Điều Bí Mật - Hân Như Full
người cố ý bỏ nó ở đây?
Đại giật mình, bận bịu một hồi khiến anh quên đi việc mình đã để thằng nhóc ngủ lại ở phòng quản lý. Lúc này, không ngờ người nhà của nó vẫn chưa tìm tới, chẳng lẽ là không nhận được lời nhắn của anh? Nhưng nếu bị lạc con, người ta thường sẽ tìm tới ban quản lý để thông báo tìm trẻ lạc chứ? Linh cảm có chuyện gì đó khác thường, anh hỏi:
- Thằng bé dậy chưa?
- Đã dậy, đang khóc bù lu bù loa lên, nhưng nó nói bằng tiếng Anh, bọn em nghe không hiểu – Người quản lý nhăn nhó đáp.
- Được rồi, để tôi đến.
Đại mặc lại áo vest sau đó rảo bước theo chân người quản lý về phòng của anh ta. Chỉ thấy thằng nhóc đang khóc, mặt tèm lem nước. Lúc anh bước vào, nó nhìn anh nhưng không nói gì, miệng chỉ lặp đi lặp lại một câu bằng tiếng anh:
- Cháu muốn mẹ.
- Được rồi, nhóc, cháu là đàn ông và cháu không nên khóc – Đại bước lại gần, xoa tóc thằng bé và nói với nó bằng chính ngôn ngữ mà nó đang nói.
Thằng nhóc ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt to tròn, ngây thơ của nó dường như đang tìm kiếm một sự thân thiện từ người đàn ông này.
- Chú là ai? Cháu muốn mẹ.
- Cháu biết nói tiếng Việt mà, đúng không? – Đại đột ngột chuyển sang hỏi nó bằng tiếng Việt.
Thằng bé gật đầu, không hiểu tại sao đột nhiên lại hỏi vấn đề này.
- Chú sẽ đưa cháu về với mẹ. Nhưng cháu có biết mẹ cháu đang ở đâu? Hôm nay cháu tới đây cùng bố mẹ sao?
- Không. Cháu với daddy tới đây. Nhưng daddy bỏ cháu đi rồi. Oa oa… Daddy không cần cháu… – Thằng nhóc đang nước mắt ngắn nước mắt dài, vừa nói tới đây thì lại khóc ầm lên một cách đầy tủi thân.
- Nào, có phải chú đã nói, là con trai thì nhất định không được khóc, đúng không? – Đại ngồi xuống cạnh nó – Trước hết nói cho chú biết tên của cháu, sau đó nói cho chú biết cháu ở đâu, chú sẽ đưa cháu về.
Thằng nhóc nhìn anh, cảm thấy anh rất đáng tin cậy thì lập tức lục từ trong chiếc túi vải cạnh người ra một mẩu giấy gấp tư và đưa cho anh. Đại ngạc nhiên, mở ra thấy trong có mấy dòng chữ:
“Alex Vũ. Địa chỉ: Ẩm Thực Đạo Quán, số 8, ngõ 201, đường X, Hà Nội. Số điện thoại: 0915 xxx xxx hoặc 0944 xxx xxx.”
- Cháu ở đây sao? – Đại giật nảy người khi đọc tới dòng địa chỉ và số điện thoại trên tờ giấy.
Một trong hai số điện thoại này chẳng phải là của ông Cương, ông chủ của Ẩm Thực Đạo Quán hay sao? Thằng nhóc này không ngờ lại là con cháu của ông. Đại còn đang ngẩn ra trước sự trùng hợp này thì người quản lý, sau khi gặp một nhân vien bảo vệ, lúc này đã trở lại, nói nhỏ với anh:
- Anh Đại, có thể bố cậu nhóc này chính là người đã được người của chúng ta đưa xuống bệnh viện dưới Hà Nội chiều nay.
- Sao? Anh ta bị làm sao? – Đại giật mình hỏi lại.
- Anh ta đột nhiên nôn ra rất nhiều máu, sau đó ngất đi ở bãi gửi xe. Nhân viên của chúng ta đã đưa anh ta vào thẳng trong thành phố. Xe ô tô của anh ta hiện vẫn ở trong bãi.
- Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đưa cậu bé này về nhà nó.
Nói rồi anh lại quay sang nhìn thằng bé, sau đó rút điện thoại ra và bấm số gọi số của ông Cương.
- Cháu là Đại. Hiện tại bé Alex Vũ đang ở chỗ cháu, bố thằng bé bị bệnh nên đã được chuyển thẳng về bệnh viện bằng xe cấp cứu. Một lát nữa cháu sẽ đưa thằng bé về chỗ bác.
Đại nghe ông Cương cảm ơn, sau đó đưa máy cho Alex:
- Ông cháu muốn nói chuyện với cháu.
Thằng bé cầm lấy điện thoại áp lên tai, sau khi nghe tiếng của ông Cương ở đầu máy bên kia thì nó bỗng trở nên vui vẻ hẳn:
- Con không sao? Chú nói chú sẽ đưa con về.
- …
- Vâng, con sẽ ngoan mà. Ông ngoại không cần lo lắng.
Nói xong, thằng nhóc đưa điện thoại lại cho anh, Đại lại nói thêm với ông Cương vài câu, hứa sẽ đưa thằng bé về nhà an toàn, sau đó ông Cương mới yên tâm cúp máy.
- Đi nào nhóc, chú đưa cháu về.
Đại vừa lái xe, thỉnh thoảng lại ngoảnh sang nhìn gương mặt đang dán chặt vào cửa kính nhìn ra bên ngoài của thằng nhóc. Bất chợt, anh nghĩ ra một vấn đề, ông Cương vốn không hề có con gái, tại sao thằng bé nhóc này lại ông là ông ngoại? Rồi như có một linh tính, anh thấy tim đập loạn lên, khó khăn lắm anh mới kìm lại được sự kích động của mình. Anh hỏi thằng nhóc một câu bâng quơ.
- Alex, chú thấy tiếng Anh của cháu rất giỏi. Cháu mới ở nước ngoài về sao? Bố mẹ cháu cũng ở đó luôn à?
Alex quay vào nhìn anh, sau đó đưa tay xoa xoa đầu, cuối cùng gật đầu, ngay sau đó lại lắc lắc đầu. Đại bật cười hỏi:
- Sao thế? Sao lại gật rồi lại lắc?
- Chỉ có cháu với mẹ ở nước ngoài về thôi. Còn daddy ở Việt Nam.
- Sao vậy? Bố mẹ cháu không sống cùng nhau sao? – Lúc này, Đại gần như có thể chắc chắn thân thế của thằng nhóc này rồi.
Nó là con cô, là con trai của người mà anh yêu thương nhất, nhớ nhung nhiều nhất. Nó cũng là con của người bạn thân nhất của anh, người đã vì tình yêu mà đẩy anh vào con đường phá sản, khiến anh mất đi Phương Đông, và cướp mất cả người mà anh yêu. Nhưng anh không thể ghét bỏ đứa bé này, thậm chí vừa gặp đã thấy yêu thích nó.
- Mẹ và daddy không sống chung với nhau. Chỉ có cháu và mẹ thôi.
- Mẹ cháu làm nghề gì?
- Mẹ cháu là đầu bếp.
- Woah, chắc là mẹ cháu nấu ăn rất ngon, đúng không? – Anh cười, giọng điệu tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ.
- Chắc chắn rồi – Alex hếch cái mũi nhỏ lên một cách tự hào – Mẹ xinh đẹp của cháu nấu ăn là tuyệt nhất.
- Mẹ cháu rất đẹp sao?
- Đúng vậy, mẹ rất đẹp. Các chú mang hoa tới tặng mẹ đều nói như thế.
- Chà, vậy là mẹ cháu được rất nhiều người theo đuổi? Cháu có thích ai trong số họ không?
- Các chú cho cháu rất nhiều chocolate và đồ chơi đẹp, nhưng cháu không thích chú nào hết.
- Vì sao?
- Vì mẹ đều không thích. Mẹ không thích thì cháu cũng không thích.
- Vậy nếu mẹ cháu thích thì cháu sẽ thích? – Đại cười hỏi.
