Điều Bí Mật - Hân Như Full
dùng giấy tờ giả để đánh vào lòng tham của tên Phó giám đốc của cậu ta. Mọi chuyện dẫn tới việc phá sản của cậu ta chỉ do một bàn tay nó sắp xếp. Chuyện này chỉ có mình tôi biết, vì thế nó càng căm ghét tôi và không muốn tôi lại gần cô. Tôi thì thấy bình thường, làm ăn mà, cạnh tranh là đương nhiên, và cô đã yêu nó thì phải chấp nhận chứng kiến cảnh đấu đá này. Tôi cho cô biết việc này, ngoài muốn trao đổi để đưa cô lên ghế giám khảo của Master Chef, tôi còn muốn cảnh tỉnh cô một chút, vì dù cô khôn ngoan nhưng so với những trò lọc lõi trong làm ăn thì cô vẫn ngây thơ như một đứa trẻ. Với bạn thân mà nó còn như thế, thì với cô, chỉ là người yêu, nó sẵn sàng đá bật cô đi để tìm một hòn đá lót đường khác trên con đường công danh này của nó. Ví như bắt tay với người mà bà già đã nhắm cho nó lấy làm vợ, để đối phó tôi, giành lấy ghế Tổng giám đốc chẳng hạn.
Phong chậm rãi buông từng chữ, vừa liếc mắt nhìn Linh, xem phản ứng của cô thế nào, thấy bàn tay đang cầm chén trà của cô khẽ rung lên.
- Linh…
Đúng lúc này, một tiếng quát vang lên khiến cả hai đồng thời quay lại nhìn. Sau lưng hai người, Cường đang dùng đôi mắt như phun lửa nhìn Phong. Linh quay hẳn người lại nhìn anh, đôi mắt vừa rồi còn đờ đẫn như mất hồn lúc này có thêm một tia buồn bã. Kia là người đàn ông mà cô đã chọn sao? Kia là người đàn ông đã không ngừng nói những lời yêu thương cô sao? Kia là người đàn ông không ngừng khảng khái nói chuyện bạn bè, nhưng lại đá một cú sau lưng chính người bạn thân nhất của mình sao?
- Anh đã nói với em không được tiếp xúc với thằng khốn này cơ mà? - Cường nghiến răng nhìn vào vẻ mặt thản nhiên như vô tội của Phong.
Nói rồi anh bước vội đến, cầm tay Linh, kéo cô đứng ra xa khỏi Phong. Nhưng Linh đã giật tay lại, ánh mắt chứa đầy vẻ khó tin, hỏi một câu không đầu không cuối như người mất hồn:
- Tại sao?
- Hắn rất nguy hiểm - Cường gằn từng chữ, mắt vẫn không rời khỏi gương mặt cười cợt như trêu tức của Phong.
- Tại sao anh lại làm như thế với anh ấy? - Linh hét lên, lùi lại một bước.
- Cô ấy đã biết tất cả rồi, việc dám làm thì phải dám nhận chứ - Phong thủng thẳng đút tay vào túi quần nói.
- Đi theo anh, chúng ta cần nói chuyện - Cường chộp lấy tay cô.
- Buông em ra, đến lúc này anh còn muốn nói dối cái gì nữa? Tại sao anh phải làm thế với anh Đại? Anh ấy là bạn thân nhất của anh cơ mà? - Linh hét lên.
- Nếu nó không có ý định cướp em đi, thì anh phải làm như thế sao?! - Cường gầm lên.
Câu nói làm Linh sững người lại. Một dòng nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn xuống gò má đã trắng bệch.
Vì cô sao?
Tất cả là vì cô sao?
Linh không nói thêm lời nào nữa mà quay lưng bỏ đi sau khi ném cho
Cường một cái nhìn buồn bã. Cường nhanh chóng đuổi theo cô.
