Đọc Truyện Teen - Bước Qua Yêu Thương Full
hì cô lại bật dậy. Nam Lâm thiếu kiên nhẫn nhưng lại là người cố chấp. Chưa đạt được mục đích chắc chắn sẽ không từ bỏ. Cái kiểu rắn lỏng khi lẫn lộn của anh khiến cô quay như chong chóng suốt bao nhiêu năm qua. Giờ đây cô mới thấy mình tại sao lại hiểu Nam Lâm đến như vậy?
Rồi cuối cùng Trúc Diệp dậy thay quần áo và nhẹ nhàng ra khỏi nhà. Mẹ cô là một người rất dễ tỉnh ngủ. Nếu làm ồn, e là bà sẽ mất ngủ cả đêm.
Khi đóng xong cửa cô mới chạy vội xuống.
Vì đãlà đêm nên kiếm taxi là một việc khó. Cô quyết định chạy bộ ra hồ, còn hơn là đón taxi trong vô vọng thế này.
Trong màn đêm, những bước chạy của Trúc Diệp không nhanh cũng không chậm. Nhịp nhàng, uyển chuyển nhưng lại khiến có người phải sốt ruột, có người phải chờ đợi và có người phải đuổi theo.
Nam Lâm ngồi đã lâu. Màn đêm cũng đã giăng. Không thấy bóng dáng Trúc Diệp đâu, anh chán nản vô cùng. Cô ấy không đến thật sao? Nam Lâm nhếch môi cười nhạt. Đã biết là như vậy mà anh vẫn cố chấp tự lừa dối và làm khổ bản thân mình. Cuối cùng Nam Lâm đứng dậy và bước đi.
Không đợi nữa. từ bây giờ anh sẽ không đợi nữa.
Trúc Diệp đã gần đến hồ Hương Lan. Hồ rộng lớn, biết Nam Lâm đang đứng ở đâu? Cô liền lấy điện thoại ra, tuy nhiên, số điện thoại của Nam Lâm lại đang thuê bao. Hay là anh đã giận cô rồi? Hay là anh không đợi cô nữa?
Trúc Diệp quyết định cứ chạy vòng quanh hồ xem như thế nào. Bây giờ đang là đêm, quanh đây cũng vắng lặng. Cô gọi lớn tên anh. Không gian vắng lặng khiến tiếng gọi của cô vang xa hơn.
Tuy nhiên cũng chẳng thấy động tĩnh gì.
Cuối cùng quá mệt mỏi. Trúc Diệp ngồi tạm xuống bãi cỏ nghỉ ngơi. Có lẽ anh ấy đã về.
Cũng phải, nếu là cô thì cô cũng sẽ về.
...
"Bùm"
Một tia sáng ánh lên trên bầu trời. Những tia pháo hoa bung ra như niềm vui của ai đó đang vỡ òa. Ánh sáng kì diệu, cảnh tượng lung linh, không gian huyền ảo...tất cả, đều làm cho Trúc Diệp vừa bất ngờ vừa ngây ngất.
Tiếp theo đó là bài hát chúc mừng sinh nhật. Bài hát đơn ca phát ra từ một chiếc loa dân dụng nào đó. Không nhạc, giọng hát cũng không hay, đôi khi con hơi the thé và lạc giọng. Nhưng sao nó lại làm cô thấy ấm áp và xúc động đến vậy?
Những Tràng pháo hoa vẫn không ngừng lấp lánh trên bầu trời đêm huyền ảo, hàng trăm vì sao như càng sáng hơn khi chứng kiến cảnh tượng này. Chúng như trầm trồ, chúng như ngưỡng mộ rồi lại vui mừng hò reo nhau tỏa sáng để giúp người mà cả tối hôm nay đã dành sự chờ đợi cho cô.
