Đọc Truyện Teen - Hôn ước diệu kì full
>
Nói rồi Den bế xốc nó lên làm nó thảng thốt:
- Anh.....anh làm cái gì vậy hả???
Den vẫn mặc để cho nó đấm thùm thụp vào người, thả nó xuống băng ghế, Den nhìn nó mặt nghiêm lại vờ doạ nó:
- Nếu cô ko ún chết thì tốt nhất là nên ngồi yên đó!
Nghe vậy nó sợ sệt, vẻ mặt của nó làm Den ko thể nhịn nổi cười. Nụ cười này tất nhiên là ko để cho nó thấy được rồi, Den thầm nghĩ " Cô gái này xem ra cũng thú vị đấy chứ!".
Tại tập đoàn ACM, Ella đang xốc đống tài liệu cần mang đi photo theo trên tay. Nó càu nhàu:
- Bực thật, làm gì mà nhìu tài liệu thế này cơ chứ???
Đang mải càu nhàu bực dọc với đống tài liệu trên tay nó va phải một người làm chỗ tài liệu trên tay rơi vương vãi trên sàn nhà. Nó càng điên lên:
- Anh ko bik nhìn đường mà đi hả???
Sam thoáng thấy nó từ đàng xa đã thấy lạ rồi, giờ thì đúng là nó thật. Sam lên tiếng dõng dạc:
- Ai ko bik nhìn đường hả???
Ella đang lúi cúi nhặt mí tờ tài liệu, nghe giọng nói quen quen nó ngước mắt lên nhìn:
- Sam???
- E...hèm, đây là công ty, nên xưng hô cho cẩn thận!
Nó lại càng ngạc nhiên hơn:
- Sao phải vậy??? Vốn dĩ anh là......
Sam bik nó sắp nói ra điều gì nên vội lấy tay bịt miệng nó lại và kéo ra một góc. Sam ghé sát tai nó:
- Đây là công ty, tôi ko mún ngừi khác bik chúng ta là vợ chồng. Tốt nhất là cô hãy yên vị chuyên tâm làm việc của mình, nếu ko thì......
Nó ngắt lời Sam với giọng khiêu khích:
- Ko thì sao hả???
- Thì sẽ bị tôi cho thôi việc!
Nó há hốc mồm, nhưng rồi lại ngậm miệng lại mỉa Sam:
- Anh là quái gì mà đòi cho tôi thôi việc hả??? Làm giống như là giám đốc ko bằng!
Sam cười nhếch mép:
- Ko giám đốc thì còn gì nữa hả?
Phen này nó lại phải há hốc cả mồm ra:
- Hả??? Anh......anh là....giám đốc công ty này sao???.... Ko thể???
Sam lại ghé sát tai nó:
- Sao lại ko, bộ cô ko bik công ty này là của nhà mình sao??? Tốt nhất là cô hãy ngoan ngoãn nghe theo lời tôi, ko thôi sẽ bị mất việc đấy!
Nói rồi Sam đá lông nheo với nó, ko quên tặng thêm một nụ cười đầy gian xảo và bỏ đi thẳng để nó lại với khuôn mặt ngớ ra trông ngố khiếp ^^.
_________________________
- Quái, ko ngờ hum nay xui thế?!?
Nó ngồi ủ rủ mân mê cây bút trên tay nãy giờ làm Hebe ngạc nhiên:
- Có chuyện gì àh???
Nó giật mình:
- Hok.....hok coá gì....chỉ là.......( ko được, nếu mình nói ra rồi bị hắn cho thôi việc thì khổ, khó khăn lắm mình mới lọt được vào cái tập đoàn to lớn này, ko thể để mất việc dễ dàng như vậy được)....ko có gì đâu. Tại nãy giờ thấy đói quá mà!
Bỗng từ đâu một bàn tay đập mạnh xuống bàn trước mặt nó và Hebe:
- Vậy mình đi ăn đi!
Cả nó và Hebe trố mắt ngạc nhiên:
- Gì???
Jiro lại phấn khởi:
- Tôi mời hai người đi ăn, đi chứ???
Khỏi chần chừ, cả 2 đứa đồng thanh:
- Được thôi, là anh đãi nhá!
Thế rồi cả bọn kéo nhau xuống nhà ăn dành cho nhân viên. Vừa ăn Ella vừa thắc mắc:
- Jiro, cậu nói cậu là nhân viên mới vào làm, nhưng sao khi cậu đến trễ, cái chị quản lí lại đon đả với cậu như vậy??? Khác xa với chúng tôi???
Jiro mỉm cười tinh quái:
- Vì tui là cháu của chủ tịch tập đoàn này mừ!
