Đọc Truyện Teen - Bước Qua Yêu Thương Full
? Uống nước đi cho hạ nhiệt. Chắc tại ở nhà hàng này bí bách quá.
Trúc Diệp cũng chẳng nói gì, nhận lấy cốc nước rồi uống cho phải phép. Sau đó cô lại giả vờ nhìn đồng hồ và làm vẻ ái ngại:
- Thật xấu hổ, chị gái tôi vừa gọi điện nói đi đón đứa cháu ở nhà trẻ, chiều nay chị ấy tăng ca đột xuất.
Hải Quý ngẩn ngở:
- Ô!
- Xin lỗi ông! Hôm khác chúng ta sẽ gặp nhau.
- Được, để anh đưa em đến chỗ đó.
- Không cần đâu. Chỗ này cũng gần thôi mà.
- Gần mà còn ngại sao?
Trúc Diệp đành buông xuôi.
Ngồi trong chiếc xe quan trọng này...Trúc Diệp không hiểu là do áp lực của bản thân hay do không khí trong xe. Cô bỗng thấy người bải hoải, mệt mỏi, chỉ muốn đổ gục xuống. Nhưng cô phải cố, phải trụ đến khi ra khỏi đây.
- Ông Quý, tôi...cho tôi xuống đây.
Trúc Diệp càng cảm thấy mình bị rơi vào một thứ tiềm thực mờ ảo. Tất cả bỗng trở lên nhạt nhòa, không rõ nét. Đôi tay cô bấu mạnh vào vải ghế của ô tô. Cơ thể nghiêng ngả. Bên tai chỉ nghe thấy tiếng nói đểu giả của gã ngồi cạnh mình:
- Ngoan nào, rồi cưng sẽ được xuống ngay thôi.
Sau đó là tiếng cười man rợn, sắc lạnh tựa xé toạc được không gian. Tiếng cười đó làm chút kháng cự cuối cùng của Trúc Diệp như khói sương tan biến. Cô đổ gục người xuống rồi lao vào vô thức như con thiêu thân.
Đã có những lúc, cô mong mình mãi mãi chẳng tỉnh lại.
Chương 24 - Tuyệt vọng.
Ngày tổ chức đám cưới của Mạnh Đức và Dương Thuỳ đã được chọn. Không cần phải nói cũng biết giờ đây, họ hạnh phúc cỡ nào. Dường như mọi khoảng cách xưa kia đã được dẹp tan.
Dương Thuỳ đang cùng Mạnh Đức thử áo cưới thì cô chợt nhớ ra còn một việc rất quan trọng. Cô vội kéo tay Mạnh Đức rồi nói:
- Này anh, hình như mình quên thông báo cho chị Trúc Diệp biết rồi.
Mạnh Đức đang mải mê với bộ đồ chú rể, anh trả lời qua loa:
- Thì khi nào mình gửi thiếp mời cũng được mà.
Dương Thuỳ cau mày phản đối:
- Không được! Chị Trúc Diệp là bạn thân của em. Không thể mời theo cách thông thường như thế được.
Mạnh Đức cười cười rồi đứng ra sau Dường Thuỳ và ôm cô. Anh ghé sát mũi xuống tóc cô rồi hít hà hương thơm từ đó. Sau đó nói bằng giọng yêu chiều:
- Em muốn làm gì cũng được!
- Đúng là...
Dương Thuỳ mắng yêu rồi đẩy Mạnh Đức ra, cô đi về phía chiếc bàn cạnh đó và cầm điện thoại lên. Dương Thuỳ search số của Trúc Diệp và gọi.
1 giây...
2 giây...
...
20 giây...
Dường như không có ai bắt máy, ngoài những tiếng tút lạnh lùng và đơn độc ra thì không có một âm thanh nào khác. Giống như một sự thê lương đang ngập tràn, một nỗi tuyệt vọng đang nhấn chìm và mãi mãi sẽ chẳng thể tìm thấy chút tia sáng hi vọng nào.
