Đọc Truyện Teen - Lén lút yêu em Full
- Vậy ai là chủ mưu ?
Bọn chúng vừa định nói ra thì đã nghe thấy tiếng bước chân. Cả bọn vội chia ra hai hàng cúi đầu xuống.
Tấn Phong nhìn ra phía ngoài xem ai bước vào, anh thấy 1 dáng người cao tầm bằng anh và rất quen thuộc.
- Chào đại ca.
Anh dần nhận ra đây là tên chủ mưu đứng sau tất cả.
Quả là chiếc đèn tròn để trong nhà kho không hề vô ích bởi giờ đây, dưới cơn gió mạnh, nó đã chiếu ánh sáng lướt qua gã đại ca ấy. Đó…đó là Gia Huy.
Tấn Phong định thốt lên là Gia Huy nhưng anh lại ngăn mình lại. Anh không muốn Ngọc Linh của anh phải buồn thêm. Anh thừa hiểu bé con của anh đã hoảng sợ lắm rồi nếu mà còn nói thêm là người cô tin tưởng e là cô sẽ xỉu và rơi vào hoảng loạn tột cùng mất.
Tấn Phong buồn rầu nhìn Gia Huy, anh có chút không ngờ là anh. Anh biết không ít thì nhiều Gia Huy có tình cảm với Ngọc Linh. Anh không nghĩ là hắn đứng đầu mọi chuyện. Vậy mà…anh cảm thấy rất thất vọng về Gia Huy.
- Chào Tấn Phong, tao rất muốn trả thù thế nên bắt cả 2 người đấy
Gia Huy đã lột bỏ hoàn toàn 1 con người dịu dàng hiền lành, anh giờ đây đã thành 1 con ác quỷ, thành 1 con người đầy hận thù không còn tình thân, tình yêu nữa.
- Tao vốn thắc mắc tại sao có người lại bắt có cả tao và Ngọc Linh nhưng giờ đã rõ rồi. Tao muốn hỏi mày tại sao mày lại không bịt mắt Ngọc Linh mà chỉ bịt mắt tao vậy ?
Tấn Phong hỏi với giọng tự tin, không e sợ chút nào.
- Tao muốn mày chứng kiến người mà mày thích sẽ bị thương, sẽ chịu
đau, sẽ rên la, sẽ khóc. Tao nghĩ là cảm giác ấy sẽ lạ lắm.(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com ,chúc các bạn vui vẻ)Gia Huy cười đểu cáng tiến đến gần Tấn Phong, đưa tay vuốt mặt Tấn Phong rất thích thú.
Tấn Phong đưa đôi mắt sắc lạnh đầy lửa hận nhìn Gia Huy, lắc đầu để gạt đôi tay bẩn thiểu của người mà anh ghét.
- Mày trả thù ? Giỏi. Ngọc Linh rồi sẽ không chơi với mày nữa đâu, cô ấy sẽ chơi với tao. Cô ấy rồi sẽ thích tao, mày sẽ cô đơn, mày sẽ như những tháng ngày mất cha mẹ. Cô đơn và chịu đau về tâm hồn. Haha.
Tấn Phong cố tình đâm khoét cho trái tim Gia Huy chịu đau. Anh cố gắng dùng mọi ngôn từ khoét cho trái tim Gia Huy một vết thương, một vết thương mà không ai bù đắp được. Anh sẽ làm cho vết thương kia trở nên bưng mủ ngay thời khắc này để cho Gia Huy lồng lộn lên, đau đớn lên mà bỏ mặc Ngọc Linh để xử anh.
Cách của Tấn Phong quả thực không vừa, trái lại còn làm cho anh chịu nguy hiểm. Gương mặt Gia Huy đanh lại, trở nên sắc lạnh, ánh mắt càng lúc càng giống 1 con thú đang bị điên lên, cơn tức giận đến đỉnh điểm. Những thằng đàn em thấy thế cũng e ngại, lùi về sau vài bước không dám gây 1 chút tiếng động.
Gia Huy không suy nghĩ nhiều nữa, anh hét to đầy giận dữ ra lệnh.
- Tụi bây lấy ghế đập chết thằng Phong cho tao.