Phong thong thả nhấp thêm một ngụm trà. Vở kịch này, hắn xem cũng đã thấy đủ rồi.
PHẦN II: MẢNH GHÉP CUỐI CÙNG
Chương 54: Lựa chọn của mỗi người
Linh vẫn cặm cụi bên bệ bếp, dù nó đã sáng bóng lên nhưng chiếc khăn trong tay cô vẫn tiếp tục miết lên những viên gạch hoa màu trắng. Đôi mắt cô nhìn xuống, nhưng không giống như đang tập trung tập trung. Đầu óc cô vẫn đang mải chạy theo những suy nghĩ phức tạp, rối bời.
Đã bốn ngày kể từ sau khi chuyện đó xảy ra. Ba ngày đầu, Cường liên tục gọi điện nhưng cô đều không bắt máy. Ba ngày ấy Cường đi công tác xa nên càng không thể đến tìm cô. Cô không muốn nói chuyện với anh, nghĩ rằng không gặp anh lúc này mới là tốt nhất. Những gì đã nghe được khiến cô cảm thấy sợ hãi con người Cường, buồn và thất vọng vì anh. Hôm nay khi đi làm, cô gặp anh và hai người đã nói chuyện. Khác với những gì cô suy đoán, anh im lặng khi cô nói muốn kết thúc, và chỉ nói một câu duy nhất trước khi lạnh lùng rời đi:
“Nếu đây là lựa chọn của em thì anh tôn trọng, nhưng nếu em cảm thấy mệt mỏi và lại muốn quay về bên anh thì cứ nói với anh. Anh sẽ chờ em.”
Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.
Chợt Linh nghe có tiếng bấm chuông. Đã hơn mười một giờ, còn ai tới vào giờ này? Đứng ở bên ngoài là một người mặt mày sưng húp, có chỗ máu còn chưa kịp khô lại, nhìn vô cùng đáng sợ. Chỉ duy có đôi mắt là không thay đổi. Linh vội vàng mở chốt cửa, lo lắng hỏi:
- Anh làm sao thế kia?
- Anh đánh nhau – Đại cười, sau đó bước vào trong nhà.
Anh mệt mỏi buông mình xuống nền nhà, dựa lưng vào ghế, trong khi Linh vội vàng chạy đi tìm hộp cứu thương. Lúc trở ra, thấy anh nhắm mắt, bình thản như đang ngủ, cô cau mày mắng:
- Anh bao nhiêu tuổi rồi mà còn đánh lộn như trẻ con vậy? Mấy giờ rồi còn không chịu về nhà? Ai trông Như Ý cho anh?
- Được rồi, chỉ phát tiết một chút thôi mà. Anh mà về với bộ dạng này chắc chắn sẽ bị bố anh đuổi cổ ra khỏi nhà ngay – Đại hờ hững nói.
Sơ cứu xong, Linh định đứng dậy thì nghe Đại nói:
- Anh đánh nhau với Cường.
Chẳng lẽ Đại đã biết mọi chuyện lần này do Cường gây ra sao? Cô lo lắng nghĩ, nhưng lại không dám hỏi thẳng nên đành lặng im.
- Mặc dù bây giờ tình bạn giữa bọn anh đã sụp đổ, nhưng thói quen cũ thì không thể từ bỏ. Hai thằng vẫn tới cùng một quán rượu khi buồn chán. Bọn anh đã đánh nhau ở đấy – Đại thở dài nói – Anh cảm thấy rất tiếc khi tình bạn bấy nhiêu năm cứ thế mà đổ vỡ, không thể cứu vãn được. Bây giờ thì anh thật sự là kẻ trắng tay rồi.
- Anh có thể làm lại được mà.
Linh đau lòng khi nhìn Đại. Râu ria xồm xoàm, đầu tóc xơ xác, lâu ngày không cắt, đôi mắt trũng sâu mệt mỏi, cả người tỏa ra mùi rượu nồng nặc. Dáng vẻ phong độ, điềm đạm thường ngày cũng không còn nữa, thay vào đó là một con người âu sầu, chán nản.
