Đọc Truyện Teen - Độc Chiếm Full
chấp thuận:
- Được. Tôi không tiễn cô.
Đường phố về chiều kẻ qua người lại tấp nập khiến Nhân Mĩ càng thêm cô quạnh và đau xót. Tại sao tất cả vẫn hối hả được? Tại sao họ vẫn bình thản đi qua một con người đang "thảm hại" như cô? Cả thế giớ này tại sao vẫn xoay quanh một cái trục vô hình kia mà không lỡ dừng lại để cùng cô cảm nhận nỗi đau một lần? Chỉ một lần thôi.
Nhân Mĩ ngồi xuống tại một bậc thềm của tiệm sách đã đóng cửa. Bức tường màu vàng cổ kính hoen ố theo thời gian càng làm tâm trạng của cô thêm buồn. Bây giờ không còn ai nữa. Cô có thể khóc. Có thể để tất cả vỡ òa và bùng nổ ra như chưa bao giờ kìm nén. Thân thể nhỏ bé bỗng run bần bật lên vì những tiếng nấc. Mặt mũi cô bỗng méo xệch đi bởi cảm xúc đang lan tỏa, các cơ mặt hoạt động mạnh theo sự chi phối của giác cảm. Nhân Mĩ thật sự rất đau.
Giờ đây cô không biết làm gì với Cát Vũ. Giận anh ư? Cô không có quyền cấm anh giấu cô. Hận anh ư? Có lẽ anh ấy chưa bao giờ cần cô yêu anh ấy. Tiếp tục yêu anh ấy ư? Cô không thể yêu người con trai của kẻ đã làm hại gia đình cô. Tất cả đều bế tắc. Điều cô nên làm bây giờ là chạy trốn.
Đúng lúc đó, trời đổ mưa. Vậy là sau bao nhiêu ngày âm u nó cũng đổ mưa rồi.
- Đại tỉ.
Kiên tay cầm chiếc ô đứng trước mặt Nhân Mĩ mỉm cười đầy thân thiện. Nụ cười này làm tâm trạng của cô có trở lên ấm áp phần nào. Nhìn thấy Kiên. cô vội ôm chầm lấy anh. Cô cần có người ở bên cạnh lúc này.
Kiên bị hành động bất ngờ của Nhân Mĩ làm cho ngẩn người hồi lâu. Cậu đưa cánh tay còn lại vuốt nhẹ lưng Nhân Mĩ. Người cô ấy đang run lên không ngừng. Và cả tiếng nấc kia nữa, nó cũng không ngừng vang lên bên tai cậu:
- Đại tỉ. Có chuyện gì vậy?
Nhân Mĩ giống như một đứa trẻ. Khi có mẹ mới khóc. Cô vội òa lên khóc.
Kiên không nói gì thêm. Chỉ lặng yên nghe tiếng mưa rơi cùng tiếng khóc nức nở của Nhân Mĩ hòa vào nhau. Cậu biết lúc này, im lặng chính là cách để trấn an tinh thần cô ấy.
- Em thất bại rồi. Đã thất bại thật rồi.
Kiên dù không hiểu chuyện gì nhưng vẫn nói:
- Đại tỉ chắc chắn chứ?
Nhân Mĩ buông Kiên ra. Cô ngồi xuống bậc thềm gần đó. Nước mắt như những hạt pha lê không ngừng rơi xuống:
- Em không biết phải làm gì lúc này.
- Có chuyện gì thì nói tôi nghe.
Nhân Mĩ cần một người dốc bầu tâm sự lúc này nên đã không nghĩ ngợi mà kể hết với Kiên. Kể cả chuyện cô đang có thai. Cô không biết làm thế là đúng hay sai, chỉ cần có người hiểu là cô không phải mang tâm trạng nặng nề như thế này nữa.
Kiên hơi bất ngờ. Cậu không nghĩ là Nhân Mĩ lại có thai với Cát vũ. Trong lòng đau đớn muôn phần. Rồi cô ấy lại còn phải đau khổ ngồi khóc lóc ở đây nữa, thật tội nghiệp. Đại ca mà cậu kì vọng đang làm gì cô ấy thế này?
