Điều Bí Mật - Hân Như Full
ời tham vọng và luôn thích nắm người khác trong tay như mẹ anh thì có nghe mãi cũng thấy chán mà thôi.
Linh vừa định ra về thì có người tới báo giám đốc cho gọi. Cô thay đồ sau đó đi lên phòng của Cường, căn phòng mà cô đã từng rất quen thuộc mỗi khi đợi anh cùng ra về trước đây. Thư ký cũng không cản cô vào. Linh gõ cửa rồi cứ thế đẩy cửa mà vào. Cường đang ngồi ở sofa đợi cô đến.
Thấy cô bước vào, anh khẽ mỉm cười rót cho cô một chén trà nóng rồi mới bắt đầu câu chuyện:
- Ngày mai anh sẽ rời khỏi khách sạn này, tới tiếp quản ở một khách sạn khác, vì thế anh gọi em lên đây là để hủy hợp đồng đã ký trước đây với em. Từ ngày mai, em có quyền lựa chọn rời khỏi đây, hoặc tiếp tục ở lại, tùy em.
- Mặt anh còn đau không? – Linh nhìn anh, đột nhiên lại hỏi.
- So với vết thương trong lòng anh thì nó chẳng là gì – Cường nhếch miệng cười – Em biết vì sao anh bị thương chứ?
Linh khẽ gật đầu còn Cường thì cảm thấy đau trong lòng. Vậy là Đại thực sự tới tìm Linh đêm hôm qua sao?
- Anh đã kí rồi, chỉ cần em ký tên là hợp đồng giữa hai chúng ta sẽ hoàn toàn hủy bỏ. Em hãy chọn một nhà hàng khác đi, với tài năng của em, hiện tại không có nơi nào làm khó em được.
- Tại sao phải như thế?
- Phong sẽ làm giám đốc thay anh ở đây. Hắn có được hợp đồng tổ chức với Master Chef và chọn khách sạn này làm nơi tổ chức cuộc thi, vì vậy mà hắn có cớ để đá anh đi. Anh không muốn em làm việc cho một kẻ như hắn, và tốt nhất hãy nghe lời anh, đừng đến gần hay tỏ ra thân quen với hắn. Điều này chỉ có lợi cho em mà thôi.
- Có phải vì những gì anh ta đã nói với em?
- Không hề. Những điều đó đều là sự thật, anh sẽ chịu trách nhiệm với em những sự thật đó. Nó như một cái giá để trả cho tình bạn giữa anh và Đại.
- Anh ấy đã nói với em, chuyện này không hẳn là tại anh, là do nhân viên của anh ấy quá tham làm mà thôi. Em nghĩ anh ấy không hận anh đâu, anh ấy chỉ thất vọng nhiều vì bị chính bạn thân của mình đối xử như thế.
- Em đã tới với nó – Cường nhìn cô, chỉ thấy cô bối rối cúi xuống, không dám nhìn vào mắt mình.
Cường khẽ cười nhạt:
- Chuyện giữa chúng ta đã kết thúc, vì thế anh cũng không mong trông thấy em, điều đó chỉ làm anh cảm thấy rất đau lòng. Nhưng nếu một lúc nào đó em cảm thấy cần anh thì cứ tới tìm anh. Anh biết, chuyện kết thúc này không liên quan gì tới những gì anh đã làm, nó chỉ đơn giản là một lý do như giọt nước tràn ly mà thôi. Tình cảm của em với anh đã không còn như xưa, nhất là từ sau khi em gặp được Đại và bắt đầu có tình cảm với nó. Anh không trách em, chính sự thúc ép và cố chấp của anh đã làm em không thể nói ra những lời thật lòng mình.
- Em sẽ rời khỏi nơi này, anh đừng lo, ngoài việc nhận lời anh làm giám khảo cho Master Chef, em sẽ không có một chút liên quan nào với anh ta đâu.
- Ừ…
Linh cầm lấy bút, ký vào giấy kết thúc hợp đồng, sau đó cô cũng không ở lại khách sạn nữa mà lập tức ra về. Hôm nay cô có hẹn với Đại sẽ tới thăm mẹ anh và cùng ở lại ăn bữa tối. Đại muốn chính thức công khai quan hệ giữa hai người với gia đình anh.
