Đọc Truyện Teen - Lắng nghe nước mắt Full
vàng ai điềm nhiên không vướng chân? Nhưng chẳng có ai có thề làm ảnh hưởng tới mối duyên phận đang vừa mới bắt đầu.
Phá vỡ sự ngại ngùng chưa hết của Thiên Lam, Cao Khang lên tiếng trước:
" Trịnh Cao Khang, sinh năm 1984, giới tính nam, cao 1m78 nặng 62kg. Hiện đang làm nhân viên tham mưu cục an ninh đối ngoại trực thuộc bộ công an. Cấp bậc: trung uý. Địa chỉ 49 Yết Kiêu_Hai Bà Trưng_Hà Nội . Tình trạng quan hệ: Độc thân, vợ chưa, người yêu chửa, bệnh truyền nhiễm không. Rất vui được làm quen với công dân chưa chấp hành đúng luật giao thông."
Thiên Lam tròn mắt nghe đoạn giới thiệu của Khang rồi bật cười, nheo mắt và đáp lại:
" Tôi tên là Phạm Thiên Lam, năm nay tôi 24 tuổi, tôi sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nơi đó chất chứa biết bao kỷ niệm mãi sẽ là hành trang tôi mang theo suốt cuộc đời. Ở đó có những con đường luôn biết đưa chân người đi về nơi mà mình muốn đến. Cụ thể, tại đường Trần Hưng Đạo vào hồi 4h30 tôi đã vô tình phá vỡ hình ảnh công dân tốt xây dựng trong 24 năm qua. Tôi rất lấy làm biết ơn sâu sắc chân thành cảm ơn đồng chí trung uý Cao Khang một chiều dừng chân cứu giúp. Nguyện xin hết lòng báo đáp."
Lần này đến Cao Khang khuyến mại cho cô gái xinh đẹp ngồi đối diện nụ cười rạng rỡ, vô tình làm lộ răng khểnh khiến cho nhân viên mang cafe ra suýt đứng tim vì người đẹp trai trước mặt.
" Lấy lòng thì anh không dám nhận nhưng lấy thân báo đáp thì anh không khước từ đâu."
Mặt Thiên Lam đỏ bừng, nhưng vẫn đáp trả Khang không hề sợ hãi:
" Nếu lần nào cũng được người qua đường lấy thân báo đáp tấm chân tình của anh thì chắc đồng chí trung uý như anh phải có đội ngũ con nhỏ xếp dọc bờ Hồ rồi ấy chứ."
................
Bất chợt giai điệu của "lắng nghe nước mắt" kéo Cao Khang thoát ra khỏi ký ức đã nhuốm màu.
" Buổi sáng hôm ấy thấy em chợt khóc
Rồi vội vàng lau thật nhanh nước mắt
Vẫn biết ta đã sai khi gặp nhau,
vì em đã có người yêu
Goodbye, im fine xin đừng bận tâm
Đừng buồn vì những gì ta đã có
Anh biết sẽ vẫn quan tâm nhiều lắm
Dù anh chẳng là ai..."
Khang khàn giọng nhấc máy:
" Alo, xin lỗi ai đấy nhỉ?"
" Anh đang ở Hà Nội chứ? Em về đêm qua, định tối nay nhờ anh tẩy trần cho thằng em nhưng không biết anh có vướng lịch công tác hay không?"
" Sơn àh. Mày đặt bàn trước chờ anh. Gọi cánh thằng Quân đến nữa, tan làm anh ra ngay."
" Ok. Thế nhá. Lưu số của em vào đấy"
(bạn đang đọc truyện tại kênh truyện chấm wap chấm ét hắt,chúc các bạn vui vẻ)Chương 2: Nắm một bàn tay cần gì?
Khang đã luôn tự nhủ với lòng mình rằng: "Anh không sợ điều gì, chờ đợi ngàn năm cũng không, tìm Lam không thấy anh cũng có thể tìm đến cả đời, tìm đến khi cận kề cái chết. Anh chỉ sợ duy nhất một điều trên cuộc đời này, lỡ như người làm cô ấy hạnh phúc nhất không phải là anh...?". Những nhớ nhung, khắc khoải. Một kỷ niệm khó gọi thành tên....
