Đọc Truyện Teen - Bước Qua Yêu Thương Full
trong niềm hạnh phúc. Anh ấy đã mua quà cho cô rồi. Xem ra, việc cô chờ đợi cũng không phải là uổng công.
- Vâng! em sẽ đợi.
Nam Lâm đã chuẩn bị xong. Cái anh cần bây giờ là một không gian lãng mạn nữa thôi. Chỉ cần như thế, chắc chắn Trúc Diệp sẽ xúc động đến phát khóc cho mà xem.
Nghĩ vậy, Nam Lâm chợt mỉm cười vô thức. Tuy nhiên quá trình chuẩn bị này hơi lâu một chút. Anh cần phải có thời gian. Nhanh nhất cũng phải đến 40 phút. Vì món quà của anh nó kì công quá mà.
Nam Lâm gọi điện cho Trịnh thắng.
- Alo! Trịnh Thắng. Những lúc tôi cần cậu thì cậu ở đâu?
Giọng Trịnh Thắng vẫn thản nhiên. Đây chính là câu nói quen thuộc khi hai người muốn nhờ vả nhau cái gì đấy.
- Sao?
- Mang cái loa nhà cậu đến đây. Nhanh lên.
- Có "nếu" không?
Nam Lâm nở một nụ cười ranh mãnh. Ánh mắt anh sáng rực trong đêm tối:
- Ok! Có đấy. Nhưng tôi vẫn còn số điện thoại của Lê Linh.
Ngay lập tức Trịnh Thắng như bị ai đó giậtdây:
- Cậu đang ở đâu?
An Lâm nhấn chuông cửa.
Khi anh định nhấn đến hồi chuông thứ hai thì Trúc Diệp đã mở. Khuôn mặt cô ửng hồng khi nhìn thấy anh. Hình như vừa nãy cô đã chạy.
An Lâm vẫn đứng ở cửa không vào nhà. Anh làm bộ mặt nghiêm trịnh trọng nói:
- Xin lỗi cô! Tôi là bác sĩ khoa tim mạch. Tôi biết hôm nay cô đã già đi một tuổi. Nhưng tôi muốn hỏi trước khi khám cho cô là tại sao trông cô vẫn xinh đẹp như vậy?
Trúc Diệp biết An Lâm luôn biết cách làm cô vui, làm cô cười. Và bây giờ cũng vậy. Anh thật tâm lí. Bảo sao cô không dành tình cảm cho anh một cách cuồng nhiệt như vậy được?
Trúc Diệp nói:
- Bác sĩ An Lâm. Cái em muốn khám chính là tim. Hiện nay nó đang đập nhanh hơn mức của một người bình thường.
An Lâm cũng bật cười sau câu nói này. Anh đưa ngón tay cái ra ý vẻ khâm phục:
- Xem ra em lăn lộn trong xã hội cũng khá đấy. Đối đáp không tồi đâu.
Trúc Diệp nhún vai:
- Tất nhiên. Làm nghề này lưỡi mà có xương là húp cháo sống qua ngày.
- Ý em là phải lấy lòng sếp? - giọng của An Lâm hơi khó chịu khi nói ra câu này.
Trúc Diệp liền thanh minh:
- À không! Ý em nói là phải biết đối nhân xử thế. Các sếp ấy như cọp đội lốt người. Nếu mình không cẩn thận là coi như xong.
An Lâm gật gù vẻ hiểu ý. Rồi anh chuyển chủ đề:
- Anh có quà cho em đây.
An Lâm với lấy hộp quà rồi nháy mắt với Trúc Diệp. Cô giờ đây đứng trước mặt anh như một chú chim nhỏ. Đáng yêu. Rồi thoắt cái lại như một đứa trẻ đòi quà. Vẫn đáng yêu.
Trúc Diệp vui sướng. Các cơ quan cảm xúc như hoạt động hết công suất. Cô xúc động. Cô vui mừng và cô hồi hộp. Trúc diệp đón lấy hộp quà từ phía An Lâm. Trịnh trọng như đang cầm một vật báu của quốc gia.