- Đại tỉ định làm gì lúc này? Có nói cho đại ca biết không?
Nhân Mĩ chợt nắm lấy cánh tay Kiên van nài:
- Xin anh! Đừng để Cát vũ biết việc này.
-Vậy đại tỉ định làm gì?
Cô vội cụp mắt xuống. Vẻ phiền não như bộ quần áo choáng ngợp lấy thân thể nhỏ bé của cô:
- Em sẽ chạy trốn. Chạy trốn khỏi anh ấy.
- Vậy công ti?
Nghĩ đến đây, trong ánh mắt của Nhân Mĩ chợt thay đổi lạ kì. Vang vỏng chút gì đó của nỗi cừu hận:
- Em nhất định sẽ lấy lại.
- Chạy trốn được không?
Nhân Mĩ quả quyết:
- Chỉ cần rời khỏi đây, em nhất định sẽ làm được.
Kiên chợt nắm lấy bàn tay Nhân Mĩ. Nếu cô ấy đã buông tay khỏi Cát Vũ thì tội gì cậu không nắm lấy bàn tay lạnh này mà sưởi ấm nó:
- Nếu đại tỉ muốn. Tôi có thể đưa đại tỉ đi khỏi đây.
- Cùng anh chạy trốn? Anh sắp tốt nghiệp rồi còn gì? Hoài phí mấy năm đại học kia sao?
Kiên nhìn xa xam nói:
- Tôi sẽ sang Anh tiếp tục học.
- Vậy em sao có thể đi cùng anh được?
- Tôi có thể.
- Em không có tiền.
- Tôi có.
Một đoạn đối thoại ngắn gọn được hai người tạo ra. Trong lòng toàn những sự rối ren khiến Nhân Mĩ không nghĩ ngợi được gì nhiều. Cô chỉ cảm thấy người con trai trước mặt mình sao lại toàn tâm toàn ý đến như vậy? Cô không đáng.
Kiên biết được Nhân Mĩ đang nghĩ gì. Cậu chỉ ôm cô vao lòng nói nhẹ nhàng. Đây là lần đầu tiên cậu dám làm việc này. Trước kia, cho dù cảm xúc có dâng trào thì cậu cũng không thể.
- Đại tỉ có thể lấy học bổng. Chi phí sẽ giảm đi rất nhiều. Học ở đó, đại tỉ có thể lấy lại được những gì của gia đình mình.
Nhân Mĩ chỉ hỏi:
- Đại học gì?
Kiên buông Nhân Mĩ ra nhìn thẳng vào mắt cô nói:
- Đại học Oxford.
Cát Vũ lo lắng đi trên đường. Dòng người qua lại khiến cậu càng thêm khó chịu. Nhân Mĩ rốt cuộc đang làm gì mà cậu gọi mãi cô ấy không nghe? Hay là cô ấy như sự sợ hãi của cậu, đã tự ý bước ra khỏi cuộc sống của cậu như mây khói tan đi? Cậu phải đi tìm cô ấy. Cảm giác bất an từ chiều đến giờ khiến cậu không thể tập trung làm được việc gì.
Cảnh tượng nơi hiệu sách cũ khiến Cát Vũ dừng chân. Cậu đứng như một bức tượng lẻ loi nhìn hai con người đang ôm nhau không chút ngại ngừng nơi dòng người qua lại. Là cô ấy sao? Là Kiên sao? Hai người đó sao lại ở đây? Cảm giác bất an trong lòng cậu là gì?
- Khốn nạn!
Cát Vũ nói to khiến Nhân Mĩ và Kiên nghe thấy vội vàng quay ra. Nhân Mĩ theo phản xạ đẩy người con trai trước mặt mình ra và hoảng sợ nhìn Cát vũ. Sắc mặt anh khó coi đang nhìnvề hướng này càng làm cô thấy sợ hãi.
