Điều Bí Mật - Hân Như Full
mình.
- Em có thể đón Như Ý về nhà chơi một ngày được không?
- Ngày mai em tới chỗ bác Ngân đón hai bác cháu về chơi đi. Không cần mua quà gì cho con bé đâu, trẻ con được chiều qua sẽ sinh hư – Đại đồng ý và dặn dò thêm.
Linh gật đầu mỉm cười, tảng đá lớn đè nặng trong lòng cô rốt cuộc cũng được cởi bỏ.
- Cảm ơn anh.
Đại không nói gì. Cô làm sao có thể biết được vị trí của cô trong lòng anh quan trọng thế nào, dù cô có đề nghị khó khăn đến đâu anh cũng sẵn sàng đáp ứng, đừng nói mấy chuyện cỏn con này. Cô là người anh hận nhất, hận vì đã rời bỏ anh lúc anh cần cô, hận vì cô lại đi lấy chính người đã làm anh khốn đốn và trở thành tay trắng, hận vì cô đã làm cho anh cảm nhận được nỗi đau mà anh chưa từng trải qua trong tình yêu, hận vì cô làm anh tổn thương đến mức phải đóng băng mọi tình cảm của mình lại, từ một người hay cười đùa thành một người đàn ông lạnh lùng và trầm lặng. Nhưng cô cũng là người mà anh yêu nhất, yêu đến mê muội và điên dại, cô làm anh không có cách nào tiếp nhận bất kỳ một cô gái nào khác bước vào cuộc đời mình. Nếu nói lý do lớn nhất dẫn đến cuộc hôn nhân không hạnh phúc của anh đổ vỡ, thì đó chính là cô. Cô là một định số bất biến trong lòng anh, không ai, không có gì có thể thay thể được.
- Em hạnh phúc chứ?
Khi cô đứng dậy và chuẩn bị bước ra về, anh đột nhiên lên tiếng hỏi. Linh quay lại nhìn anh sửng sốt, nhưng sau đó cô khẽ mỉm cười, đặt một tay lên bụng nói:
- Em sắp có con đầu lòng rồi.
Rồi cô bước ra về. Nhìn Linh bước xuống phố từ trên tầng hai của quán cà phê trong chiếc váy trắng tinh khôi, Đại bần thần cả người. Câu cuối cùng của cô rót vào tai anh như một tiếng sét đánh vào tầng hy vọng mỏng manh cuối cùng.
- Ừ, em nhất định phải hạnh phúc đấy.
Chương 66: Chia sẻ quá khứ
Linh ngồi trên ghế đá, mỉm cười nhìn Như Ý đang rụt rè cho một chú dê con ăn lá cây, chiếc váy hồng rực rỡ quét cả xuống đất. Mỗi khi chú dê con thò đầu ra cố gặm chiếc lá, Như Ý lại rụt tay trở về và cười khanh khách một cách thích thú. Đúng như bác Ngân nói, con bé càng lớn càng giống Nhật Lệ, nước da bánh mật, tóc loăn quăn, mắt to và đen, nhìn rất lanh lợi, đáng yêu.
Nhưng đến khi nhìn sang người đàn ông điển trai đang ngồi bên cạnh cô bé và chơi cùng nó với một thái độ vô cùng yêu chiều, Linh lại không khỏi cau mày lại. Thật chẳng hay ho chút nào khi đi cùng người mang danh là anh chồng của mình thế này, nhưng cô lại không thể làm gì khác khi Phong kiên quyết đòi hộ tống hai dì cháu đi chơi.
Sáng hôm qua, Linh đang định tới nhà Đại để đón Như Ý, không ngờ bác Ngân lại bế Như Ý tới nhà cô, còn chuyển lời của Đại rằng hôm nay anh bận ở nhà, làm giỗ một trăm ngày cho mẹ nên muốn nhờ cô chăm sóc Như Ý hai ngày. Linh rất cảm kích vì biết Đại cố tình tạo điều kiện cho hai dì cháu được ở bên nhau. Cả ngày hôm qua, bác Ngân ở lại nhà cô, đợi cho Như Ý quen cô rồi mới về. Như Ý thiếu đi sự quan tâm chăm sóc của mẹ bé từ bé, nhưng ngược lại, con bé được rất nhiều người chăm lo nên tính tình dạn dĩ vô cùng, chơi với Linh nửa ngày là nó đã bén hơi dì, cô đi đâu nó cũng lẫm chẫm chạy theo như cái đuôi.
