Đọc Truyện Teen - Lắng nghe nước mắt Full
trước câu trả lời của Thắng, Sơn nhún vai tỏ vẻ bất lực. Ba người còn lại bắt đầu tiếp tục chinh phục những chai Chivas mới. Họ cùng rôm rả tiếp tục câu chuyện, nào thời sự, làm ăn, chứng khoán, bất động sản.....bỏ quên mất một người đàn ông đã ra về trước đó.
................
Cùng lúc ấy, bãi đỗ xe có một chiếc Audi nằm yên trong câm lặng. Một người đàn ông gục đầu trước tay lái. Chẳng ai có thể mổ xẻ xem rốt cuộc trong não anh ta chứa những gì. Anh nhớ tới lời Hoàng Sơn vừa nói: trách nhiệm cho hạnh phúc? Hôn nhân sao? Không phải là anh chưa từng nghĩ tới.Anh cũng như bao người đàn ông khác trong xã hội này, anh cũng nghĩ về một mái ấm hàng ngày có vợ cận kề bên cạnh rồi vài năm sẽ có con. Bao năm độc thân đi tới đi lui anh cũng đã chán ngán vô cùng. Bạn bè bằng tuổi anh không ít người đã có những hẳn hai đứa nhóc. Cũng không ít người đã hợp tan, tan hợp, kết hôi rồi li hôn như là chuyện thường tình. Còn anh trong lúc này vẫn ngồi đây chẳng biết đi đâu vì sợ khi đối mặt với bốn bức tường câm trong căn hộ sẽ xiết chặt nỗi sợ hãi chìm sâu dưới đáy lòng.
Một Cao Khang mà cũng có ngày biết sợ sao? Sao lại không? Anh không sợ điều gì, chờ đợi ngàn năm cũng không, tìm Lam không thấy anh cũng có thể tìm đến cả đời, tìm đến khi cận kề cái chết. Anh chỉ sợ duy nhất một điều trên cuộc đời này, lỡ như người làm cô ấy hạnh phúc nhất không phải là anh...? Phải có bao nhiêu yêu thương thì người ta mới có thể đi qua hết tuyệt vọng này đến tuyệt vọng khác. Xét cho cùng, yêu và không yêu chỉ hơn nhau có một chữ cái. Vậy mà đã cố buông bỏ nhưng lại không thể cam lòng. Đã dằn lòng là hãy quên cô ấy đi, hãy quên tình cảm từng có trong lòng, rồi lại bắt đầu, rồi lại hạnh phúc. Nhưng vẫn không làm được. Ai đó đã từng nói rằng: " Đau tự khắc sẽ buông". Chẳng lẽ anh chưa đủ đau thương? Hay là nỗi đau càng hằn sâu thì đôi tay càng muốn níu? Đăng nhập tài khoản facebook của mình, anh lướt tay trên từng con chữ rồi để lại một status ngay tại trang cá nhân: " Nắm một bàn tay cần gì? ".
Biết bao người like, bao người comments nhưng chẳng ai hiểu . Đến bản thân anh cũng trở thành khờ dại trước câu hỏi đó. Cần gì? Cái anh cần chỉ là một sự khẳng định với bản thân về một lần thất bại. Đã không thể nắm tay cô ấy để bình thản đi giữa nhân gian vậy thì tốt nhất là vứt bỏ những tạp niệm còn tồn tại. Phải mất bao lâu sau thì anh mới dám yêu thêm lần nữa? Anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường. Một người đàn ông mang trong mình một trái tim thương tổn. Một người đàn ông cần một bàn tay nguyện ý san sẻ yêu thương.
.................
