Đọc Truyện Teen - Bước Qua Yêu Thương Full
ệp cảm thấy cay cay nơi khóe mắt.Cô cúi mặt xuống để che giấu, đồng thời trả lời anh:
- Dạ!
- Hình như anh chưa nói câu đó với em có đúng không?
Trúc Diệp hơi ngẩng đầu, một chút thôi. Rồi cô nói giọng ngạc nhiên:
- Câu gì ạ?
Nam Lâm thôi nhìn vầng trăng, ánh mắt anh bỗng nhiên chuyển sắc. Đồng tử tụ một nét thống khổ, buồn đau nhưng lại kiên định. Đôi mắt ấy đang nhìn vào Trúc Diệp, cơ hồ như muốn thu nhận hết thảy mọi hình ảnh của cô. Rồi anh nói với giọng run run:
- Chúng ta...chia tay đi!
Trúc Diệp tưởng mình bị một lực mạnh xô vào trái tim yếu mềm khiến nó trầy trụa giây phút đó. Lần này thì cô đã ngẩng cao đầu nhìn Nam Lâm. Sự hoang mang trong cô như thủy triều cuộn dâng, nhanh chóng chế ngự tất cả khiến cô chỉ biết lặng im. Mọi ngôn từ thốt ra đến cổ lại bị sự nghẹn ngào nơi đáy tâm hồn đẩy lại. Cô cứ đứng trân trân như vậy. Đến khi bóng dáng Nam Lâm đã khuất hẳn vào dòng người trong bữa tiếc này thì cô mới thấy khuôn mặt mình nhạt nhòa nước mặt tự bao giờ. Trúc Diệp cảm thấy mình như bị rơi xuống địa ngục của thế gian, đau khổ đến tột cùng. Chiếc váy mỏng manh giờ không đủ che chắn cho cơ thể khỏi những đợt gió vô hình đang không ngừng táp vào. Đôi chân cô rất muốn khuỵu ngã nhưng lại không thể. Bất giác, dịch vị cuộn lên khiến cô chao đảo rồi nôn hết những thứ mình vừa ăn được ra. Thực ra cô mới chỉ uống được chút rượu. Thức ăn buổi sáng lại tiêu hóa hết cho nên thứ cô nôn ra chỉ là một dịch thể vàng vọt và yếu ớt. Khoang miệng đắng ngắt, dạ dàng như cuộn lại hòa cùng lục phủ ngũ tạng khiến cô không thể đứng vững. Trúc Diệp vội vàng bám tay vào cột rồi tiếp tục nôn. Quả thực, chưa bao giờ cô cảm thấy sức sống của bản thân lại bị rút cạn nhanh chóng như vậy...
An Lâm đi từ phía xa, nhìn thấy Trúc Diệp có vẻ không ổn anh mới hốt hoảng chạy lại rồi hỏi:
- Trúc Diệp! Sao thế?
Trúc Diệp lúc này mặt mày đã trắng bệch, sắc môi khô tái, mí mắt nặng trĩu. Cô cười vẻ mệt mỏi rồi khua tay:
- Không sao, em chỉ thấy hơi choáng thôi. Anh đừng lo.
- Có lẽ em đã bị trúng gió rồi - An Lâm vừa nói vừa nhìn sang thứ cô vừa mới nôn ra. Anh khẽ cau mày rồi nói tiếp - Em chưa ăn gì sao?
- Em chưa kịp ăn mà...
An Lâm không để cô nói nhiều nữa, anh bế thốc cô lên rồi chạy ra khỏi nhà hàng:
- Để anh đưa em về.
(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com chúc các bạn vui vẻ^^)
Một tuần sau bữa tiệc.
Trúc Diệp cảm thấy mọi thứ vẫn trôi qua bình thường. Nhưng trong cô, mọi thứ đã hoàn toàn đổi khác. Cõi lòng hoàng tàn, đổ nát. Trái tim như bị một vật sắc nhọn đâm vào đau đến không thở được. Nam Lâm đã nói ra câu ấy rồi, cho dù họ cũng chỉ mới bắt đầu thôi!