Bọn đàn em không dám trái lệnh nên liền làm nhanh. Ngọc Linh nghe giọng đầy giận dữ là cô đã biết Tấn Phong sẽ chịu đau. Cô không muốn. Trái tim cô đang thôi thúc cô cứu Tấn Phong nếu không cô sẽ hối hận. Ngọc Linh vội dùng hết sức nhào đến chắn cho Tấn Phong. Tấn Phong và Gia Huy đầy ngạc nhiên.
Còn thằng đàn em đang cầm ghế thì vẫn mặc nhiên làm theo lệnh đại ca. Gia Huy không suy nghĩ nhiều vội chạy đến ôm Ngọc Linh.
Chiếc ghế bị dùng với tất cả lực của 1 người đàn ông trưởng thành nên đã đập rất mạnh vào phần lưng và đầu của Gia Huy gây chấn thương mạnh và máu tuôn rất nhiều.
Ngọc Linh vì sợ mà ngất lịm không hay.
Lúc đó, cảnh sát đã đến.
Tấn Phong đã được bác sĩ băng bó khá cẩn thận và phải cho lời khai với mấy chú cảnh sát. Mấy ông chú này khá là thích anh bởi trong trường hợp bị bắt cóc, hầu hết mọi người đều hoảng loạn, van xin bọn bắt cóc chỉ có số ít như anh là bình tĩnh tìm cách thôi. Các ông chú cảnh sát còn có ý định huấn luyện anh rồi cho vào nữa nhưng dĩ nhiên là anh không đồng ý rồi.
Sau khi mọi việc xong xuôi, anh nhẹ nhàng đi đến phòng bệnh nơi bé con của anh đang nằm. Nhìn gương mặt của Ngọc Linh hãy còn trắng bệnh anh không khỏi xót xa. Không biết Ngọc Linh đang mơ thấy gì mà trán cô khẽ khăn lại và cô còn khóc nữa. Tấn Phong vội nắm lấy tay của Ngọc Linh, anh mong cái nắm tay này sẽ truyền thêm cho cô sức mạnh, cho cô niềm tin để có thểvượt qua những đau khổ cô đang thấy.
Cái nắm tay ấy hình như là có tác dụng thật bởi cô đã ngưng khóc và môi cũng mỉm cười.
Thật ra Ngọc Linh đã nằm mơ thấy những điều rất tồi tệ. Cô thấy mình của những ngày thơ ấu không cha mẹ. Cô bị bơ vơ, lạc lõng. Trong bóng đêm, cô thu mình vào góc phòng sợ hãi sẽ có điều gì đó đến nếu mình ngủ quên. Nhưng rồi cô cũng gật gù ngủ thiếp để rồi những cơn ác mộng xuất hiện, cô hoảng sợ hét lên và thức tỉnh. Cô sợ lắm ! Cô mong sẽ có mẹ và cha bên cạnh nhưng cuối cùng họ không có. Cô đã phải tập tự đối mặt với sợ hãi ngay từ thuở ấu thơ. Nhưng với 1 người yếu đuối như Ngọc Linh thì có lẽ sẽ không bao giờ được. Những nỗi sợ hãi đó đã dần dần ngấm vào người cô khiến cho cô hoảng sợ. Cô sợ ngủ trong bóng tối. Cô rất sợ cô đơn 1 mình. Nhiều đêm cô cũng không ngủ được. Những nỗi đau mà Ngọc Linh nếm trải chắc hẳn ai thấy cũng cảm phục và thương tâm cho cô.
Cứ tưởng mình sẽ mãi khóc trong mơ vậy mà Ngọc Linh lại được 1 bàn tay ấm áp nắm. Cô không biết đó là ai nhưng chỉ biết nó rất dịu dàng, ấm áp. Nó giúp cô vững tin hơn và rồi những cơn ác mộng đó dần dần trôi qua.
Tấn Phong ngay khi thấy Ngọc Linh không sao nữa, anh lặng lẽ rời khỏi và đi sang phòng của Gia Huy. Anh rất đau xót khi nhìn Gia Huy bị thế này. Nghe đâu là bác sĩ bảo xương có chút vần đề, phần xương vai thì hình như là bị nứt và phần não cũng có dấu hiệu xuất huyết. Tấn Phong không khỏi thương tâm khi nhìn kẻ thù của mình.