Vừa ra khỏi khách sạn Linh đã thấy Lâm đợi mình ngay ngoài cổng lớn. Cô ngạc nhiên nhưng vẫn để anh giúp mình dắt xe ghé vào một quán trà đá ven đường ngay gần đó.
- Xin lỗi em, đến giờ này anh chỉ có thể mời em một cốc trà đá – Lâm cười giượng khi cô kéo ghế ngồi xuống bên cạnh anh và tự gọi cho mình một cốc nước.
- Trà đá vỉa hè cũng tốt – Linh lắc đầu, cảm thấy hơi kỳ lạ vì hôm nay Lâm lại chủ động tới tìm mình.
Nhìn lại Lâm, từ lần cuối cùng cô gặp Lâm cũng đã khá lâu rồi, vẻ ngoài của anh đã thay đổi hoàn toàn. Không còn vẻ lãng mạn kiêu ngạo của một chàng ca sĩ nổi danh nữa, thay vào đó là gương mặt trầm buồn, đôi mắt u uất khó tả, râu ria, tóc tai cũng không được cắt tỉ mỉ, gọn gàng như hồi đi diễn nữa. Anh chàng ca sĩ Nguyễn Lâm đình đám một thời giờ đây đã không còn. Linh rất muốn thương cảm cho anh, nhưng mỗi lần nghĩ tới chị mình đã sống và chết đi như thế nào, cô lại cảm thấy rất giận. Bắt cô giữ một thái độ hòa nhã với anh ta lúc này là điều không thể.
- Anh biết em còn giận anh lắm – Lâm ngần ngại một chút rồi cũng chịu nói tiếp.
- Chỉ giận thôi sao? – Linh lạnh nhạt đáp.
- Anh biết, anh có lỗi với Nhật Lệ, có tội với gia đình em.
- Giờ anh nói ra những chuyện đó thì đã muộn rồi. Nếu anh biết lỗi ngay từ đầu thì khi Như Ý xuất hiện, anh đã không làm như thế. Ngay cả máu mủ của anh mà anh còn chối từ.
- Anh không có tư cách được nhận một tiếng gọi “bố” từ con gái anh, nhưng dù sao anh vẫn là bố ruột của nó. Anh biết nếu anh nói ra điều này với anh Đại, anh ấy sẽ không đồng ý, nên anh mới tìm em. Anh muốn góp một phần công sức để nuôi Như Ý, mong em chấp nhận.
- Anh tưởng chỉ cần có tiền là trẻ con sẽ thật sự lớn khôn sao? – Linh liếc nhìn Lâm, chỉ thấy anh ta cười gượng gạo, cô lại lạnh lùng quay đi.
- Nếu anh muốn thật sự sống như một người cha thì anh hãy sống cho thật tốt, làm những việc xứng đáng với một người cha. Như Ý đáng lẽ cần phải biết chuyện này khi nó lớn lên, và tha thứ cho anh hay không là việc của nó, nhưng là người nuôi nó từ khi chào đời, tôi không muốn điều đó xảy ra. Vì vậy bí mật này tốt nhất anh cứ chôn chặt trong lòng đi, để quá khứ ngủ yên, như thế tương lai của anh cũng sẽ tốt hơn. Tôi và anh Đại sẽ nuôi Như Ý và coi nó như con đẻ của chúng tôi.
- Nhưng nếu anh không làm gì, anh sẽ càng cảm thấy có lỗi với Nhật Lệ hơn.
- Anh không cần phải cảm thấy thế. Nếu anh nhớ tới chị ấy, thì hãy về quê thắp cho chị ấy một nén hương. Đến tận khi mất đi rồi, chị ấy vẫn còn yêu anh. Còn anh thì sống ích kỷ trong cái vỏ bọc của một ngôi sao danh giá…
- Giải quyết xong chuyện nhà cửa anh nhất định sẽ về quê để thắp hương cho cô ấy. Bây giờ mọi việc ở nhà đang rối tung lên, cũng là do lỗi của anh cả. Anh không biết nói với bố mẹ như thế nào về chuyện ngôi nhà, anh Đại cũng hết cách rồi.
