Đọc Truyện Teen - Độc Chiếm Full
ủa Nhân Mĩ. Cô ấy đang ôm chiếc gối của cậu nhìn thật đáng yêu. Trí tưởng tượng trong tương lai của cậu cũng có cảnh này. Khi cậu đọc sách hoặc làm việc khuya, cô ấy sẽ ôm một chiếc gối đi đến và trìu mến nhắc cậu đi ngủ sớm. Điều ấy thật tuyệt vời.
- Có chuyện gì thế? - Cát Vũ cố giữ cho giọng nói của mình thật bình thản.
- Em...Anh...có thể vào trong ngủ cùng em được không?
- Cái gì?
Biết được Cát Vũ đang hiểu nhầm từ "ngủ cùng" nên Nhân Mĩ vội vàng sửa lại:
- Không! Ý em là anh vào ngồi cạnh cho đến khi em ngủ được không?
- Tại sao?
Nhân Mĩ cúi xuống nói ngại ngùng:
- Thực sự...Em rất sợ tối.
Cát Vũ dập tắt điếu thuốc trên tay mình vào gạt tàn rồi quay ra hỏi:
- Thế mọi lần ngủ tại kí túc xá thì sao?
- Lúc đó có bạn cùng phòng nên đỡ sợ hơn mà.
Cát Vũ đứng dậy rồi đi thẳng vào phòng. Cậu vẫn tỏ ra lạnh lùng nhưng trong lòng đang tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
Nhân Mĩ bước theo sau. Thấy Cát Vũ ngồi ở mí dường. Cô vội bước lên rồi nằm xuống. Không hiểu sao bây giờ cô lại rất tin cậy anh ấy. Biết rằng anh ấy sẽ không thể làm gì hại cô được cả.
- Anh hát được không?
Cát Vũ nheo mắt quát:
- Em lắm chuyện thế?
Nhân Mĩ vội vàng nhắm nghiền mắt lại rồi nói:
- Coi như em chưa từng nói gì.
Một thoáng yên lặng...
" Màn đêm buông xuống nơi căn phòng nhỏ"
Câu hát đầu tiên được Cát Vũ ngân lên trầm ấm. Nhân Mĩ mở mắt nhìn Cát Vũ. Từ người anh ấy tỏa ra sự ấm áp lạ kì. Rồi cô khẽ cười nhắm mắt lại và nghe nốt bài hát hay còn dang dở:
" Nơi có anh và em vun đắp bao nhiêu kỉ niệm
Đưa em đi qua những tháng năm hồi xưa ấy
Cho em về lại những giấc chiêm bao
Nắm tay em qua con đường trải đầy nước mắt
Cho em quên đi những hồi ức đau thương.
Nhiều lần tự hỏi ta đã làm được gì cho em?
Người con gái ta yêu thương đang chịu nhiều áp lực
Chỉ biết ôm em mà truyền niềm tin cậy
Nhưng sao em không biết?
Sao em không hiểu?
Chỉ vì anh yêu em quá nhiều
Chỉ muốn em là của anh mãi mãi
Hỡi tình yêu bé nhỏ của anh
Rồi một ngày em sẽ hiểu ra tất cả
Hiểu ra rằng có một người luôn yêu em hơn chính bản thân mình.
Cho dù ngay mai ánh bình minh ửng hồng
Có mang em đi xa khỏi đời anh
Thì em cũng phải hiểu...
Hãy hiểu và yêu anh
Giống như anh đang làm cho em
Thiên thần nhỏ của anh".
Nhân Mĩ khẽ khàng chìm vào giấc ngủ.
Cát Vũ vén lọn tóc lòa xòa trước trán của cô. Thật bình yên. Đây cũng là một mong ước trong tương lai. Cậu sẽ hát cho cô ấy ngủ, sẽ hôn nhẹ lên vầng trán nhỏ xinh kia mà nói rằng:
- Vợ yêu! Ngủ ngon nhé.
Chương 10 - Luôn luôn bảo vệ em.
Cát Vũ chở Nhân Mi vi vu trên chiếc Ducati 1098.
Tiếng gió nhẹ lướt qua vành tai khiến tâm hồn có chút bình yên. Cát Vũ và Nhân Mĩ đều không nói gì cả. Cậu và cô đang tự nhận thấy tất cả đã thay đổi rồi. Không còn thời hồn nhiên như trước nữa, không con một Cát Vũ lạnh lùng trong mắt nhân Mĩ, không còn một Nhân Mĩ bướng bỉnh không chịu nghe lời trong thâm tâm Cát Vũ.
Dòng đời đã trải qua được bao thăng trầm thì họ gặp lại nhau? Cuộc sống mất đi bao sắc màu để cho họ hiểu nhau? Và cả hai người mất bao nhiêu tình cảm mới biết được đang yêu đối phương. Quả thực là một quá trình gian nan và đầy chông gai.