Ngày hôm đó, Trúc Diệp cảm thấy trên thế gian này tất cả đã mất hết. đã trôi vuột tầm với của cô. Ngay đến cả giọng nói cô cũng không tìm được vào giây phút ấy.
Trước khi gặp lại anh, cô đã tự cho rằng mình lí trí.
Trước khi gặp lại anh, cô đã tự nói rằng chắc anh ấy sẽ chẳng thể quên mình.
Trước khi gặp lại anh, cô đã tự hứa rằng sẽ quên anh.
Nhưng...
Không phải như vậy. Tất cả đều không phải! Là anh ấy đã rời xa cô, anh ấy đã chủ động buông tay.
Cô không biết phải làm gì lúc này nữa. Cô đã thấy mình bất lực hoàn toàn.
Rengggggg!!!
Một hồi chuông lảnh lót, cô độc vang lên khiến Trúc Diệp bừng tỉnh. Cô đưa tay tắt nó đi rồi thu dọn tất cả để chuẩn bị cho buổi gặp mặt đối tác. Có lẽ vùi đầu vào công việc sẽ là một giải pháp để quên đi cái cảm giác trống trải và buồn đau này.
Nhà hàng mà cô đặt có tên là Trường Kì, chắc hẳn chủ nhà hàng đã đặt hết mọi niềm tin vào nó, mong muốn nó sẽ mãi trường tồn một cách thịnh vượng cùng thời gian.
Trúc Diệp ngồi vào bàn mà mình đã đặt. Bàn đôi, nằm chếch về chính giữa tầm khoảng hai mét. Vị khách này lần gặp đầu tiên đã ngang nhiên trễ hẹn, có thể thấy ông ta là một nhân vật có đôi phần kiêu căng. Trúc Diệp đã được giám đốc phổ biến về vị khách này, nghe nói ông ta là tổng giám đốc của công ti đối tác. Lần này đích thân đi gặp mặt là một sự vinh hạnh cho công ti cô. Giờ đây Trúc Diệp làm gì còn tâm trạng mà quan tâm đến những điều đó cơ chứ. Cứ ngơi nghỉ một chút là hình ảnh ấy lại ngập đầy tâm trí cô. Dù chỉ là hình ảnh đằng sau, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được anh ấy đã bỏ đi trong đau buồn và tuyệt vọng.
Anh ấy đáng thương hơn cô!
- Cô là Trúc Diệp?
Trúc Diệp giật mình sau tiếng gọi. Trước mặt cô là một người đàn ông béo lùn. Khuôn mặt thô kệch, ánh mắt soi mói nhìn rất đáng ghét. Đôi môi hơi tái thỉnh thoảng lại nhướn lên đôi phần đểu giả. Cắp mắt híp nhỏ lại mỗi khi nhìn cô với tia kì dị và hau háu. Quả thức, ngay cái nhìn đầu tiên, Trúc Diệp đã cảm thấy con người này không phải hạng tốt đẹp gì. Nhưng dù sao cũng là người của công ti bên ấy cho nên cô phải nể trọng.
Trúc Diệp đứng dậy rồi mỉm cười bắt tay với ông ta:
- Chào ông!
Tên đó cũng cười lại với đôi mắt híp tựa đường kẻ. Bàn tay gã cứ xuýt xoa mãi bàn tay nõn nà của Trúc Diệp rồi không ngừng cười cười:
- Chà, Tôi là Hải Quý, cô đây là thư kí của Trương?
Trương là tên giám đốc của Trúc Diệp. Cô vội rụt bàn tay của mình về rồi người khẽ rung lên như để ghê tởm. Tên này đúng là háo sắc cực độ.
- Vâng, ông muốn ăn gì?
Hải Quý mỉm cười:
- Nhường phụ nữ trước.