Lâm vừa nói vừa quay ra nhìn dòng người vẫn mải miết xuôi ngược dưới cái nắng tháng năm bắt đầu gay gắt. Vậy mà lòng anh lại như gió táp mưa sa, không làm sao có thể bình yên được.
Chương 56: Bắt đầu lại từ đầu
Phản ứng của những người trong gia đình ông Phương về chuyện của Đại và Linh không khác nhau là mấy. Mọi người đều đồng tình một cách vui vẻ, nhất là khi Đại nói rằng sẽ sớm tiến đến hôn nhân với Linh. Mặc dù bà Nguyệt vẫn còn hơi tiếc cô con dâu cùng phố, nhưng với Linh thì bà cũng không có ý phản đối gì. Ông Phương bắt đầu vui vẻ hơn mỗi khi nghĩ tới cô con dâu tương lại rất vừa ý ông này.
Như Ý đã nói bập bẹ, cũng đã bắt đầu đi vững vàng hơn nên cả nhà trông nom nó không vất vả như trước nữa. Linh tới chơi cùng con bé mỗi ngày, lúc rảnh cô còn giúp bà Nguyệt xoa bóp chân tay và tắm rửa cho bà. Thời gian này, cô không còn đi làm ở khách sạn nữa mà chỉ đến đó mỗi khi có chương trình cần ghi hình mà thôi. Dẫu vậy cô cũng rất tất bật, bởi Master Chef là một chương trình lớn, và một giám khảo như cô không chỉ có mỗi nhiệm vụ là lên trường quay quay chương trình, mà còn phải gặp gỡ và hướng dẫn ngoài lề cho các thí sinh. Linh dần dà trở nên nổi tiếng trong các cuộc bàn luận giữa những thí sinh trẻ tuổi, họ coi cô như một tấm gương để phấn đấu và học hỏi.
Cô cũng đồng thời nhận được vô vàn những lời mời đến từ các nhà tài trợ về làm việc ch...
Linh vừa định ra về thì có người tới báo giám đốc cho gọi. Cô thay đồ sau đó đi lên phòng của Cường, căn phòng mà cô đã từng rất quen thuộc mỗi khi đợi anh cùng ra về trước đây. Thư ký cũng không cản cô vào. Linh gõ cửa rồi cứ thế đẩy cửa mà vào. Cường đang ngồi ở sofa đợi cô đến.
Thấy cô bước vào, anh khẽ mỉm cười rót cho cô một chén trà nóng rồi mới bắt đầu câu chuyện:
- Ngày mai anh sẽ rời khỏi khách sạn này, tới tiếp quản ở một khách sạn khác, vì thế anh gọi em lên đây là để hủy hợp đồng đã ký trước đây với em. Từ ngày mai, em có quyền lựa chọn rời khỏi đây, hoặc tiếp tục ở lại, tùy em.
- Mặt anh còn đau không? – Linh nhìn anh, đột nhiên lại hỏi.
- So với vết thương trong lòng anh thì nó chẳng là gì – Cường nhếch miệng cười – Em biết vì sao anh bị thương chứ?
Linh khẽ gật đầu còn Cường thì cảm thấy đau trong lòng. Vậy là Đại thực sự tới tìm Linh đêm hôm qua sao?
- Anh đã kí rồi, chỉ cần em ký tên là hợp đồng giữa hai chúng ta sẽ hoàn toàn hủy bỏ. Em hãy chọn một nhà hàng khác đi, với tài năng của em, hiện tại không có nơi nào làm khó em được.
- Tại sao phải như thế?
- Phong sẽ làm giám đốc thay anh ở đây. Hắn có được hợp đồng tổ chức với Master Chef và chọn khách sạn này làm nơi tổ chức cuộc thi, vì vậy mà hắn có cớ để đá anh đi. Anh không muốn em làm việc cho một kẻ như hắn, và tốt nhất hãy nghe lời anh, đừng đến gần hay tỏ ra thân quen với hắn. Điều này chỉ có lợi cho em mà thôi.