***********
5h chiều, một chiếc Audi R8 màu đen quặt lái về phía khách sạn Thắng Lợi. Hồ Tây chiều đã buông dần. Hương hoa sữa khắc khoải ùa tới. Khang hít một hơi thật sâu rồi chầm rãi thở ra. Bước về phía phòng được đặt trước, anh vừa kéo ghế ngồi xuống vừa cố gượng cười để giấu đi những phiền muộn đang xâm lấn trong lòng:
" Sao hôm qua chú về không gọi anh ra đón. Dạo này đang nghèo, muốn làm taxi mà chẳng có ai thuê."
Hoàng Sơn ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc :
" Có phải anh lại nghèo tới mức chỉ có mỗi tiền? Vậy hôm nay anh trả bữa này. Em dạo này khủng hoảng tiền tệ nên phải bán xới về nước kiếm sống.".
Minh Quân đang lật menu cũng ngẩng đầu lên góp vui:
" Anh già còn nhiều cơ hội để trả. Bữa này mày phải chịu tổn thất nặng nề rồi. "
Mỗi người một câu khiến hai chai Chivas nhanh chóng lắng xuống giọt cuối cùng, Khang lúc này thấy dạ dày ngẩm đau. Nhưng có là gì so với vết thương lòng mà anh đang khó khăn lắm để kìm lại. Anh nhấc ly rồi nhìn về phía Hoàng Sơn:
" Ly cuối, anh cạn còn chú uống được bao nhiêu thì tuỳ, anh không ép".
Không chờ phản ứng của Hoàng Sơn, anh đã dốc cạn ly rượu đầy. Cuống họng bị đốt cháy. Chát và nồng. " Nói đi, lần này chú địnhvề bao lâu?"
Hoàng Sơn vẫn chưa chạm môi, ly rượu cầm trên tay vẫn đang ánh lên màu hổ phách. Đôi mắt sắc quét ngang qua người Khang rồi mới trả lời:
" Em về làm một số giấy tờ rồi đi ngay. Định nhờ anh giúp một tay. "
Minh Quân đang gắp thức ăn bất ngờ dừng đũa và cười khích tướng Sơn:
" Cái gì mà làm giấy tờ? Ông già nó bắt nó về lấy vợ đó anh."
Khang khẽ nhăn mày: " Phải không?"
Chậm rãi, Sơn đáp lời anh:
"Phải. Dạo này bố mẹ em có những hành động rất là đáng sợ. Cách đây không lâu mẹ em gọi điện hỏi rất nghiêm túc: Sao tao thấy mày bảo cái Thảo giới thiệu bạn nó cho mày mà vẫn chưa có ai à?
Đáng sợ nhất là bố em, tự dưng chiều nay hỏi mày chưa đi mua hoa à, em còn ngây thơ hỏi mua hoa làm gì thì bố bảo không mua hoa tặng bạn gái à làm em tí nữa ngất ra giữa nhà vì hơn hai mươi năm có mặt trên cõi đời này chưa bao giờ bố em mở miệng nói ra hai từ " Bạn Gái", lần này lại được cả hai cụ quan tâm khiến em hoang mang quá đỗi. Có thể tầm ba-bốn năm trước thì em còn tự nói với bản thân là do duyên số nhưng bây giờ thì có thể xác định chắc chắn là Ế con mẹ nó rồi." Vừa nói Sơn vừa cất tiếng thở dài.
Quân được thể cười sằng sặc. Cao Khang chỉ nhếch môi, vẫn thâm trầm như điều đó chẳng có gì làm ngạc nhiên lắm. Hoàng Sơn nhún vai tỏ vẻ bất lực rồi tiếp tục buông lời:
" Lần trước về quê ngoại ăn cưới đứa cháu họ, nhìn thấy chú rể sinh năm 92 mặt non choẹt nắm tay cô dâu mới lớp 11 em chẳng hiểu chúng nó sẽ lấy gì mà xây dựng hạnh phúc? Lúc đó mới bật cười nhận ra là hồi bé tầm lớp 9 mình đã có suy nghĩ rất người lớn như là: mình yêu cô gái này và sau này mình sẽ cưới cô ấy, mình sẽ làm tất cả những gì cho cô ấy hạnh phúc vậy mà giờ càng lớn càng cảm thấy mình trẻ con, sợ có trách nhiệm với một ai đó. Bản thân em còn chưa lo xong thì lấy gì để mang lại hạnh phúc cho người mình yêu?"