Dương Thuỳ có gọi lại vài lần nữa nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì. Cô nhìn điện thoại hồi lâu và lẩm bẩm:
- Chị ấy có bao giờ không nghe điện của mình đâu nhỉ?
* * *
Trúc Diệp dần mở mắt, hình ảnh hiện lên như một bức màn mờ ảo. Lúc ẩn, lúc hiện. Trúc Diệp cố gắng để cho mắt dần quen với ánh sáng, rồi cô mới nhìn ngắm xung quanh.
Trên trần nhà, đèn chùm pha lê toả ra thứ ánh sáng vàng yếu ớt và lạnh lẽo. Màu xám của tường càng làm cho tâm trạng trong cô u ám nặng nề. Không gian tịch mịch, yên lặng như chưa bao giờ có một âm thanh nào xuất hiện. Gió điều hoà thỉnh thoảng lại phả ra thứ hơi lạnh đến ghê người.
Trúc Diệp định ngồi dậy để quan sát kĩ hơn cái nơi xa lạ này. Nhưng dường như cơ thể cô của không chịu nghe theo. Các cơ và xương cốt như rạn nứt ra, đau đớn. Rồi cô để ý, phần nhạy cảm của mình cũng không được bình thường nữa. Khi cô cố gắng ngồi dậy, cảm giác đau rát lan truyền đến tận tâm phế. Trúc Diệp vạch chăn ra và nhìn xuống, rồi cô chợt giật mình...chỗ đó của cô có máu...Còn cơ thể của cô nữa, sao nó lại trần trụi tới mức này? Quần áo của cô đâu?
Chuyện gì đã xảy ra? Đáng lẽ giờ đây, cô đang ở nhà hàng gặp đối tác mới phải chứ?
Trúc Diệp bình tĩnh nhớ lại tất cả...
Và rồi...
Cô hoang mang không biết bám trụ vào đâu khi biết mình đã nhớ lại được mọi chuyện. Từng hình ảnh trong quá khứ như những bức ảnh ma quái cứ hiện ra, chúng giễu cợt cô chán chê rồi lại bỏ đi và nhường chỗ cho những tấm ảnh kí ức khác. Giá như lúc này cô trở thành một người không có kí ức thì tốt biết mấy.
Trúc Diệp bần thần hồi lâu, rồi ngẩn ra, rồi lại nhìn ngắm xung quanh...Giống như các cơ quan thần kinh của cô đều bị tê liệt trong chốc lát.
Sau đó...cô bật khóc. Nức nở và đầy đau thương. Tại sao? Tại sao cuộc đời lại ngang trái đến vậy? Cô đã làm gì nên tội? Bị cưỡng hiếp ư? Ngay cả trong những cơn ác mộng của cô cũng chưa bao giờ thấy nó xảy đến. Vậy tại sao ngoài đời thực này, giữa cái thực tại mà cô đang sống này, nó lại xảy ra? Bàn tay Trúc Diệp nắm chặt vào vỏ chăn. Khuôn mặt xinh đẹp của cô giờ méo mó, đau khổ đến thương tâm. Khuôn miệng nhỏ nhắn hôm nào giờ đang cố gắng tìm chút không khí tràn vào khoang phổi từ những tiếng nấc nghẹn ngào. Đôi mắt trong sáng của cô bỗng chốc bị hai làn nước mắt làm cho nhạt nhoà. Sự sóng sánh như làn ba thu ấy đã không còn...và có lẽ...từ đây...tất cả sẽ chấm dứt.
Nam Lâm đang ngồi làm việc.
Mấy ngày nay công việc của anh tương đối nhiều. Mà cũng có thể là do anh tự vơ hết công việc về phía mình. Cố gắng làm tất cả có thể để có thể quên được hình ảnh của người con gái ấy. Nhưng hình như mọi thứ anh làm chỉ là vô ích, trái tim anh vẫn không sao quên được cô.