Sáng nay, Linh quyết định đưa cháu gái đi sở thú chơi, không ngờ vừa ra đến cổng thì Phong lái xe tới. Thoạt đầu anh nói có chuyện quan trọng muốn nói với cô, sau lại thấy hai dì cháu đang háo hức đi chơi thì lại đổi ý, nói rằng sẽ đưa hai dì cháu đi chơi ngày hôm nay. Linh từ chối thế nào cũng không được, còn bị Phong mạnh mẽ ép ngồi vào xe, cứ thế một đường tới thẳng công viên Thủ Lệ.
Bây giờ đang là tháng chín, thời tiết chưa chuyển mùa nên vẫn rất oi nồng nhưng trận mưa dông đêm qua khiến cho ngày hôm nay mát mẻ hẳn. Khí trời ôn hòa như đã vào thu, đúng là một ngày cuối tuần vô cùng lý tưởng để đi chơi. Công viên Thủ Lệ cũng vì thế mà đông như trẩy hội. Từng gia đình lớn, nhỏ đưa nhau tới đây thăm thú. Phong cưng chiều Như Ý tới mức cho con bé chơi không sót trò nào, còn chụp cho hai dì cháu tới mấy trăm tấm hình, mặc kệ cho Linh vẫn luôn trừng mắt không vừa ý.
Dù cho những người xung quanh không để ý chút nào vì ai cũng cho rằng họ là một gia đình ba người như bao gia đình khác, nhưng chính vì thế mà Linh lại càng cảm thấy buồn bực hơn. Cô hoàn toàn không muốn có chút liên quan gì tới con người này, nhưng da mặt của anh quả thật không mỏng chút nào, hoàn toàn phớt lờ sự khó chịu của cô, dùng cách hiệu quả nhất để tham gia vào chuyến đi chơi này, đó là lấy lòng Như Ý. Con bé quả nhiên quấn lấy Phong không rời, hết đòi xem con vật lại đòi chơi trò chơi, điều này càng làm cho Linh có cảm giác mình như người thừa vậy.
Linh không biết, Phong vì lo rằng cô đang mang thai, nếu lại phải bế Như Ý nhằng nhẵng cả ngày hôm nay trong công viên thì cô sẽ không chịu nổi. Chính vì thế anh mới phải biến mình thành một ông bố bất đắc dĩ, vui vẻ làm theo mọi yêu sách của cô “con gái” nhỏ để cho cô được yên. Vừa chơi đùa với Như Ý, thỉnh thoảng anh lại len lén nhìn vẻ mặt của Linh, không thể lý giải nổi tại sao một ngày đẹp trời như thế này, ở một nơi đông vui đến thế này mà cô lại quá mức để ý tới thân phận như thế.
Phong rất muốn nói cho Linh biết bí mật kia, nhưng lại sợ những lời mình nói ra sẽ làm hỏng một ngày vui vẻ của cô. Từ những phản ứng của Linh trước đây, anh có thể đoán được phản ứng của cô với chuyện anh sắp nói sẽ như thế nào. Chắc hẳn nó sẽ đưa cuộc hôn nhân của cô đến bên bờ vực thẳm. Một mặt anh rất lưỡng lự, không muốn đôi mắt xinh đẹp kia phải rơi thêm một giọt nước mắt nào, không muốn cô phải mang thêm đau buồn, nhất là khi cô đang mang thai. Mặt khác, anh lại muốn chuyện đó xảy ra để anh vừa có cơ hội kéo cô về bên mình, vừa tạo bàn đạp để hạ gục Cường. Anh biết Cường yêu Linh thế nào, nếu Linh rời bỏ, đó sẽ là một nhát dao chí mạng khiến Cường không gượng dậy nổi. Thứ duy nhất ngăn cản anh làm việc đó bây giờ chính là tình cảm phức tạp của anh dành cho cô gái xinh đẹp này. Phong rất giận mình, không hiểu sao từ khi biết cô đến giờ anh lại hay mềm lòng đến vậy? Trước đây, anh là người quyết đoán, tàn nhẫn bao nhiêu thì bây giờ anh lại hay do dự bấy nhiêu.
