Đọc Truyện Teen - Lắng nghe nước mắt Full
yêu thương trong lòng khi cậu vẫn còn có thể. Cô đơn rất đáng sợ vì thế tớ quyết định yêu thêm một lần nữa..." Em đã có bao chờ mong khi Sơn nói những lời như thế. Nhưng thật không ngờ, niềm tin được sinh ra để rồi bị đạp đổ ngay sau đó. Sơn nói, người đó em cũng biết. "
Khang bất giác thấy tim mình đau nhói. Trầm giọng :
" Em biết không. Đàn ông vốn rất ích kỷ. Cái mà em mang đến cho Sơn bao năm nay không phải là sự quan tâm đơn thuần. Đó là cảm giác yên ổn. Sẽ là bất công với em, nhưng em cứ nghĩ xem, giả sử nếu hai người yêu nhau sẽ đến đâu? Có những thứ tình yêu không bao giờ mang lại được. Mối quan hệ của em và Sơn hiện tại không bị vướng mắc tới trách nhiệm cũng không hề bị ràng buộc bởinhau. Nếu thời gian quay trở lại, anh cũng sẽ không nói yêu Lam. Thà rằng lựa chọn làm người dưng thân thuộc còn hơn để một ngày chợt nhận ra mình đã đánh mất nhau mãi mãi. Yêu có cần phải nói?"
Hương gượng cười. Có giọt nước mắt nào rơi xuống. Hương bàng hoàng nhận ra mình đang trôi giữa hai bờ vực thẳm. Tình yêu như một tách cafe đã nguội. Câu nói ngập ngừng trượt qua môi:
" Em không biết. Có lẽ ai cũng có quyền có được tình yêu, ai cũng có quyền có được hạnh phúc. Nhưng người đó không phải là em. Tại sao chứ?"
Cô không ngốc để nhận ra sự dò hỏi trong ánh mắt Khang nhìn cô. Anh cúi đầu nhìn những vòng xoáy màu nâu đang quyện vào nhau
" Em đừng nói rằng mình không biết. Em không yêu bản thân mình thì ai có thể yêu em được chứ? Thoát ra đi thôi, đừng để mình mệt mỏi quá. Em còn có một cuộc sống rất đẹp, còn có một đứa con rất đáng yêu. Cuộc đời tươi đẹp mà Sơn chỉ là một phần rất nhỏ của cuộc sống ấy."
Một ánh mắt mờ mịt, Hương nghẹn ngào:
" Vâng. Cuộc đời tươi đẹp nhưng không phải lúc nào cũng luôn luôn."
Lấy tay gạt những hạt nước mắt đọng lại trên khoé mi buốt lạnh, Hương rời bỏ những tâm sự trước đó:
" Em muốn mở thêm một cửa hàng hoa. Chỉ có làm việc em mới thấy không bị quấn vào vòng luẩn quẩn này thêm nữa. Anh thấy sao?"
Khang đưa tay xoa đầu Hương rồi bật cười: " Đứa trẻ này hay thật, nếu ai thất tình như em thì chắc là cả Hà Nội này đều thành triệu phú. Anh sẽ đầu tư vốn giúp em. Coi như đó là quà cho con gái nuôi của anh. Ok?"
................
Chiều dần buông.
Nhắm mắt nghe những bài hát đã trở thành hoài niệm của Bằng Kiều, Sơn để tâm trạng của mình rơi vào trong khoảng trống. Tiểu Nguyễn do dự cuối cùng cũng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt đó:
" Anh và chị Hương là thế nào vậy? Em thấy chị ấy có vẻ buồn buồn nhưng hỏi thì lại không nói."