Đó là một chiếc trâm tóc bằng ngọc thạch. Cô nhíu mày nhìn nó. Cô không bao giờ búi tóc, vì cô sợ già. Món quà của An Lâm thế này...Dù sao cũng là tấm lòng của anh ấy. Vả lại, chỉ cần là của An Lâm tặng, thì nhất định cô sẽ thích vô điều kiện.
- Em thích chứ?
Trúc Diệp mỉm cười:
- Rất đẹp!. - Cô không nói là thích mà chỉ tấm tắc khen.
An Lâm hài lòng vì câu trả lời này. Chỉ cần cô vui là được rồi. Món quà này không phải là rẻ. Anh đã bỏ 2 tháng lương để mua cho cô. Xem ra cũng không phải là uổng. Cô ấy đang cười rất mãn nguyện.
Thiếu chút nữa là anh đã không nhìn thấy nụ cười này rồi.
Nam Lâm đã chuẩn bị xong tất cả. Anh đưa điện thoại lên tai và chờ cho Trúc Diệp bắt máy.
Tiếng tút dài vang lên rồi lại ngưng. Cứ như thế. Không có ai nghe máy. Nam Lâm bắt đầu suốt ruột. Anh lẩm bẩm:
- Em lại vứt máy ở đâu rồi?
Một lúc sau, giọng nói của Trúc Diệp cũng vang lên. Tuy nhiên, nó có phần hơi ngượng và bé:
- Anh gọi cái gì đấy?
- Em đến đây đi. Anh muốn tặng em một món quà.
Trúc Diệp lại thì thào:
- Để ngày mai nhé? Bây giờ em đang bận.
Nói rồi cô cúp máy và đi ra chỗ An Lâm.
Nam Lâm tức tối nhìn chiếc điện thoại rồi không ngần ngại đáp thẳng xuống mặt hồ trước mặt. Anh thở hổn hển vì lần vận động bất ngờ và quá sức vừa rồi. Anh hét toáng lên khiến mấy đôi tình nhân cạnh đó sợ hãi mà bỏ đi:
- Mẹ kiếp. Tôi là gì? tôi là cái quái gì trong mắt em?
Rồi anh ngồi thụp xuống bãi cỏ gần đó. Ánh mắt lạnh băng nhìn bóng trăng in dưới nước. Có cành cây vươn rủ xuống mặt hồ, cảnh đẹp như một bức tranh thủy mặc. Nhưng khi lòng buồn thì cảnh đẹp bao nhiêu cũng chỉ là thừa thãi. Có đôi khi còn khiến lòng người ta càng buồn và não nề hơn.
Nam Lâm giờ đây cũng vậy Anh vừa tức, lại vừa buồn. Anh muốn lao ra xé tan bức tranh hiện thực này ngay lập tức. Anh muốn chêm, muốn vẽ thêm lên nó nữa. Tâm trạng anh bơ vơ, chơ chọi và đầy hiu quạnh.
Đợi khi bình tâm được một lúc. Nam Lâm đứng dậy đi về phía đôi tình nhân đang ngồi cách đó không xa. anh nói hằn học:
- Đưa điện thoại đây.
Nam Lâm bình thường nhìn khuôn mặt đã lấc cấc, ngạo nghễ rồi. Giờ đây, khi anh nói như vậy trông anh thật giống một tên du côn làm sao. Đôi bạn trẻ sợ hãi nói câu được câu mất:
- Anh...Anh...m...muốn gì?
Nam Lâm cảm thấy mình hơi quá đáng nên dịu giọng đi một chút.
- Xin lỗi! Các bạn cho tôi một tin nhắn.
(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com chúc các bạn vui vẻ^^)
Thực ra họ cũng chẳng muốn cho anh một tin đâu. Nhưng vì ánh mắt của anh quá sắc. Hơn nữa họ cũng đang trong tình trạng sợ hãi nên đành phải đưa điện thoại cho anh.
