Điều Bí Mật - Hân Như Full
>
- Đây không phải chuyện của chú, chú ra ngoài đi.
- Anh không hối hận chứ? – Minh bật dậy, cười như không hề có cuộc tranh cãi nào vừa diễn ra.
- Hối hận? Chú thấy tôi sẽ hối hận sao?
- Được, vậy thì em yên tâm rồi. Nếu anh không có hứng thú, vậy em sẽ để cô ấy trở thành em dâu của anh.
Minh chốt câu cuối cùng rồi xoay lưng bỏ ra ngoài. Những lời của Minh làm Đại không thể tập trung làm việc nữa. Minh muốn lấy cô và biến cô thành em dâu của anh ư? Người đàn bà của anh, phải, dù hai người không tới với nhau nhưng đến lúc này trong lòng anh vẫn mặc định là như thế. Anh ngả người ra ghế dựa, đầu óc lại bắt đầu quay cuồng với những hình ảnh đan xen giữa quá khứ và hiện tại.
Cuối cùng, khi không thể bắt mình quay lại với đống giấy tờ ngổn ngang được, anh đi sang phòng Như Ý.
- Như Ý, ngày mai bố đưa con đi chơi nhé! – Anh vuốt tóc con bé khi thấy con gái đang nằm vẽ tranh trên giường.
- Vâng? Nhưng bố không bận sao? – Như Ý nhổm dậy, sà vào lòng anh, vui vẻ hỏi lại.
Con bé biết anh luôn bận bịu nên mỗi lần muốn đi chơi, nó đều hỏi xem bố nó có bận gì hay không? Đại lắc đầu cười với con:
- Không, ngày mai bố được nghỉ. Con thích đi đâu? Tới khu vui chơi của bố chứ?
- Không, ở đó con chơi chán rồi – Như Ý lắc đầu ngẫm nghĩ, rồi sau đó reo lên – A, bố đưa con lên Vincom xem phim nhé!
- Đồng ý!
- Mẹ Tường Vi có đi cùng không bố?
- Không. Chỉ có bố và con gái bố hẹn hò với nhau thôi – Đại cúi đầu hôn lên cái má lúm đồng tiền của con.
- A, tuyệt vời. Con yêu bố nhất – Như Ý ôm lấy cổ anh và cũng hôn chụt lên má bố.
Khi con gái đã ngủ, Đại kéo chăn cho con gái, rồi mới rời khỏi phòng. Đêm nay sẽ là một đêm rất dài.
Chương 70: Cháu bị lạc mất daddy rồi
Công viên giải trí Fairy Tail nằm ngay ngoài rìa thành phố, cạnh một trong những con đường giao thông lớn dẫn lên phía Bắc. Mất ba năm xây dựng không ngừng nghỉ, hiện tại, dù mới đi vào hoạt động được hơn một năm nhưng Fairy Tail đã trở thành điểm tới lý tưởng cho rất nhiều khách, đặc biệt là trẻ em. Ngoài những trò chơi vận động ngoài trời, trẻ em còn có thể tham gia các trò chơi điện tử, chơi bắn súng sơn, có sân trượt patin, hồ câu cá, còn có bể bơi cao cấp. Ngoài ra, tại đây còn có mô hình rừng núi thu nhỏ để phục vụ cho các hoạt động cắm trại dã ngoại và giáo dục các em ý thức bảo vệ môi trường, bảo vệ rừng. Đặc biệt nhất là nơi này có các khu mô phỏng cảnh sắc và trang phục của các câu chuyện cổ tích như nhà của Bảy chú lùn, vỏ ốc sên khổng lồ trong truyện “Chú bé tí hon”, thế giới của “Nghìn lẻ một đêm” hay không gian của “Tấm Cám”, của “Cây tre trăm đốt”, của “Thánh Gióng”. Nơi này còn có một hệ thống các cửa hàng ăn nhanh độc quyền của Vietfood, làm cho thương hiệu của Vietfood càng ngày càng nổi tiếng.