Đang đi.
Cát Vũ chợt cảm thấy dự cảm không lành. Phía trước cậu là 3 chiếc moto hạng nặng đang chắn đường. Bọn chúng định gây sự sao?
- Anh Vũ!
Trong giọng nói của Nhân Mĩ có chút sợ hãi khi nhìn vào bọn người này. Cô chỉ khẽ bấu víu lấy vạt áo của Cát vũ mà nép vào lưng anh.
Cát Vũ dừng xe lại. Cậu nheo mắt nhìn đám người trước mặt rồi rút điện thoại ra gọi cho Kiên.
- Đại ca. Có chuyện gì à?
- Tôi sắp bị bọn xã hội đen sờ gáy đây. Kéo mấy thằng đến và đưa Nhân Mĩ đi.
Giọng Kiên hấp tấp hẳn sau câu nói này:
- Đại ca. Có chuyện gì thế? Tại sao lại đụng đến xã hội đen?
- Hỏi nhiều quá. Đến cứu Nhân Mĩ đi. Cô ấy đang ở cùng tôi, rất nguy hiểm.
Nhân Mĩ quát lên phía đằng sau:
- Anh Vũ. Chạy đi, đừng đôi co với bọn chúng làm gì.
Cát Vũ nói gọn lỏn một câu rồi tắt máy:
- Hẻm X, Đường Y, ngõ Z. Nhanh lên
Cát Vũ quay lại để ý Nhân Mĩ. cô ấy đang run rẩy ở phía sau lưng cậu. Phải làm sao mới bảo vệ được cô ấy đây? Từ lúc gặp lại nhau đến giờ, cậu đã mang cho cô ấy biết bao nhiêu là rắc rối. Có phải cậu là "sao chổi" của cô ấy không? Cát Vũ bặm môi rồi vặn tay ga. Cậu chỉ nói đúng một câu với Nhân Mĩ:
- Ngồi cho vững vào. Tôi sẽ bảo vệ em.
Rồi cậu phóng đi và bọn người kia cũng đã nhấn ga đuổi theo đầy tốc lực.
Nhân Mĩ bám chắc vào lưng Cát Vũ giống như bám vào một trụ cột. Cô đang rất sợ hãi. cô biết là cái thằng Liêu Tuấn gì đó đã tìm đến nơi. Nhân Mĩ nhắm mắt lại. Cô không biết bản thân mình có còn sống để qua khỏi ngày hôm nay không. Chỉ thầm lẩm bẩm:
- Cát Vũ. Anh phải chạy đi. Có chết cũng phải chạy.
Nhân Mĩ biết chuyện này là do cô mà ra. Nếu Cát Vũ không đánh tên đó vì cô thì sẽ chẳng xảy ra chuyện. cô đang tự hỏi mình có phải là "khắc tinh" của Cát Vũ không nữa?
Cát Vũ nắm chặt tay lái và chú ý vào con đường phía trước. Phải tìm ra một lối thoát, tìm ra một con đường để Nhân Mĩ được bình yên. Chỉ cần cô ấy an toàn, cậu có phải nhảy xuống đấu với bọn người kia thì cũng cam lòng. Nhưng quả thực ông trời không muốn vậy. Cát Vũ bóp phanh khi nhìn thấy một toán người nữa chặn đầu phía trước. Rồi toán đằng sau cũng đã đến nơi. Cát Vũ có thể cảm nhận được cơ thể Nhân Mĩ đã run rẩy phía sau mình. Cát Vũ thở dài rồi gạt chân chống xuống. Cậu bước ra khỏi xe rồi tựa người vào và...châm một điếu thuốc. Nhìn dáng vẻ vô cùng thách thức và không hề có ý thiện chiến một chút nào. Tên đại ca có vẫn ngồitrong chiếc Maybach đen tuyền ở đằng xa theo dõi trò vui sắp diễn ra. Cát Vũ đánh mắt nhìn hắn đầy sắc lẹm. Ánh mắt tuy là băng nhưng cũng có thể thiêu đốt mọi thứ nếu cần.
Tên Liêu Tuấn nhìn Cát Vũ đầy thách thức. Hắn nhếch môi lên cười nhạt. Thực ra thì hắn cũng chẳng rỗi hơi mà đi trả thù hộ một tên tép riu hạng xoàng nhưng nghe nó kể người đánh nó là một thẳng nhóc. Đã thế lại còn bảo vệ một cô gái xinh đẹp và gửi lời đến hắn đừng chạm vào cô ấy. Có vẻ có chút thú vị nếu không vờn nó một chút. Dù sao thì gần đây cũng không có việc làm. Nhìn ánh mắt lạnh như băng của thằng nhóc càng khiến hắn thấy thích thú. Chưa có ai dám điềm tĩnh hút thuốc trước sự đe dọa của Liêu Tuấn như thế này và chưa có ai dám nhìn hắn một cách sắc lẹm như thế này. Đôi mắt nó cho thấy rõ tiền đồ c...