Nghe anh hỏi vậy, thằng nhóc ra chiều ngẫm nghĩ, sau đó đáp:
- Cháu sẽ thích, nhưng sẽ không thích bằng daddy.
Đại cười không nói gì nữa mà tập trung vào lái xe. Con trai của Linh thật sự rất đáng yêu giống mẹ và thông minh giống bố. Chắc hẳn cô đã dạy dỗ nó rất tốt? Anh chỉ không ngờ là cô có thể gan lỳ sống độc thân và nuôi đứa trẻ này một mình ngần ấy năm trời. Trong lòng Đại chợt thấy vui vui. Anh lại đề nghị:
- Alex, chú cháu mình đi ăn tối đã nhé!
- Vâng. Cháu cũng đói lắm rồi – Alex xoa xoa cái bụng nhỏ của nó, đầu gật lia lịa.
- Nhưng nếu chúng ta về trễ, mẹ cháu sẽ không phạt cháu chú?
- Mẹ cháu về quê rồi, chú đừng lo. Nếu mẹ cháu có biết thì chắc chắn ông ngoại cũng sẽ nói cho mẹ biết là cháu không sao.
- Nhóc con thông minh lắm. Vậy cháu muốn ăn gì, chú chiêu đãi.
- Gà rán nhé chú!
- Đồng ý.
Đại gật đầu cười, còn thằng nhóc ngồi bên cạnh thì hoan hô không ngớt. Mặc dù mẹ yêu chiều nó nhưng cũng rất khắt khe trong việc ăn uống, rất ít khi mẹ cho phép nó ăn KFC. Mẹ còn nói nếu ăn nhiều gà rán, nó sẽ bị phình to ra như quả bóng, sẽ rất xấu xí. Thế nên lúc này khi Đại hứa đưa nó đi ăn gà rán, tất nhiên là nó rất vui vẻ rồi.
Chương 71: Những nỗi đau âm thầm
Trong nhà hàng Vietfood trên phố Bà Triệu, lúc này là gần tám giờ tối, trên tầng hai, ngay ở góc phòng nơi có thể nhìn xuống con đường phía dưới...
Đại giật mình, bận bịu một hồi khiến anh quên đi việc mình đã để thằng nhóc ngủ lại ở phòng quản lý. Lúc này, không ngờ người nhà của nó vẫn chưa tìm tới, chẳng lẽ là không nhận được lời nhắn của anh? Nhưng nếu bị lạc con, người ta thường sẽ tìm tới ban quản lý để thông báo tìm trẻ lạc chứ? Linh cảm có chuyện gì đó khác thường, anh hỏi:
- Thằng bé dậy chưa?
- Đã dậy, đang khóc bù lu bù loa lên, nhưng nó nói bằng tiếng Anh, bọn em nghe không hiểu – Người quản lý nhăn nhó đáp.
- Được rồi, để tôi đến.
Đại mặc lại áo vest sau đó rảo bước theo chân người quản lý về phòng của anh ta. Chỉ thấy thằng nhóc đang khóc, mặt tèm lem nước. Lúc anh bước vào, nó nhìn anh nhưng không nói gì, miệng chỉ lặp đi lặp lại một câu bằng tiếng anh:
- Cháu muốn mẹ.
- Được rồi, nhóc, cháu là đàn ông và cháu không nên khóc – Đại bước lại gần, xoa tóc thằng bé và nói với nó bằng chính ngôn ngữ mà nó đang nói.
Thằng nhóc ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt to tròn, ngây thơ của nó dường như đang tìm kiếm một sự thân thiện từ người đàn ông này.
- Chú là ai? Cháu muốn mẹ.
- Cháu biết nói tiếng Việt mà, đúng không? – Đại đột ngột chuyển sang hỏi nó bằng tiếng Việt.
Thằng bé gật đầu, không hiểu tại sao đột nhiên lại hỏi vấn đề này.
- Chú sẽ đưa cháu về với mẹ. Nhưng cháu có biết mẹ cháu đang ở đâu? Hôm nay cháu tới đây cùng bố mẹ sao?