Một bài entry trên blog của Tấn Phong có viết thế này :
“ Tôi và em cùng bị bắt cóc, cùng lo lắng và hoảng sợ nhưng có lẽ tôi can đảm hơn em nhiều ! Em…tôi thương em và tôi thích em. Rất thích. Vì không muốn bị em tổn thương nên tôi quyết định ngay lúc hỏi những điều thắc mắc với tên bắt cóc tôi đã không nói ra tên hắn. Tôi đã cố chọc cho hắn nổi điên và thế là mọi chuyện đã giống như bây giờ. Em thì không sao nhưng hắn thì bị thương khá nặng và đang hôn mê.
Tôi vô cùng cảm phục hắn. Tôi ghen
tị hắn. Hắn yêu em hơn tôi, vì em hắn nguyện chịu thương thay em. Tôi có thể thấy được khoảng khắc hắn chịu đòn chiếc ghế thay em. Hắn ôm em chặt đến mức nếu tôi là em tôi nghĩ mình đã ngạt thở. Hắn dùng thân hình to lớn của mình để bao bọc em không cho em tổn thương dù một giây phút nào. Đôi mắt hắn dù ánh lên nét đau đớn nhưng lại vô cùng mãn nguyện. Tôi tự hỏi rằng phải chăng lúc đó hắn nghĩ mình có thể chết ngay sau chịu đựng chiếc ghế ấy nhưng lại hạnh phúc vì cứu được em ?
Gia Huy ơi, tại sao ngươi lại yêu Ngọc Linh nhiều hơn ta ? Tại sao lại thế ? Nếu ta là em ta đã chọn ngươi rồi. Ta chỉ biết trêu chọc cô ấy trong khi ngươi lại rất đỗi dịu dàng và ấm áp. Rốt cuộc là ngươi nghĩ gì ? Tại sao ngươi bắt cóc cả ta và em để rồi cứu em ? Ngươi không muốn em tổn thương mà sao ngươi làm thế ?
Gia Huy à, ta sẽ gọi ngươi bằng một tiếng bạn nhé ! Nếu sau này tôi làm tổn thương em thì tôi mong cậu sẽ là người thay tôi quan tâm và bảo vệ em. Tôi mong cậu cứ ...
Bọn chúng vừa định nói ra thì đã nghe thấy tiếng bước chân. Cả bọn vội chia ra hai hàng cúi đầu xuống.
Tấn Phong nhìn ra phía ngoài xem ai bước vào, anh thấy 1 dáng người cao tầm bằng anh và rất quen thuộc.
- Chào đại ca.
Anh dần nhận ra đây là tên chủ mưu đứng sau tất cả.
Quả là chiếc đèn tròn để trong nhà kho không hề vô ích bởi giờ đây, dưới cơn gió mạnh, nó đã chiếu ánh sáng lướt qua gã đại ca ấy. Đó…đó là Gia Huy.
Tấn Phong định thốt lên là Gia Huy nhưng anh lại ngăn mình lại. Anh không muốn Ngọc Linh của anh phải buồn thêm. Anh thừa hiểu bé con của anh đã hoảng sợ lắm rồi nếu mà còn nói thêm là người cô tin tưởng e là cô sẽ xỉu và rơi vào hoảng loạn tột cùng mất.
Tấn Phong buồn rầu nhìn Gia Huy, anh có chút không ngờ là anh. Anh biết không ít thì nhiều Gia Huy có tình cảm với Ngọc Linh. Anh không nghĩ là hắn đứng đầu mọi chuyện. Vậy mà…anh cảm thấy rất thất vọng về Gia Huy.
- Chào Tấn Phong, tao rất muốn trả thù thế nên bắt cả 2 người đấy
Gia Huy đã lột bỏ hoàn toàn 1 con người dịu dàng hiền lành, anh giờ đây đã thành 1 con ác quỷ, thành 1 con người đầy hận thù không còn tình thân, tình yêu nữa.
- Tao vốn thắc mắc tại sao có người lại bắt có cả tao và Ngọc Linh nhưng giờ đã rõ rồi. Tao muốn hỏi mày tại sao mày lại không bịt mắt Ngọc Linh mà chỉ bịt mắt tao vậy ?
Tấn Phong hỏi với giọng tự tin, không e sợ chút nào.