Đến đầu gió chiều, Như Ý chơi đã mệt nên rúc đầu vào lòng Phong mà ngủ. Phong đưa con bé cho Linh sau đó kiếm một quán nước sạch sẽ cho cô ngồi nghỉ.
- Hôm nay cảm ơn anh nhiều.
Dù không vừa lòng đến cỡ nào thì Linh vẫn không thể không cảm ơn sự nhiệt tình của Phong. Mặc dù những giờ phút riêng tư của hai dì cháu đã bị người đàn ông này ngang nhiên cướp mất, nhưng nếu không có anh ta thì hôm nay cô sẽ rất mệt. Như Ý giống hệt Nhật Lệ, là người hướng ngoại nên cái gì cũng tỏ ra thích thú, rất hoạt bát, chạy nhảy khắp nơi.
- Vậy mà còn tưởng em ghét tôi vì đã làm phiền hai dì cháu chứ? – Phong cẩn thận cho đá vào cốc nước dừa, sau đó mới đưa tới cho Linh.
- Con bé này lớn lên sẽ nghịch như quỷ, giống mẹ nó – Linh cúi nhìn Như Ý
đang ngủ say trong lòng mình, mỉm cười.
- Thật tiếc, nghe nói chị gái em cũng là một những siêu đầu bếp trẻ rất có tiếng tăm.
Linh ngẩng đầu nhìn Phong, thấy vẻ mặt tràn đầy tiếc nuối của anh thì trong lòng cô lại dâng lên một nỗi niềm khó tả. Đáng lẽ cô phải thay Nhật Lệ chăm sóc cho Như Ý mới đúng, nhưng lúc này cô lại vì một mối tình tuyệt vọng mà nhẫn tâm rời bỏ đứa cháu đáng thương này. Lớn lên rồi, có thể Như Ý sẽ rất oán trách cô, nhưng cô còn có lựa chọn khác sao? Như Ý là con của Đại, con của người đàn ông cô yêu nhất, làm sao cô có thể ...
- Em có thể đón Như Ý về nhà chơi một ngày được không?
- Ngày mai em tới chỗ bác Ngân đón hai bác cháu về chơi đi. Không cần mua quà gì cho con bé đâu, trẻ con được chiều qua sẽ sinh hư – Đại đồng ý và dặn dò thêm.
Linh gật đầu mỉm cười, tảng đá lớn đè nặng trong lòng cô rốt cuộc cũng được cởi bỏ.
- Cảm ơn anh.
Đại không nói gì. Cô làm sao có thể biết được vị trí của cô trong lòng anh quan trọng thế nào, dù cô có đề nghị khó khăn đến đâu anh cũng sẵn sàng đáp ứng, đừng nói mấy chuyện cỏn con này. Cô là người anh hận nhất, hận vì đã rời bỏ anh lúc anh cần cô, hận vì cô lại đi lấy chính người đã làm anh khốn đốn và trở thành tay trắng, hận vì cô đã làm cho anh cảm nhận được nỗi đau mà anh chưa từng trải qua trong tình yêu, hận vì cô làm anh tổn thương đến mức phải đóng băng mọi tình cảm của mình lại, từ một người hay cười đùa thành một người đàn ông lạnh lùng và trầm lặng. Nhưng cô cũng là người mà anh yêu nhất, yêu đến mê muội và điên dại, cô làm anh không có cách nào tiếp nhận bất kỳ một cô gái nào khác bước vào cuộc đời mình. Nếu nói lý do lớn nhất dẫn đến cuộc hôn nhân không hạnh phúc của anh đổ vỡ, thì đó chính là cô. Cô là một định số bất biến trong lòng anh, không ai, không có gì có thể thay thể được.
- Em hạnh phúc chứ?
Khi cô đứng dậy và chuẩn bị bước ra về, anh đột nhiên lên tiếng hỏi. Linh quay lại nhìn anh sửng sốt, nhưng sau đó cô khẽ mỉm cười, đặt một tay lên bụng nói:
- Em sắp có con đầu lòng rồi.