Ngoài kia, bóng tối và lạnh lẽo tham lam xộc vào, mùa đông vẫn giày xéo tâm can Khang bằng hàng ngàn hình ảnh về Lam. Lam ở đâu đây rất gần. Nhưng anh hiểu rằng khoảng cách gần cũng là mãi mãi không tài nào với tới. Nếu Lam đã không để anh được nhìn cô ấy bằng mắt, thì anh sẽ nhìn cô ấy bằng cả trái tim. Cho đến một ngày....Gió vẫn xao xác thổi. Khang khởi động xe đi ngược hướng về nhà. Một chút hoảng loạn, một chút mơ hồ mà Khang không thể gọi thành tên. Dừng xe trước một quá cafe sách vốn đã thành thân thuộc ở nửa kia thành phố. Cho tới khi đầu lọc thuốc không còn đủ sứcchống đỡ nổi tâm trạng, anh mới ra khỏi xe bước vào Salem coffee. Thấy anh đến, Hương đi về phía anh nở nụ cười rất khẽ:
" Sao hôm nay Chuột lại ghé thăm nhà Voi thế này?"
Khang hờ hững nhìn Hương rồi bỏ lại một câu khiến cô vài giây chết đứng:
" Sơn về rồi đấy, hai đứa định thế nào?".
Nhanh chóng tìm lại trạng thái cân bằng, Hương vừa kéo ghế ngồi xuống đối diện với Khang vừa tìm cho mình một câu trả lời thông minh nhất: " Lẽ ra em phải hỏi anh câu đó mới đúng. Cớ sao anh lại hỏi em?"
" Ô hay, chẳng liên quan. Rõ ràng là anh hỏi em cơ mà?"
" Em và Sơn có chuyện để có thể " định thế nào" hay sao? Giữa chúng em không phải là anh không biết. Cái em cần thì Sơn không có. Cái Sơn có em cũng không cần. Những chuyện phức tạp đã là quá thừa rồi, sao không đơn giản để sống có phải tốt hơn không. Nhưng nhìn anh thì có chuyện thật rồi. Ai lấy mất của anh cái gì à mà mặt anh hằm hằm sát khí doạ khách của em chưa đầy năm phút chạy hết rồi"
" Không lẽ mặt anh đáng sợ thế sao? Sao đứa nào ngày trước miệng không ngớt khen mình đẹp trai? Hoá ra là bị lừa. Già rồi, bị trẻ con nó trèo lên đầu, khổ thế đấy." Khang tỏ vẻ bất lực.
" Đẹp trai không mài ra ăn được mà anh. Lần nào anh đến đây thì mười phần là hôm đó mặt anh được viết lên hai chữ Chán Đời. Haizz. Anh nói thử xem, anh còn cái gì chưa vừa lòng nữa?" Hương gằn từng từ một như càng xoáy sâu vào nội tâm Khang. Đúng vậy, anh còn cái gì chưa vừa lòng nữa?
" À ha. Anh chỉ muốn tìm một nơi yên lặng để suy nghĩ vài việc. Đang định bao trọn cả quán tối nay nhưng mà em cứ muốn đuổi khách thì anh biết làm thế nào?" Vừa nói Khang vừa toan đứng dậy.
Hương vội vàng quơ tay về phía Khang " Đừng đừng. Sao anh không nói trước. Để em đi pha cafe cho anh. "
Khang cười, "anh chỉ muốn lấy cái điện thoại ra khỏi túi thôi mà".
.......
Khang nhấp môi từng ngụm cafe, gẩy vài miếng tiramisu cho vào miệng rồi nhìn Hương. " Sao thế?"
Hương di chuyển ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính, vì sao lại ưu phiền? Hương trầm giọng: " Em không biết có chuyện gì nhưng em hiểu là anh lại đang buồn. Em đọc ở face rồi. Nắm một bàn tay cần gì? Anh có thể hiểu được mà. Vấn đề là anh cố tình không hiểu đấy chứ."
Sửng sốt, Khang ậm ừ vài tiếng rồi chăm chú quan sát cô gái đang ở trước mặt mình. Lần nào có tâm sự, anh cũng thường đến đây. Anh tìm về đây như tìm chốn che chở bình yên, bỏ rơi hết muộn phiền sau lưng ở lại. Có khi chỉ cần một ngụm cafe cũng đủ làm anh ấm lòng. Giọng nói Khang lạc đi: " Theo em, nắm một bàn tay cần gì?"