Không có nhiều người biết ông chủ thực sự của Công viên giải trí này là ai, nhưng người ta không thể không thán phục ý tưởng xây dựng của con người đó. Phải yêu trẻ con tới thế nào mới có thể tạo ra được một nơi như thiên đường dành cho chúng thế này? Hơn nữa, dù chi phí các dịch vụ có cao một chút nhưng vẫn khiến người ta hài lòng khi rời đi, khiến người ta cảm thấy số tiền mình bỏ ra không uổng phí chút nào.
Lúc này, ông chủ trẻ đó đang nhàn tản đi bộ trong bãi cỏ cạnh hồ câu cá, giống như một người khách hơn là ông vua của nơi này. Anh nhìn những đứa trẻ đang ngồi cạnh người thân trong các chòi câu, thấy chúng cười hồn nhiên, dù miệng không cười nhưng đôi mắt anh cũng ngập tràn hài lòng. Khi anh xây công viên giải trí này, anh luôn nghĩ tới cô con gái bé bỏng của mình, muốn con gái mình sẽ là cô công chúa xinh đẹp nhất trong xứ sở cổ tích diệu kỳ tại Fairy Tail. Anh xây dựng nó vì tình yêu với con gái nhiều hơn là mục đích kinh doanh, chỉ không ngờ tới giờ phút này, Fairy Tail đã mang lại cho anh một nguồn lợi nhuận khổng lồ, không thua kém gì hệ thống cửa hàng ăn nhanh Vietfood.
Đang đi chầm chậm, chợt ánh mắt Đại dừng lại trong một chòi lá nhỏ. Trong chòi ngoài hai bộ đồ câu cá, một cho người lớn, một cho trẻ con, một hộp bánh bọc dở, hai chai nước suối đã vơi nửa và một cậu bé con đang ngủ lăn trên sàn chòi. Ánh nắng chiếu vào, hắt thẳng lên khuôn mặt bụ bẫm và trắng trẻo của cậu bé, nhưng nó vẫn không tỉnh lại. Nếu chỉ bình thường thì anh sẽ bỏ qua, nhưng lúc này, tư thế ngủ của cậu bé làm cho anh cảm thấy chỉ cần nó lật người một cái sẽ lập tức bị rơi xuống hồ. Đại nhìn quanh, không thấy có bảo vệ nào ở gần, anh đành thở dài một hơi và tiến tới, trong đầu thầm nghĩ không biết người nhà của cậu nhóc này ở đâu mà để con cái ngủ ở một nơi nguy hiểm như thế này?
Đại nhẹ nhàng bước vào chòi, cậu bé vẫn ngủ say, đầu gối lên một cái túi vải mềm màu xanh, rất phù hợp với trang phục trên người. Khuôn mặt cậu bé nhìn nghiêng rất xinh và đáng yêu. Anh cúi xuống, ôm lấy cậu bé, định đánh thức nó. Không ngờ vừa mới ôm lấy cậu nhóc thì cậu nhóc đã ôm chặt cổ anh, mắt nhắm mắt mở nói bằng giọng ngái ngủ:
- Daddy, sao bố đi lâu vậy?
Đang trong tình trạng ngái ngủ, mà Đại lại đứng chắn ánh nắng mặt trời nên cậu nhóc chưa thể phân biệt được người đang ôm nó là một người lạ. Nó lại gục đầu lên vai anh ngủ ngon lành. Đại thấy tim mình ấm áp hẳn, không hiểu sao lại có cảm giác gần gũi với cậu nhóc này như thế, giống như đó là con trai anh vậy. Anh vỗ nhè nhẹ lên lưng nó, sau đó bước ra ngoài.
Đại đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy anh chàng bảo vệ đang lững thững ở đằng xa, anh lập tức vẫy tay ra hiệu cho anh ta tới gần.
Tất nhiên người bảo vệ này không biết đây là ông chủ của mình, nhưng do được đào tạo khá tốt nên thái độ của anh vẫn vô cùng lịch sự.
- Anh có phải người quản lý khu vực hồ câu này hay không?
- Dạ đúng, anh cần gì ạ?
