Đọc Truyện Teen - Lắng nghe nước mắt Full
ngang không khỏi đưa mắt về phía chàng trai một thân quân trang màu cỏ úa, trên tay là bó tuylip đen ánh tím, hai chân vắt chéo đứng dựa hững hờ vào chiếc Audi R8 trước cửa khu bệnh viện. Vì có cuộc họp trên bộ lúc sáng nên Khang không mặc thường phục như ngày thường. Nếu biết mặc quân phục phiền phức thế này anh đã nhất quyết về thay đồ rồi mới tới đây.
Nguyên kết thúc ca trực mới nhớ hôm nay mình có hẹn. Cô nhanh chóng thay đồ rồi sửa sang lại quần áo đầu tóc. Thoa một lớp son dưỡng mỏng để tránh làn môi bị khô do tiếp xúc gió đông, Nguyên cầm theo túi xách bước ra khỏi phòng trực.
" Cô Nguyên hôm nay về sớm thế? Có hẹn à?"
Tiếng người nói cười, những câu hỏi quan tâm lẫn nhau của đồng nghiệp đều không ngớt. Nguyên chỉ cười duyên coi như là ngầm đồng ý. Phải bao lâu rồi cô mới hẹn hò ấy nhỉ? Lại cười. Có lẽ là hai hay ba năm gì đó. Sau khi mối tình đầu qua đi, cô tự thu mình trong một chiếc kén. Cô sợ cái cảm giác một ngày mỗi người một nơi và đáng sợ hơn là trên tay cầm thiệp cưới của người yêu cũ. Song không ai trốn tránh cả đời được. Cô còn rất trẻ. Cô còn phải yêu.!
Đang giờ tan tầm nên người nhận ra Nguyên ở đại sảnh chính không ít. Từ cô lao công tới mấy vị giáo sư tóc bạc. Đưa tay nhìn giờ, sau đó cô mới ngước mắt lên quan sát. Lúc này cô mới thấy Khang. Bước về phía Khang trước ánh mắt ngưỡng mộ của bao người qua đường, bản thân Nguyên cũng thấy vô cùng xấu hổ. Việc một tuần nay cô nhận được nhận hoa vốn đã làm nên tin đồn thổi về người đàn ông bí mật. Chỉ không ngờ, hôm nay anh cầm trên tay bó tuylip đen trao cho cô và cười: " tặng em" như đã là minh chứng rõ nhất khẳng định chủ quyền.
Rất nhiều con mắt bị rơi ra ngoài và cảm thán: " Không ngờ người yêu y tá Nguyên là công an." " Không ngờ người yêu y tá Nguyên lại đẹp trai và giàu có tới thế". Cũng có không ít bác sĩ nam thì lại nói " Ai mà biết xe kia có phải đi mượn không chứ. Lương công an thấp thế mà đi Audi thật không nghĩ tới thuế và lợi ích quốc gia."
Còn nhân vật chính mặt không hề phớt qua phấn hồng mà lại hồng rực. Một cảm giác hơi xấu hổ cũng như đầy lúng túng.
Khang cho xe chạy rất chậm. Anh nhìn Nguyên cười duyên: " Em muốn ăn gì?"
Nguyên ậm ờ rồi trả lời anh: "Trời lạnh thế này hay đi ăn đồ nướng của Hàn được không ạ?"
Khang gật đầu: " Sao lại không nhỉ?"
Nhìn ra ngoài cửa kính thấy dòng người trôi đi vội vã, bất chợt Nguyên thấy một cảm xúc hạnh phúc rất khó gọi tên.
(bạn đang đọc truyện tại kênh truyện chấm wap chấm ét hắt,chúc các bạn vui vẻ)Chương 6: Tự hát.
Khang và Nguyên bước vào một quán Hàn nằm trên đường Trần Duy Hưng. Không gian ấm áp của King BBQ như muốn đem mùa đông Hà Nội giấu đi thật kỹ. Nguyên gọi Galbi-gui xong rồi quay sang hỏi Khang:
" Anh Khang ăn được cay chứ ạ?"