Hương cười cười: " Nếu có thể trả lời, em đã comment ở dưới rồi, cần gì anh phải hỏi nữa. Đâu phải câu hỏi nào cũng cần đến đáp án. Em nghĩ nếu một cô gái thông minh và thích hợp khi nghe câu hỏi ấy sẽ đáp lại anh bằng một câu hỏi khác kiểu như: Sao anh không thử nắm tay em?. Chỉ tiếc em không phải là người thích hợp không em cũng sẽ không ngần ngại trả lời anh như thế. Ai bảo anh giàu, nắm tay anh cũng đủ ăn cả đời rồi."
Khang bật cười bó tay với kiểu suy luận của Hương. Nhưng có lẽ, Hương nói đúng. Không phải câu hỏi nào cũng cần đến câu trả lời. Cũng như việc, tình yêu vốn tự nhiên sinh ra không nên, không thể và ta không có quyền gượng ép. Nếu cứ yêu một người là sẽ được đáp lại thì cuộc đời làm gì còn thằng nào ngày ngày nhớ đến một bóng hình không thể ôm lấy như anh. Phải chăng thời điểm thích hợp gặp một người thích hợp thì tình yêu đó không gì tuyệt vời hơn thế. Còn thời điểm không thích hợp thì dẫu có gặp người thích hợp đến đâu cũng chỉ là một tình viển vông mà thôi. Mà điều đáng buồn, đó là Khang lại rơi vào trường hợp thứ hai.
.............
Thọc sâu bàn tay vào túi áo lông ấm áp, Tiểu Nguyễn hít hà mùi irish đang được chưng cất dưới nhà. Trong ánh sáng vàng của ngọn đèn tường yếu ớt, cô thấy rõ hình ảnh của Khang thật buồn. Rảo bước xuống dưới, cô phá tan khoảng không gian chết lặng giữa hai bóng người cô đơn.
" Anh Khang đến sao chị không gọi em dậy?"
Hương đưa mắt đầy yêu thương theo tiếng nói phát ra nơi cầu thang đang rơi xuống: " Chị sợ em mệt nên để em ngủ thêm lát nữa."
Đưa mắt nhìn về phía cô gái trẻ đang đi tới, Khang cất tiếng:
"Sao thế, lâu ngày không gặp nhớ anh tới...
................
Cùng lúc ấy, bãi đỗ xe có một chiếc Audi nằm yên trong câm lặng. Một người đàn ông gục đầu trước tay lái. Chẳng ai có thể mổ xẻ xem rốt cuộc trong não anh ta chứa những gì. Anh nhớ tới lời Hoàng Sơn vừa nói: trách nhiệm cho hạnh phúc? Hôn nhân sao? Không phải là anh chưa từng nghĩ tới.Anh cũng như bao người đàn ông khác trong xã hội này, anh cũng nghĩ về một mái ấm hàng ngày có vợ cận kề bên cạnh rồi vài năm sẽ có con. Bao năm độc thân đi tới đi lui anh cũng đã chán ngán vô cùng. Bạn bè bằng tuổi anh không ít người đã có những hẳn hai đứa nhóc. Cũng không ít người đã hợp tan, tan hợp, kết hôi rồi li hôn như là chuyện thường tình. Còn anh trong lúc này vẫn ngồi đây chẳng biết đi đâu vì sợ khi đối mặt với bốn bức tường câm trong căn hộ sẽ xiết chặt nỗi sợ hãi chìm sâu dưới đáy lòng.
