Điều Bí Mật - Hân Như Full
ối mặt với anh mà coi như không có gì được. Anh đã nói không muốn nhìn thấy cô nữa và cô cũng không thể nào cùng chung sống với anh dưới cùng một bầu trời như hai người xa lạ. Cô yêu anh còn nhiều hơn cô nghĩ, tới nỗi mỗi lần nghĩ tới chuyện cả đời này hai người coi như vô duyên là cô cảm thấy nghẹt thở, giống như đang bị vây trong một không gian bức bối, chật hẹp vậy. Không thể ở bên, vậy thì chỉ còn một nước là đi thật xa, để không bao giờ còn tơ tưởng đến những điểu xa vời nữa.
- Em thật sự phải đi sao?
- Có thể không đi ư? – Linh nhìn Phong bằng ánh mắt đầy đau thương.
Đúng thế, cô còn có thể ở lại đây sao? Rời bỏ Đại, cô thậm chí còn cưới người đàn ông đã đẩy sự nghiệp của anh xuống đáy vực, cô và anh còn có thể nhìn nhận nhau như hai người bạn bình thường được sao? Cường là mối tình đầu khiến cô day dứt, còn anh là người đàn ông khiến cô ghi tâm khắc cốt cả đời. Cô có thể cứ sống ở thành phố chật hẹp này mà không cần phải ra đi sao?
Đi tới đâu, ở góc phố nào cô cũng có thể mường tượng ra quá khứ ngắn ngủi nhưng vô vàn hạnh phúc của hai người. Cung đường nào cũng có dấu chân anh.
Người phụ nữ, đôi khi cả đời không thể quên được người đàn ông đã đi qua trái tim mình.
- Em không yêu nó, tại sao lại cưới? – Phong bất mãn hỏi.
- Lý do gì thì cũng không quan trọng nữa rồi – Linh lắc đầu cười.
- Nếu…
Phong định hỏi, nếu bây giờ có cơ hội quay lại thì cô có dám quay đầu hay không, nhưng sau lại nghĩ câu hỏi này có phần khiếm nhã nên lại thôi.
Thấy Phong đang nói lại đột ngột ngưng lại, Linh nhíu mày nhìn anh. Mãi một lúc sau, vẫn thấy Phong im lặng, quay ra nhìn hồ nước trong mát đang ánh lên nắng chiều vàng ruộm, cô mới tò mò hỏi lại:
- Sao vậy?
Phong quay vào, âm thầm thưởng thức đôi mắt đẹp của cô.
- Không, anh chỉ đang nhớ tới những chuyện ngày anh còn nhỏ, khi ấy mẹ anh chưa mất, đó là thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời anh.
- Đúng thế, thời gian ở bên người thân luôn là thời gian hạnh phúc nhất.
- Mẹ anh cũng là một đầu bếp, thậm chí còn là đàn em của bố em. Nếu bà ấy không yêu và theo ông già, có lẽ bà ấy sẽ có một cuộc sống hạnh phúc hơn nhiều.
Linh lặng im không nói, từ câu chuyện của Phong, cô chợt nghĩ tới gia đình mình. Nếu bố cô không có người đàn bà khác ở bên ngoài, có lẽ gia đình cô cũng không sa sút tới mức ấy, và biết đâu, đến giờ vẫn còn là một gia đình bốn người hạnh phúc.
- Hồi anh còn nhỏ, mẹ cũng thường hay đưa anh đi chơi công viên thế này. Có lần anh ngồi chơi đu quay, không cẩn thận bị ngã, gãy một bên tay, mẹ khóc và mất ngủ cả tuần liền.
- Mẹ anh rất yêu thương anh, đúng không?
- Ừ, mẹ nào mà chẳng thương yêu con mình. Mẹ em không vậy sao? – Phong ngạc nhiên hỏi lại.
- Vậy bố anh có yêu mẹ anh không? – Linh không trả lời câu hỏi của anh mà tiếp tục hỏi.