- Anh còn lại một chút vốn nhỏ, định làm lại, nhưng sáng nay, khi thằng Lâm thú nhận với anh rằng nó đã mượn mẹ giấy tờ nhà đất của gia đình để đi thế chấp, vay tiền ngân hàng để đầu tư chuyến ra nước ngoài quay clip nhạc vừa rồi, anh cảm thấy có lẽ ông trời định tuyệt đường của mình thật. Số vốn ít ỏi của anh còn không đủ để chuộc lại nửa căn nhà. Có lẽ anh sẽ phải bán cả căn hộ chung cư và xe của mình, gom được đồng nào hay đồng ấy, để chuộc lại giấy tờ nhà. Nếu mất căn nhà này, chắc mẹ anh sẽ chết mất. Đây là căn nhà do ông bà ngoại để lại cho mẹ, mẹ đã từng nói, có chết cũng phải chết trong căn nhà của mình.
- Như thế thì cũng không nên đi uống rượu.
- Hôm nay anh phải ra ngoài để bàn việc mua bán nhà và xe. Anh…
- Rồi anh sẽ làm gì?
- Chắc tạm thời phải xin việc ở một công ty nào đó. Nhưng giờ thì chưa được, vụ án chưa thụ lý xong, giờ có đi xin việc cũng không ai dám nhận anh – Đại lắc đầu ngán ngẩm.
Chợt anh ngẩng đầu nhìn cô. Lính bối rối ngẩng đầu nhìn ra chỗ khác. Đại lại vươn tay, giữ lấy cô.
- Linh, bây giờ anh đã trở thành một người tay trắng, em có ngại khổ nếu theo anh không?
Cô không đáp, chỉ nhìn anh ngây ngốc. Đôi mắt đã từng nhìn vào biết bao nhiêu đôi mắt khác buông lời tán tỉnh, lúc này sao lại nghiêm túc và chân tình đến thế? Anh đang tỏ tình với cô sao?
- Anh đang tỏ tình với em ư? – Cô hỏi xong câu này chợt thấy mình thật ngốc.
Đại bật cười. Linh lạnh lùng, sắc sảo và thấu đáo không ngờ có nhiều lúc lại ngây ngô đến thế. Một câu hỏi không có chút giả vờ nào từ cô càng làm Đại có thêm hứng thú, mặc dù đây là lần đầu tiên anh tỏ tình trong tâm trạng sợ thất bại như thế. Dù sao...
Phong chậm rãi buông từng chữ, vừa liếc mắt nhìn Linh, xem phản ứng của cô thế nào, thấy bàn tay đang cầm chén trà của cô khẽ rung lên.
- Linh…
Đúng lúc này, một tiếng quát vang lên khiến cả hai đồng thời quay lại nhìn. Sau lưng hai người, Cường đang dùng đôi mắt như phun lửa nhìn Phong. Linh quay hẳn người lại nhìn anh, đôi mắt vừa rồi còn đờ đẫn như mất hồn lúc này có thêm một tia buồn bã. Kia là người đàn ông mà cô đã chọn sao? Kia là người đàn ông đã không ngừng nói những lời yêu thương cô sao? Kia là người đàn ông không ngừng khảng khái nói chuyện bạn bè, nhưng lại đá một cú sau lưng chính người bạn thân nhất của mình sao?
- Anh đã nói với em không được tiếp xúc với thằng khốn này cơ mà? - Cường nghiến răng nhìn vào vẻ mặt thản nhiên như vô tội của Phong.
Nói rồi anh bước vội đến, cầm tay Linh, kéo cô đứng ra xa khỏi Phong. Nhưng Linh đã giật tay lại, ánh mắt chứa đầy vẻ khó tin, hỏi một câu không đầu không cuối như người mất hồn:
- Tại sao?