- Vậy anh có biết ai là người thuê chòi câu số chín này không? – Đại quay đầu hướng về nơi mình vừa bước ra.
Người bảo vệ tỏ ra kinh ngạc. Anh ta tất nhiên biết người thuê chòi số chín này là hai bố con, giờ này thấy Đại ôm thằng nhóc bước ra từ đó nên anh ta vẫn nghĩ Đại và thằng nhóc chính là hai người đó. Không ngờ bị hỏi một câu như thế, anh ta cứ thừ người ra không biết đáp thế nào. Lúng túng một hồi, cuối cùng anh ta cũng gật đầu”
- Vâng, có một người đàn ông cùng con trai của họ ở đây. Họ thuê ba tiếng, lúc này cũng còn ba mươi phút nữa mới hết giờ câu.
- Vậy anh có biết bố chú nhóc này đi đâu không?
Người bảo vệ lắc đầu. Hỏi thế này khác gì làm khó anh ta. Anh ta quản lý cái hồ câu này có tới hơn chục chòi, làm sao có thể quan tâm tới một người nào đó được.
Đại thừ người ra suy nghĩ, sau đó nói:
- Nếu người đàn ông đó quay lại, nói với anh ta lên đón con ở phòng Trưởng quản lý. Thằng bé này ngủ một mình ở đây sẽ có thể bị rơi xuống hồ, rất nguy hiểm.
Người bảo vệ cau mày, mặc dù không thích cách nói chuyện như ra lệnh của người đàn ông này, nhưng lại không thể phản kháng trước uy áp vô hình tỏa ra từ anh ta. Đại thấy anh ta biểu hiện như thế thì khẽ thở dài, sau đó nói:
- Thôi, vậy anh kiếm một tờ giấy, viết và để lại trong chòi đó, nếu anh ta quay lại sẽ thấy và tới nhận con.
Nói rồi, Đại ôm cậu bé đi về phòng Trưởng quản lý.
Sáu giờ tối, Đại định bụng sẽ về nhà sớm thì lại thấy quản lý hớt hải chạy tới:
- Anh Đại, vẫn chưa có ai tới nhận thằng bé kia? Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ có ...
- Anh không hối hận chứ? – Minh bật dậy, cười như không hề có cuộc tranh cãi nào vừa diễn ra.
- Hối hận? Chú thấy tôi sẽ hối hận sao?
- Được, vậy thì em yên tâm rồi. Nếu anh không có hứng thú, vậy em sẽ để cô ấy trở thành em dâu của anh.
Minh chốt câu cuối cùng rồi xoay lưng bỏ ra ngoài. Những lời của Minh làm Đại không thể tập trung làm việc nữa. Minh muốn lấy cô và biến cô thành em dâu của anh ư? Người đàn bà của anh, phải, dù hai người không tới với nhau nhưng đến lúc này trong lòng anh vẫn mặc định là như thế. Anh ngả người ra ghế dựa, đầu óc lại bắt đầu quay cuồng với những hình ảnh đan xen giữa quá khứ và hiện tại.
Cuối cùng, khi không thể bắt mình quay lại với đống giấy tờ ngổn ngang được, anh đi sang phòng Như Ý.
- Như Ý, ngày mai bố đưa con đi chơi nhé! – Anh vuốt tóc con bé khi thấy con gái đang nằm vẽ tranh trên giường.
- Vâng? Nhưng bố không bận sao? – Như Ý nhổm dậy, sà vào lòng anh, vui vẻ hỏi lại.
Con bé biết anh luôn bận bịu nên mỗi lần muốn đi chơi, nó đều hỏi xem bố nó có bận gì hay không? Đại lắc đầu cười với con:
- Không, ngày mai bố được nghỉ. Con thích đi đâu? Tới khu vui chơi của bố chứ?
- Không, ở đó con chơi chán rồi – Như Ý lắc đầu ngẫm nghĩ, rồi sau đó reo lên – A, bố đưa con lên Vincom xem phim nhé!
- Đồng ý!
- Mẹ Tường Vi có đi cùng không bố?
- Không. Chỉ có bố và con gái bố hẹn hò với nhau thôi – Đại cúi đầu hôn lên cái má lúm đồng tiền của con.