Trúc Diệp cũng không khách sáo, cô với tay gọi phục vụ rồi chọn mấy món trong quyển menu và đưa trả lại họ.
Trong suốt quá trình ăn. Hải Quý không ngừng nói về của cải cảu gã với giọng điệu như muốn khoe khoang. Hoàn toàn không có ý gì là chú tâm vào chuyện công việc. Nhiều lần Trúc Diệp muốn kéo gã lại tớ vấn đề chính nhưng lại thấy mình hơi bất lịch sự nên thôi. Thành ra ngồi nghe gã nói hươu nói vượn nhiều quá, tai cô ù cả đi, bữa ăn cũng trở nên nhạt vô cùng.
- Xin lỗi ông, tôi cần vào nhà vệ sinh.
Hải Quý thấy người đẹp đã có triệu chứng ngán ngẩm thì cũng chỉ biết gật đầu:
- Được được, cô cứ đi đi.
Trúc Diệp vừa vào được nhà vệ sinh, cô đã thở mạnh như vừa nãy không được cho chút không khí nào. Sau đó cô vã nước lên mặt cho cảm giác khó chịu dịu lại và soi mình trong gương.
- Phải cố gắng lên!
TrúcDiệp tự động viên mình rồi bước ra ngoài. Công việc là công việc, trong lòng cô thầm nhủ: Cho dù khuôn mặt của ông ta có biến thái hơn nữa thì cô cũng nhất định phải chịu đựng.
Hải Quý thấy Trúc Diệp trở lại thì mặt mày hớn hở, đôi đồng tử bị che gần hết, chỉ còn là một vết mờ mờ, đen đen trên cái đường chỉ mắt kia. Gã cười:
- Em ngồi đi!
Cách xưng hô thay đổi nhanh chóng khiến cho Trúc Diệp thấy cơn buồn nôn ập đến trong tức khắc. Nhưng may sao là cô kiềm chế lại được, chỉ khẽ ục ựa mấy tiếng rồi thôi.
Hải Quý thấy vậy thì đưa cốc nước lọc về phía Trúc Diệp rối rít:
- Sao vậy? Không khỏe ...
- Dạ!
- Hình như anh chưa nói câu đó với em có đúng không?
Trúc Diệp hơi ngẩng đầu, một chút thôi. Rồi cô nói giọng ngạc nhiên:
- Câu gì ạ?
Nam Lâm thôi nhìn vầng trăng, ánh mắt anh bỗng nhiên chuyển sắc. Đồng tử tụ một nét thống khổ, buồn đau nhưng lại kiên định. Đôi mắt ấy đang nhìn vào Trúc Diệp, cơ hồ như muốn thu nhận hết thảy mọi hình ảnh của cô. Rồi anh nói với giọng run run:
- Chúng ta...chia tay đi!
Trúc Diệp tưởng mình bị một lực mạnh xô vào trái tim yếu mềm khiến nó trầy trụa giây phút đó. Lần này thì cô đã ngẩng cao đầu nhìn Nam Lâm. Sự hoang mang trong cô như thủy triều cuộn dâng, nhanh chóng chế ngự tất cả khiến cô chỉ biết lặng im. Mọi ngôn từ thốt ra đến cổ lại bị sự nghẹn ngào nơi đáy tâm hồn đẩy lại. Cô cứ đứng trân trân như vậy. Đến khi bóng dáng Nam Lâm đã khuất hẳn vào dòng người trong bữa tiếc này thì cô mới thấy khuôn mặt mình nhạt nhòa nước mặt tự bao giờ. Trúc Diệp cảm thấy mình như bị rơi xuống địa ngục của thế gian, đau khổ đến tột cùng. Chiếc váy mỏng manh giờ không đủ che chắn cho cơ thể khỏi những đợt gió vô hình đang không ngừng táp vào. Đôi chân cô rất muốn khuỵu ngã nhưng lại không thể. Bất giác, dịch vị cuộn lên khiến cô chao đảo rồi nôn hết những thứ mình vừa ăn được ra. Thực ra cô mới chỉ uống được chút rượu. Thức ăn buổi sáng lại tiêu hóa hết cho nên thứ cô nôn ra chỉ là một dịch thể vàng vọt và yếu ớt. Khoang miệng đắng ngắt, dạ dàng như cuộn lại hòa cùng lục phủ ngũ tạng khiến cô không thể đứng vững. Trúc Diệp vội vàng bám tay vào cột rồi tiếp tục nôn. Quả thực, chưa bao giờ cô cảm thấy sức sống của bản thân lại bị rút cạn nhanh chóng như vậy...