- Anh nghĩ là có. Ông già anh có rất nhiều người đàn bà bên ngoài, nhưng chủ yếu là chỗ ông ấy muốn phát tiết dục vọng, chỉ có mẹ là không. Nếu không thì sau khi mẹ anh mất, ông ấy cũng không đưa anh về sống cùng, thậm chí còn cho anh quản lý một phần công ty.
- Ít ra mẹ anh cũng có được tình yêu của bố anh – Linh cười – Mẹ em không được may mắn như thế. Suốt đời, bà chỉ được bố em coi như cái bóng của một người đàn bà khác.
Mẹ Linh vốn chỉ là một nhân viên lễ tân khách sạn, nơi ông Lâm – bố cô làm bếp trưởng. Là người tài hoa, lại đẹp trai nên ông Lâm rất được lòng các cô gái trẻ. Mẹ cô là con gái miền sơn cước, một thân một mình xuôi về thành phố mưu sinh, là người có nhan sắc, lại khéo léo, ngoan ngoãn nên cũng có không ít người theo đuổi. Nhưng tình yêu của bà lại thầm trao cho người đầu bếp trẻ trung, đầy tài hoa của khách sạn.
Thời gian ấy, ông Lâm yêu say đắm một người đàn bà đã có chồng, vốn từng là người yêu của mình thời trẻ, khi ấy cũng làm cùng trong nhà hàng. Tưởng đứa con trai của người tình là con của mình, ông Lâm không tiếc tiền bạc, có bao nhiêu cũng đưa hết cho người tình tiêu xài.
Khi chuyện của hai người có nguy cơ vỡ lở, nhân viên khách sạn xì xào khắp nơi, ông Lâm mới vội vàng kết hôn để che mắt thiên hạ. Mẹ cô chỉ là kẻ hy sinh cho cuộc tình sai trái đó. Thế nhưng bà lại bất chấp tất cả, bỏ qua tất cả, chỉ cần được ở bên cạnh người mình yêu chính là hạnh phúc của bà. Bà còn tin, chỉ cần có con cái, chỉ cần bà đối xử tốt với chồng thì ông Lâm sẽ hồi tâm chuyển ý mà quay về với bà.
Khi lớn lên Linh mới hiểu duyên cớ những trận đòn roi của mẹ dành cho hai chị em hồi bé. Khóc đòi bố cũng bị đánh, ương bướng cũng bị đánh, có lẽ trong thâm tâm bà giận chính mình vì sinh ra toàn con gái nên không giữ được chồng, vì mình dạy con không tốt nên mới không thể khiến chồng gắn bó với gia đình. Bà luôn tự đổ lỗi cho mình, yêu không dám yêu, ghen chẳng dám ghen, nơi trút giận của bà chỉ có thể là hai cô con gái. Tuy vậy bà cũng rất yêu thương hai chị em cô. Từ nhỏ đến lớn đều là bà dạy dỗ hai chị em cô, bố cô luôn ở trên thành phố làm ăn, thỉnh thoảng mới về thăm nhà, có chăng cũng chỉ ôm cô vào lòng và kể chuyện cho cô nghe mà thôi.
Linh chưa bao giờ ghét mẹ, lúc này lại càng xót xa thay cho cuộc đời bà. Cô cũng vì tình yêu mà từng làm những chuyện điên rồ nên cô không thể trách mẹ năm đó vì yêu bố mà nhắm mắt đưa chân được.
- Chuyện năm đó của bố em, mẹ anh cũng biết một phần, vì họ từng làm cùng trong một nhà hàng.
Linh sững sờ nhìn Phong, nếu vậy chẳng phải chỉ cần tìm hiểu một chút là cô có thể tìm ra người phụ nữ đã khiến gia đình cô tan nát, và tìm được cả đứa trẻ mà cô phải gọi là anh trai hay sao? Nhưng cô có nên hỏi hay không? Linh chần chừ, nên để quá khứ ngủ yên hay một lần nữa làm rõ tất cả?