Nam Lâm lướt tay trên bàn phím điện thoại ấn ra những kía tự. Một tin nhắn dài hai trang:
- Anh Nam Lâm đấy. Anh nói cho em biết. Trên đời này, người đối xử tốt với em không phải chỉ có một mình An Lâm. Nếu hôm nay em không đến, anh nhất định sẽ không về. Anh đợi em ở hồ Hương Lan.
Rồi Nam Lâm ấn send. Anh trả điện thoại và quay về chỗ ngồi của mình. anh nhất định sẽ đợi. Nhất định sẽ để cho cô ấy biết anh đã chuẩn bị cho cô ấy như thế nào. Cho cô ấy biết anh là một thằng tồi hay là một người mà cô ấy phải ngưỡng mộ và yêu thương.
Khi An Lâm ra về cũng đã là 11 rưỡi đêm. Cô và anh xem hết bộ phim Nhất Chi Mai. Xem xong thì đã là quá muộn. Trúc Diệp chào anh rồi đóng cửa. Cô buồn ngủ đến nỗi chẳng còn sức lực để mà tiễn anh nữa.
Khi vừa ngả người xuống giường. Trúc Diệp tưởng mình chìm vào giấc ngủ ngay. Nhưng cô lại thấy bồn chồn nên mở điện thoại ra. Định nghịch cho mỏi mắt rồi đi ngủ.
Màn hình vừa mở. Một tin nhắn hiện lên, Trúc diệp có mở ra đọc. LÀ Nam Lâm. Cô ngồi bật dậy. Anh ấy hôm nay làm sao thế? Cô đang nghĩ có nên đi hay không. Bây giờ cũng đã muộn rồi. Nam Lâm là một người không có tính kiên nhẫn. Chắc gì anh ấy đã đợi cô. Vả lại biết đâu anh lại tặng cô món quà như món quà năm 15 tuổi thì sao?
Nghĩ thế rồi Trúc Diệp lại nằm xuống. Nhưng vừa nằm xuống chưa được bao lâu t...
- Vâng! em sẽ đợi.
Nam Lâm đã chuẩn bị xong. Cái anh cần bây giờ là một không gian lãng mạn nữa thôi. Chỉ cần như thế, chắc chắn Trúc Diệp sẽ xúc động đến phát khóc cho mà xem.
Nghĩ vậy, Nam Lâm chợt mỉm cười vô thức. Tuy nhiên quá trình chuẩn bị này hơi lâu một chút. Anh cần phải có thời gian. Nhanh nhất cũng phải đến 40 phút. Vì món quà của anh nó kì công quá mà.
Nam Lâm gọi điện cho Trịnh thắng.
- Alo! Trịnh Thắng. Những lúc tôi cần cậu thì cậu ở đâu?
Giọng Trịnh Thắng vẫn thản nhiên. Đây chính là câu nói quen thuộc khi hai người muốn nhờ vả nhau cái gì đấy.
- Sao?
- Mang cái loa nhà cậu đến đây. Nhanh lên.
- Có "nếu" không?
Nam Lâm nở một nụ cười ranh mãnh. Ánh mắt anh sáng rực trong đêm tối:
- Ok! Có đấy. Nhưng tôi vẫn còn số điện thoại của Lê Linh.
Ngay lập tức Trịnh Thắng như bị ai đó giậtdây:
- Cậu đang ở đâu?
An Lâm nhấn chuông cửa.
Khi anh định nhấn đến hồi chuông thứ hai thì Trúc Diệp đã mở. Khuôn mặt cô ửng hồng khi nhìn thấy anh. Hình như vừa nãy cô đã chạy.
An Lâm vẫn đứng ở cửa không vào nhà. Anh làm bộ mặt nghiêm trịnh trọng nói:
- Xin lỗi cô! Tôi là bác sĩ khoa tim mạch. Tôi biết hôm nay cô đã già đi một tuổi. Nhưng tôi muốn hỏi trước khi khám cho cô là tại sao trông cô vẫn xinh đẹp như vậy?