Nam Lâm đã định bỏ về, nhưng tiếng gọi và bóng dáng của Trúc Diệp thấp thoáng đằng xa níu lấy bước chân anh. Như buộc một dải lụa vào trái tim anh, không cho anh chạy thoát. Cuối cùng thì cô ấy cũng đến.
Nhìn khuôn mặt tràn đầy xúc động và bất ngờ của Trúc Diệp là anh biết mình hình như đã để liều thuốc hơi cao. Ít nhất thì anh cũng nên để cho cô ấy tinh thần chuẩn bị. Nhưng nếu không làm thế này thì cô ấy có xúc động đến chảy nước mắt như thế kia không?
Nam Lâm bước đến dùng đôi tay mình lau giọt nước mắt đang trực trào ra của cô. Anh cười với cô rồi nói đùa:
- Sao phải khóc? Có ai chết à?
Trúc Diệp phụng phịu lắc đầu. Đây là lần đầu tiên cô nghĩ khác về Nam Lâm, anh không phải không có chiều sâu về mặt tâm hồn. Chỉ là nó quá sâu, sâu đến nỗi không nhìn thấy đáy, đen hun hút, sâu thẳm, khiến ta cứ ngỡ sự giới hạn của nó ngay trước mắt ta. Cũng như một đường chân trời. Những tưởng đi một lúc sẽ đến, nhưng càng đi thì mới càng biết, có đi đến hết cuộc đời ta vẫn chỉ nhìn thấy nó bằng khoảng cách khi ta bắt đầu.
Nam Lâm chưa bao giờ đối xử với cô như thế này, và cô cũng không dám tưởng tượng là anh lại làm như vậy. Một sự ngọt ngào và lãng mạn đến tê dại. Một Nam Lâm mới đang xuất hiện trước mắt cô, đang dần dần thay thế Nam Lâm của quá khứ.
Vẻ làm nũng của Trúc Diệp khiến Nam Lâm rất hài lòng. Anh cười để lộ hàm răng đều và trắng. Ánh mắt như những vì sao xa xăm, lấp lánh muôn màu. Pháo hoa đã hết nhưng trong lòng hai người vẫn tưởng nó đang lan tỏa. Lan tỏa và chiếu thẳng vào tâm hồn. Thứ ánh sáng rực rỡ này không phải là một thứ pháo hoa bình thường. Nó là một cái gì đó trìu tượng hơn.
- Em chơi giờ cao su được đấy.
Trúc Diệp lau khô nước mắt rồi đánh vào vai Nam Lâm nói:
- Anh là đồ đáng ghét. Rốt cuộc thì anh có phải Nam Lâm không?
Nam Lâm dang tay ra hỏi ngược lại:
- Sao lại không?
Trúc Diệp ngồi xuống bãi cỏ nhìn dòng nước trôi mà như đứng im:
- Anh trong em là một người khác.
Nam Lâm cũng ngồi xuống nói:
- Anh biết.
Trúc diệp không nói nhiều về vấn đề này nữa. Cô bỗng đổi giọng tươi vui:
- Có phải anh lại âm mưu tặng cái đó cho em không?
Nam Lâm nhíu mày:
- Cái đó là cái gì?
Câu hỏi này khiến Trúc Diệp ngượng đến chín mặt:
- Năm 15 tuổi. Anh nhớ chư?
Nam Lâm suy nghĩ hồi lâu rồi cũng ồ lên.
Cái đó chính là bịch băng vệ sinh!. Quả thực hôm đó anh không cố ý. Là thằng bạn đã gói nhầm quà. Anh không hề để ý, nó đưa quà anh lấy luôn rồi trả tiền. Ai biết là Trúc Diệp hôm đó cũng là ngày đèn đỏ của cô ấy, khiến cô ấy hiểu nhầm anh...đã nhìn trộm cô. Thật là oan uổng.
Nam Lâm cười nhẹ rồi trả lời rất thản nhiên:
- Hôm nay anh không tặng quà. Mà nếu có tặng thì chắc vẫn sẽ tặng cái đó.