Sơn vẫn khép hờ đôi mắt chậm rãi đáp lời em gái:
" Giữa anh và Hương không có chuyện gì cả. Đừng nói linh tinh, anh không muốn Linh hiểu lầm. Mai anh bay rồi, em đừng gây chuyện, có thời gian rảnh thì chịu khó về nhà một chút. Chú thím tuy không nói ra nhưng chẳng có ai là không nhớ con cả." Ngừng lại một lát, anh tiếp tục nói: "Lần này đi, sẽ rất lâu nữa anh mới về. "
Tiểu Nguyễn không nói gì, chỉ ậm ờ. Có đôi lúc, cô thật không thể hiểu nổi suy nghĩ của anh trai mình. Cả anh nữa, anh cũng có hiểu được cô đâu. Lần nào cũng vậy, có biết bao nhiêu điều muốn hỏi Sơn nhưng không bao giờ cô nói được, cổ họng cứ nghẹn lại không thể nói nên lời. Cô im lặng, anh cũng im lặng. Xua tan sự im lặng đó bằng câu nói: "Em về đây". Sơn khẽ gật đầu, mắt trùng xuống: "Ừ. Để anh đưa em về".
Họ không hay biết rằng, ở một nơi nào đó của thành phố đang chìm dần trong mùa đông giá lạnh có một cô gái đang mặc sức để nước mắt tuôn rơi trên gò má. Hương chấp nhận một điều rằng cô và Sơn trở thành hai người dưng, hai người xa nhau, xa nhau mãi mãi. Mãi mãi cô không thể nói ra được với anh những điều trong lòng mình. Gió lạnh lại về, từng cơn gió vô tình thổi vào trái tim lạnh giá của cô. Một trái tim chứa đựng thật nhiều hụt hẫng và nuối tiếc. Bước chân lang thang trên con phố nhỏ vô mục đích, Hương cảm nhận được cái lạnh biết chừng nào. Cũng đã lâu rồi cô không còn đi qua con đường này. Con đường vẫn vậy, không thay đổi. Bất chợt, lại một cơn gió lạnh thổi khô dòng nước mắt đang trào ra. Một ý nghĩ làm cô thấy vui: "rồi cô sẽ lại yêu, không phải là Sơn mà là một người khác." Cơn gió lạnh đầu đông vẫn thổi mạnh. Tình yêu như những hạt cát nằm xếp trong lòng bàn tay, chỉ cần khi ta vô tình để tuột khỏi tay thì dù cố gắng đến mấy ta cũng không thể nào lấy lại được. Bước chân Hương như vội vã hơn, cô cần trở về nơi cho cô hơi ấm, về với An An, về với Tiểu Nguyễn, với những thương yêu.
.................
Nhìn bóng em gái xa dần nơi cuối đường, Sơn chạy xe về hướng ngược lại. Vô tình ngược chiều Hương, họ lướt qua nhau mà không hề hay biết. Nhấc máy, Sơn gọi cho Khang: " Em đang đến Sơn Tinh. Anh có thể ra làm vài li với em được chứ?"
Hai người đàn ông không cần dùng câu chữ để biểu đạt điều muốn nói. Chỉ có những li Gin cạn dần. Shisa thơm nồng. Khoảng không gian huyễn hoặc. Ánh mắt Sơn gằn lên những tơ máu đỏ chất chứa những ưu phiền. Khang lấy tay cản Sơn: " Đừng uống nữa. Vậy là đủ rồi. Ngày mai lên đường may mắn. Anh xin lỗi, không tiễn được." Nói rồi, cả hai bọn họ đứng lên dời khỏi.
Sơn trở về nhà khi đêm đã khuya, tin nhắn soạn sẵn vẫn lưu trong thư nháp. Định gửi bao lần rồi lại tự nhủ quên đi. Trong tâm can anh luôn muốn hỏi Hương một câu mà bao năm nay anh thầm ấp ủ: " Sao em không nói yêu anh?". Nhưng đã muộn mất rồi. Anh không có quyền lựa chọn vì cuộc sống và duyên phận chọn anh. Ngày mai, chỉ ngày mai mọi thứ thuộc về nơi đây sẽ là dấu chấm rất nhỏ. Anh sẽ đến với bầu trời của riêng mình. Ở đó có những con đường mùa đông dài ra mãi mãi. Có gương mặt Linh đang đợi anh ôm trọn vào lòng. Nhìn tấm ảnh Hương nằm bất động trên giá sách, Sơn thì thầm : " Hạnh phúc nhé Hương. Vì anh cũng sẽ hạnh phúc."