- Không. Cháu với daddy tới đây. Nhưng daddy bỏ cháu đi rồi. Oa oa… Daddy không cần cháu… – Thằng nhóc đang nước mắt ngắn nước mắt dài, vừa nói tới đây thì lại khóc ầm lên một cách đầy tủi thân.
- Nào, có phải chú đã nói, là con trai thì nhất định không được khóc, đúng không? – Đại ngồi xuống cạnh nó – Trước hết nói cho chú biết tên của cháu, sau đó nói cho chú biết cháu ở đâu, chú sẽ đưa cháu về.
Thằng nhóc nhìn anh, cảm thấy anh rất đáng tin cậy thì lập tức lục từ trong chiếc túi vải cạnh người ra một mẩu giấy gấp tư và đưa cho anh. Đại ngạc nhiên, mở ra thấy trong có mấy dòng chữ:
“Alex Vũ. Địa chỉ: Ẩm Thực Đạo Quán, số 8, ngõ 201, đường X, Hà Nội. Số điện thoại: 0915 xxx xxx hoặc 0944 xxx xxx.”
- Cháu ở đây sao? – Đại giật nảy người khi đọc tới dòng địa chỉ và số điện thoại trên tờ giấy.
Một trong hai số điện thoại này chẳng phải là của ông Cương, ông chủ của Ẩm Thực Đạo Quán hay sao? Thằng nhóc này không ngờ lại là con cháu của ông. Đại còn đang ngẩn ra trước sự trùng hợp này thì người quản lý, sau khi gặp một nhân vien bảo vệ, lúc này đã trở lại, nói nhỏ với anh:
- Anh Đại, có thể bố cậu nhóc này chính là người đã được người của chúng ta đưa xuống bệnh viện dưới Hà Nội chiều nay.
- Sao? Anh ta bị làm sao? – Đại giật mình hỏi lại.
- Anh ta đột nhiên nôn ra rất nhiều máu, sau đó ngất đi ở bãi gửi xe. Nhân viên của chúng ta đã đưa anh ta vào thẳng trong thành phố. Xe ô tô của anh ta hiện vẫn ở trong bãi.
- Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đưa cậu bé này về nhà nó.
Nói rồi anh lại quay sang nhìn thằng bé, sau đó rút điện thoại ra và bấm số gọi số của ông Cương.
- Cháu là Đại. Hiện tại bé Alex Vũ đang ở chỗ cháu, bố thằng bé bị bệnh nên đã được chuyển thẳng về bệnh viện bằng xe cấp cứu. Một lát nữa cháu sẽ đưa thằng bé về chỗ bác.
Đại nghe ông Cương cảm ơn, sau đó đưa máy cho Alex:
- Ông cháu muốn nói chuyện với cháu.
Thằng bé cầm lấy điện thoại áp lên tai, sau khi nghe tiếng của ông Cương ở đầu máy bên kia thì nó bỗng trở nên vui vẻ hẳn:
- Con không sao? Chú nói chú sẽ đưa con về.
- …
- Vâng, con sẽ ngoan mà. Ông ngoại không cần lo lắng.
Nói xong, thằng nhóc đưa điện thoại lại cho anh, Đại lại nói thêm với ông Cương vài câu, hứa sẽ đưa thằng bé về nhà an toàn, sau đó ông Cương mới yên tâm cúp máy.
- Đi nào nhóc, chú đưa cháu về.
Đại vừa lái xe, thỉnh thoảng lại ngoảnh sang nhìn gương mặt đang dán chặt vào cửa kính nhìn ra bên ngoài của thằng nhóc. Bất chợt, anh nghĩ ra một vấn đề, ông Cương vốn không hề có con gái, tại sao thằng bé nhóc này lại ông là ông ngoại? Rồi như có một linh tính, anh thấy tim đập loạn lên, khó khăn lắm anh mới kìm lại được sự kích động của mình. Anh hỏi thằng nhóc một câu bâng quơ.
- Alex, chú thấy tiếng Anh của cháu rất giỏi. Cháu mới ở nước ngoài về sao? Bố mẹ cháu cũng ở đó luôn à?