- Có chuyện gì thế? - Cát Vũ cố giữ cho giọng nói của mình thật bình thản.
- Em...Anh...có thể vào trong ngủ cùng em được không?
- Cái gì?
Biết được Cát Vũ đang hiểu nhầm từ "ngủ cùng" nên Nhân Mĩ vội vàng sửa lại:
- Không! Ý em là anh vào ngồi cạnh cho đến khi em ngủ được không?
- Tại sao?
Nhân Mĩ cúi xuống nói ngại ngùng:
- Thực sự...Em rất sợ tối.
Cát Vũ dập tắt điếu thuốc trên tay mình vào gạt tàn rồi quay ra hỏi:
- Thế mọi lần ngủ tại kí túc xá thì sao?
- Lúc đó có bạn cùng phòng nên đỡ sợ hơn mà.
Cát Vũ đứng dậy rồi đi thẳng vào phòng. Cậu vẫn tỏ ra lạnh lùng nhưng trong lòng đang tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
Nhân Mĩ bước theo sau. Thấy Cát Vũ ngồi ở mí dường. Cô vội bước lên rồi nằm xuống. Không hiểu sao bây giờ cô lại rất tin cậy anh ấy. Biết rằng anh ấy sẽ không thể làm gì hại cô được cả.
- Anh hát được không?
Cát Vũ nheo mắt quát:
- Em lắm chuyện thế?
Nhân Mĩ vội vàng nhắm nghiền mắt lại rồi nói:
- Coi như em chưa từng nói gì.
Một thoáng yên lặng...
" Màn đêm buông xuống nơi căn phòng nhỏ"
Câu hát đầu tiên được Cát Vũ ngân lên trầm ấm. Nhân Mĩ mở mắt nhìn Cát Vũ. Từ người anh ấy tỏa ra sự ấm áp lạ kì. Rồi cô khẽ cười nhắm mắt lại và nghe nốt bài hát hay còn dang dở:
" Nơi có anh và em vun đắp bao nhiêu kỉ niệm
Đưa em đi qua những tháng năm hồi xưa ấy
Cho em về lại những giấc chiêm bao
Nắm tay em qua con đường trải đầy nước mắt
Cho em quên đi những hồi ức đau thương.
Nhiều lần tự hỏi ta đã làm được gì cho em?
Người con gái ta yêu thương đang chịu nhiều áp lực
Chỉ biết ôm em mà truyền niềm tin cậy
Nhưng sao em không biết?
Sao em không hiểu?
Chỉ vì anh yêu em quá nhiều
Chỉ muốn em là của anh mãi mãi
Hỡi tình yêu bé nhỏ của anh
Rồi một ngày em sẽ hiểu ra tất cả
Hiểu ra rằng có một người luôn yêu em hơn chính bản thân mình.
Cho dù ngay mai ánh bình minh ửng hồng
Có mang em đi xa khỏi đời anh
Thì em cũng phải hiểu...
Hãy hiểu và yêu anh
Giống như anh đang làm cho em
Thiên thần nhỏ của anh".
Nhân Mĩ khẽ khàng chìm vào giấc ngủ.
Cát Vũ vén lọn tóc lòa xòa trước trán của cô. Thật bình yên. Đây cũng là một mong ước trong tương lai. Cậu sẽ hát cho cô ấy ngủ, sẽ hôn nhẹ lên vầng trán nhỏ xinh kia mà nói rằng:
- Vợ yêu! Ngủ ngon nhé.
Chương 10 - Luôn luôn bảo vệ em.
Cát Vũ chở Nhân Mi vi vu trên chiếc Ducati 1098.
Tiếng gió nhẹ lướt qua vành tai khiến tâm hồn có chút bình yên. Cát Vũ và Nhân Mĩ đều không nói gì cả. Cậu và cô đang tự nhận thấy tất cả đã thay đổi rồi. Không còn thời hồn nhiên như trước nữa, không con một Cát Vũ lạnh lùng trong mắt nhân Mĩ, không còn một Nhân Mĩ bướng bỉnh không chịu nghe lời trong thâm tâm Cát Vũ.
Dòng đời đã trải qua được bao thăng trầm thì họ gặp lại nhau? Cuộc sống mất đi bao sắc màu để cho họ hiểu nhau? Và cả hai người mất bao nhiêu tình cảm mới biết được đang yêu đối phương. Quả thực là một quá trình gian nan và đầy chông gai.
Đang đi.
Cát Vũ chợt cảm thấy dự cảm không lành. Phía trước cậu là 3 chiếc moto hạng nặng đang chắn đường. Bọn chúng định gây sự sao?