.........................
Cái lạnh tím tái nhuộm màu buồn bã hết thảy mọi vật.
9h 30.
Hà Nội vẫn nằm trong sướng sớm. Khang bước ra khỏi phòng họp. Hôm nay là thứ năm, lẽ ra tên anh sẽ được sướng lên trong danh sách cán bộ đi đàm phán tại Trung Quốc. Nhưng tên anh đã được thay bằng tên của một đồng chí khác. Sa sầm mặt, Khang gõ cửa phòng cục trưởng. Như đoán trước được người ngoài kia là ai, ông Cường trầm giọng: " Vào đi"
Khang không giữ được bình tĩnh nhìn về phía chú mình:
" Chú. Rõ ràng là tên cháu đã có trong danh sách tại sao lại bị thay đổi thế ạ? Cháu muốn được biết lí do?"
Thở dài nhìn cháu mình, ông nhẹ giọng:
" Cháu ngồi xuống đã. Không phải là chú không biết năng lực của cháu. Chú lại càng rõ đây là một cơ hội rất tốt. Nhưng đây là ý của ông nội. Nếu chú không làm vậy thì cũng sẽ có người làm vậy. Tính ông thế nào, cháu hiểu rồi đấy."
" Nhưng như thế chú có thấy vô lí không? Toàn bộ tài liệu bên ngoại giao đều do cháu phụ trách. Cháu cần phải đi đợt tập này. Hay nói đúng ra, đó là tài liệu của cháu, cháu phải có trách nhiệm với nó."
"Danh sách đã gửi sang bên chính phủ rồi. Không làm khác được. Cháu chỉ có thể làm cốvấn tham mưu phụ trách công việc bên đó một tháng thôi."
" Vậy tốt quá rồi. Sao chú không nói sớm. Làm cháu nản từ lúc họp xong tới giờ. Giao con cho người khác cháu không cam lòng."
" Cháu cũng thấy tốt đúng không? Nhưng điều kiện thì cháu về gặp ông thoả hiệp. Chiều xong việc cùng về với chú."
...............
Chiều xuống, hoàng hôn b...
Khang bất giác thấy tim mình đau nhói. Trầm giọng :
" Em biết không. Đàn ông vốn rất ích kỷ. Cái mà em mang đến cho Sơn bao năm nay không phải là sự quan tâm đơn thuần. Đó là cảm giác yên ổn. Sẽ là bất công với em, nhưng em cứ nghĩ xem, giả sử nếu hai người yêu nhau sẽ đến đâu? Có những thứ tình yêu không bao giờ mang lại được. Mối quan hệ của em và Sơn hiện tại không bị vướng mắc tới trách nhiệm cũng không hề bị ràng buộc bởinhau. Nếu thời gian quay trở lại, anh cũng sẽ không nói yêu Lam. Thà rằng lựa chọn làm người dưng thân thuộc còn hơn để một ngày chợt nhận ra mình đã đánh mất nhau mãi mãi. Yêu có cần phải nói?"
Hương gượng cười. Có giọt nước mắt nào rơi xuống. Hương bàng hoàng nhận ra mình đang trôi giữa hai bờ vực thẳm. Tình yêu như một tách cafe đã nguội. Câu nói ngập ngừng trượt qua môi:
" Em không biết. Có lẽ ai cũng có quyền có được tình yêu, ai cũng có quyền có được hạnh phúc. Nhưng người đó không phải là em. Tại sao chứ?"
Cô không ngốc để nhận ra sự dò hỏi trong ánh mắt Khang nhìn cô. Anh cúi đầu nhìn những vòng xoáy màu nâu đang quyện vào nhau
" Em đừng nói rằng mình không biết. Em không yêu bản thân mình thì ai có thể yêu em được chứ? Thoát ra đi thôi, đừng để mình mệt mỏi quá. Em còn có một cuộc sống rất đẹp, còn có một đứa con rất đáng yêu. Cuộc đời tươi đẹp mà Sơn chỉ là một phần rất nhỏ của cuộc sống ấy."