- Hắn rất nguy hiểm - Cường gằn từng chữ, mắt vẫn không rời khỏi gương mặt cười cợt như trêu tức của Phong.
- Tại sao anh lại làm như thế với anh ấy? - Linh hét lên, lùi lại một bước.
- Cô ấy đã biết tất cả rồi, việc dám làm thì phải dám nhận chứ - Phong thủng thẳng đút tay vào túi quần nói.
- Đi theo anh, chúng ta cần nói chuyện - Cường chộp lấy tay cô.
- Buông em ra, đến lúc này anh còn muốn nói dối cái gì nữa? Tại sao anh phải làm thế với anh Đại? Anh ấy là bạn thân nhất của anh cơ mà? - Linh hét lên.
- Nếu nó không có ý định cướp em đi, thì anh phải làm như thế sao?! - Cường gầm lên.
Câu nói làm Linh sững người lại. Một dòng nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn xuống gò má đã trắng bệch.
Vì cô sao?
Tất cả là vì cô sao?
Linh không nói thêm lời nào nữa mà quay lưng bỏ đi sau khi ném cho
Cường một cái nhìn buồn bã. Cường nhanh chóng đuổi theo cô.
Phong thong thả nhấp thêm một ngụm trà. Vở kịch này, hắn xem cũng đã thấy đủ rồi.
PHẦN II: MẢNH GHÉP CUỐI CÙNG
Chương 54: Lựa chọn của mỗi người
Linh vẫn cặm cụi bên bệ bếp, dù nó đã sáng bóng lên nhưng chiếc khăn trong tay cô vẫn tiếp tục miết lên những viên gạch hoa màu trắng. Đôi mắt cô nhìn xuống, nhưng không giống như đang tập trung tập trung. Đầu óc cô vẫn đang mải chạy theo những suy nghĩ phức tạp, rối bời.
Đã bốn ngày kể từ sau khi chuyện đó xảy ra. Ba ngày đầu, Cường liên tục gọi điện nhưng cô đều không bắt máy. Ba ngày ấy Cường đi công tác xa nên càng không thể đến tìm cô. Cô không muốn nói chuyện với anh, nghĩ rằng không gặp anh lúc này mới là tốt nhất. Những gì đã nghe được khiến cô cảm thấy sợ hãi con người Cường, buồn và thất vọng vì anh. Hôm nay khi đi làm, cô gặp anh và hai người đã nói chuyện. Khác với những gì cô suy đoán, anh im lặng khi cô nói muốn kết thúc, và chỉ nói một câu duy nhất trước khi lạnh lùng rời đi:
“Nếu đây là lựa chọn của em thì anh tôn trọng, nhưng nếu em cảm thấy mệt mỏi và lại muốn quay về bên anh thì cứ nói với anh. Anh sẽ chờ em.”
Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.
Chợt Linh nghe có tiếng bấm chuông. Đã hơn mười một giờ, còn ai tới vào giờ này? Đứng ở bên ngoài là một người mặt mày sưng húp, có chỗ máu còn chưa kịp khô lại, nhìn vô cùng đáng sợ. Chỉ duy có đôi mắt là không thay đổi. Linh vội vàng mở chốt cửa, lo lắng hỏi:
- Anh làm sao thế kia?
- Anh đánh nhau – Đại cười, sau đó bước vào trong nhà.
Anh mệt mỏi buông mình xuống nền nhà, dựa lưng vào ghế, trong khi Linh vội vàng chạy đi tìm hộp cứu thương. Lúc trở ra, thấy anh nhắm mắt, bình thản như đang ngủ, cô cau mày mắng:
- Anh bao nhiêu tuổi rồi mà còn đánh lộn như trẻ con vậy? Mấy giờ rồi còn không chịu về nhà? Ai trông Như Ý cho anh?