- Anh Vũ...
Còn chưa kịp nói gì thì Cát Vũ đã đi đến túm cổ áo Kiên và giáng một cú đấm. Lực ở cánh tay không hề có ý giảm khi đến gần mục tiêu là Kiên khiến cậu vì một cú đấm mà văng ra. Máu mũi bắt đầu rỉ ra đau đớn. Cậu hôm nay không thể tỏ ra là một người nhượng bộ được nữa.
- Đại ca. Tôi đã cho anh cơ hội chăm sóc đại tỉ nhưng sao anh lại làm không tốt?
Cát Vũ như không tin được vào tai mình:
- Cậu nói gì?
Chưa kịp nói gì thêm Kiên đã lao lên đánh khiến người đi đường không ngừng tò mò kéo đến xem. Chỉ có Nhân Mĩ đứng lặng người không chút động tĩnh. Kêu gào không, khóc lóc không. Cho dù thấy có lỗi khi lấy Kiên ra để làm bàn đạp chạy trốn thì cô cũng phải làm vậy. Người con trai mà cô yêu thương chắc chắn bây giờ đã xa mãi tầm tay rồi. Đành hẹn gặp anh vào một ngày khác, khi mà cô trở về, cùng anh đấu một trận xem ai thắng trên thương trường khốc liệt.
Chương 17 - Chạy trốn.
Nhân Mĩ về nhà Cát vũ trong tâm trạng ngổn ngang. Mọi đồ dùng ở nơi đây cô đều thu dọn sạch sẽ không một dấu tích. Cát Vũ ngồi ngoài sô pha. Cậu đã hút gần hết cả một bao thuốc. Hút đến nỗi cổ họng bỏng rát vậy mà sao tâm trạng không hề được kéo xuống?
Nhân Mĩ xách túi đi ra phía cửa. Cô không hề có ý quay đầu lại chào anh một câu.
Choang!!
Chiếc gạt tàn trên bàn giờ đây mỗi nơi một mảnh. Ánh mắt Cát Vũ hằn học, g...
- Được. Tôi không tiễn cô.
Đường phố về chiều kẻ qua người lại tấp nập khiến Nhân Mĩ càng thêm cô quạnh và đau xót. Tại sao tất cả vẫn hối hả được? Tại sao họ vẫn bình thản đi qua một con người đang "thảm hại" như cô? Cả thế giớ này tại sao vẫn xoay quanh một cái trục vô hình kia mà không lỡ dừng lại để cùng cô cảm nhận nỗi đau một lần? Chỉ một lần thôi.
Nhân Mĩ ngồi xuống tại một bậc thềm của tiệm sách đã đóng cửa. Bức tường màu vàng cổ kính hoen ố theo thời gian càng làm tâm trạng của cô thêm buồn. Bây giờ không còn ai nữa. Cô có thể khóc. Có thể để tất cả vỡ òa và bùng nổ ra như chưa bao giờ kìm nén. Thân thể nhỏ bé bỗng run bần bật lên vì những tiếng nấc. Mặt mũi cô bỗng méo xệch đi bởi cảm xúc đang lan tỏa, các cơ mặt hoạt động mạnh theo sự chi phối của giác cảm. Nhân Mĩ thật sự rất đau.
Giờ đây cô không biết làm gì với Cát Vũ. Giận anh ư? Cô không có quyền cấm anh giấu cô. Hận anh ư? Có lẽ anh ấy chưa bao giờ cần cô yêu anh ấy. Tiếp tục yêu anh ấy ư? Cô không thể yêu người con trai của kẻ đã làm hại gia đình cô. Tất cả đều bế tắc. Điều cô nên làm bây giờ là chạy trốn.
Đúng lúc đó, trời đổ mưa. Vậy là sau bao nhiêu ngày âm u nó cũng đổ mưa rồi.
- Đại tỉ.