Cả Ella và Hebe suýt nữa đánh rơi cả thức ăn đnag nhai trong miệng ra:
- Hả???
Jiro ngạc nhiên trước thái độ của 2 đứa:
- Bộ mặt tui có dính nhọ hay sao mà cả 2 nhìn tui ghê vậy???
Hebe liền tới tấp hỏi:
- Cậu có đúng là cháu của chủ tịch Trịnh ko??? Thế sao cậu ko làm chức gì to mà lại làm bé thế này??? Sao tui thấy chả có điểm gì nổi bật ở cậu vậy??? Giỡn hay thiệt vậy???
Jiro đang cười tươi chợt nhăn mặt trước những câu hỏi của Hebe:
- Cô nói gì vậy??? Phải, tui là cháu của chủ tịch, nhưng ko phải vì thế mà tui ỉ lại vào ông ấy, tui có thể làm bằng chính sức lực của mình, từ nhỏ để rồi đến cao.
Ella ngạc nhiên:
- Cậu là cháu của chủ tịch Trịnh, nhưng sao tui hem bik???
- Cậu có phải là ngừi nhà tớ đâu chứ! -Jiro cười.
- Sao ko, tui còn là.....
Định nói ra điều ko nên nói < vì Sam đã dặn dò mừ>, nó chợt im bặt lại khiến 2 đôi mắt đnag tò mò nhìn nó chăm chăm. Nó bik hớ nên sửa lại:
- Ý tui là nhân viên của tập đoàn này mừ hem bik cậu, thiệt tình!
Nó cố cười trừ cho qua chuyện, nhưng 2 đôi mắt đó vẫn típ tục nhìn nó dò xét làm nó giật mình, mặt ngây ra. Nhưng may
mắn thay, 2 ngừi kia chưa đầy 5s sau đã trở lại với món ăn của mình khiến nó thở phào nhẹ nhõm. Nó lầm bầm chỉ đủ mình nghe thấy:
- Phù.....lần sau phải chú ý mới được!!!
Chap 3
Về đến ngang cổng, Ella thấy có một chiếc xe sang trọng dừng ở ngưỡng cổng làm nó ko khỏi ngạc nhiên. " Xe ai mà lạ thế nhỉ???", nó tự hỏi. Bỗng một người đàn ông có khuôn mặt lai tây đẹp trai bước xuống, cánh cửa đối diện cũng bật mở ra, Ariel bước xuống xe một cách khó nhọc. Thấy vậy Ella liền chạy tới đỡ con bé và ngạc nhiên hỏi:
- Ariel, chân em làm sao vậy???.....Mà em quen anh chàng đẹp trai này từ bao giờ vậy??? Sao chị hem bik nhỉ???
Ariel luống cuống giải thích:
- Ko như chị nghĩ đâu, anh ta là kẻ mới gây tai nạn cho em đấy. Anh ta đưa em về là lẽ đơn nhiên thôi!
Ella nghe vậy hoảng hốt dò xét người Ariel:
- Em bị tai nạn sao??? Đâu ...đâu, có bị sao ko??? Có cần đến bệnh viện ko???
Nó phì cười trước vẻ lo lắng đến cuống cà kê lên của bà ss:
- Ko sao đâu, có sao thì anh ta cũng đã đưa em đến bệnh viện khám rồi, bác sĩ bảo chỉ bị va chạm phần mềm và trầy trụa sơ sơ thôi....
Den chen ngang:
- Nghỉ ngơi một tuần và tránh đi lại nhìu là sẽ ổn thôi!
Ella liền quay snag tươi cười cảm ơn Den:
- Cảm ơn anh đã đưa em tôi đến bệnh viện!
Ariel nghe vậy càu nhàu:
- Việc gì phải cảm ơn anh ta chứ! Chính anh ta đã tông vào em cơ mà!
Den nghe vậymỉm cười, anh chàng mở cửa xe ra và ko quên đá lông nheo chào tạm bik nó:
- Bye bye baby!
Cả nó và Ella phải há hốc mồm ra, Ariel hét lên:
- Anh gọi ai là baby hả??? Anh mún chít àh???
Nhưng Den bỏ ngoài tai những lời nó nói và nổ máy phóng xe đi, để lại một đám khói nhẹ bay vào mặt 2 đứa. Ella phe phẩy tay:
- Anh chàng này ghê thật! "Baby"......Joe mà nghe được hem bik sao nhỉ???
Ariel bực dọc:
- Cấm chị nói cho Joe bik đấy!
Ella nói kháy nó:
- Có nói chắc hẻm sao đâu!
- Hả???
