. Tớ quên mất nhưng tớ không biết mặt anh ấy.
- Này, nói nhỏ cậu nghe tớ vừa phát hiện ra chuyện này - An An hơi cuối người xuống, nhỏ giọng. - Iceboy Đông Quân và cậu rất giống nhau.
- Giống?
- Ừm! Hai người đều có ánh mắt lạnh nhưng dường như trong đáy mắt có ẩn chứa niềm đau nào đó. Iceboy cũng hay ngồi một mình nghe nhạc hoặc đọc sách như cậu, anh ấy chơi violin cũng rất giỏi, những điệu nhạc anh ấy chơi cũng buồn bã như cậu vậy.
Ánh mắt An An chợt long lanh. Trúc Chi khẽ cười.
- Thích rồi à?
- Gì? Tớ...t...
Giáo viên vào lớp, câu trả lời bị bỏ dở.
***
Buổi trưa Trúc Chi không tài nào chợp mắt được, cô đi lang thang trong khu vườn trường. Không gian yên tĩnh chợt vang lên tiếng đàn violin. Là giai điệu chậm buồn của bản Sad violin. Từng nốt nhạc bay theo gió lặng lẽ làm căng tràn những nhung nhớ.
Bước vội về phía tiếng đàn phát ra Trúc Chi chết đứng khi đập vào mắt cô là hình ảnh một người thanh niên có dáng cao và gương mặt đượm buồn đang chơi đàn. Từng cung đàn khẽ run lên thả vào gió cung bậc du dương trầm lắng.
Nước mắt lăn dài trên đôi má, Trúc Chi mấp máy môi giọng bắt đầu lạc đi.
- Phong?
Tiếng đàn dừng lại, người thanh niên ấy quay mặt sang anh nhìn cô đầy ngỡ ngàng rồi ánh mắt cũng dịu lại.
- Trúc Chi?
Mọi cảm xúc vỡ òa theo tiếng gọi, Trúc Chi định chạy đến đôi chân đã không còn chút sức lực, cô loạng choạng rồi ngã nhào về phía trước.
Vòng tay ấm ấy đã kịp đỡ lấy. Mùi hương quen thuộc ấy quyện lấy cô gái nhỏ. Ghì chặt cánh tay anh Trúc Chi lạc giọng đi Trong tiếng nấc.
- Là anh phải không Phong? Có thật là anh không?
- Bình tĩnh nào Trúc Chi. Anh không phải là Phong, anh là...
- Không! Là anh mà, anh là Phong của em mà?
Trúc Chi ngắt lời. Nước mắt trào ra làm nhòe đi gương mặt ấy.
- Trúc Chi bình tĩnh đi nào. Anh là Đông Quân anh song sinh của Phong.
Phong có một người anh song sinh tên là Đông Quân, Trúc Chi biết điều đó nhưng cô chưa bao giờ gặp anh và cũng không ngờ họ lại giống nhau đến vậy.
Trong lúc cô đang chơi vơi giữa bão lòng thì anh lại xuất hiện mang khuôn mặt, dáng dấp của người cô yêu. Thật trớ trêu làm sao, thà là đừng gặp nhau, thà là cô cứ tiếp tục sống trong nỗi nhớ day dứt khôn nguôi, thà là cô cứ mơ về anh cứ đắm chìm trong những hoài niệm còn hơn phải đối mặt với người anh song sinh có gương mặt giống anh như đúc.
Phải làm thế nào khi hình ảnh anh đã ăn sâu vào từng tế bào của cô, làm thế nào khi nỗi nhớ cứ lớn dần theo năm tháng. Nhớ anh nhớ đến điên cuồng.
Hai con người có cùng gương mặt!Kí ức trong em là những khoảng lặng, những nốt trầm trong một giai điệu buồn.
Kí ức trong em là những vệt máu loang lổ, là vị mặn đắng của nước mắt và là sự trống trãi.
Gió hôn nhẹ lên mái tóc mềm và lau dần những giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mi. Trúc Chi cuối đầu nghe con tim mình thổn thức. Mọi mong ước đều vỡ vụn, sau những giấc mơ đẹp luôn là sự trống trãi. Sự thật mãi mãi là sự thật.
- Em ổn chứ?
- Ừm. Em không sao. Xin lỗi anh. - Trúc Chi nói mà mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào đối phương.
- Vì chuyện gì? Nếu vì chuyện lúc nãy thì không cần đâu, anh hiểu mà.
Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh Trúc Chi gượng gạo nói bằng giọng vui vẻ.
- À! Em còn phải cảm ơn anh vì lần trước anh đã giúp em. Cảm ơn anh Iceboy Đông Quân.
Đông Quân cười nhạt.
- Em nói lần em bị ngất ở canteen à? Thật tình lúc đó anh không định giúp nhưng nghĩ đến việc em là cô gái mà Phong yêu quý nhất thì anh không thể làm ngơ. Anh làm thế vì Phong chứ không phải vì em, vì thế đừng cảm ơn anh.
- Vì ai cũng được, em vẫn phải cảm ơn anh.
-Nói thật cho đến bây giờ anh vẫn còn rất giận em.
- Giận em?
Trúc Chi ngẩng đầu lên nhìn anh đầy khó hiểu.
- Tại sao đám tang của Phong em không đến? Và cả những tháng đầu tiên em cũng không đến?
- Em không đến là vì cái này.
Trúc Chi đưa cổ tay mình ra. Một vết sẹo dài bướng bĩnh nằm vắt ngang qua cổ tay nhỏ.
Lúc ấy khi Trúc Chi tỉnh lại thì đã là chuyện của một tuần sau đám tang của Thanh Phong. Ban đầu mọi người đều giấu cô họ bảo rằng anh đi nước ngoài chữa trị nhưng rồi thì mọi chuyện cũng nhanh chóng phơi bày khi cô vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa ba và anh hai.
......... Trúc Chi vừa tỉnh lại sau giấc ngủ dài, cô cảm thấy đói nên định xuống bếp tìm gì đó lót dạ nhưng vừa đến đầu cầu thanh thì thấy ba và anh hai đều mặc đồ vest đen trên tay anh hai còn cầm theo một bó hoa bách hợp trắng.
- Nhanh đi con kẻo Trúc Chi thức giấc, con bé sẽ nghi ngờ. - ông Hoàng hối thúc.
- Dạ, con biết rồi.
Trúc Chi cảm thấy bồn chồn không yên một dự cảm chẳng lành trước thái độ lén lút của ba và anh hai, không cần suy nghĩ nhiều cô quyết định đi theo họ.
Trúc Chi đứng ngơ ngác trước cổng một nghĩa trang lớn, đây không phải là nghĩa trang n...