An Lâm đi từ phía xa, nhìn thấy Trúc Diệp có vẻ không ổn anh mới hốt hoảng chạy lại rồi hỏi:
- Trúc Diệp! Sao thế?
Trúc Diệp lúc này mặt mày đã trắng bệch, sắc môi khô tái, mí mắt nặng trĩu. Cô cười vẻ mệt mỏi rồi khua tay:
- Không sao, em chỉ thấy hơi choáng thôi. Anh đừng lo.
- Có lẽ em đã bị trúng gió rồi - An Lâm vừa nói vừa nhìn sang thứ cô vừa mới nôn ra. Anh khẽ cau mày rồi nói tiếp - Em chưa ăn gì sao?
- Em chưa kịp ăn mà...
An Lâm không để cô nói nhiều nữa, anh bế thốc cô lên rồi chạy ra khỏi nhà hàng:
- Để anh đưa em về.
(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com chúc các bạn vui vẻ^^)
Một tuần sau bữa tiệc.
Trúc Diệp cảm thấy mọi thứ vẫn trôi qua bình thường. Nhưng trong cô, mọi thứ đã hoàn toàn đổi khác. Cõi lòng hoàng tàn, đổ nát. Trái tim như bị một vật sắc nhọn đâm vào đau đến không thở được. Nam Lâm đã nói ra câu ấy rồi, cho dù họ cũng chỉ mới bắt đầu thôi!
Ngày hôm đó, Trúc Diệp cảm thấy trên thế gian này tất cả đã mất hết. đã trôi vuột tầm với của cô. Ngay đến cả giọng nói cô cũng không tìm được vào giây phút ấy.
Trước khi gặp lại anh, cô đã tự cho rằng mình lí trí.
Trước khi gặp lại anh, cô đã tự nói rằng chắc anh ấy sẽ chẳng thể quên mình.
Trước khi gặp lại anh, cô đã tự hứa rằng sẽ quên anh.
Nhưng...
Không phải như vậy. Tất cả đều không phải! Là anh ấy đã rời xa cô, anh ấy đã chủ động buông tay.
Cô không biết phải làm gì lúc này nữa. Cô đã thấy mình bất lực hoàn toàn.
Rengggggg!!!
Một hồi chuông lảnh lót, cô độc vang lên khiến Trúc Diệp bừng tỉnh. Cô đưa tay tắt nó đi rồi thu dọn tất cả để chuẩn bị cho buổi gặp mặt đối tác. Có lẽ vùi đầu vào công việc sẽ là một giải pháp để quên đi cái cảm giác trống trải và buồn đau này.
Nhà hàng mà cô đặt có tên là Trường Kì, chắc hẳn chủ nhà hàng đã đặt hết mọi niềm tin vào nó, mong muốn nó sẽ mãi trường tồn một cách thịnh vượng cùng thời gian.
Trúc Diệp ngồi vào bàn mà mình đã đặt. Bàn đôi, nằm chếch về chính giữa tầm khoảng hai mét. Vị khách này lần gặp đầu tiên đã ngang nhiên trễ hẹn, có thể thấy ông ta là một nhân vật có đôi phần kiêu căng. Trúc Diệp đã được giám đốc phổ biến về vị khách này, nghe nói ông ta là tổng giám đốc của công ti đối tác. Lần này đích thân đi gặp mặt là một sự vinh hạnh cho công ti cô. Giờ đây Trúc Diệp làm gì còn tâm trạng mà quan tâm đến những điều đó cơ chứ. Cứ ngơi nghỉ một chút là hình ảnh ấy lại ngập đầy tâm trí cô. Dù chỉ là hình ảnh đằng sau, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được anh ấy đã bỏ đi trong đau buồn và tuyệt vọng.