- A, tuyệt vời. Con yêu bố nhất – Như Ý ôm lấy cổ anh và cũng hôn chụt lên má bố.
Khi con gái đã ngủ, Đại kéo chăn cho con gái, rồi mới rời khỏi phòng. Đêm nay sẽ là một đêm rất dài.
Chương 70: Cháu bị lạc mất daddy rồi
Công viên giải trí Fairy Tail nằm ngay ngoài rìa thành phố, cạnh một trong những con đường giao thông lớn dẫn lên phía Bắc. Mất ba năm xây dựng không ngừng nghỉ, hiện tại, dù mới đi vào hoạt động được hơn một năm nhưng Fairy Tail đã trở thành điểm tới lý tưởng cho rất nhiều khách, đặc biệt là trẻ em. Ngoài những trò chơi vận động ngoài trời, trẻ em còn có thể tham gia các trò chơi điện tử, chơi bắn súng sơn, có sân trượt patin, hồ câu cá, còn có bể bơi cao cấp. Ngoài ra, tại đây còn có mô hình rừng núi thu nhỏ để phục vụ cho các hoạt động cắm trại dã ngoại và giáo dục các em ý thức bảo vệ môi trường, bảo vệ rừng. Đặc biệt nhất là nơi này có các khu mô phỏng cảnh sắc và trang phục của các câu chuyện cổ tích như nhà của Bảy chú lùn, vỏ ốc sên khổng lồ trong truyện “Chú bé tí hon”, thế giới của “Nghìn lẻ một đêm” hay không gian của “Tấm Cám”, của “Cây tre trăm đốt”, của “Thánh Gióng”. Nơi này còn có một hệ thống các cửa hàng ăn nhanh độc quyền của Vietfood, làm cho thương hiệu của Vietfood càng ngày càng nổi tiếng.
Không có nhiều người biết ông chủ thực sự của Công viên giải trí này là ai, nhưng người ta không thể không thán phục ý tưởng xây dựng của con người đó. Phải yêu trẻ con tới thế nào mới có thể tạo ra được một nơi như thiên đường dành cho chúng thế này? Hơn nữa, dù chi phí các dịch vụ có cao một chút nhưng vẫn khiến người ta hài lòng khi rời đi, khiến người ta cảm thấy số tiền mình bỏ ra không uổng phí chút nào.
Lúc này, ông chủ trẻ đó đang nhàn tản đi bộ trong bãi cỏ cạnh hồ câu cá, giống như một người khách hơn là ông vua của nơi này. Anh nhìn những đứa trẻ đang ngồi cạnh người thân trong các chòi câu, thấy chúng cười hồn nhiên, dù miệng không cười nhưng đôi mắt anh cũng ngập tràn hài lòng. Khi anh xây công viên giải trí này, anh luôn nghĩ tới cô con gái bé bỏng của mình, muốn con gái mình sẽ là cô công chúa xinh đẹp nhất trong xứ sở cổ tích diệu kỳ tại Fairy Tail. Anh xây dựng nó vì tình yêu với con gái nhiều hơn là mục đích kinh doanh, chỉ không ngờ tới giờ phút này, Fairy Tail đã mang lại cho anh một nguồn lợi nhuận khổng lồ, không thua kém gì hệ thống cửa hàng ăn nhanh Vietfood.
Đang đi chầm chậm, chợt ánh mắt Đại dừng lại trong một chòi lá nhỏ. Trong chòi ngoài hai bộ đồ câu cá, một cho người lớn, một cho trẻ con, một hộp bánh bọc dở, hai chai nước suối đã vơi nửa và một cậu bé con đang ngủ lăn trên sàn chòi. Ánh nắng chiếu vào, hắt thẳng lên khuôn mặt bụ bẫm và trắng trẻo của cậu bé, nhưng nó vẫn không tỉnh lại. Nếu chỉ bình thường thì anh sẽ bỏ qua, nhưng lúc này, tư thế ngủ của cậu bé làm cho anh cảm thấy chỉ cần nó lật người một cái sẽ lập tức bị rơi xuống hồ. Đại nhìn quanh, không thấy có bảo vệ nào ở gần, anh đành thở dài một hơi và tiến tới, trong đầu thầm nghĩ không biết người nhà của cậu nhóc này ở đâu mà để con cái ngủ ở một nơi nguy hiểm như thế này?