Ella liền lôi cổ nó vào nhà:
- Còn đứng ngây ra đó làm gì,...
- Anh.....anh làm cái gì vậy hả???
Den vẫn mặc để cho nó đấm thùm thụp vào người, thả nó xuống băng ghế, Den nhìn nó mặt nghiêm lại vờ doạ nó:
- Nếu cô ko ún chết thì tốt nhất là nên ngồi yên đó!
Nghe vậy nó sợ sệt, vẻ mặt của nó làm Den ko thể nhịn nổi cười. Nụ cười này tất nhiên là ko để cho nó thấy được rồi, Den thầm nghĩ " Cô gái này xem ra cũng thú vị đấy chứ!".
Tại tập đoàn ACM, Ella đang xốc đống tài liệu cần mang đi photo theo trên tay. Nó càu nhàu:
- Bực thật, làm gì mà nhìu tài liệu thế này cơ chứ???
Đang mải càu nhàu bực dọc với đống tài liệu trên tay nó va phải một người làm chỗ tài liệu trên tay rơi vương vãi trên sàn nhà. Nó càng điên lên:
- Anh ko bik nhìn đường mà đi hả???
Sam thoáng thấy nó từ đàng xa đã thấy lạ rồi, giờ thì đúng là nó thật. Sam lên tiếng dõng dạc:
- Ai ko bik nhìn đường hả???
Ella đang lúi cúi nhặt mí tờ tài liệu, nghe giọng nói quen quen nó ngước mắt lên nhìn:
- Sam???
- E...hèm, đây là công ty, nên xưng hô cho cẩn thận!
Nó lại càng ngạc nhiên hơn:
- Sao phải vậy??? Vốn dĩ anh là......
Sam bik nó sắp nói ra điều gì nên vội lấy tay bịt miệng nó lại và kéo ra một góc. Sam ghé sát tai nó:
- Đây là công ty, tôi ko mún ngừi khác bik chúng ta là vợ chồng. Tốt nhất là cô hãy yên vị chuyên tâm làm việc của mình, nếu ko thì......
Nó ngắt lời Sam với giọng khiêu khích:
- Ko thì sao hả???
- Thì sẽ bị tôi cho thôi việc!
Nó há hốc mồm, nhưng rồi lại ngậm miệng lại mỉa Sam:
- Anh là quái gì mà đòi cho tôi thôi việc hả??? Làm giống như là giám đốc ko bằng!
Sam cười nhếch mép:
- Ko giám đốc thì còn gì nữa hả?
Phen này nó lại phải há hốc cả mồm ra:
- Hả??? Anh......anh là....giám đốc công ty này sao???.... Ko thể???
Sam lại ghé sát tai nó:
- Sao lại ko, bộ cô ko bik công ty này là của nhà mình sao??? Tốt nhất là cô hãy ngoan ngoãn nghe theo lời tôi, ko thôi sẽ bị mất việc đấy!
Nói rồi Sam đá lông nheo với nó, ko quên tặng thêm một nụ cười đầy gian xảo và bỏ đi thẳng để nó lại với khuôn mặt ngớ ra trông ngố khiếp ^^.
_________________________
- Quái, ko ngờ hum nay xui thế?!?
Nó ngồi ủ rủ mân mê cây bút trên tay nãy giờ làm Hebe ngạc nhiên:
- Có chuyện gì àh???
Nó giật mình:
- Hok.....hok coá gì....chỉ là.......( ko được, nếu mình nói ra rồi bị hắn cho thôi việc thì khổ, khó khăn lắm mình mới lọt được vào cái tập đoàn to lớn này, ko thể để mất việc dễ dàng như vậy được)....ko có gì đâu. Tại nãy giờ thấy đói quá mà!
Bỗng từ đâu một bàn tay đập mạnh xuống bàn trước mặt nó và Hebe:
- Vậy mình đi ăn đi!
Cả nó và Hebe trố mắt ngạc nhiên:
- Gì???
Jiro lại phấn khởi:
- Tôi mời hai người đi ăn, đi chứ???
Khỏi chần chừ, cả 2 đứa đồng thanh:
- Được thôi, là anh đãi nhá!
Thế rồi cả bọn kéo nhau xuống nhà ăn dành cho nhân viên. Vừa ăn Ella vừa thắc mắc:
- Jiro, cậu nói cậu là nhân viên mới vào làm, nhưng sao khi cậu đến trễ, cái chị quản lí lại đon đả với cậu như vậy??? Khác xa với chúng tôi???
Jiro mỉm cười tinh quái:
- Vì tui là cháu của chủ tịch tập đoàn này mừ!