Phong liếc nhìn phản ứng của Linh. Lúc này, khi mục đích sắp đạt được thì anh lại do dự. Không phải tự nhiên mà anh nhắc về gia đình mình, về quá khứ ngập tràn tủi nhục và nước mắt của người mẹ mà anh luôn khắc cốt ghi tâm trong lòng, tất cả cũng chỉ vì một mục đích cuối cùng này mà thôi. Thế nhưng hiện tại, khi nhìn vẻ mặt tái đi của Linh, anh lại thấy mình thật đê tiện. Từ tư liệu điều tra, Phong đã nắm rõ hoàn toàn chân tướng của những chuyện năm xưa.
Nếu không phải bởi bà Phượng, sự nghiệp của ông Lâm có lẽ còn rạng rỡ hơn, và cuộc đời ông cũng không gặp nhiều phong ba bão táp đến thế.
Nhưng năm ấy, tên tuổi của ông Lâm như một ngôi sao sáng chói trên bầu trời, các chuyên gia ẩm thực không ai không biết đến ông. Các nhà hàng, khách sạn danh tiếng không nơi nào không muốn lôi kéo ông. Khi ấy, ông Lâm làm bếp trưởng tại nhà hàng Sunny, ở đây, ông đã gặp là người yêu cũ là bà Phượng, lúc này đã lấy một người giàu có ở Hà Nội. Khi ấy, bà Phượng vì hận chồng yêu một người đàn bà khác – là mẹ Phong – nên đã quay lại tiếp tục quyến rũ ông Lâm. Không bao lâu sau, bà Phượng có thai và nói rằng đó là con trai của ông Lâm. Dù như thế, bà Phượng kiên quyết không nghe lời ông Lâm ly dị chồng, tiếp tục giữ mối quan hệ vụng trộm này. Được hơn hai năm thì mọi người xung quanh bắt đầu đàm tiếu về chuyện của hai người, vì vậy mà ông Lâm mới cưới một người phụ nữ khác, đó là một cô gái miền núi rất xinh đẹp và đã từng ngỏ lời yêu ông.
Mặc dù cả hai đều đã có gia đình và con cái, nhưng mối quan hệ lén lút này vẫn không chấm dứt. Ông Lâm vẫn chu cấp đều đặn cho bà Phượng và đứa bé mà ông luôn tưởng là con mình.
Vài năm sau, khi những đứa trẻ đã lớn hơn một chút, ông Lâm nghe...
- Em thật sự phải đi sao?
- Có thể không đi ư? – Linh nhìn Phong bằng ánh mắt đầy đau thương.
Đúng thế, cô còn có thể ở lại đây sao? Rời bỏ Đại, cô thậm chí còn cưới người đàn ông đã đẩy sự nghiệp của anh xuống đáy vực, cô và anh còn có thể nhìn nhận nhau như hai người bạn bình thường được sao? Cường là mối tình đầu khiến cô day dứt, còn anh là người đàn ông khiến cô ghi tâm khắc cốt cả đời. Cô có thể cứ sống ở thành phố chật hẹp này mà không cần phải ra đi sao?
Đi tới đâu, ở góc phố nào cô cũng có thể mường tượng ra quá khứ ngắn ngủi nhưng vô vàn hạnh phúc của hai người. Cung đường nào cũng có dấu chân anh.
Người phụ nữ, đôi khi cả đời không thể quên được người đàn ông đã đi qua trái tim mình.
- Em không yêu nó, tại sao lại cưới? – Phong bất mãn hỏi.
- Lý do gì thì cũng không quan trọng nữa rồi – Linh lắc đầu cười.
- Nếu…
Phong định hỏi, nếu bây giờ có cơ hội quay lại thì cô có dám quay đầu hay không, nhưng sau lại nghĩ câu hỏi này có phần khiếm nhã nên lại thôi.
Thấy Phong đang nói lại đột ngột ngưng lại, Linh nhíu mày nhìn anh. Mãi một lúc sau, vẫn thấy Phong im lặng, quay ra nhìn hồ nước trong mát đang ánh lên nắng chiều vàng ruộm, cô mới tò mò hỏi lại:
- Sao vậy?