Alex quay vào nhìn anh, sau đó đưa tay xoa xoa đầu, cuối cùng gật đầu, ngay sau đó lại lắc lắc đầu. Đại bật cười hỏi:
- Sao thế? Sao lại gật rồi lại lắc?
- Chỉ có cháu với mẹ ở nước ngoài về thôi. Còn daddy ở Việt Nam.
- Sao vậy? Bố mẹ cháu không sống cùng nhau sao? – Lúc này, Đại gần như có thể chắc chắn thân thế của thằng nhóc này rồi.
Nó là con cô, là con trai của người mà anh yêu thương nhất, nhớ nhung nhiều nhất. Nó cũng là con của người bạn thân nhất của anh, người đã vì tình yêu mà đẩy anh vào con đường phá sản, khiến anh mất đi Phương Đông, và cướp mất cả người mà anh yêu. Nhưng anh không thể ghét bỏ đứa bé này, thậm chí vừa gặp đã thấy yêu thích nó.
- Mẹ và daddy không sống chung với nhau. Chỉ có cháu và mẹ thôi.
- Mẹ cháu làm nghề gì?
- Mẹ cháu là đầu bếp.
- Woah, chắc là mẹ cháu nấu ăn rất ngon, đúng không? – Anh cười, giọng điệu tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ.
- Chắc chắn rồi – Alex hếch cái mũi nhỏ lên một cách tự hào – Mẹ xinh đẹp của cháu nấu ăn là tuyệt nhất.
- Mẹ cháu rất đẹp sao?
- Đúng vậy, mẹ rất đẹp. Các chú mang hoa tới tặng mẹ đều nói như thế.
- Chà, vậy là mẹ cháu được rất nhiều người theo đuổi? Cháu có thích ai trong số họ không?
- Các chú cho cháu rất nhiều chocolate và đồ chơi đẹp, nhưng cháu không thích chú nào hết.
- Vì sao?
- Vì mẹ đều không thích. Mẹ không thích thì cháu cũng không thích.
- Vậy nếu mẹ cháu thích thì cháu sẽ thích? – Đại cười hỏi.
Nghe anh hỏi vậy, thằng nhóc ra chiều ngẫm nghĩ, sau đó đáp:
- Cháu sẽ thích, nhưng sẽ không thích bằng daddy.
Đại cười không nói gì nữa mà tập trung vào lái xe. Con trai của Linh thật sự rất đáng yêu giống mẹ và thông minh giống bố. Chắc hẳn cô đã dạy dỗ nó rất tốt? Anh chỉ không ngờ là cô có thể gan lỳ sống độc thân và nuôi đứa trẻ này một mình ngần ấy năm trời. Trong lòng Đại chợt thấy vui vui. Anh lại đề nghị:
- Alex, chú cháu mình đi ăn tối đã nhé!
- Vâng. Cháu cũng đói lắm rồi – Alex xoa xoa cái bụng nhỏ của nó, đầu gật lia lịa.
- Nhưng nếu chúng ta về trễ, mẹ cháu sẽ không phạt cháu chú?
- Mẹ cháu về quê rồi, chú đừng lo. Nếu mẹ cháu có biết thì chắc chắn ông ngoại cũng sẽ nói cho mẹ biết là cháu không sao.
- Nhóc con thông minh lắm. Vậy cháu muốn ăn gì, chú chiêu đãi.
- Gà rán nhé chú!
- Đồng ý.
Đại gật đầu cười, còn thằng nhóc ngồi bên cạnh thì hoan hô không ngớt. Mặc dù mẹ yêu chiều nó nhưng cũng rất khắt khe trong việc ăn uống, rất ít khi mẹ cho phép nó ăn KFC. Mẹ còn nói nếu ăn nhiều gà rán, nó sẽ bị phình to ra như quả bóng, sẽ rất xấu xí. Thế nên lúc này khi Đại hứa đưa nó đi ăn gà rán, tất nhiên là nó rất vui vẻ rồi.
Chương 71: Những nỗi đau âm thầm
Trong nhà hàng Vietfood trên phố Bà Triệu, lúc này là gần tám giờ tối, trên tầng hai, ngay ở góc phòng nơi có thể nhìn xuống con đường phía dưới...