Khang nheo mắt nhìn Nguyên:
" Nếu anh nói rằng anh không ăn được thì y tá Nguyên sẽ định để anh bụng đói đi về hay sao?"
Ngượng ngùng cười, Nguyên nhỏ giọng:
" Dạ không phải. Đồ nướng ở đây rất ngon. Em rất thích. Nhưng phần lớn đồ ăn Hàn đều cay và nóng. Sợ nếu anh không ăn được em sẽ gọi Samkeolsal cho anh."
" Trước đây anh từng ở Hàn Quốc 3 tháng nên ăn cay không thành vấn đề."
Nhìn Khang rồi Nguyên "À" lên một tiếng, trong lòng không khỏi suy nghĩ anh ta thật không tầm thường. Liệu còn có bao nhiêu ẩn số về anh ta mà người ngoài không thể đoán ra. Ánh mắt Nguyên vô tình bị vướng vào bó hoa Tuylip đen ánh tím đặt ở mép bàn. Cô vẫn để mặc những dòng suy nghĩ trôi vô định trong đầu. Nghe nói hoa này phải đặc biệt móc nối với hãng hàng không đặt ở nước ngoài mang về, chưa nói tới giá thành. Nếu nói như vậy thì anh ta thật là biết đầu tư đi. Rốt cuộc, anh ta với Nguyên là có ý gì?
Khang lật từng xiên sườn bò đang nướng dở trước mặt. Mùi thơm làm dạ dày anh co lên từng đợt. Bọn Hàn Quốc thật biết giết người không cần dao súng. Ngẩng đầu lên, vô tình ánh mắt họ chạm nhau. Ngại ngùng xen lẫn hồi hộp. Muốn nói một câu gì đó để xua tan sự khẩn trương trong lòng nhưng Nguyên thật khó để mở lời. Cuối cùng, Khang vẫn là người lên tiếng trước:
" Công việc của em ở viện có vất vả nhiều không?"
Nguyên cảm thấy rất vui vì Khang hỏi cô về công việc. Nếu không cô thật không biết trả lời ra sao. Vì bản thân cô luôn tự ti về mình có biết bao khiếm khuyết. Cô không phải là người có học thức cao, cũng chẳng am hiểu lắm về thị trường cũng như ít khi có thời gian đọc sách. Sở thích của cô chỉ xoay quanh công việc, những mẩu báo, một ít cây kiểng trước nhà. Ngay đến nấu ăn cô cũng chẳng bao giờ chuyên tâm học được. Nghiêng đầu nhìn đôi tay Khang đang lật những miếng sườn cháy dở, Nguyên dịu dàng trả lời anh:
" Công việc mà anh. Em cũng không biết có vấtvả hay không nhưng em thấy thật sự rất phù hợp. Nếu không làm y tá em cũng chẳng biết làm công việc gì. Còn anh thì sao? Em nghe nói công việc của anh có độ nguy hiểm rất cao?"
" Weo, đó là bên cảnh sát thôi. Bên anh chủ yếu lo về hoạt động ngầm. Chỉ suốt ngày sống trong văn bản, giấy tờ. Đôi lúc cũng thấy nhàm chán. Nhưng đôi lúc lại cảm thấy thiếu nó sẽ trở nên khó chịu vô cùng."
"Dạ. Em cảm thấy những người mặc quân phục luôn có một khí chất đặc biệt nào đó. Cảm thấy rất ngưỡng mộ."
Khang bật cười: " Thế mà anh cảm thấy khó chịu ấy. Ngày thường anh ít đóng quân phục vào người. Ra đường ai cũng nhìn mình như động vật quí hiếm. Cảm thấy sởn hết cả da gà luôn. "
Gắp thức ăn vào đĩa của Nguyên, Khang nói tiếp:
" Công an không dành được nhiều tình cảm của dân em ạ. Có thể vì một số vụ việc bêu xấu nổi trên mặt báo quá nhiều. Ngay đến một đứa trẻ con, khi thấy bộ đội thì sẵn sàng thất thanh kêu to: "A, chú bộ đội, cháu chào chú bộ đội. Nhưng nếu thấy công an thì lại quay sang bạn bên cạnh: Thằng công an kìa mày." Đôi khi những gì công an làm nhân dân không bao giờ hiểu hết được. Người ta suốt ngày gọi công an giao thông là thế này, thế kia. Nhưng em nghĩ xem, cứ một năm thì họ cũng gần như trọn cả năm phơi sương nắng ngoài đường. Hay như bên hình sự nửa đêm phải rời chăn ấm đi làm nhiệm vụ. Có ai hiểu được hay không? Thật sự là bất công nếu xã hội có cái nhìn phiến diện về một ngành nghề nào đó..."