Rồi cô bước ra về. Nhìn Linh bước xuống phố từ trên tầng hai của quán cà phê trong chiếc váy trắng tinh khôi, Đại bần thần cả người. Câu cuối cùng của cô rót vào tai anh như một tiếng sét đánh vào tầng hy vọng mỏng manh cuối cùng.
- Ừ, em nhất định phải hạnh phúc đấy.
Chương 66: Chia sẻ quá khứ
Linh ngồi trên ghế đá, mỉm cười nhìn Như Ý đang rụt rè cho một chú dê con ăn lá cây, chiếc váy hồng rực rỡ quét cả xuống đất. Mỗi khi chú dê con thò đầu ra cố gặm chiếc lá, Như Ý lại rụt tay trở về và cười khanh khách một cách thích thú. Đúng như bác Ngân nói, con bé càng lớn càng giống Nhật Lệ, nước da bánh mật, tóc loăn quăn, mắt to và đen, nhìn rất lanh lợi, đáng yêu.
Nhưng đến khi nhìn sang người đàn ông điển trai đang ngồi bên cạnh cô bé và chơi cùng nó với một thái độ vô cùng yêu chiều, Linh lại không khỏi cau mày lại. Thật chẳng hay ho chút nào khi đi cùng người mang danh là anh chồng của mình thế này, nhưng cô lại không thể làm gì khác khi Phong kiên quyết đòi hộ tống hai dì cháu đi chơi.
Sáng hôm qua, Linh đang định tới nhà Đại để đón Như Ý, không ngờ bác Ngân lại bế Như Ý tới nhà cô, còn chuyển lời của Đại rằng hôm nay anh bận ở nhà, làm giỗ một trăm ngày cho mẹ nên muốn nhờ cô chăm sóc Như Ý hai ngày. Linh rất cảm kích vì biết Đại cố tình tạo điều kiện cho hai dì cháu được ở bên nhau. Cả ngày hôm qua, bác Ngân ở lại nhà cô, đợi cho Như Ý quen cô rồi mới về. Như Ý thiếu đi sự quan tâm chăm sóc của mẹ bé từ bé, nhưng ngược lại, con bé được rất nhiều người chăm lo nên tính tình dạn dĩ vô cùng, chơi với Linh nửa ngày là nó đã bén hơi dì, cô đi đâu nó cũng lẫm chẫm chạy theo như cái đuôi.
Sáng nay, Linh quyết định đưa cháu gái đi sở thú chơi, không ngờ vừa ra đến cổng thì Phong lái xe tới. Thoạt đầu anh nói có chuyện quan trọng muốn nói với cô, sau lại thấy hai dì cháu đang háo hức đi chơi thì lại đổi ý, nói rằng sẽ đưa hai dì cháu đi chơi ngày hôm nay. Linh từ chối thế nào cũng không được, còn bị Phong mạnh mẽ ép ngồi vào xe, cứ thế một đường tới thẳng công viên Thủ Lệ.
Bây giờ đang là tháng chín, thời tiết chưa chuyển mùa nên vẫn rất oi nồng nhưng trận mưa dông đêm qua khiến cho ngày hôm nay mát mẻ hẳn. Khí trời ôn hòa như đã vào thu, đúng là một ngày cuối tuần vô cùng lý tưởng để đi chơi. Công viên Thủ Lệ cũng vì thế mà đông như trẩy hội. Từng gia đình lớn, nhỏ đưa nhau tới đây thăm thú. Phong cưng chiều Như Ý tới mức cho con bé chơi không sót trò nào, còn chụp cho hai dì cháu tới mấy trăm tấm hình, mặc kệ cho Linh vẫn luôn trừng mắt không vừa ý.
Dù cho những người xung quanh không để ý chút nào vì ai cũng cho rằng họ là một gia đình ba người như bao gia đình khác, nhưng chính vì thế mà Linh lại càng cảm thấy buồn bực hơn. Cô hoàn toàn không muốn có chút liên quan gì tới con người này, nhưng da mặt của anh quả thật không mỏng chút nào, hoàn toàn phớt lờ sự khó chịu của cô, dùng cách hiệu quả nhất để tham gia vào chuyến đi chơi này, đó là lấy lòng Như Ý. Con bé quả nhiên quấn lấy Phong không rời, hết đòi xem con vật lại đòi chơi trò chơi, điều này càng làm cho Linh có cảm giác mình như người thừa vậy.