Anh ấy đáng thương hơn cô!
- Cô là Trúc Diệp?
Trúc Diệp giật mình sau tiếng gọi. Trước mặt cô là một người đàn ông béo lùn. Khuôn mặt thô kệch, ánh mắt soi mói nhìn rất đáng ghét. Đôi môi hơi tái thỉnh thoảng lại nhướn lên đôi phần đểu giả. Cắp mắt híp nhỏ lại mỗi khi nhìn cô với tia kì dị và hau háu. Quả thức, ngay cái nhìn đầu tiên, Trúc Diệp đã cảm thấy con người này không phải hạng tốt đẹp gì. Nhưng dù sao cũng là người của công ti bên ấy cho nên cô phải nể trọng.
Trúc Diệp đứng dậy rồi mỉm cười bắt tay với ông ta:
- Chào ông!
Tên đó cũng cười lại với đôi mắt híp tựa đường kẻ. Bàn tay gã cứ xuýt xoa mãi bàn tay nõn nà của Trúc Diệp rồi không ngừng cười cười:
- Chà, Tôi là Hải Quý, cô đây là thư kí của Trương?
Trương là tên giám đốc của Trúc Diệp. Cô vội rụt bàn tay của mình về rồi người khẽ rung lên như để ghê tởm. Tên này đúng là háo sắc cực độ.
- Vâng, ông muốn ăn gì?
Hải Quý mỉm cười:
- Nhường phụ nữ trước.
Trúc Diệp cũng không khách sáo, cô với tay gọi phục vụ rồi chọn mấy món trong quyển menu và đưa trả lại họ.
Trong suốt quá trình ăn. Hải Quý không ngừng nói về của cải cảu gã với giọng điệu như muốn khoe khoang. Hoàn toàn không có ý gì là chú tâm vào chuyện công việc. Nhiều lần Trúc Diệp muốn kéo gã lại tớ vấn đề chính nhưng lại thấy mình hơi bất lịch sự nên thôi. Thành ra ngồi nghe gã nói hươu nói vượn nhiều quá, tai cô ù cả đi, bữa ăn cũng trở nên nhạt vô cùng.
- Xin lỗi ông, tôi cần vào nhà vệ sinh.
Hải Quý thấy người đẹp đã có triệu chứng ngán ngẩm thì cũng chỉ biết gật đầu:
- Được được, cô cứ đi đi.
Trúc Diệp vừa vào được nhà vệ sinh, cô đã thở mạnh như vừa nãy không được cho chút không khí nào. Sau đó cô vã nước lên mặt cho cảm giác khó chịu dịu lại và soi mình trong gương.
- Phải cố gắng lên!
TrúcDiệp tự động viên mình rồi bước ra ngoài. Công việc là công việc, trong lòng cô thầm nhủ: Cho dù khuôn mặt của ông ta có biến thái hơn nữa thì cô cũng nhất định phải chịu đựng.
Hải Quý thấy Trúc Diệp trở lại thì mặt mày hớn hở, đôi đồng tử bị che gần hết, chỉ còn là một vết mờ mờ, đen đen trên cái đường chỉ mắt kia. Gã cười:
- Em ngồi đi!
Cách xưng hô thay đổi nhanh chóng khiến cho Trúc Diệp thấy cơn buồn nôn ập đến trong tức khắc. Nhưng may sao là cô kiềm chế lại được, chỉ khẽ ục ựa mấy tiếng rồi thôi.
Hải Quý thấy vậy thì đưa cốc nước lọc về phía Trúc Diệp rối rít:
- Sao vậy? Không khỏe ...