Đang mải miết với đống giấy tờ lộn xộn thì điện thoại của Nam Lâm reo vang. Anh nhìnvào màn hình, hai chữ "Trúc Diệp" hiện lên như khiến trái tim anh ngừng đập. Cô ấy gọi điện cho anh ư? Ngay cả sau khi anh nói với cô ấy lời chia tay?
- Alo! - Nam Lâm còn chưa giải toả được nghi vấn trong lòng thì tình cảm đã thôi thúc anh nghe máy.
-...
Sự im lặng đến trầm mặc... À không, thực ra anh có nghe thấy vài tiếng nấc nhỏ. Rất nhỏ! Cũng không hiểu sao anh lại nghe thấy. Nhưng lúc này đây, khi những tiếng nấc nhỏ còn chưa dứt. Thì trái tim anh đã đập đến nỗi không thể nhanh hơn được. Nam Lâm cố gắng giữ cho giọng nói thật bình tĩnh và lạnh nhạt:
- Có chuyện gì không? Nếu em không nói thì...chúng ta dừng ở đây nhé.
- Anh Nam Lâm...
Sau tiếng gọi đầy thê lương ấy là những tiếc nức nở mà đến Nam Lâm cũng cảm nhận được sự đau khổ toả ra từ đó. Chẳng hiểu sao, trong lòng anh lúc này như bị ức chế. Anh cảm thấy có điều gì chẳng lành đang diễn ra. Giữa anh và Trúc Diệp.
- Trúc Diệp... - Nam Lâm khẽ gọi.
- Anh Nam Lâm, cứu em với!
Chỉ cần nghe thấy tiếng kêu cứu không hấp tấp nhưng lại đầy tuyệt vọng ấy thôi. Dường như mọi sự âu lo, sợ hãi của anh bỗng chốc như hồng thuỷ cuộn dâng. Nó cuốn trôi mọi lí trí mà anh đã bày ra trước đó. Giọng nói Nam Lâm cũng gấp gáp dần lên:
- ...
Trúc Diệp cũng chẳng nói gì, nhận lấy cốc nước rồi uống cho phải phép. Sau đó cô lại giả vờ nhìn đồng hồ và làm vẻ ái ngại:
- Thật xấu hổ, chị gái tôi vừa gọi điện nói đi đón đứa cháu ở nhà trẻ, chiều nay chị ấy tăng ca đột xuất.
Hải Quý ngẩn ngở:
- Ô!
- Xin lỗi ông! Hôm khác chúng ta sẽ gặp nhau.
- Được, để anh đưa em đến chỗ đó.
- Không cần đâu. Chỗ này cũng gần thôi mà.
- Gần mà còn ngại sao?
Trúc Diệp đành buông xuôi.
Ngồi trong chiếc xe quan trọng này...Trúc Diệp không hiểu là do áp lực của bản thân hay do không khí trong xe. Cô bỗng thấy người bải hoải, mệt mỏi, chỉ muốn đổ gục xuống. Nhưng cô phải cố, phải trụ đến khi ra khỏi đây.
- Ông Quý, tôi...cho tôi xuống đây.
Trúc Diệp càng cảm thấy mình bị rơi vào một thứ tiềm thực mờ ảo. Tất cả bỗng trở lên nhạt nhòa, không rõ nét. Đôi tay cô bấu mạnh vào vải ghế của ô tô. Cơ thể nghiêng ngả. Bên tai chỉ nghe thấy tiếng nói đểu giả của gã ngồi cạnh mình:
- Ngoan nào, rồi cưng sẽ được xuống ngay thôi.
Sau đó là tiếng cười man rợn, sắc lạnh tựa xé toạc được không gian. Tiếng cười đó làm chút kháng cự cuối cùng của Trúc Diệp như khói sương tan biến. Cô đổ gục người xuống rồi lao vào vô thức như con thiêu thân.