Trúc Diệp trợn mắt nghiến răng:
- Anh dám?
Nam Lâm liền bật cười. Buổi tối hôm nay là một ngày đáng để anh phải ghi nhớ. Còn cả ánh mắt và sự xúc động kia nữa. Anh cũng phải nhớ thật rõ. Nó như những ánh sáng rực rỡ, thắp sáng cả một vùng trời, cả một trái tim.
- Anh An Lâm.
- Vâng. - An Lâm chờ đợi câu nói tiếp theo của Khánh Lâm.
Khánh Lâm mắt nhìn vào tập tài liệu nhưng tâm hồn thì lại đang hướng về An Lâm. Cô nói với giọng điệu khó khăn.
- Thực ra là...Tôi...tôi...
An Lâm không biết Khánh Lâm đã gặp phải chuyện gì khó nói nhưng nếu anh có thể giúp được thì anh sẵn sàng giúp cô ấy. Dù sao thì anh cũng là bác sĩ, nếu người nhà cô ấy cần gì anh sẽ xem xét. Ở đây, bệnh nhân được coi như thượng đế. Người làm bác sĩ cũng phải biết cách phục vụ họ cho tròn nghĩa vụ.
- Cô Khánh Lâm uống nước đi - An Lâm đưa cho Khánh Lâm cốc nước mình vừa lấy rồi lại tiếp tục nói - Nếu cô có gì muốn tôi giúp thì cô cứ nói thẳng.
Ngay lập tức, Khánh Lâm phủ định câu nói vừa rồi của An Lâm:
- Không, không phải vậy. Bố tôi ra viện rồi.
- Vậy thì cô có chuyện gì?
Khánh Lâm cuối cùng cũng đành nhắm mắt nói:
- Tôi muốn mời anh ăn một bữa.
An Lâm nghe thấy câu nói này vội cười xòa:
- Ồ! Thì ra là chuyện này. Tôi sẽ không từ chối đâu.
- Tức là anh nhận lời?
An Lâm nói vẻ thản nhiên:
- Tôi sao có thể bỏ một bữa cơm chùa được.
Khánh Lâm thở phào nhẹ nhõm. Côkh...
Rồi cuối cùng Trúc Diệp dậy thay quần áo và nhẹ nhàng ra khỏi nhà. Mẹ cô là một người rất dễ tỉnh ngủ. Nếu làm ồn, e là bà sẽ mất ngủ cả đêm.
Khi đóng xong cửa cô mới chạy vội xuống.
Vì đãlà đêm nên kiếm taxi là một việc khó. Cô quyết định chạy bộ ra hồ, còn hơn là đón taxi trong vô vọng thế này.
Trong màn đêm, những bước chạy của Trúc Diệp không nhanh cũng không chậm. Nhịp nhàng, uyển chuyển nhưng lại khiến có người phải sốt ruột, có người phải chờ đợi và có người phải đuổi theo.
Nam Lâm ngồi đã lâu. Màn đêm cũng đã giăng. Không thấy bóng dáng Trúc Diệp đâu, anh chán nản vô cùng. Cô ấy không đến thật sao? Nam Lâm nhếch môi cười nhạt. Đã biết là như vậy mà anh vẫn cố chấp tự lừa dối và làm khổ bản thân mình. Cuối cùng Nam Lâm đứng dậy và bước đi.
Không đợi nữa. từ bây giờ anh sẽ không đợi nữa.
Trúc Diệp đã gần đến hồ Hương Lan. Hồ rộng lớn, biết Nam Lâm đang đứng ở đâu? Cô liền lấy điện thoại ra, tuy nhiên, số điện thoại của Nam Lâm lại đang thuê bao. Hay là anh đã giận cô rồi? Hay là anh không đợi cô nữa?