- Có phải vì những gì anh ta đã nói với em?
- Không hề. Những điều đó đều là sự thật, anh sẽ chịu trách nhiệm với em những sự thật đó. Nó như một cái giá để trả cho tình bạn giữa anh và Đại.
- Anh ấy đã nói với em, chuyện này không hẳn là tại anh, là do nhân viên của anh ấy quá tham làm mà thôi. Em nghĩ anh ấy không hận anh đâu, anh ấy chỉ thất vọng nhiều vì bị chính bạn thân của mình đối xử như thế.
- Em đã tới với nó – Cường nhìn cô, chỉ thấy cô bối rối cúi xuống, không dám nhìn vào mắt mình.
Cường khẽ cười nhạt:
- Chuyện giữa chúng ta đã kết thúc, vì thế anh cũng không mong trông thấy em, điều đó chỉ làm anh cảm thấy rất đau lòng. Nhưng nếu một lúc nào đó em cảm thấy cần anh thì cứ tới tìm anh. Anh biết, chuyện kết thúc này không liên quan gì tới những gì anh đã làm, nó chỉ đơn giản là một lý do như giọt nước tràn ly mà thôi. Tình cảm của em với anh đã không còn như xưa, nhất là từ sau khi em gặp được Đại và bắt đầu có tình cảm với nó. Anh không trách em, chính sự thúc ép và cố chấp của anh đã làm em không thể nói ra những lời thật lòng mình.
- Em sẽ rời khỏi nơi này, anh đừng lo, ngoài việc nhận lời anh làm giám khảo cho Master Chef, em sẽ không có một chút liên quan nào với anh ta đâu.
- Ừ…
Linh cầm lấy bút, ký vào giấy kết thúc hợp đồng, sau đó cô cũng không ở lại khách sạn nữa mà lập tức ra về. Hôm nay cô có hẹn với Đại sẽ tới thăm mẹ anh và cùng ở lại ăn bữa tối. Đại muốn chính thức công khai quan hệ giữa hai người với gia đình anh.
Vừa ra khỏi khách sạn Linh đã thấy Lâm đợi mình ngay ngoài cổng lớn. Cô ngạc nhiên nhưng vẫn để anh giúp mình dắt xe ghé vào một quán trà đá ven đường ngay gần đó.
- Xin lỗi em, đến giờ này anh chỉ có thể mời em một cốc trà đá – Lâm cười giượng khi cô kéo ghế ngồi xuống bên cạnh anh và tự gọi cho mình một cốc nước.
- Trà đá vỉa hè cũng tốt – Linh lắc đầu, cảm thấy hơi kỳ lạ vì hôm nay Lâm lại chủ động tới tìm mình.
Nhìn lại Lâm, từ lần cuối cùng cô gặp Lâm cũng đã khá lâu rồi, vẻ ngoài của anh đã thay đổi hoàn toàn. Không còn vẻ lãng mạn kiêu ngạo của một chàng ca sĩ nổi danh nữa, thay vào đó là gương mặt trầm buồn, đôi mắt u uất khó tả, râu ria, tóc tai cũng không được cắt tỉ mỉ, gọn gàng như hồi đi diễn nữa. Anh chàng ca sĩ Nguyễn Lâm đình đám một thời giờ đây đã không còn. Linh rất muốn thương cảm cho anh, nhưng mỗi lần nghĩ tới chị mình đã sống và chết đi như thế nào, cô lại cảm thấy rất giận. Bắt cô giữ một thái độ hòa nhã với anh ta lúc này là điều không thể.
- Anh biết em còn giận anh lắm – Lâm ngần ngại một chút rồi cũng chịu nói tiếp.
- Chỉ giận thôi sao? – Linh lạnh nhạt đáp.
- Anh biết, anh có lỗi với Nhật Lệ, có tội với gia đình em.
- Giờ anh nói ra những chuyện đó thì đã muộn rồi. Nếu anh biết lỗi ngay từ đầu thì khi Như Ý xuất hiện, anh đã không làm như thế. Ngay cả máu mủ của anh mà anh còn chối từ.