Đại nhẹ nhàng bước vào chòi, cậu bé vẫn ngủ say, đầu gối lên một cái túi vải mềm màu xanh, rất phù hợp với trang phục trên người. Khuôn mặt cậu bé nhìn nghiêng rất xinh và đáng yêu. Anh cúi xuống, ôm lấy cậu bé, định đánh thức nó. Không ngờ vừa mới ôm lấy cậu nhóc thì cậu nhóc đã ôm chặt cổ anh, mắt nhắm mắt mở nói bằng giọng ngái ngủ:
- Daddy, sao bố đi lâu vậy?
Đang trong tình trạng ngái ngủ, mà Đại lại đứng chắn ánh nắng mặt trời nên cậu nhóc chưa thể phân biệt được người đang ôm nó là một người lạ. Nó lại gục đầu lên vai anh ngủ ngon lành. Đại thấy tim mình ấm áp hẳn, không hiểu sao lại có cảm giác gần gũi với cậu nhóc này như thế, giống như đó là con trai anh vậy. Anh vỗ nhè nhẹ lên lưng nó, sau đó bước ra ngoài.
Đại đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy anh chàng bảo vệ đang lững thững ở đằng xa, anh lập tức vẫy tay ra hiệu cho anh ta tới gần.
Tất nhiên người bảo vệ này không biết đây là ông chủ của mình, nhưng do được đào tạo khá tốt nên thái độ của anh vẫn vô cùng lịch sự.
- Anh có phải người quản lý khu vực hồ câu này hay không?
- Dạ đúng, anh cần gì ạ?
- Vậy anh có biết ai là người thuê chòi câu số chín này không? – Đại quay đầu hướng về nơi mình vừa bước ra.
Người bảo vệ tỏ ra kinh ngạc. Anh ta tất nhiên biết người thuê chòi số chín này là hai bố con, giờ này thấy Đại ôm thằng nhóc bước ra từ đó nên anh ta vẫn nghĩ Đại và thằng nhóc chính là hai người đó. Không ngờ bị hỏi một câu như thế, anh ta cứ thừ người ra không biết đáp thế nào. Lúng túng một hồi, cuối cùng anh ta cũng gật đầu”
- Vâng, có một người đàn ông cùng con trai của họ ở đây. Họ thuê ba tiếng, lúc này cũng còn ba mươi phút nữa mới hết giờ câu.
- Vậy anh có biết bố chú nhóc này đi đâu không?
Người bảo vệ lắc đầu. Hỏi thế này khác gì làm khó anh ta. Anh ta quản lý cái hồ câu này có tới hơn chục chòi, làm sao có thể quan tâm tới một người nào đó được.
Đại thừ người ra suy nghĩ, sau đó nói:
- Nếu người đàn ông đó quay lại, nói với anh ta lên đón con ở phòng Trưởng quản lý. Thằng bé này ngủ một mình ở đây sẽ có thể bị rơi xuống hồ, rất nguy hiểm.
Người bảo vệ cau mày, mặc dù không thích cách nói chuyện như ra lệnh của người đàn ông này, nhưng lại không thể phản kháng trước uy áp vô hình tỏa ra từ anh ta. Đại thấy anh ta biểu hiện như thế thì khẽ thở dài, sau đó nói:
- Thôi, vậy anh kiếm một tờ giấy, viết và để lại trong chòi đó, nếu anh ta quay lại sẽ thấy và tới nhận con.
Nói rồi, Đại ôm cậu bé đi về phòng Trưởng quản lý.
Sáu giờ tối, Đại định bụng sẽ về nhà sớm thì lại thấy quản lý hớt hải chạy tới:
- Anh Đại, vẫn chưa có ai tới nhận thằng bé kia? Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ có ...