Trúc Diệp quyết định cứ chạy vòng quanh hồ xem như thế nào. Bây giờ đang là đêm, quanh đây cũng vắng lặng. Cô gọi lớn tên anh. Không gian vắng lặng khiến tiếng gọi của cô vang xa hơn.
Tuy nhiên cũng chẳng thấy động tĩnh gì.
Cuối cùng quá mệt mỏi. Trúc Diệp ngồi tạm xuống bãi cỏ nghỉ ngơi. Có lẽ anh ấy đã về.
Cũng phải, nếu là cô thì cô cũng sẽ về.
...
"Bùm"
Một tia sáng ánh lên trên bầu trời. Những tia pháo hoa bung ra như niềm vui của ai đó đang vỡ òa. Ánh sáng kì diệu, cảnh tượng lung linh, không gian huyền ảo...tất cả, đều làm cho Trúc Diệp vừa bất ngờ vừa ngây ngất.
Tiếp theo đó là bài hát chúc mừng sinh nhật. Bài hát đơn ca phát ra từ một chiếc loa dân dụng nào đó. Không nhạc, giọng hát cũng không hay, đôi khi con hơi the thé và lạc giọng. Nhưng sao nó lại làm cô thấy ấm áp và xúc động đến vậy?
Những Tràng pháo hoa vẫn không ngừng lấp lánh trên bầu trời đêm huyền ảo, hàng trăm vì sao như càng sáng hơn khi chứng kiến cảnh tượng này. Chúng như trầm trồ, chúng như ngưỡng mộ rồi lại vui mừng hò reo nhau tỏa sáng để giúp người mà cả tối hôm nay đã dành sự chờ đợi cho cô.
Nam Lâm đã định bỏ về, nhưng tiếng gọi và bóng dáng của Trúc Diệp thấp thoáng đằng xa níu lấy bước chân anh. Như buộc một dải lụa vào trái tim anh, không cho anh chạy thoát. Cuối cùng thì cô ấy cũng đến.
Nhìn khuôn mặt tràn đầy xúc động và bất ngờ của Trúc Diệp là anh biết mình hình như đã để liều thuốc hơi cao. Ít nhất thì anh cũng nên để cho cô ấy tinh thần chuẩn bị. Nhưng nếu không làm thế này thì cô ấy có xúc động đến chảy nước mắt như thế kia không?
Nam Lâm bước đến dùng đôi tay mình lau giọt nước mắt đang trực trào ra của cô. Anh cười với cô rồi nói đùa:
- Sao phải khóc? Có ai chết à?
Trúc Diệp phụng phịu lắc đầu. Đây là lần đầu tiên cô nghĩ khác về Nam Lâm, anh không phải không có chiều sâu về mặt tâm hồn. Chỉ là nó quá sâu, sâu đến nỗi không nhìn thấy đáy, đen hun hút, sâu thẳm, khiến ta cứ ngỡ sự giới hạn của nó ngay trước mắt ta. Cũng như một đường chân trời. Những tưởng đi một lúc sẽ đến, nhưng càng đi thì mới càng biết, có đi đến hết cuộc đời ta vẫn chỉ nhìn thấy nó bằng khoảng cách khi ta bắt đầu.
Nam Lâm chưa bao giờ đối xử với cô như thế này, và cô cũng không dám tưởng tượng là anh lại làm như vậy. Một sự ngọt ngào và lãng mạn đến tê dại. Một Nam Lâm mới đang xuất hiện trước mắt cô, đang dần dần thay thế Nam Lâm của quá khứ.
Vẻ làm nũng của Trúc Diệp khiến Nam Lâm rất hài lòng. Anh cười để lộ hàm răng đều và trắng. Ánh mắt như những vì sao xa xăm, lấp lánh muôn màu. Pháo hoa đã hết nhưng trong lòng hai người vẫn tưởng nó đang lan tỏa. Lan tỏa và chiếu thẳng vào tâm hồn. Thứ ánh sáng rực rỡ này không phải là một thứ pháo hoa bình thường. Nó là một cái gì đó trìu tượng hơn.