Đã có những lúc, cô mong mình mãi mãi chẳng tỉnh lại.
Chương 24 - Tuyệt vọng.
Ngày tổ chức đám cưới của Mạnh Đức và Dương Thuỳ đã được chọn. Không cần phải nói cũng biết giờ đây, họ hạnh phúc cỡ nào. Dường như mọi khoảng cách xưa kia đã được dẹp tan.
Dương Thuỳ đang cùng Mạnh Đức thử áo cưới thì cô chợt nhớ ra còn một việc rất quan trọng. Cô vội kéo tay Mạnh Đức rồi nói:
- Này anh, hình như mình quên thông báo cho chị Trúc Diệp biết rồi.
Mạnh Đức đang mải mê với bộ đồ chú rể, anh trả lời qua loa:
- Thì khi nào mình gửi thiếp mời cũng được mà.
Dương Thuỳ cau mày phản đối:
- Không được! Chị Trúc Diệp là bạn thân của em. Không thể mời theo cách thông thường như thế được.
Mạnh Đức cười cười rồi đứng ra sau Dường Thuỳ và ôm cô. Anh ghé sát mũi xuống tóc cô rồi hít hà hương thơm từ đó. Sau đó nói bằng giọng yêu chiều:
- Em muốn làm gì cũng được!
- Đúng là...
Dương Thuỳ mắng yêu rồi đẩy Mạnh Đức ra, cô đi về phía chiếc bàn cạnh đó và cầm điện thoại lên. Dương Thuỳ search số của Trúc Diệp và gọi.
1 giây...
2 giây...
...
20 giây...
Dường như không có ai bắt máy, ngoài những tiếng tút lạnh lùng và đơn độc ra thì không có một âm thanh nào khác. Giống như một sự thê lương đang ngập tràn, một nỗi tuyệt vọng đang nhấn chìm và mãi mãi sẽ chẳng thể tìm thấy chút tia sáng hi vọng nào.
Dương Thuỳ có gọi lại vài lần nữa nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì. Cô nhìn điện thoại hồi lâu và lẩm bẩm:
- Chị ấy có bao giờ không nghe điện của mình đâu nhỉ?
* * *
Trúc Diệp dần mở mắt, hình ảnh hiện lên như một bức màn mờ ảo. Lúc ẩn, lúc hiện. Trúc Diệp cố gắng để cho mắt dần quen với ánh sáng, rồi cô mới nhìn ngắm xung quanh.
Trên trần nhà, đèn chùm pha lê toả ra thứ ánh sáng vàng yếu ớt và lạnh lẽo. Màu xám của tường càng làm cho tâm trạng trong cô u ám nặng nề. Không gian tịch mịch, yên lặng như chưa bao giờ có một âm thanh nào xuất hiện. Gió điều hoà thỉnh thoảng lại phả ra thứ hơi lạnh đến ghê người.
Trúc Diệp định ngồi dậy để quan sát kĩ hơn cái nơi xa lạ này. Nhưng dường như cơ thể cô của không chịu nghe theo. Các cơ và xương cốt như rạn nứt ra, đau đớn. Rồi cô để ý, phần nhạy cảm của mình cũng không được bình thường nữa. Khi cô cố gắng ngồi dậy, cảm giác đau rát lan truyền đến tận tâm phế. Trúc Diệp vạch chăn ra và nhìn xuống, rồi cô chợt giật mình...chỗ đó của cô có máu...Còn cơ thể của cô nữa, sao nó lại trần trụi tới mức này? Quần áo của cô đâu?
Chuyện gì đã xảy ra? Đáng lẽ giờ đây, cô đang ở nhà hàng gặp đối tác mới phải chứ?
Trúc Diệp bình tĩnh nhớ lại tất cả...
Và rồi...