- Được rồi, chỉ phát tiết một chút thôi mà. Anh mà về với bộ dạng này chắc chắn sẽ bị bố anh đuổi cổ ra khỏi nhà ngay – Đại hờ hững nói.
Sơ cứu xong, Linh định đứng dậy thì nghe Đại nói:
- Anh đánh nhau với Cường.
Chẳng lẽ Đại đã biết mọi chuyện lần này do Cường gây ra sao? Cô lo lắng nghĩ, nhưng lại không dám hỏi thẳng nên đành lặng im.
- Mặc dù bây giờ tình bạn giữa bọn anh đã sụp đổ, nhưng thói quen cũ thì không thể từ bỏ. Hai thằng vẫn tới cùng một quán rượu khi buồn chán. Bọn anh đã đánh nhau ở đấy – Đại thở dài nói – Anh cảm thấy rất tiếc khi tình bạn bấy nhiêu năm cứ thế mà đổ vỡ, không thể cứu vãn được. Bây giờ thì anh thật sự là kẻ trắng tay rồi.
- Anh có thể làm lại được mà.
Linh đau lòng khi nhìn Đại. Râu ria xồm xoàm, đầu tóc xơ xác, lâu ngày không cắt, đôi mắt trũng sâu mệt mỏi, cả người tỏa ra mùi rượu nồng nặc. Dáng vẻ phong độ, điềm đạm thường ngày cũng không còn nữa, thay vào đó là một con người âu sầu, chán nản.
- Anh còn lại một chút vốn nhỏ, định làm lại, nhưng sáng nay, khi thằng Lâm thú nhận với anh rằng nó đã mượn mẹ giấy tờ nhà đất của gia đình để đi thế chấp, vay tiền ngân hàng để đầu tư chuyến ra nước ngoài quay clip nhạc vừa rồi, anh cảm thấy có lẽ ông trời định tuyệt đường của mình thật. Số vốn ít ỏi của anh còn không đủ để chuộc lại nửa căn nhà. Có lẽ anh sẽ phải bán cả căn hộ chung cư và xe của mình, gom được đồng nào hay đồng ấy, để chuộc lại giấy tờ nhà. Nếu mất căn nhà này, chắc mẹ anh sẽ chết mất. Đây là căn nhà do ông bà ngoại để lại cho mẹ, mẹ đã từng nói, có chết cũng phải chết trong căn nhà của mình.
- Như thế thì cũng không nên đi uống rượu.
- Hôm nay anh phải ra ngoài để bàn việc mua bán nhà và xe. Anh…
- Rồi anh sẽ làm gì?
- Chắc tạm thời phải xin việc ở một công ty nào đó. Nhưng giờ thì chưa được, vụ án chưa thụ lý xong, giờ có đi xin việc cũng không ai dám nhận anh – Đại lắc đầu ngán ngẩm.
Chợt anh ngẩng đầu nhìn cô. Lính bối rối ngẩng đầu nhìn ra chỗ khác. Đại lại vươn tay, giữ lấy cô.
- Linh, bây giờ anh đã trở thành một người tay trắng, em có ngại khổ nếu theo anh không?
Cô không đáp, chỉ nhìn anh ngây ngốc. Đôi mắt đã từng nhìn vào biết bao nhiêu đôi mắt khác buông lời tán tỉnh, lúc này sao lại nghiêm túc và chân tình đến thế? Anh đang tỏ tình với cô sao?
- Anh đang tỏ tình với em ư? – Cô hỏi xong câu này chợt thấy mình thật ngốc.
Đại bật cười. Linh lạnh lùng, sắc sảo và thấu đáo không ngờ có nhiều lúc lại ngây ngô đến thế. Một câu hỏi không có chút giả vờ nào từ cô càng làm Đại có thêm hứng thú, mặc dù đây là lần đầu tiên anh tỏ tình trong tâm trạng sợ thất bại như thế. Dù sao...