Trúc Diệp biết An Lâm luôn biết cách làm cô vui, làm cô cười. Và bây giờ cũng vậy. Anh thật tâm lí. Bảo sao cô không dành tình cảm cho anh một cách cuồng nhiệt như vậy được?
Trúc Diệp nói:
- Bác sĩ An Lâm. Cái em muốn khám chính là tim. Hiện nay nó đang đập nhanh hơn mức của một người bình thường.
An Lâm cũng bật cười sau câu nói này. Anh đưa ngón tay cái ra ý vẻ khâm phục:
- Xem ra em lăn lộn trong xã hội cũng khá đấy. Đối đáp không tồi đâu.
Trúc Diệp nhún vai:
- Tất nhiên. Làm nghề này lưỡi mà có xương là húp cháo sống qua ngày.
- Ý em là phải lấy lòng sếp? - giọng của An Lâm hơi khó chịu khi nói ra câu này.
Trúc Diệp liền thanh minh:
- À không! Ý em nói là phải biết đối nhân xử thế. Các sếp ấy như cọp đội lốt người. Nếu mình không cẩn thận là coi như xong.
An Lâm gật gù vẻ hiểu ý. Rồi anh chuyển chủ đề:
- Anh có quà cho em đây.
An Lâm với lấy hộp quà rồi nháy mắt với Trúc Diệp. Cô giờ đây đứng trước mặt anh như một chú chim nhỏ. Đáng yêu. Rồi thoắt cái lại như một đứa trẻ đòi quà. Vẫn đáng yêu.
Trúc Diệp vui sướng. Các cơ quan cảm xúc như hoạt động hết công suất. Cô xúc động. Cô vui mừng và cô hồi hộp. Trúc diệp đón lấy hộp quà từ phía An Lâm. Trịnh trọng như đang cầm một vật báu của quốc gia.
Đó là một chiếc trâm tóc bằng ngọc thạch. Cô nhíu mày nhìn nó. Cô không bao giờ búi tóc, vì cô sợ già. Món quà của An Lâm thế này...Dù sao cũng là tấm lòng của anh ấy. Vả lại, chỉ cần là của An Lâm tặng, thì nhất định cô sẽ thích vô điều kiện.
- Em thích chứ?
Trúc Diệp mỉm cười:
- Rất đẹp!. - Cô không nói là thích mà chỉ tấm tắc khen.
An Lâm hài lòng vì câu trả lời này. Chỉ cần cô vui là được rồi. Món quà này không phải là rẻ. Anh đã bỏ 2 tháng lương để mua cho cô. Xem ra cũng không phải là uổng. Cô ấy đang cười rất mãn nguyện.
Thiếu chút nữa là anh đã không nhìn thấy nụ cười này rồi.
Nam Lâm đã chuẩn bị xong tất cả. Anh đưa điện thoại lên tai và chờ cho Trúc Diệp bắt máy.
Tiếng tút dài vang lên rồi lại ngưng. Cứ như thế. Không có ai nghe máy. Nam Lâm bắt đầu suốt ruột. Anh lẩm bẩm:
- Em lại vứt máy ở đâu rồi?
Một lúc sau, giọng nói của Trúc Diệp cũng vang lên. Tuy nhiên, nó có phần hơi ngượng và bé:
- Anh gọi cái gì đấy?
- Em đến đây đi. Anh muốn tặng em một món quà.
Trúc Diệp lại thì thào:
- Để ngày mai nhé? Bây giờ em đang bận.
Nói rồi cô cúp máy và đi ra chỗ An Lâm.
Nam Lâm tức tối nhìn chiếc điện thoại rồi không ngần ngại đáp thẳng xuống mặt hồ trước mặt. Anh thở hổn hển vì lần vận động bất ngờ và quá sức vừa rồi. Anh hét toáng lên khiến mấy đôi tình nhân cạnh đó sợ hãi mà bỏ đi:
- Mẹ kiếp. Tôi là gì? tôi là cái quái gì trong mắt em?