- Tao muốn mày chứng kiến người mà mày thích sẽ bị thương, sẽ chịu
đau, sẽ rên la, sẽ khóc. Tao nghĩ là cảm giác ấy sẽ lạ lắm.(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com ,chúc các bạn vui vẻ)Gia Huy cười đểu cáng tiến đến gần Tấn Phong, đưa tay vuốt mặt Tấn Phong rất thích thú.
Tấn Phong đưa đôi mắt sắc lạnh đầy lửa hận nhìn Gia Huy, lắc đầu để gạt đôi tay bẩn thiểu của người mà anh ghét.
- Mày trả thù ? Giỏi. Ngọc Linh rồi sẽ không chơi với mày nữa đâu, cô ấy sẽ chơi với tao. Cô ấy rồi sẽ thích tao, mày sẽ cô đơn, mày sẽ như những tháng ngày mất cha mẹ. Cô đơn và chịu đau về tâm hồn. Haha.
Tấn Phong cố tình đâm khoét cho trái tim Gia Huy chịu đau. Anh cố gắng dùng mọi ngôn từ khoét cho trái tim Gia Huy một vết thương, một vết thương mà không ai bù đắp được. Anh sẽ làm cho vết thương kia trở nên bưng mủ ngay thời khắc này để cho Gia Huy lồng lộn lên, đau đớn lên mà bỏ mặc Ngọc Linh để xử anh.
Cách của Tấn Phong quả thực không vừa, trái lại còn làm cho anh chịu nguy hiểm. Gương mặt Gia Huy đanh lại, trở nên sắc lạnh, ánh mắt càng lúc càng giống 1 con thú đang bị điên lên, cơn tức giận đến đỉnh điểm. Những thằng đàn em thấy thế cũng e ngại, lùi về sau vài bước không dám gây 1 chút tiếng động.
Gia Huy không suy nghĩ nhiều nữa, anh hét to đầy giận dữ ra lệnh.
- Tụi bây lấy ghế đập chết thằng Phong cho tao.
Bọn đàn em không dám trái lệnh nên liền làm nhanh. Ngọc Linh nghe giọng đầy giận dữ là cô đã biết Tấn Phong sẽ chịu đau. Cô không muốn. Trái tim cô đang thôi thúc cô cứu Tấn Phong nếu không cô sẽ hối hận. Ngọc Linh vội dùng hết sức nhào đến chắn cho Tấn Phong. Tấn Phong và Gia Huy đầy ngạc nhiên.
Còn thằng đàn em đang cầm ghế thì vẫn mặc nhiên làm theo lệnh đại ca. Gia Huy không suy nghĩ nhiều vội chạy đến ôm Ngọc Linh.
Chiếc ghế bị dùng với tất cả lực của 1 người đàn ông trưởng thành nên đã đập rất mạnh vào phần lưng và đầu của Gia Huy gây chấn thương mạnh và máu tuôn rất nhiều.
Ngọc Linh vì sợ mà ngất lịm không hay.
Lúc đó, cảnh sát đã đến.
Tấn Phong đã được bác sĩ băng bó khá cẩn thận và phải cho lời khai với mấy chú cảnh sát. Mấy ông chú này khá là thích anh bởi trong trường hợp bị bắt cóc, hầu hết mọi người đều hoảng loạn, van xin bọn bắt cóc chỉ có số ít như anh là bình tĩnh tìm cách thôi. Các ông chú cảnh sát còn có ý định huấn luyện anh rồi cho vào nữa nhưng dĩ nhiên là anh không đồng ý rồi.
Sau khi mọi việc xong xuôi, anh nhẹ nhàng đi đến phòng bệnh nơi bé con của anh đang nằm. Nhìn gương mặt của Ngọc Linh hãy còn trắng bệnh anh không khỏi xót xa. Không biết Ngọc Linh đang mơ thấy gì mà trán cô khẽ khăn lại và cô còn khóc nữa. Tấn Phong vội nắm lấy tay của Ngọc Linh, anh mong cái nắm tay này sẽ truyền thêm cho cô sức mạnh, cho cô niềm tin để có thểvượt qua những đau khổ cô đang thấy.
Cái nắm tay ấy hình như là có tác dụng thật bởi cô đã ngưng khóc và môi cũng mỉm cười.