Công Thắng vốn ít lời lần này cũng không nén được ngạc nhiên, bị kéo vào câu chuyện. Anh lên tiếng hỏi:
" Không phải cháu mày bị bác sĩ bảo cưới chứ? Tao thấy cách đó hiệu quả đấy. Thích em nào cứ làm cho em đó tăng cân là xong ấy mà."
Minh Quân bên này nhếch nhác đáp lời:
" Mày nghĩ dễ lắm à? Nó đần mặt ra cho mày thích làm gì thì làm chắc? Gái xinh thì nhiều nhưng xinh mà tử tế thì hiếm, đã hiếm lại càng không tới lượt mình."
Cao Khang cảm thấy nghẹt thở bởi không khí quấn lấy xung quanh, mùi nước hoa, thuốc lá, hơi rượu phả ra. Anh đứng dậy bỏ mặc cuộc hội ngộ còn chưa dừng lại:
" Các chú tiếp tục, anh có việc về trước." Nói rồi, anh bỏ đi trước con mắt nhìn của mấy thằng em thân thiết.
Hoàng Sơn gọi với theo:
" Thế anh không lấy quà của em à?" nhưng người đàn ông phía trước đã mất dấu nơi hành lang khách sạn. Cả bọn nhìn nhau câm lặng. Phá vỡ không khí đó vẫn là Quân:
" Anh già hôm nay làm sao thế nhỉ? Chúng mày có thấy lạ không?"
" Tao mà biết tao đã không mang họ Nguyễn."
Hoàng Sơn nhìn về phía Công Thắng: " Mày không mang họ Nguyễn thì mày mang họ gì ? "
" Nếu biết tao đã mang họ Trịnh rồi."
Cảm giác bó tay...
Phá vỡ sự ngại ngùng chưa hết của Thiên Lam, Cao Khang lên tiếng trước:
" Trịnh Cao Khang, sinh năm 1984, giới tính nam, cao 1m78 nặng 62kg. Hiện đang làm nhân viên tham mưu cục an ninh đối ngoại trực thuộc bộ công an. Cấp bậc: trung uý. Địa chỉ 49 Yết Kiêu_Hai Bà Trưng_Hà Nội . Tình trạng quan hệ: Độc thân, vợ chưa, người yêu chửa, bệnh truyền nhiễm không. Rất vui được làm quen với công dân chưa chấp hành đúng luật giao thông."
Thiên Lam tròn mắt nghe đoạn giới thiệu của Khang rồi bật cười, nheo mắt và đáp lại:
" Tôi tên là Phạm Thiên Lam, năm nay tôi 24 tuổi, tôi sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nơi đó chất chứa biết bao kỷ niệm mãi sẽ là hành trang tôi mang theo suốt cuộc đời. Ở đó có những con đường luôn biết đưa chân người đi về nơi mà mình muốn đến. Cụ thể, tại đường Trần Hưng Đạo vào hồi 4h30 tôi đã vô tình phá vỡ hình ảnh công dân tốt xây dựng trong 24 năm qua. Tôi rất lấy làm biết ơn sâu sắc chân thành cảm ơn đồng chí trung uý Cao Khang một chiều dừng chân cứu giúp. Nguyện xin hết lòng báo đáp."
Lần này đến Cao Khang khuyến mại cho cô gái xinh đẹp ngồi đối diện nụ cười rạng rỡ, vô tình làm lộ răng khểnh khiến cho nhân viên mang cafe ra suýt đứng tim vì người đẹp trai trước mặt.
" Lấy lòng thì anh không dám nhận nhưng lấy thân báo đáp thì anh không khước từ đâu."