- Em chơi giờ cao su được đấy.
Trúc Diệp lau khô nước mắt rồi đánh vào vai Nam Lâm nói:
- Anh là đồ đáng ghét. Rốt cuộc thì anh có phải Nam Lâm không?
Nam Lâm dang tay ra hỏi ngược lại:
- Sao lại không?
Trúc Diệp ngồi xuống bãi cỏ nhìn dòng nước trôi mà như đứng im:
- Anh trong em là một người khác.
Nam Lâm cũng ngồi xuống nói:
- Anh biết.
Trúc diệp không nói nhiều về vấn đề này nữa. Cô bỗng đổi giọng tươi vui:
- Có phải anh lại âm mưu tặng cái đó cho em không?
Nam Lâm nhíu mày:
- Cái đó là cái gì?
Câu hỏi này khiến Trúc Diệp ngượng đến chín mặt:
- Năm 15 tuổi. Anh nhớ chư?
Nam Lâm suy nghĩ hồi lâu rồi cũng ồ lên.
Cái đó chính là bịch băng vệ sinh!. Quả thực hôm đó anh không cố ý. Là thằng bạn đã gói nhầm quà. Anh không hề để ý, nó đưa quà anh lấy luôn rồi trả tiền. Ai biết là Trúc Diệp hôm đó cũng là ngày đèn đỏ của cô ấy, khiến cô ấy hiểu nhầm anh...đã nhìn trộm cô. Thật là oan uổng.
Nam Lâm cười nhẹ rồi trả lời rất thản nhiên:
- Hôm nay anh không tặng quà. Mà nếu có tặng thì chắc vẫn sẽ tặng cái đó.
Trúc Diệp trợn mắt nghiến răng:
- Anh dám?
Nam Lâm liền bật cười. Buổi tối hôm nay là một ngày đáng để anh phải ghi nhớ. Còn cả ánh mắt và sự xúc động kia nữa. Anh cũng phải nhớ thật rõ. Nó như những ánh sáng rực rỡ, thắp sáng cả một vùng trời, cả một trái tim.
- Anh An Lâm.
- Vâng. - An Lâm chờ đợi câu nói tiếp theo của Khánh Lâm.
Khánh Lâm mắt nhìn vào tập tài liệu nhưng tâm hồn thì lại đang hướng về An Lâm. Cô nói với giọng điệu khó khăn.
- Thực ra là...Tôi...tôi...
An Lâm không biết Khánh Lâm đã gặp phải chuyện gì khó nói nhưng nếu anh có thể giúp được thì anh sẵn sàng giúp cô ấy. Dù sao thì anh cũng là bác sĩ, nếu người nhà cô ấy cần gì anh sẽ xem xét. Ở đây, bệnh nhân được coi như thượng đế. Người làm bác sĩ cũng phải biết cách phục vụ họ cho tròn nghĩa vụ.
- Cô Khánh Lâm uống nước đi - An Lâm đưa cho Khánh Lâm cốc nước mình vừa lấy rồi lại tiếp tục nói - Nếu cô có gì muốn tôi giúp thì cô cứ nói thẳng.
Ngay lập tức, Khánh Lâm phủ định câu nói vừa rồi của An Lâm:
- Không, không phải vậy. Bố tôi ra viện rồi.
- Vậy thì cô có chuyện gì?
Khánh Lâm cuối cùng cũng đành nhắm mắt nói:
- Tôi muốn mời anh ăn một bữa.
An Lâm nghe thấy câu nói này vội cười xòa:
- Ồ! Thì ra là chuyện này. Tôi sẽ không từ chối đâu.
- Tức là anh nhận lời?
An Lâm nói vẻ thản nhiên:
- Tôi sao có thể bỏ một bữa cơm chùa được.
Khánh Lâm thở phào nhẹ nhõm. Côkh...