Phong quay vào, âm thầm thưởng thức đôi mắt đẹp của cô.
- Không, anh chỉ đang nhớ tới những chuyện ngày anh còn nhỏ, khi ấy mẹ anh chưa mất, đó là thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời anh.
- Đúng thế, thời gian ở bên người thân luôn là thời gian hạnh phúc nhất.
- Mẹ anh cũng là một đầu bếp, thậm chí còn là đàn em của bố em. Nếu bà ấy không yêu và theo ông già, có lẽ bà ấy sẽ có một cuộc sống hạnh phúc hơn nhiều.
Linh lặng im không nói, từ câu chuyện của Phong, cô chợt nghĩ tới gia đình mình. Nếu bố cô không có người đàn bà khác ở bên ngoài, có lẽ gia đình cô cũng không sa sút tới mức ấy, và biết đâu, đến giờ vẫn còn là một gia đình bốn người hạnh phúc.
- Hồi anh còn nhỏ, mẹ cũng thường hay đưa anh đi chơi công viên thế này. Có lần anh ngồi chơi đu quay, không cẩn thận bị ngã, gãy một bên tay, mẹ khóc và mất ngủ cả tuần liền.
- Mẹ anh rất yêu thương anh, đúng không?
- Ừ, mẹ nào mà chẳng thương yêu con mình. Mẹ em không vậy sao? – Phong ngạc nhiên hỏi lại.
- Vậy bố anh có yêu mẹ anh không? – Linh không trả lời câu hỏi của anh mà tiếp tục hỏi.
- Anh nghĩ là có. Ông già anh có rất nhiều người đàn bà bên ngoài, nhưng chủ yếu là chỗ ông ấy muốn phát tiết dục vọng, chỉ có mẹ là không. Nếu không thì sau khi mẹ anh mất, ông ấy cũng không đưa anh về sống cùng, thậm chí còn cho anh quản lý một phần công ty.
- Ít ra mẹ anh cũng có được tình yêu của bố anh – Linh cười – Mẹ em không được may mắn như thế. Suốt đời, bà chỉ được bố em coi như cái bóng của một người đàn bà khác.
Mẹ Linh vốn chỉ là một nhân viên lễ tân khách sạn, nơi ông Lâm – bố cô làm bếp trưởng. Là người tài hoa, lại đẹp trai nên ông Lâm rất được lòng các cô gái trẻ. Mẹ cô là con gái miền sơn cước, một thân một mình xuôi về thành phố mưu sinh, là người có nhan sắc, lại khéo léo, ngoan ngoãn nên cũng có không ít người theo đuổi. Nhưng tình yêu của bà lại thầm trao cho người đầu bếp trẻ trung, đầy tài hoa của khách sạn.
Thời gian ấy, ông Lâm yêu say đắm một người đàn bà đã có chồng, vốn từng là người yêu của mình thời trẻ, khi ấy cũng làm cùng trong nhà hàng. Tưởng đứa con trai của người tình là con của mình, ông Lâm không tiếc tiền bạc, có bao nhiêu cũng đưa hết cho người tình tiêu xài.
Khi chuyện của hai người có nguy cơ vỡ lở, nhân viên khách sạn xì xào khắp nơi, ông Lâm mới vội vàng kết hôn để che mắt thiên hạ. Mẹ cô chỉ là kẻ hy sinh cho cuộc tình sai trái đó. Thế nhưng bà lại bất chấp tất cả, bỏ qua tất cả, chỉ cần được ở bên cạnh người mình yêu chính là hạnh phúc của bà. Bà còn tin, chỉ cần có con cái, chỉ cần bà đối xử tốt với chồng thì ông Lâm sẽ hồi tâm chuyển ý mà quay về với bà.