Rồi anh ngồi thụp xuống bãi cỏ gần đó. Ánh mắt lạnh băng nhìn bóng trăng in dưới nước. Có cành cây vươn rủ xuống mặt hồ, cảnh đẹp như một bức tranh thủy mặc. Nhưng khi lòng buồn thì cảnh đẹp bao nhiêu cũng chỉ là thừa thãi. Có đôi khi còn khiến lòng người ta càng buồn và não nề hơn.
Nam Lâm giờ đây cũng vậy Anh vừa tức, lại vừa buồn. Anh muốn lao ra xé tan bức tranh hiện thực này ngay lập tức. Anh muốn chêm, muốn vẽ thêm lên nó nữa. Tâm trạng anh bơ vơ, chơ chọi và đầy hiu quạnh.
Đợi khi bình tâm được một lúc. Nam Lâm đứng dậy đi về phía đôi tình nhân đang ngồi cách đó không xa. anh nói hằn học:
- Đưa điện thoại đây.
Nam Lâm bình thường nhìn khuôn mặt đã lấc cấc, ngạo nghễ rồi. Giờ đây, khi anh nói như vậy trông anh thật giống một tên du côn làm sao. Đôi bạn trẻ sợ hãi nói câu được câu mất:
- Anh...Anh...m...muốn gì?
Nam Lâm cảm thấy mình hơi quá đáng nên dịu giọng đi một chút.
- Xin lỗi! Các bạn cho tôi một tin nhắn.
(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com chúc các bạn vui vẻ^^)
Thực ra họ cũng chẳng muốn cho anh một tin đâu. Nhưng vì ánh mắt của anh quá sắc. Hơn nữa họ cũng đang trong tình trạng sợ hãi nên đành phải đưa điện thoại cho anh.
Nam Lâm lướt tay trên bàn phím điện thoại ấn ra những kía tự. Một tin nhắn dài hai trang:
- Anh Nam Lâm đấy. Anh nói cho em biết. Trên đời này, người đối xử tốt với em không phải chỉ có một mình An Lâm. Nếu hôm nay em không đến, anh nhất định sẽ không về. Anh đợi em ở hồ Hương Lan.
Rồi Nam Lâm ấn send. Anh trả điện thoại và quay về chỗ ngồi của mình. anh nhất định sẽ đợi. Nhất định sẽ để cho cô ấy biết anh đã chuẩn bị cho cô ấy như thế nào. Cho cô ấy biết anh là một thằng tồi hay là một người mà cô ấy phải ngưỡng mộ và yêu thương.
Khi An Lâm ra về cũng đã là 11 rưỡi đêm. Cô và anh xem hết bộ phim Nhất Chi Mai. Xem xong thì đã là quá muộn. Trúc Diệp chào anh rồi đóng cửa. Cô buồn ngủ đến nỗi chẳng còn sức lực để mà tiễn anh nữa.
Khi vừa ngả người xuống giường. Trúc Diệp tưởng mình chìm vào giấc ngủ ngay. Nhưng cô lại thấy bồn chồn nên mở điện thoại ra. Định nghịch cho mỏi mắt rồi đi ngủ.
Màn hình vừa mở. Một tin nhắn hiện lên, Trúc diệp có mở ra đọc. LÀ Nam Lâm. Cô ngồi bật dậy. Anh ấy hôm nay làm sao thế? Cô đang nghĩ có nên đi hay không. Bây giờ cũng đã muộn rồi. Nam Lâm là một người không có tính kiên nhẫn. Chắc gì anh ấy đã đợi cô. Vả lại biết đâu anh lại tặng cô món quà như món quà năm 15 tuổi thì sao?
Nghĩ thế rồi Trúc Diệp lại nằm xuống. Nhưng vừa nằm xuống chưa được bao lâu t...