Nguyên im lặng lắng nghe anh nói, cô thấy bao nhiêu sự nhiệt tâm và tình yêu nghề trong đôi mắt của anh. Phải trải qua những khó khăn nghề nghiệp thế nào thì người ta mới có thể yêu nghề được nhiều như thế. Những câu chuyện đời phiếm của Khang vô tình làm cô cảm động. Cô không ghét công an nhưng cô cũng chẳng có tình cảm đặc biệt gì nhiều. Song, sau hôm nay có lẽ con mắt nhìn của cô đã bị cảm hoá và thay đổi. Vì những gì anh nói, từng câu cô đã ghi tạc trong lòng.
.........................
Khang nhìn theo bóng Nguyên vào nhà, anh mới cho xe chạy đi. Anh biết cô bắt đầu có tình cảm với anh. Anh cũng biết mình có bao nhiêu phần quyến rũ. Nếu không phải thế thì vì sao bao nhiêu cô bạn từ thời tiểu học tới giờ luôn tuyên bố chờ anh chứ nhất định không chịu lấy chồng? Ngay đến cả em thư ký ngày nào cũng liếc mắt đưa tình với anh vài chục bận. Nhưng Nguyên khác họ. Nói đúng ra là cách cô thể hiện khác với họ. Anh thấy được sự yêu mến mà cô dành cho anh, nhưng anh lại không hề nhìn thấy một ý nghĩ tham vọng độc chiếm nào trong ánh mắt đen huyền ấy. Cô như làn gió mùa xuân, vừa đủ để lớp băng giá trong anh từ từ tan ra. Ở bên cạnh cô, anh thấy một cảm giác bình yên thật sự. Không phải là tình yêu mãnh liệt ...
Nguyên kết thúc ca trực mới nhớ hôm nay mình có hẹn. Cô nhanh chóng thay đồ rồi sửa sang lại quần áo đầu tóc. Thoa một lớp son dưỡng mỏng để tránh làn môi bị khô do tiếp xúc gió đông, Nguyên cầm theo túi xách bước ra khỏi phòng trực.
" Cô Nguyên hôm nay về sớm thế? Có hẹn à?"
Tiếng người nói cười, những câu hỏi quan tâm lẫn nhau của đồng nghiệp đều không ngớt. Nguyên chỉ cười duyên coi như là ngầm đồng ý. Phải bao lâu rồi cô mới hẹn hò ấy nhỉ? Lại cười. Có lẽ là hai hay ba năm gì đó. Sau khi mối tình đầu qua đi, cô tự thu mình trong một chiếc kén. Cô sợ cái cảm giác một ngày mỗi người một nơi và đáng sợ hơn là trên tay cầm thiệp cưới của người yêu cũ. Song không ai trốn tránh cả đời được. Cô còn rất trẻ. Cô còn phải yêu.!
Đang giờ tan tầm nên người nhận ra Nguyên ở đại sảnh chính không ít. Từ cô lao công tới mấy vị giáo sư tóc bạc. Đưa tay nhìn giờ, sau đó cô mới ngước mắt lên quan sát. Lúc này cô mới thấy Khang. Bước về phía Khang trước ánh mắt ngưỡng mộ của bao người qua đường, bản thân Nguyên cũng thấy vô cùng xấu hổ. Việc một tuần nay cô nhận được nhận hoa vốn đã làm nên tin đồn thổi về người đàn ông bí mật. Chỉ không ngờ, hôm nay anh cầm trên tay bó tuylip đen trao cho cô và cười: " tặng em" như đã là minh chứng rõ nhất khẳng định chủ quyền.