- Anh không có tư cách được nhận một tiếng gọi “bố” từ con gái anh, nhưng dù sao anh vẫn là bố ruột của nó. Anh biết nếu anh nói ra điều này với anh Đại, anh ấy sẽ không đồng ý, nên anh mới tìm em. Anh muốn góp một phần công sức để nuôi Như Ý, mong em chấp nhận.
- Anh tưởng chỉ cần có tiền là trẻ con sẽ thật sự lớn khôn sao? – Linh liếc nhìn Lâm, chỉ thấy anh ta cười gượng gạo, cô lại lạnh lùng quay đi.
- Nếu anh muốn thật sự sống như một người cha thì anh hãy sống cho thật tốt, làm những việc xứng đáng với một người cha. Như Ý đáng lẽ cần phải biết chuyện này khi nó lớn lên, và tha thứ cho anh hay không là việc của nó, nhưng là người nuôi nó từ khi chào đời, tôi không muốn điều đó xảy ra. Vì vậy bí mật này tốt nhất anh cứ chôn chặt trong lòng đi, để quá khứ ngủ yên, như thế tương lai của anh cũng sẽ tốt hơn. Tôi và anh Đại sẽ nuôi Như Ý và coi nó như con đẻ của chúng tôi.
- Nhưng nếu anh không làm gì, anh sẽ càng cảm thấy có lỗi với Nhật Lệ hơn.
- Anh không cần phải cảm thấy thế. Nếu anh nhớ tới chị ấy, thì hãy về quê thắp cho chị ấy một nén hương. Đến tận khi mất đi rồi, chị ấy vẫn còn yêu anh. Còn anh thì sống ích kỷ trong cái vỏ bọc của một ngôi sao danh giá…
- Giải quyết xong chuyện nhà cửa anh nhất định sẽ về quê để thắp hương cho cô ấy. Bây giờ mọi việc ở nhà đang rối tung lên, cũng là do lỗi của anh cả. Anh không biết nói với bố mẹ như thế nào về chuyện ngôi nhà, anh Đại cũng hết cách rồi.
Lâm vừa nói vừa quay ra nhìn dòng người vẫn mải miết xuôi ngược dưới cái nắng tháng năm bắt đầu gay gắt. Vậy mà lòng anh lại như gió táp mưa sa, không làm sao có thể bình yên được.
Chương 56: Bắt đầu lại từ đầu
Phản ứng của những người trong gia đình ông Phương về chuyện của Đại và Linh không khác nhau là mấy. Mọi người đều đồng tình một cách vui vẻ, nhất là khi Đại nói rằng sẽ sớm tiến đến hôn nhân với Linh. Mặc dù bà Nguyệt vẫn còn hơi tiếc cô con dâu cùng phố, nhưng với Linh thì bà cũng không có ý phản đối gì. Ông Phương bắt đầu vui vẻ hơn mỗi khi nghĩ tới cô con dâu tương lại rất vừa ý ông này.
Như Ý đã nói bập bẹ, cũng đã bắt đầu đi vững vàng hơn nên cả nhà trông nom nó không vất vả như trước nữa. Linh tới chơi cùng con bé mỗi ngày, lúc rảnh cô còn giúp bà Nguyệt xoa bóp chân tay và tắm rửa cho bà. Thời gian này, cô không còn đi làm ở khách sạn nữa mà chỉ đến đó mỗi khi có chương trình cần ghi hình mà thôi. Dẫu vậy cô cũng rất tất bật, bởi Master Chef là một chương trình lớn, và một giám khảo như cô không chỉ có mỗi nhiệm vụ là lên trường quay quay chương trình, mà còn phải gặp gỡ và hướng dẫn ngoài lề cho các thí sinh. Linh dần dà trở nên nổi tiếng trong các cuộc bàn luận giữa những thí sinh trẻ tuổi, họ coi cô như một tấm gương để phấn đấu và học hỏi.
Cô cũng đồng thời nhận được vô vàn những lời mời đến từ các nhà tài trợ về làm việc ch...