Cô hoang mang không biết bám trụ vào đâu khi biết mình đã nhớ lại được mọi chuyện. Từng hình ảnh trong quá khứ như những bức ảnh ma quái cứ hiện ra, chúng giễu cợt cô chán chê rồi lại bỏ đi và nhường chỗ cho những tấm ảnh kí ức khác. Giá như lúc này cô trở thành một người không có kí ức thì tốt biết mấy.
Trúc Diệp bần thần hồi lâu, rồi ngẩn ra, rồi lại nhìn ngắm xung quanh...Giống như các cơ quan thần kinh của cô đều bị tê liệt trong chốc lát.
Sau đó...cô bật khóc. Nức nở và đầy đau thương. Tại sao? Tại sao cuộc đời lại ngang trái đến vậy? Cô đã làm gì nên tội? Bị cưỡng hiếp ư? Ngay cả trong những cơn ác mộng của cô cũng chưa bao giờ thấy nó xảy đến. Vậy tại sao ngoài đời thực này, giữa cái thực tại mà cô đang sống này, nó lại xảy ra? Bàn tay Trúc Diệp nắm chặt vào vỏ chăn. Khuôn mặt xinh đẹp của cô giờ méo mó, đau khổ đến thương tâm. Khuôn miệng nhỏ nhắn hôm nào giờ đang cố gắng tìm chút không khí tràn vào khoang phổi từ những tiếng nấc nghẹn ngào. Đôi mắt trong sáng của cô bỗng chốc bị hai làn nước mắt làm cho nhạt nhoà. Sự sóng sánh như làn ba thu ấy đã không còn...và có lẽ...từ đây...tất cả sẽ chấm dứt.
Nam Lâm đang ngồi làm việc.
Mấy ngày nay công việc của anh tương đối nhiều. Mà cũng có thể là do anh tự vơ hết công việc về phía mình. Cố gắng làm tất cả có thể để có thể quên được hình ảnh của người con gái ấy. Nhưng hình như mọi thứ anh làm chỉ là vô ích, trái tim anh vẫn không sao quên được cô.
Đang mải miết với đống giấy tờ lộn xộn thì điện thoại của Nam Lâm reo vang. Anh nhìnvào màn hình, hai chữ "Trúc Diệp" hiện lên như khiến trái tim anh ngừng đập. Cô ấy gọi điện cho anh ư? Ngay cả sau khi anh nói với cô ấy lời chia tay?
- Alo! - Nam Lâm còn chưa giải toả được nghi vấn trong lòng thì tình cảm đã thôi thúc anh nghe máy.
-...
Sự im lặng đến trầm mặc... À không, thực ra anh có nghe thấy vài tiếng nấc nhỏ. Rất nhỏ! Cũng không hiểu sao anh lại nghe thấy. Nhưng lúc này đây, khi những tiếng nấc nhỏ còn chưa dứt. Thì trái tim anh đã đập đến nỗi không thể nhanh hơn được. Nam Lâm cố gắng giữ cho giọng nói thật bình tĩnh và lạnh nhạt:
- Có chuyện gì không? Nếu em không nói thì...chúng ta dừng ở đây nhé.
- Anh Nam Lâm...
Sau tiếng gọi đầy thê lương ấy là những tiếc nức nở mà đến Nam Lâm cũng cảm nhận được sự đau khổ toả ra từ đó. Chẳng hiểu sao, trong lòng anh lúc này như bị ức chế. Anh cảm thấy có điều gì chẳng lành đang diễn ra. Giữa anh và Trúc Diệp.
- Trúc Diệp... - Nam Lâm khẽ gọi.
- Anh Nam Lâm, cứu em với!
Chỉ cần nghe thấy tiếng kêu cứu không hấp tấp nhưng lại đầy tuyệt vọng ấy thôi. Dường như mọi sự âu lo, sợ hãi của anh bỗng chốc như hồng thuỷ cuộn dâng. Nó cuốn trôi mọi lí trí mà anh đã bày ra trước đó. Giọng nói Nam Lâm cũng gấp gáp dần lên:
- ...