Mặt Thiên Lam đỏ bừng, nhưng vẫn đáp trả Khang không hề sợ hãi:
" Nếu lần nào cũng được người qua đường lấy thân báo đáp tấm chân tình của anh thì chắc đồng chí trung uý như anh phải có đội ngũ con nhỏ xếp dọc bờ Hồ rồi ấy chứ."
................
Bất chợt giai điệu của "lắng nghe nước mắt" kéo Cao Khang thoát ra khỏi ký ức đã nhuốm màu.
" Buổi sáng hôm ấy thấy em chợt khóc
Rồi vội vàng lau thật nhanh nước mắt
Vẫn biết ta đã sai khi gặp nhau,
vì em đã có người yêu
Goodbye, im fine xin đừng bận tâm
Đừng buồn vì những gì ta đã có
Anh biết sẽ vẫn quan tâm nhiều lắm
Dù anh chẳng là ai..."
Khang khàn giọng nhấc máy:
" Alo, xin lỗi ai đấy nhỉ?"
" Anh đang ở Hà Nội chứ? Em về đêm qua, định tối nay nhờ anh tẩy trần cho thằng em nhưng không biết anh có vướng lịch công tác hay không?"
" Sơn àh. Mày đặt bàn trước chờ anh. Gọi cánh thằng Quân đến nữa, tan làm anh ra ngay."
" Ok. Thế nhá. Lưu số của em vào đấy"
(bạn đang đọc truyện tại kênh truyện chấm wap chấm ét hắt,chúc các bạn vui vẻ)Chương 2: Nắm một bàn tay cần gì?
Khang đã luôn tự nhủ với lòng mình rằng: "Anh không sợ điều gì, chờ đợi ngàn năm cũng không, tìm Lam không thấy anh cũng có thể tìm đến cả đời, tìm đến khi cận kề cái chết. Anh chỉ sợ duy nhất một điều trên cuộc đời này, lỡ như người làm cô ấy hạnh phúc nhất không phải là anh...?". Những nhớ nhung, khắc khoải. Một kỷ niệm khó gọi thành tên....
***********
5h chiều, một chiếc Audi R8 màu đen quặt lái về phía khách sạn Thắng Lợi. Hồ Tây chiều đã buông dần. Hương hoa sữa khắc khoải ùa tới. Khang hít một hơi thật sâu rồi chầm rãi thở ra. Bước về phía phòng được đặt trước, anh vừa kéo ghế ngồi xuống vừa cố gượng cười để giấu đi những phiền muộn đang xâm lấn trong lòng:
" Sao hôm qua chú về không gọi anh ra đón. Dạo này đang nghèo, muốn làm taxi mà chẳng có ai thuê."
Hoàng Sơn ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc :
" Có phải anh lại nghèo tới mức chỉ có mỗi tiền? Vậy hôm nay anh trả bữa này. Em dạo này khủng hoảng tiền tệ nên phải bán xới về nước kiếm sống.".
Minh Quân đang lật menu cũng ngẩng đầu lên góp vui:
" Anh già còn nhiều cơ hội để trả. Bữa này mày phải chịu tổn thất nặng nề rồi. "
Mỗi người một câu khiến hai chai Chivas nhanh chóng lắng xuống giọt cuối cùng, Khang lúc này thấy dạ dày ngẩm đau. Nhưng có là gì so với vết thương lòng mà anh đang khó khăn lắm để kìm lại. Anh nhấc ly rồi nhìn về phía Hoàng Sơn:
" Ly cuối, anh cạn còn chú uống được bao nhiêu thì tuỳ, anh không ép".
Không chờ phản ứng của Hoàng Sơn, anh đã dốc cạn ly rượu đầy. Cuống họng bị đốt cháy. Chát và nồng. " Nói đi, lần này chú địnhvề bao lâu?"
Hoàng Sơn vẫn chưa chạm môi, ly rượu cầm trên tay vẫn đang ánh lên màu hổ phách. Đôi mắt sắc quét ngang qua người Khang rồi mới trả lời:
" Em về làm một số giấy tờ rồi đi ngay. Định nhờ anh giúp một tay. "
Minh Quân đang gắp thức ăn bất ngờ dừng đũa và cười khích tướng Sơn:
" Cái gì mà làm giấy tờ? Ông già nó bắt nó về lấy vợ đó anh."