Một Cao Khang mà cũng có ngày biết sợ sao? Sao lại không? Anh không sợ điều gì, chờ đợi ngàn năm cũng không, tìm Lam không thấy anh cũng có thể tìm đến cả đời, tìm đến khi cận kề cái chết. Anh chỉ sợ duy nhất một điều trên cuộc đời này, lỡ như người làm cô ấy hạnh phúc nhất không phải là anh...? Phải có bao nhiêu yêu thương thì người ta mới có thể đi qua hết tuyệt vọng này đến tuyệt vọng khác. Xét cho cùng, yêu và không yêu chỉ hơn nhau có một chữ cái. Vậy mà đã cố buông bỏ nhưng lại không thể cam lòng. Đã dằn lòng là hãy quên cô ấy đi, hãy quên tình cảm từng có trong lòng, rồi lại bắt đầu, rồi lại hạnh phúc. Nhưng vẫn không làm được. Ai đó đã từng nói rằng: " Đau tự khắc sẽ buông". Chẳng lẽ anh chưa đủ đau thương? Hay là nỗi đau càng hằn sâu thì đôi tay càng muốn níu? Đăng nhập tài khoản facebook của mình, anh lướt tay trên từng con chữ rồi để lại một status ngay tại trang cá nhân: " Nắm một bàn tay cần gì? ".
Biết bao người like, bao người comments nhưng chẳng ai hiểu . Đến bản thân anh cũng trở thành khờ dại trước câu hỏi đó. Cần gì? Cái anh cần chỉ là một sự khẳng định với bản thân về một lần thất bại. Đã không thể nắm tay cô ấy để bình thản đi giữa nhân gian vậy thì tốt nhất là vứt bỏ những tạp niệm còn tồn tại. Phải mất bao lâu sau thì anh mới dám yêu thêm lần nữa? Anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường. Một người đàn ông mang trong mình một trái tim thương tổn. Một người đàn ông cần một bàn tay nguyện ý san sẻ yêu thương.
.................
Ngoài kia, bóng tối và lạnh lẽo tham lam xộc vào, mùa đông vẫn giày xéo tâm can Khang bằng hàng ngàn hình ảnh về Lam. Lam ở đâu đây rất gần. Nhưng anh hiểu rằng khoảng cách gần cũng là mãi mãi không tài nào với tới. Nếu Lam đã không để anh được nhìn cô ấy bằng mắt, thì anh sẽ nhìn cô ấy bằng cả trái tim. Cho đến một ngày....Gió vẫn xao xác thổi. Khang khởi động xe đi ngược hướng về nhà. Một chút hoảng loạn, một chút mơ hồ mà Khang không thể gọi thành tên. Dừng xe trước một quá cafe sách vốn đã thành thân thuộc ở nửa kia thành phố. Cho tới khi đầu lọc thuốc không còn đủ sứcchống đỡ nổi tâm trạng, anh mới ra khỏi xe bước vào Salem coffee. Thấy anh đến, Hương đi về phía anh nở nụ cười rất khẽ:
" Sao hôm nay Chuột lại ghé thăm nhà Voi thế này?"
Khang hờ hững nhìn Hương rồi bỏ lại một câu khiến cô vài giây chết đứng:
" Sơn về rồi đấy, hai đứa định thế nào?".
Nhanh chóng tìm lại trạng thái cân bằng, Hương vừa kéo ghế ngồi xuống đối diện với Khang vừa tìm cho mình một câu trả lời thông minh nhất: " Lẽ ra em phải hỏi anh câu đó mới đúng. Cớ sao anh lại hỏi em?"
" Ô hay, chẳng liên quan. Rõ ràng là anh hỏi em cơ mà?"
" Em và Sơn có chuyện để có thể " định thế nào" hay sao? Giữa chúng em không phải là anh không biết. Cái em cần thì Sơn không có. Cái Sơn có em cũng không cần. Những chuyện phức tạp đã là quá thừa rồi, sao không đơn giản để sống có phải tốt hơn không. Nhưng nhìn anh thì có chuyện thật rồi. Ai lấy mất của anh cái gì à mà mặt anh hằm hằm sát khí doạ khách của em chưa đầy năm phút chạy hết rồi"
" Không lẽ mặt anh đáng sợ thế sao? Sao đứa nào ngày trước miệng không ngớt khen mình đẹp trai? Hoá ra là bị lừa. Già rồi, bị trẻ con nó trèo lên đầu, khổ thế đấy." Khang tỏ vẻ bất lực.