Linh không biết, Phong vì lo rằng cô đang mang thai, nếu lại phải bế Như Ý nhằng nhẵng cả ngày hôm nay trong công viên thì cô sẽ không chịu nổi. Chính vì thế anh mới phải biến mình thành một ông bố bất đắc dĩ, vui vẻ làm theo mọi yêu sách của cô “con gái” nhỏ để cho cô được yên. Vừa chơi đùa với Như Ý, thỉnh thoảng anh lại len lén nhìn vẻ mặt của Linh, không thể lý giải nổi tại sao một ngày đẹp trời như thế này, ở một nơi đông vui đến thế này mà cô lại quá mức để ý tới thân phận như thế.
Phong rất muốn nói cho Linh biết bí mật kia, nhưng lại sợ những lời mình nói ra sẽ làm hỏng một ngày vui vẻ của cô. Từ những phản ứng của Linh trước đây, anh có thể đoán được phản ứng của cô với chuyện anh sắp nói sẽ như thế nào. Chắc hẳn nó sẽ đưa cuộc hôn nhân của cô đến bên bờ vực thẳm. Một mặt anh rất lưỡng lự, không muốn đôi mắt xinh đẹp kia phải rơi thêm một giọt nước mắt nào, không muốn cô phải mang thêm đau buồn, nhất là khi cô đang mang thai. Mặt khác, anh lại muốn chuyện đó xảy ra để anh vừa có cơ hội kéo cô về bên mình, vừa tạo bàn đạp để hạ gục Cường. Anh biết Cường yêu Linh thế nào, nếu Linh rời bỏ, đó sẽ là một nhát dao chí mạng khiến Cường không gượng dậy nổi. Thứ duy nhất ngăn cản anh làm việc đó bây giờ chính là tình cảm phức tạp của anh dành cho cô gái xinh đẹp này. Phong rất giận mình, không hiểu sao từ khi biết cô đến giờ anh lại hay mềm lòng đến vậy? Trước đây, anh là người quyết đoán, tàn nhẫn bao nhiêu thì bây giờ anh lại hay do dự bấy nhiêu.
Đến đầu gió chiều, Như Ý chơi đã mệt nên rúc đầu vào lòng Phong mà ngủ. Phong đưa con bé cho Linh sau đó kiếm một quán nước sạch sẽ cho cô ngồi nghỉ.
- Hôm nay cảm ơn anh nhiều.
Dù không vừa lòng đến cỡ nào thì Linh vẫn không thể không cảm ơn sự nhiệt tình của Phong. Mặc dù những giờ phút riêng tư của hai dì cháu đã bị người đàn ông này ngang nhiên cướp mất, nhưng nếu không có anh ta thì hôm nay cô sẽ rất mệt. Như Ý giống hệt Nhật Lệ, là người hướng ngoại nên cái gì cũng tỏ ra thích thú, rất hoạt bát, chạy nhảy khắp nơi.
- Vậy mà còn tưởng em ghét tôi vì đã làm phiền hai dì cháu chứ? – Phong cẩn thận cho đá vào cốc nước dừa, sau đó mới đưa tới cho Linh.
- Con bé này lớn lên sẽ nghịch như quỷ, giống mẹ nó – Linh cúi nhìn Như Ý
đang ngủ say trong lòng mình, mỉm cười.
- Thật tiếc, nghe nói chị gái em cũng là một những siêu đầu bếp trẻ rất có tiếng tăm.
Linh ngẩng đầu nhìn Phong, thấy vẻ mặt tràn đầy tiếc nuối của anh thì trong lòng cô lại dâng lên một nỗi niềm khó tả. Đáng lẽ cô phải thay Nhật Lệ chăm sóc cho Như Ý mới đúng, nhưng lúc này cô lại vì một mối tình tuyệt vọng mà nhẫn tâm rời bỏ đứa cháu đáng thương này. Lớn lên rồi, có thể Như Ý sẽ rất oán trách cô, nhưng cô còn có lựa chọn khác sao? Như Ý là con của Đại, con của người đàn ông cô yêu nhất, làm sao cô có thể ...