Thật ra Ngọc Linh đã nằm mơ thấy những điều rất tồi tệ. Cô thấy mình của những ngày thơ ấu không cha mẹ. Cô bị bơ vơ, lạc lõng. Trong bóng đêm, cô thu mình vào góc phòng sợ hãi sẽ có điều gì đó đến nếu mình ngủ quên. Nhưng rồi cô cũng gật gù ngủ thiếp để rồi những cơn ác mộng xuất hiện, cô hoảng sợ hét lên và thức tỉnh. Cô sợ lắm ! Cô mong sẽ có mẹ và cha bên cạnh nhưng cuối cùng họ không có. Cô đã phải tập tự đối mặt với sợ hãi ngay từ thuở ấu thơ. Nhưng với 1 người yếu đuối như Ngọc Linh thì có lẽ sẽ không bao giờ được. Những nỗi sợ hãi đó đã dần dần ngấm vào người cô khiến cho cô hoảng sợ. Cô sợ ngủ trong bóng tối. Cô rất sợ cô đơn 1 mình. Nhiều đêm cô cũng không ngủ được. Những nỗi đau mà Ngọc Linh nếm trải chắc hẳn ai thấy cũng cảm phục và thương tâm cho cô.
Cứ tưởng mình sẽ mãi khóc trong mơ vậy mà Ngọc Linh lại được 1 bàn tay ấm áp nắm. Cô không biết đó là ai nhưng chỉ biết nó rất dịu dàng, ấm áp. Nó giúp cô vững tin hơn và rồi những cơn ác mộng đó dần dần trôi qua.
Tấn Phong ngay khi thấy Ngọc Linh không sao nữa, anh lặng lẽ rời khỏi và đi sang phòng của Gia Huy. Anh rất đau xót khi nhìn Gia Huy bị thế này. Nghe đâu là bác sĩ bảo xương có chút vần đề, phần xương vai thì hình như là bị nứt và phần não cũng có dấu hiệu xuất huyết. Tấn Phong không khỏi thương tâm khi nhìn kẻ thù của mình.
Một bài entry trên blog của Tấn Phong có viết thế này :
“ Tôi và em cùng bị bắt cóc, cùng lo lắng và hoảng sợ nhưng có lẽ tôi can đảm hơn em nhiều ! Em…tôi thương em và tôi thích em. Rất thích. Vì không muốn bị em tổn thương nên tôi quyết định ngay lúc hỏi những điều thắc mắc với tên bắt cóc tôi đã không nói ra tên hắn. Tôi đã cố chọc cho hắn nổi điên và thế là mọi chuyện đã giống như bây giờ. Em thì không sao nhưng hắn thì bị thương khá nặng và đang hôn mê.
Tôi vô cùng cảm phục hắn. Tôi ghen
tị hắn. Hắn yêu em hơn tôi, vì em hắn nguyện chịu thương thay em. Tôi có thể thấy được khoảng khắc hắn chịu đòn chiếc ghế thay em. Hắn ôm em chặt đến mức nếu tôi là em tôi nghĩ mình đã ngạt thở. Hắn dùng thân hình to lớn của mình để bao bọc em không cho em tổn thương dù một giây phút nào. Đôi mắt hắn dù ánh lên nét đau đớn nhưng lại vô cùng mãn nguyện. Tôi tự hỏi rằng phải chăng lúc đó hắn nghĩ mình có thể chết ngay sau chịu đựng chiếc ghế ấy nhưng lại hạnh phúc vì cứu được em ?
Gia Huy ơi, tại sao ngươi lại yêu Ngọc Linh nhiều hơn ta ? Tại sao lại thế ? Nếu ta là em ta đã chọn ngươi rồi. Ta chỉ biết trêu chọc cô ấy trong khi ngươi lại rất đỗi dịu dàng và ấm áp. Rốt cuộc là ngươi nghĩ gì ? Tại sao ngươi bắt cóc cả ta và em để rồi cứu em ? Ngươi không muốn em tổn thương mà sao ngươi làm thế ?
Gia Huy à, ta sẽ gọi ngươi bằng một tiếng bạn nhé ! Nếu sau này tôi làm tổn thương em thì tôi mong cậu sẽ là người thay tôi quan tâm và bảo vệ em. Tôi mong cậu cứ ...