Kiên tay cầm chiếc ô đứng trước mặt Nhân Mĩ mỉm cười đầy thân thiện. Nụ cười này làm tâm trạng của cô có trở lên ấm áp phần nào. Nhìn thấy Kiên. cô vội ôm chầm lấy anh. Cô cần có người ở bên cạnh lúc này.
Kiên bị hành động bất ngờ của Nhân Mĩ làm cho ngẩn người hồi lâu. Cậu đưa cánh tay còn lại vuốt nhẹ lưng Nhân Mĩ. Người cô ấy đang run lên không ngừng. Và cả tiếng nấc kia nữa, nó cũng không ngừng vang lên bên tai cậu:
- Đại tỉ. Có chuyện gì vậy?
Nhân Mĩ giống như một đứa trẻ. Khi có mẹ mới khóc. Cô vội òa lên khóc.
Kiên không nói gì thêm. Chỉ lặng yên nghe tiếng mưa rơi cùng tiếng khóc nức nở của Nhân Mĩ hòa vào nhau. Cậu biết lúc này, im lặng chính là cách để trấn an tinh thần cô ấy.
- Em thất bại rồi. Đã thất bại thật rồi.
Kiên dù không hiểu chuyện gì nhưng vẫn nói:
- Đại tỉ chắc chắn chứ?
Nhân Mĩ buông Kiên ra. Cô ngồi xuống bậc thềm gần đó. Nước mắt như những hạt pha lê không ngừng rơi xuống:
- Em không biết phải làm gì lúc này.
- Có chuyện gì thì nói tôi nghe.
Nhân Mĩ cần một người dốc bầu tâm sự lúc này nên đã không nghĩ ngợi mà kể hết với Kiên. Kể cả chuyện cô đang có thai. Cô không biết làm thế là đúng hay sai, chỉ cần có người hiểu là cô không phải mang tâm trạng nặng nề như thế này nữa.
Kiên hơi bất ngờ. Cậu không nghĩ là Nhân Mĩ lại có thai với Cát vũ. Trong lòng đau đớn muôn phần. Rồi cô ấy lại còn phải đau khổ ngồi khóc lóc ở đây nữa, thật tội nghiệp. Đại ca mà cậu kì vọng đang làm gì cô ấy thế này?
- Đại tỉ định làm gì lúc này? Có nói cho đại ca biết không?
Nhân Mĩ chợt nắm lấy cánh tay Kiên van nài:
- Xin anh! Đừng để Cát vũ biết việc này.
-Vậy đại tỉ định làm gì?
Cô vội cụp mắt xuống. Vẻ phiền não như bộ quần áo choáng ngợp lấy thân thể nhỏ bé của cô:
- Em sẽ chạy trốn. Chạy trốn khỏi anh ấy.
- Vậy công ti?
Nghĩ đến đây, trong ánh mắt của Nhân Mĩ chợt thay đổi lạ kì. Vang vỏng chút gì đó của nỗi cừu hận:
- Em nhất định sẽ lấy lại.
- Chạy trốn được không?
Nhân Mĩ quả quyết:
- Chỉ cần rời khỏi đây, em nhất định sẽ làm được.
Kiên chợt nắm lấy bàn tay Nhân Mĩ. Nếu cô ấy đã buông tay khỏi Cát Vũ thì tội gì cậu không nắm lấy bàn tay lạnh này mà sưởi ấm nó:
- Nếu đại tỉ muốn. Tôi có thể đưa đại tỉ đi khỏi đây.
- Cùng anh chạy trốn? Anh sắp tốt nghiệp rồi còn gì? Hoài phí mấy năm đại học kia sao?
Kiên nhìn xa xam nói:
- Tôi sẽ sang Anh tiếp tục học.
- Vậy em sao có thể đi cùng anh được?
- Tôi có thể.
- Em không có tiền.
- Tôi có.
Một đoạn đối thoại ngắn gọn được hai người tạo ra. Trong lòng toàn những sự rối ren khiến Nhân Mĩ không nghĩ ngợi được gì nhiều. Cô chỉ cảm thấy người con trai trước mặt mình sao lại toàn tâm toàn ý đến như vậy? Cô không đáng.