Khi lớn lên Linh mới hiểu duyên cớ những trận đòn roi của mẹ dành cho hai chị em hồi bé. Khóc đòi bố cũng bị đánh, ương bướng cũng bị đánh, có lẽ trong thâm tâm bà giận chính mình vì sinh ra toàn con gái nên không giữ được chồng, vì mình dạy con không tốt nên mới không thể khiến chồng gắn bó với gia đình. Bà luôn tự đổ lỗi cho mình, yêu không dám yêu, ghen chẳng dám ghen, nơi trút giận của bà chỉ có thể là hai cô con gái. Tuy vậy bà cũng rất yêu thương hai chị em cô. Từ nhỏ đến lớn đều là bà dạy dỗ hai chị em cô, bố cô luôn ở trên thành phố làm ăn, thỉnh thoảng mới về thăm nhà, có chăng cũng chỉ ôm cô vào lòng và kể chuyện cho cô nghe mà thôi.
Linh chưa bao giờ ghét mẹ, lúc này lại càng xót xa thay cho cuộc đời bà. Cô cũng vì tình yêu mà từng làm những chuyện điên rồ nên cô không thể trách mẹ năm đó vì yêu bố mà nhắm mắt đưa chân được.
- Chuyện năm đó của bố em, mẹ anh cũng biết một phần, vì họ từng làm cùng trong một nhà hàng.
Linh sững sờ nhìn Phong, nếu vậy chẳng phải chỉ cần tìm hiểu một chút là cô có thể tìm ra người phụ nữ đã khiến gia đình cô tan nát, và tìm được cả đứa trẻ mà cô phải gọi là anh trai hay sao? Nhưng cô có nên hỏi hay không? Linh chần chừ, nên để quá khứ ngủ yên hay một lần nữa làm rõ tất cả?
Phong liếc nhìn phản ứng của Linh. Lúc này, khi mục đích sắp đạt được thì anh lại do dự. Không phải tự nhiên mà anh nhắc về gia đình mình, về quá khứ ngập tràn tủi nhục và nước mắt của người mẹ mà anh luôn khắc cốt ghi tâm trong lòng, tất cả cũng chỉ vì một mục đích cuối cùng này mà thôi. Thế nhưng hiện tại, khi nhìn vẻ mặt tái đi của Linh, anh lại thấy mình thật đê tiện. Từ tư liệu điều tra, Phong đã nắm rõ hoàn toàn chân tướng của những chuyện năm xưa.
Nếu không phải bởi bà Phượng, sự nghiệp của ông Lâm có lẽ còn rạng rỡ hơn, và cuộc đời ông cũng không gặp nhiều phong ba bão táp đến thế.
Nhưng năm ấy, tên tuổi của ông Lâm như một ngôi sao sáng chói trên bầu trời, các chuyên gia ẩm thực không ai không biết đến ông. Các nhà hàng, khách sạn danh tiếng không nơi nào không muốn lôi kéo ông. Khi ấy, ông Lâm làm bếp trưởng tại nhà hàng Sunny, ở đây, ông đã gặp là người yêu cũ là bà Phượng, lúc này đã lấy một người giàu có ở Hà Nội. Khi ấy, bà Phượng vì hận chồng yêu một người đàn bà khác – là mẹ Phong – nên đã quay lại tiếp tục quyến rũ ông Lâm. Không bao lâu sau, bà Phượng có thai và nói rằng đó là con trai của ông Lâm. Dù như thế, bà Phượng kiên quyết không nghe lời ông Lâm ly dị chồng, tiếp tục giữ mối quan hệ vụng trộm này. Được hơn hai năm thì mọi người xung quanh bắt đầu đàm tiếu về chuyện của hai người, vì vậy mà ông Lâm mới cưới một người phụ nữ khác, đó là một cô gái miền núi rất xinh đẹp và đã từng ngỏ lời yêu ông.
Mặc dù cả hai đều đã có gia đình và con cái, nhưng mối quan hệ lén lút này vẫn không chấm dứt. Ông Lâm vẫn chu cấp đều đặn cho bà Phượng và đứa bé mà ông luôn tưởng là con mình.
Vài năm sau, khi những đứa trẻ đã lớn hơn một chút, ông Lâm nghe...