Khang khẽ nhăn mày: " Phải không?"
Chậm rãi, Sơn đáp lời anh:
"Phải. Dạo này bố mẹ em có những hành động rất là đáng sợ. Cách đây không lâu mẹ em gọi điện hỏi rất nghiêm túc: Sao tao thấy mày bảo cái Thảo giới thiệu bạn nó cho mày mà vẫn chưa có ai à?
Đáng sợ nhất là bố em, tự dưng chiều nay hỏi mày chưa đi mua hoa à, em còn ngây thơ hỏi mua hoa làm gì thì bố bảo không mua hoa tặng bạn gái à làm em tí nữa ngất ra giữa nhà vì hơn hai mươi năm có mặt trên cõi đời này chưa bao giờ bố em mở miệng nói ra hai từ " Bạn Gái", lần này lại được cả hai cụ quan tâm khiến em hoang mang quá đỗi. Có thể tầm ba-bốn năm trước thì em còn tự nói với bản thân là do duyên số nhưng bây giờ thì có thể xác định chắc chắn là Ế con mẹ nó rồi." Vừa nói Sơn vừa cất tiếng thở dài.
Quân được thể cười sằng sặc. Cao Khang chỉ nhếch môi, vẫn thâm trầm như điều đó chẳng có gì làm ngạc nhiên lắm. Hoàng Sơn nhún vai tỏ vẻ bất lực rồi tiếp tục buông lời:
" Lần trước về quê ngoại ăn cưới đứa cháu họ, nhìn thấy chú rể sinh năm 92 mặt non choẹt nắm tay cô dâu mới lớp 11 em chẳng hiểu chúng nó sẽ lấy gì mà xây dựng hạnh phúc? Lúc đó mới bật cười nhận ra là hồi bé tầm lớp 9 mình đã có suy nghĩ rất người lớn như là: mình yêu cô gái này và sau này mình sẽ cưới cô ấy, mình sẽ làm tất cả những gì cho cô ấy hạnh phúc vậy mà giờ càng lớn càng cảm thấy mình trẻ con, sợ có trách nhiệm với một ai đó. Bản thân em còn chưa lo xong thì lấy gì để mang lại hạnh phúc cho người mình yêu?"
Công Thắng vốn ít lời lần này cũng không nén được ngạc nhiên, bị kéo vào câu chuyện. Anh lên tiếng hỏi:
" Không phải cháu mày bị bác sĩ bảo cưới chứ? Tao thấy cách đó hiệu quả đấy. Thích em nào cứ làm cho em đó tăng cân là xong ấy mà."
Minh Quân bên này nhếch nhác đáp lời:
" Mày nghĩ dễ lắm à? Nó đần mặt ra cho mày thích làm gì thì làm chắc? Gái xinh thì nhiều nhưng xinh mà tử tế thì hiếm, đã hiếm lại càng không tới lượt mình."
Cao Khang cảm thấy nghẹt thở bởi không khí quấn lấy xung quanh, mùi nước hoa, thuốc lá, hơi rượu phả ra. Anh đứng dậy bỏ mặc cuộc hội ngộ còn chưa dừng lại:
" Các chú tiếp tục, anh có việc về trước." Nói rồi, anh bỏ đi trước con mắt nhìn của mấy thằng em thân thiết.
Hoàng Sơn gọi với theo:
" Thế anh không lấy quà của em à?" nhưng người đàn ông phía trước đã mất dấu nơi hành lang khách sạn. Cả bọn nhìn nhau câm lặng. Phá vỡ không khí đó vẫn là Quân:
" Anh già hôm nay làm sao thế nhỉ? Chúng mày có thấy lạ không?"
" Tao mà biết tao đã không mang họ Nguyễn."
Hoàng Sơn nhìn về phía Công Thắng: " Mày không mang họ Nguyễn thì mày mang họ gì ? "
" Nếu biết tao đã mang họ Trịnh rồi."
Cảm giác bó tay...