Cả Ella và Hebe suýt nữa đánh rơi cả thức ăn đnag nhai trong miệng ra:
- Hả???
Jiro ngạc nhiên trước thái độ của 2 đứa:
- Bộ mặt tui có dính nhọ hay sao mà cả 2 nhìn tui ghê vậy???
Hebe liền tới tấp hỏi:
- Cậu có đúng là cháu của chủ tịch Trịnh ko??? Thế sao cậu ko làm chức gì to mà lại làm bé thế này??? Sao tui thấy chả có điểm gì nổi bật ở cậu vậy??? Giỡn hay thiệt vậy???
Jiro đang cười tươi chợt nhăn mặt trước những câu hỏi của Hebe:
- Cô nói gì vậy??? Phải, tui là cháu của chủ tịch, nhưng ko phải vì thế mà tui ỉ lại vào ông ấy, tui có thể làm bằng chính sức lực của mình, từ nhỏ để rồi đến cao.
Ella ngạc nhiên:
- Cậu là cháu của chủ tịch Trịnh, nhưng sao tui hem bik???
- Cậu có phải là ngừi nhà tớ đâu chứ! -Jiro cười.
- Sao ko, tui còn là.....
Định nói ra điều ko nên nói < vì Sam đã dặn dò mừ>, nó chợt im bặt lại khiến 2 đôi mắt đnag tò mò nhìn nó chăm chăm. Nó bik hớ nên sửa lại:
- Ý tui là nhân viên của tập đoàn này mừ hem bik cậu, thiệt tình!
Nó cố cười trừ cho qua chuyện, nhưng 2 đôi mắt đó vẫn típ tục nhìn nó dò xét làm nó giật mình, mặt ngây ra. Nhưng may
mắn thay, 2 ngừi kia chưa đầy 5s sau đã trở lại với món ăn của mình khiến nó thở phào nhẹ nhõm. Nó lầm bầm chỉ đủ mình nghe thấy:
- Phù.....lần sau phải chú ý mới được!!!
Chap 3
Về đến ngang cổng, Ella thấy có một chiếc xe sang trọng dừng ở ngưỡng cổng làm nó ko khỏi ngạc nhiên. " Xe ai mà lạ thế nhỉ???", nó tự hỏi. Bỗng một người đàn ông có khuôn mặt lai tây đẹp trai bước xuống, cánh cửa đối diện cũng bật mở ra, Ariel bước xuống xe một cách khó nhọc. Thấy vậy Ella liền chạy tới đỡ con bé và ngạc nhiên hỏi:
- Ariel, chân em làm sao vậy???.....Mà em quen anh chàng đẹp trai này từ bao giờ vậy??? Sao chị hem bik nhỉ???
Ariel luống cuống giải thích:
- Ko như chị nghĩ đâu, anh ta là kẻ mới gây tai nạn cho em đấy. Anh ta đưa em về là lẽ đơn nhiên thôi!
Ella nghe vậy hoảng hốt dò xét người Ariel:
- Em bị tai nạn sao??? Đâu ...đâu, có bị sao ko??? Có cần đến bệnh viện ko???
Nó phì cười trước vẻ lo lắng đến cuống cà kê lên của bà ss:
- Ko sao đâu, có sao thì anh ta cũng đã đưa em đến bệnh viện khám rồi, bác sĩ bảo chỉ bị va chạm phần mềm và trầy trụa sơ sơ thôi....
Den chen ngang:
- Nghỉ ngơi một tuần và tránh đi lại nhìu là sẽ ổn thôi!
Ella liền quay snag tươi cười cảm ơn Den:
- Cảm ơn anh đã đưa em tôi đến bệnh viện!
Ariel nghe vậy càu nhàu:
- Việc gì phải cảm ơn anh ta chứ! Chính anh ta đã tông vào em cơ mà!
Den nghe vậymỉm cười, anh chàng mở cửa xe ra và ko quên đá lông nheo chào tạm bik nó:
- Bye bye baby!
Cả nó và Ella phải há hốc mồm ra, Ariel hét lên:
- Anh gọi ai là baby hả??? Anh mún chít àh???
Nhưng Den bỏ ngoài tai những lời nó nói và nổ máy phóng xe đi, để lại một đám khói nhẹ bay vào mặt 2 đứa. Ella phe phẩy tay:
- Anh chàng này ghê thật! "Baby"......Joe mà nghe được hem bik sao nhỉ???
Ariel bực dọc:
- Cấm chị nói cho Joe bik đấy!
Ella nói kháy nó:
- Có nói chắc hẻm sao đâu!
- Hả???
Ella liền lôi cổ nó vào nhà:
- Còn đứng ngây ra đó làm gì,...