Một ánh mắt mờ mịt, Hương nghẹn ngào:
" Vâng. Cuộc đời tươi đẹp nhưng không phải lúc nào cũng luôn luôn."
Lấy tay gạt những hạt nước mắt đọng lại trên khoé mi buốt lạnh, Hương rời bỏ những tâm sự trước đó:
" Em muốn mở thêm một cửa hàng hoa. Chỉ có làm việc em mới thấy không bị quấn vào vòng luẩn quẩn này thêm nữa. Anh thấy sao?"
Khang đưa tay xoa đầu Hương rồi bật cười: " Đứa trẻ này hay thật, nếu ai thất tình như em thì chắc là cả Hà Nội này đều thành triệu phú. Anh sẽ đầu tư vốn giúp em. Coi như đó là quà cho con gái nuôi của anh. Ok?"
................
Chiều dần buông.
Nhắm mắt nghe những bài hát đã trở thành hoài niệm của Bằng Kiều, Sơn để tâm trạng của mình rơi vào trong khoảng trống. Tiểu Nguyễn do dự cuối cùng cũng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt đó:
" Anh và chị Hương là thế nào vậy? Em thấy chị ấy có vẻ buồn buồn nhưng hỏi thì lại không nói."
Sơn vẫn khép hờ đôi mắt chậm rãi đáp lời em gái:
" Giữa anh và Hương không có chuyện gì cả. Đừng nói linh tinh, anh không muốn Linh hiểu lầm. Mai anh bay rồi, em đừng gây chuyện, có thời gian rảnh thì chịu khó về nhà một chút. Chú thím tuy không nói ra nhưng chẳng có ai là không nhớ con cả." Ngừng lại một lát, anh tiếp tục nói: "Lần này đi, sẽ rất lâu nữa anh mới về. "
Tiểu Nguyễn không nói gì, chỉ ậm ờ. Có đôi lúc, cô thật không thể hiểu nổi suy nghĩ của anh trai mình. Cả anh nữa, anh cũng có hiểu được cô đâu. Lần nào cũng vậy, có biết bao nhiêu điều muốn hỏi Sơn nhưng không bao giờ cô nói được, cổ họng cứ nghẹn lại không thể nói nên lời. Cô im lặng, anh cũng im lặng. Xua tan sự im lặng đó bằng câu nói: "Em về đây". Sơn khẽ gật đầu, mắt trùng xuống: "Ừ. Để anh đưa em về".
Họ không hay biết rằng, ở một nơi nào đó của thành phố đang chìm dần trong mùa đông giá lạnh có một cô gái đang mặc sức để nước mắt tuôn rơi trên gò má. Hương chấp nhận một điều rằng cô và Sơn trở thành hai người dưng, hai người xa nhau, xa nhau mãi mãi. Mãi mãi cô không thể nói ra được với anh những điều trong lòng mình. Gió lạnh lại về, từng cơn gió vô tình thổi vào trái tim lạnh giá của cô. Một trái tim chứa đựng thật nhiều hụt hẫng và nuối tiếc. Bước chân lang thang trên con phố nhỏ vô mục đích, Hương cảm nhận được cái lạnh biết chừng nào. Cũng đã lâu rồi cô không còn đi qua con đường này. Con đường vẫn vậy, không thay đổi. Bất chợt, lại một cơn gió lạnh thổi khô dòng nước mắt đang trào ra. Một ý nghĩ làm cô thấy vui: "rồi cô sẽ lại yêu, không phải là Sơn mà là một người khác." Cơn gió lạnh đầu đông vẫn thổi mạnh. Tình yêu như những hạt cát nằm xếp trong lòng bàn tay, chỉ cần khi ta vô tình để tuột khỏi tay thì dù cố gắng đến mấy ta cũng không thể nào lấy lại được. Bước chân Hương như vội vã hơn, cô cần trở về nơi cho cô hơi ấm, về với An An, về với Tiểu Nguyễn, với những thương yêu.