Rất nhiều con mắt bị rơi ra ngoài và cảm thán: " Không ngờ người yêu y tá Nguyên là công an." " Không ngờ người yêu y tá Nguyên lại đẹp trai và giàu có tới thế". Cũng có không ít bác sĩ nam thì lại nói " Ai mà biết xe kia có phải đi mượn không chứ. Lương công an thấp thế mà đi Audi thật không nghĩ tới thuế và lợi ích quốc gia."
Còn nhân vật chính mặt không hề phớt qua phấn hồng mà lại hồng rực. Một cảm giác hơi xấu hổ cũng như đầy lúng túng.
Khang cho xe chạy rất chậm. Anh nhìn Nguyên cười duyên: " Em muốn ăn gì?"
Nguyên ậm ờ rồi trả lời anh: "Trời lạnh thế này hay đi ăn đồ nướng của Hàn được không ạ?"
Khang gật đầu: " Sao lại không nhỉ?"
Nhìn ra ngoài cửa kính thấy dòng người trôi đi vội vã, bất chợt Nguyên thấy một cảm xúc hạnh phúc rất khó gọi tên.
(bạn đang đọc truyện tại kênh truyện chấm wap chấm ét hắt,chúc các bạn vui vẻ)Chương 6: Tự hát.
Khang và Nguyên bước vào một quán Hàn nằm trên đường Trần Duy Hưng. Không gian ấm áp của King BBQ như muốn đem mùa đông Hà Nội giấu đi thật kỹ. Nguyên gọi Galbi-gui xong rồi quay sang hỏi Khang:
" Anh Khang ăn được cay chứ ạ?"
Khang nheo mắt nhìn Nguyên:
" Nếu anh nói rằng anh không ăn được thì y tá Nguyên sẽ định để anh bụng đói đi về hay sao?"
Ngượng ngùng cười, Nguyên nhỏ giọng:
" Dạ không phải. Đồ nướng ở đây rất ngon. Em rất thích. Nhưng phần lớn đồ ăn Hàn đều cay và nóng. Sợ nếu anh không ăn được em sẽ gọi Samkeolsal cho anh."
" Trước đây anh từng ở Hàn Quốc 3 tháng nên ăn cay không thành vấn đề."
Nhìn Khang rồi Nguyên "À" lên một tiếng, trong lòng không khỏi suy nghĩ anh ta thật không tầm thường. Liệu còn có bao nhiêu ẩn số về anh ta mà người ngoài không thể đoán ra. Ánh mắt Nguyên vô tình bị vướng vào bó hoa Tuylip đen ánh tím đặt ở mép bàn. Cô vẫn để mặc những dòng suy nghĩ trôi vô định trong đầu. Nghe nói hoa này phải đặc biệt móc nối với hãng hàng không đặt ở nước ngoài mang về, chưa nói tới giá thành. Nếu nói như vậy thì anh ta thật là biết đầu tư đi. Rốt cuộc, anh ta với Nguyên là có ý gì?
Khang lật từng xiên sườn bò đang nướng dở trước mặt. Mùi thơm làm dạ dày anh co lên từng đợt. Bọn Hàn Quốc thật biết giết người không cần dao súng. Ngẩng đầu lên, vô tình ánh mắt họ chạm nhau. Ngại ngùng xen lẫn hồi hộp. Muốn nói một câu gì đó để xua tan sự khẩn trương trong lòng nhưng Nguyên thật khó để mở lời. Cuối cùng, Khang vẫn là người lên tiếng trước:
" Công việc của em ở viện có vất vả nhiều không?"