Kiên biết được Nhân Mĩ đang nghĩ gì. Cậu chỉ ôm cô vao lòng nói nhẹ nhàng. Đây là lần đầu tiên cậu dám làm việc này. Trước kia, cho dù cảm xúc có dâng trào thì cậu cũng không thể.
- Đại tỉ có thể lấy học bổng. Chi phí sẽ giảm đi rất nhiều. Học ở đó, đại tỉ có thể lấy lại được những gì của gia đình mình.
Nhân Mĩ chỉ hỏi:
- Đại học gì?
Kiên buông Nhân Mĩ ra nhìn thẳng vào mắt cô nói:
- Đại học Oxford.
Cát Vũ lo lắng đi trên đường. Dòng người qua lại khiến cậu càng thêm khó chịu. Nhân Mĩ rốt cuộc đang làm gì mà cậu gọi mãi cô ấy không nghe? Hay là cô ấy như sự sợ hãi của cậu, đã tự ý bước ra khỏi cuộc sống của cậu như mây khói tan đi? Cậu phải đi tìm cô ấy. Cảm giác bất an từ chiều đến giờ khiến cậu không thể tập trung làm được việc gì.
Cảnh tượng nơi hiệu sách cũ khiến Cát Vũ dừng chân. Cậu đứng như một bức tượng lẻ loi nhìn hai con người đang ôm nhau không chút ngại ngừng nơi dòng người qua lại. Là cô ấy sao? Là Kiên sao? Hai người đó sao lại ở đây? Cảm giác bất an trong lòng cậu là gì?
- Khốn nạn!
Cát Vũ nói to khiến Nhân Mĩ và Kiên nghe thấy vội vàng quay ra. Nhân Mĩ theo phản xạ đẩy người con trai trước mặt mình ra và hoảng sợ nhìn Cát vũ. Sắc mặt anh khó coi đang nhìnvề hướng này càng làm cô thấy sợ hãi.
- Anh Vũ...
Còn chưa kịp nói gì thì Cát Vũ đã đi đến túm cổ áo Kiên và giáng một cú đấm. Lực ở cánh tay không hề có ý giảm khi đến gần mục tiêu là Kiên khiến cậu vì một cú đấm mà văng ra. Máu mũi bắt đầu rỉ ra đau đớn. Cậu hôm nay không thể tỏ ra là một người nhượng bộ được nữa.
- Đại ca. Tôi đã cho anh cơ hội chăm sóc đại tỉ nhưng sao anh lại làm không tốt?
Cát Vũ như không tin được vào tai mình:
- Cậu nói gì?
Chưa kịp nói gì thêm Kiên đã lao lên đánh khiến người đi đường không ngừng tò mò kéo đến xem. Chỉ có Nhân Mĩ đứng lặng người không chút động tĩnh. Kêu gào không, khóc lóc không. Cho dù thấy có lỗi khi lấy Kiên ra để làm bàn đạp chạy trốn thì cô cũng phải làm vậy. Người con trai mà cô yêu thương chắc chắn bây giờ đã xa mãi tầm tay rồi. Đành hẹn gặp anh vào một ngày khác, khi mà cô trở về, cùng anh đấu một trận xem ai thắng trên thương trường khốc liệt.
Chương 17 - Chạy trốn.
Nhân Mĩ về nhà Cát vũ trong tâm trạng ngổn ngang. Mọi đồ dùng ở nơi đây cô đều thu dọn sạch sẽ không một dấu tích. Cát Vũ ngồi ngoài sô pha. Cậu đã hút gần hết cả một bao thuốc. Hút đến nỗi cổ họng bỏng rát vậy mà sao tâm trạng không hề được kéo xuống?
Nhân Mĩ xách túi đi ra phía cửa. Cô không hề có ý quay đầu lại chào anh một câu.
Choang!!
Chiếc gạt tàn trên bàn giờ đây mỗi nơi một mảnh. Ánh mắt Cát Vũ hằn học, g...