- Anh Vũ!
Trong giọng nói của Nhân Mĩ có chút sợ hãi khi nhìn vào bọn người này. Cô chỉ khẽ bấu víu lấy vạt áo của Cát vũ mà nép vào lưng anh.
Cát Vũ dừng xe lại. Cậu nheo mắt nhìn đám người trước mặt rồi rút điện thoại ra gọi cho Kiên.
- Đại ca. Có chuyện gì à?
- Tôi sắp bị bọn xã hội đen sờ gáy đây. Kéo mấy thằng đến và đưa Nhân Mĩ đi.
Giọng Kiên hấp tấp hẳn sau câu nói này:
- Đại ca. Có chuyện gì thế? Tại sao lại đụng đến xã hội đen?
- Hỏi nhiều quá. Đến cứu Nhân Mĩ đi. Cô ấy đang ở cùng tôi, rất nguy hiểm.
Nhân Mĩ quát lên phía đằng sau:
- Anh Vũ. Chạy đi, đừng đôi co với bọn chúng làm gì.
Cát Vũ nói gọn lỏn một câu rồi tắt máy:
- Hẻm X, Đường Y, ngõ Z. Nhanh lên
Cát Vũ quay lại để ý Nhân Mĩ. cô ấy đang run rẩy ở phía sau lưng cậu. Phải làm sao mới bảo vệ được cô ấy đây? Từ lúc gặp lại nhau đến giờ, cậu đã mang cho cô ấy biết bao nhiêu là rắc rối. Có phải cậu là "sao chổi" của cô ấy không? Cát Vũ bặm môi rồi vặn tay ga. Cậu chỉ nói đúng một câu với Nhân Mĩ:
- Ngồi cho vững vào. Tôi sẽ bảo vệ em.
Rồi cậu phóng đi và bọn người kia cũng đã nhấn ga đuổi theo đầy tốc lực.
Nhân Mĩ bám chắc vào lưng Cát Vũ giống như bám vào một trụ cột. Cô đang rất sợ hãi. cô biết là cái thằng Liêu Tuấn gì đó đã tìm đến nơi. Nhân Mĩ nhắm mắt lại. Cô không biết bản thân mình có còn sống để qua khỏi ngày hôm nay không. Chỉ thầm lẩm bẩm:
- Cát Vũ. Anh phải chạy đi. Có chết cũng phải chạy.
Nhân Mĩ biết chuyện này là do cô mà ra. Nếu Cát Vũ không đánh tên đó vì cô thì sẽ chẳng xảy ra chuyện. cô đang tự hỏi mình có phải là "khắc tinh" của Cát Vũ không nữa?
Cát Vũ nắm chặt tay lái và chú ý vào con đường phía trước. Phải tìm ra một lối thoát, tìm ra một con đường để Nhân Mĩ được bình yên. Chỉ cần cô ấy an toàn, cậu có phải nhảy xuống đấu với bọn người kia thì cũng cam lòng. Nhưng quả thực ông trời không muốn vậy. Cát Vũ bóp phanh khi nhìn thấy một toán người nữa chặn đầu phía trước. Rồi toán đằng sau cũng đã đến nơi. Cát Vũ có thể cảm nhận được cơ thể Nhân Mĩ đã run rẩy phía sau mình. Cát Vũ thở dài rồi gạt chân chống xuống. Cậu bước ra khỏi xe rồi tựa người vào và...châm một điếu thuốc. Nhìn dáng vẻ vô cùng thách thức và không hề có ý thiện chiến một chút nào. Tên đại ca có vẫn ngồitrong chiếc Maybach đen tuyền ở đằng xa theo dõi trò vui sắp diễn ra. Cát Vũ đánh mắt nhìn hắn đầy sắc lẹm. Ánh mắt tuy là băng nhưng cũng có thể thiêu đốt mọi thứ nếu cần.
Tên Liêu Tuấn nhìn Cát Vũ đầy thách thức. Hắn nhếch môi lên cười nhạt. Thực ra thì hắn cũng chẳng rỗi hơi mà đi trả thù hộ một tên tép riu hạng xoàng nhưng nghe nó kể người đánh nó là một thẳng nhóc. Đã thế lại còn bảo vệ một cô gái xinh đẹp và gửi lời đến hắn đừng chạm vào cô ấy. Có vẻ có chút thú vị nếu không vờn nó một chút. Dù sao thì gần đây cũng không có việc làm. Nhìn ánh mắt lạnh như băng của thằng nhóc càng khiến hắn thấy thích thú. Chưa có ai dám điềm tĩnh hút thuốc trước sự đe dọa của Liêu Tuấn như thế này và chưa có ai dám nhìn hắn một cách sắc lẹm như thế này. Đôi mắt nó cho thấy rõ tiền đồ c...