" Đẹp trai không mài ra ăn được mà anh. Lần nào anh đến đây thì mười phần là hôm đó mặt anh được viết lên hai chữ Chán Đời. Haizz. Anh nói thử xem, anh còn cái gì chưa vừa lòng nữa?" Hương gằn từng từ một như càng xoáy sâu vào nội tâm Khang. Đúng vậy, anh còn cái gì chưa vừa lòng nữa?
" À ha. Anh chỉ muốn tìm một nơi yên lặng để suy nghĩ vài việc. Đang định bao trọn cả quán tối nay nhưng mà em cứ muốn đuổi khách thì anh biết làm thế nào?" Vừa nói Khang vừa toan đứng dậy.
Hương vội vàng quơ tay về phía Khang " Đừng đừng. Sao anh không nói trước. Để em đi pha cafe cho anh. "
Khang cười, "anh chỉ muốn lấy cái điện thoại ra khỏi túi thôi mà".
.......
Khang nhấp môi từng ngụm cafe, gẩy vài miếng tiramisu cho vào miệng rồi nhìn Hương. " Sao thế?"
Hương di chuyển ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính, vì sao lại ưu phiền? Hương trầm giọng: " Em không biết có chuyện gì nhưng em hiểu là anh lại đang buồn. Em đọc ở face rồi. Nắm một bàn tay cần gì? Anh có thể hiểu được mà. Vấn đề là anh cố tình không hiểu đấy chứ."
Sửng sốt, Khang ậm ừ vài tiếng rồi chăm chú quan sát cô gái đang ở trước mặt mình. Lần nào có tâm sự, anh cũng thường đến đây. Anh tìm về đây như tìm chốn che chở bình yên, bỏ rơi hết muộn phiền sau lưng ở lại. Có khi chỉ cần một ngụm cafe cũng đủ làm anh ấm lòng. Giọng nói Khang lạc đi: " Theo em, nắm một bàn tay cần gì?"
Hương cười cười: " Nếu có thể trả lời, em đã comment ở dưới rồi, cần gì anh phải hỏi nữa. Đâu phải câu hỏi nào cũng cần đến đáp án. Em nghĩ nếu một cô gái thông minh và thích hợp khi nghe câu hỏi ấy sẽ đáp lại anh bằng một câu hỏi khác kiểu như: Sao anh không thử nắm tay em?. Chỉ tiếc em không phải là người thích hợp không em cũng sẽ không ngần ngại trả lời anh như thế. Ai bảo anh giàu, nắm tay anh cũng đủ ăn cả đời rồi."
Khang bật cười bó tay với kiểu suy luận của Hương. Nhưng có lẽ, Hương nói đúng. Không phải câu hỏi nào cũng cần đến câu trả lời. Cũng như việc, tình yêu vốn tự nhiên sinh ra không nên, không thể và ta không có quyền gượng ép. Nếu cứ yêu một người là sẽ được đáp lại thì cuộc đời làm gì còn thằng nào ngày ngày nhớ đến một bóng hình không thể ôm lấy như anh. Phải chăng thời điểm thích hợp gặp một người thích hợp thì tình yêu đó không gì tuyệt vời hơn thế. Còn thời điểm không thích hợp thì dẫu có gặp người thích hợp đến đâu cũng chỉ là một tình viển vông mà thôi. Mà điều đáng buồn, đó là Khang lại rơi vào trường hợp thứ hai.
.............
Thọc sâu bàn tay vào túi áo lông ấm áp, Tiểu Nguyễn hít hà mùi irish đang được chưng cất dưới nhà. Trong ánh sáng vàng của ngọn đèn tường yếu ớt, cô thấy rõ hình ảnh của Khang thật buồn. Rảo bước xuống dưới, cô phá tan khoảng không gian chết lặng giữa hai bóng người cô đơn.
" Anh Khang đến sao chị không gọi em dậy?"
Hương đưa mắt đầy yêu thương theo tiếng nói phát ra nơi cầu thang đang rơi xuống: " Chị sợ em mệt nên để em ngủ thêm lát nữa."
Đưa mắt nhìn về phía cô gái trẻ đang đi tới, Khang cất tiếng:
"Sao thế, lâu ngày không gặp nhớ anh tới...