.................
Nhìn bóng em gái xa dần nơi cuối đường, Sơn chạy xe về hướng ngược lại. Vô tình ngược chiều Hương, họ lướt qua nhau mà không hề hay biết. Nhấc máy, Sơn gọi cho Khang: " Em đang đến Sơn Tinh. Anh có thể ra làm vài li với em được chứ?"
Hai người đàn ông không cần dùng câu chữ để biểu đạt điều muốn nói. Chỉ có những li Gin cạn dần. Shisa thơm nồng. Khoảng không gian huyễn hoặc. Ánh mắt Sơn gằn lên những tơ máu đỏ chất chứa những ưu phiền. Khang lấy tay cản Sơn: " Đừng uống nữa. Vậy là đủ rồi. Ngày mai lên đường may mắn. Anh xin lỗi, không tiễn được." Nói rồi, cả hai bọn họ đứng lên dời khỏi.
Sơn trở về nhà khi đêm đã khuya, tin nhắn soạn sẵn vẫn lưu trong thư nháp. Định gửi bao lần rồi lại tự nhủ quên đi. Trong tâm can anh luôn muốn hỏi Hương một câu mà bao năm nay anh thầm ấp ủ: " Sao em không nói yêu anh?". Nhưng đã muộn mất rồi. Anh không có quyền lựa chọn vì cuộc sống và duyên phận chọn anh. Ngày mai, chỉ ngày mai mọi thứ thuộc về nơi đây sẽ là dấu chấm rất nhỏ. Anh sẽ đến với bầu trời của riêng mình. Ở đó có những con đường mùa đông dài ra mãi mãi. Có gương mặt Linh đang đợi anh ôm trọn vào lòng. Nhìn tấm ảnh Hương nằm bất động trên giá sách, Sơn thì thầm : " Hạnh phúc nhé Hương. Vì anh cũng sẽ hạnh phúc."
.........................
Cái lạnh tím tái nhuộm màu buồn bã hết thảy mọi vật.
9h 30.
Hà Nội vẫn nằm trong sướng sớm. Khang bước ra khỏi phòng họp. Hôm nay là thứ năm, lẽ ra tên anh sẽ được sướng lên trong danh sách cán bộ đi đàm phán tại Trung Quốc. Nhưng tên anh đã được thay bằng tên của một đồng chí khác. Sa sầm mặt, Khang gõ cửa phòng cục trưởng. Như đoán trước được người ngoài kia là ai, ông Cường trầm giọng: " Vào đi"
Khang không giữ được bình tĩnh nhìn về phía chú mình:
" Chú. Rõ ràng là tên cháu đã có trong danh sách tại sao lại bị thay đổi thế ạ? Cháu muốn được biết lí do?"
Thở dài nhìn cháu mình, ông nhẹ giọng:
" Cháu ngồi xuống đã. Không phải là chú không biết năng lực của cháu. Chú lại càng rõ đây là một cơ hội rất tốt. Nhưng đây là ý của ông nội. Nếu chú không làm vậy thì cũng sẽ có người làm vậy. Tính ông thế nào, cháu hiểu rồi đấy."
" Nhưng như thế chú có thấy vô lí không? Toàn bộ tài liệu bên ngoại giao đều do cháu phụ trách. Cháu cần phải đi đợt tập này. Hay nói đúng ra, đó là tài liệu của cháu, cháu phải có trách nhiệm với nó."
"Danh sách đã gửi sang bên chính phủ rồi. Không làm khác được. Cháu chỉ có thể làm cốvấn tham mưu phụ trách công việc bên đó một tháng thôi."
" Vậy tốt quá rồi. Sao chú không nói sớm. Làm cháu nản từ lúc họp xong tới giờ. Giao con cho người khác cháu không cam lòng."
" Cháu cũng thấy tốt đúng không? Nhưng điều kiện thì cháu về gặp ông thoả hiệp. Chiều xong việc cùng về với chú."
...............
Chiều xuống, hoàng hôn b...