Nguyên cảm thấy rất vui vì Khang hỏi cô về công việc. Nếu không cô thật không biết trả lời ra sao. Vì bản thân cô luôn tự ti về mình có biết bao khiếm khuyết. Cô không phải là người có học thức cao, cũng chẳng am hiểu lắm về thị trường cũng như ít khi có thời gian đọc sách. Sở thích của cô chỉ xoay quanh công việc, những mẩu báo, một ít cây kiểng trước nhà. Ngay đến nấu ăn cô cũng chẳng bao giờ chuyên tâm học được. Nghiêng đầu nhìn đôi tay Khang đang lật những miếng sườn cháy dở, Nguyên dịu dàng trả lời anh:
" Công việc mà anh. Em cũng không biết có vấtvả hay không nhưng em thấy thật sự rất phù hợp. Nếu không làm y tá em cũng chẳng biết làm công việc gì. Còn anh thì sao? Em nghe nói công việc của anh có độ nguy hiểm rất cao?"
" Weo, đó là bên cảnh sát thôi. Bên anh chủ yếu lo về hoạt động ngầm. Chỉ suốt ngày sống trong văn bản, giấy tờ. Đôi lúc cũng thấy nhàm chán. Nhưng đôi lúc lại cảm thấy thiếu nó sẽ trở nên khó chịu vô cùng."
"Dạ. Em cảm thấy những người mặc quân phục luôn có một khí chất đặc biệt nào đó. Cảm thấy rất ngưỡng mộ."
Khang bật cười: " Thế mà anh cảm thấy khó chịu ấy. Ngày thường anh ít đóng quân phục vào người. Ra đường ai cũng nhìn mình như động vật quí hiếm. Cảm thấy sởn hết cả da gà luôn. "
Gắp thức ăn vào đĩa của Nguyên, Khang nói tiếp:
" Công an không dành được nhiều tình cảm của dân em ạ. Có thể vì một số vụ việc bêu xấu nổi trên mặt báo quá nhiều. Ngay đến một đứa trẻ con, khi thấy bộ đội thì sẵn sàng thất thanh kêu to: "A, chú bộ đội, cháu chào chú bộ đội. Nhưng nếu thấy công an thì lại quay sang bạn bên cạnh: Thằng công an kìa mày." Đôi khi những gì công an làm nhân dân không bao giờ hiểu hết được. Người ta suốt ngày gọi công an giao thông là thế này, thế kia. Nhưng em nghĩ xem, cứ một năm thì họ cũng gần như trọn cả năm phơi sương nắng ngoài đường. Hay như bên hình sự nửa đêm phải rời chăn ấm đi làm nhiệm vụ. Có ai hiểu được hay không? Thật sự là bất công nếu xã hội có cái nhìn phiến diện về một ngành nghề nào đó..."
Nguyên im lặng lắng nghe anh nói, cô thấy bao nhiêu sự nhiệt tâm và tình yêu nghề trong đôi mắt của anh. Phải trải qua những khó khăn nghề nghiệp thế nào thì người ta mới có thể yêu nghề được nhiều như thế. Những câu chuyện đời phiếm của Khang vô tình làm cô cảm động. Cô không ghét công an nhưng cô cũng chẳng có tình cảm đặc biệt gì nhiều. Song, sau hôm nay có lẽ con mắt nhìn của cô đã bị cảm hoá và thay đổi. Vì những gì anh nói, từng câu cô đã ghi tạc trong lòng.
.........................
Khang nhìn theo bóng Nguyên vào nhà, anh mới cho xe chạy đi. Anh biết cô bắt đầu có tình cảm với anh. Anh cũng biết mình có bao nhiêu phần quyến rũ. Nếu không phải thế thì vì sao bao nhiêu cô bạn từ thời tiểu học tới giờ luôn tuyên bố chờ anh chứ nhất định không chịu lấy chồng? Ngay đến cả em thư ký ngày nào cũng liếc mắt đưa tình với anh vài chục bận. Nhưng Nguyên khác họ. Nói đúng ra là cách cô thể hiện khác với họ. Anh thấy được sự yêu mến mà cô dành cho anh, nhưng anh lại không hề nhìn thấy một ý nghĩ tham vọng độc chiếm nào trong ánh mắt đen huyền ấy. Cô như làn gió mùa xuân, vừa đủ để lớp băng giá trong anh từ từ tan ra. Ở bên cạnh cô, anh thấy một cảm giác bình yên thật sự. Không phải là tình yêu mãnh liệt ...



