Đọc Truyện Teen - Lén lút yêu em Full
đánh tôi thật mạnh để trả thù cho nỗi đau của em.
Dù bây giờ cậu chưa tỉnh nhưng tôi tin rằng rồi mai đây cậu sẽ tỉnh lại, cậu sẽ tiếp tục yêu và bảo vệ Ngọc Linh. Tôi sợ tôi không đủ khả năng làm em cười như cậu, tôi sợ mình sẽ làm đau Ngọc Linh thế nên tôi sẽ giao cho cậu bé con. Tôi chỉ có 1 ước nguyện chân thành là cậu làm cho bé con hạnh phúc.
Có thể cậu không thể đọc được entry này nhưng trong thâm tâm tôi, tôi đã nhận cậu làm người bạn thân mới.
Tấn Phong”
Trải qua nhiều chuyện, Tấn Phong giờ đã dần mất đi bản tính kiêu ngạo vốn có mà trở nên trầm tĩnh và biết suy nghĩ hơn. Trong thâm tâm anh có rất nhiều suy nghĩ nhưng vẫn mãi chôn chặt mà không nói. Đôi mắt anh tự lúc nào đã sâu này càng sâu hơn, chất chứa bao nhiêu là ưu tư và phiền muộn.
Phải chăng chuyện tình này sẽ càng ngày tồi tệ hơn hay sao ?
Một tháng trôi qua, Ngọc Linh đã tỉnh từ lâu, cô không ngừng khóc khi biết Gia Huy đã chịu nỗi đau thay cô. Ngọc Linh vẫn là cô bé ngốc nghếch chẳng biết gì để Tấn Phong lừa dễ dàng.
Thật ra, anh đã kể lại cho cô nghe về vụ bắt cóc hôm đó nhưng đều là sai sự thật. Tấn Phong kể rằng lúc anh nói chuyện với bọn cướp tay đã bấm số điện thoại gọi cho Gia Huy. Lúc cô ra hứng đỡ cho anh cũng là lúc Gia Huy đến cùng cảnh sát, anh đã chạy đến đỡ giùm cô.
Tấn Phong rất tốt…rất tốt. Anh sợ Ngọc Linh đau nên đã kể sai sự thật. Anh muốn Ngọc Linh của anh luôn tin tưởng vào cuộc sống, anh sợ trái tim nhỏ bé của cô tổn thương. Anh hiểu được những tổn thương mà Ngọc Linh trải qua khi thiếu vắng cha mẹ. Vậy nên anh muốn bù đắp cho cô. Nhìn cô khóc, trái tim Tấn Phong không ngừng nhói đau, anh không biết mình nên làm sao để có thể giải quyết mọi chuyện. Anh không biết phải thế nào cho phải.
Bé con của anh vẫn đều đặn thăm Gia Huy, vẫn lặng lẽ khóc khi ở bên cậu ấy. Tấn Phong chỉ lẳng lặng quan sát không nói gì. Anh biết Ngọc Linh rất tin tưởng Gia Huy, cô giờ đây chắc hẳn đã không ít thì nhiều có tình cảm với cậu ấy. Tấn Phong biết và lần này…anh không ngăn cản bởi Gia Huy xứng đáng được có. Anh biết Gia Huy cũng giống Ngọc Linh nhưng chịu tổn thương nhiều hơn, trái tim cậu ấy còn yếu đuối hơn cả Ngọc Linh nữa. Cậu ấy cần Ngọc Linh hơn anh, cần hơn anh rất nhiều.
Có lẽ trong mắt hai người, Ngọc Linh là thiên thần nhỏ. Thượng đế quả là rất tốt khi chịu mất đi 1 thiên thần trên ấy để đổi lại có một thiên thần ở trần gian sưởi ấm 2 con tim. Ngọc Linh là 1 cô gái nhân hậu. Cô không có ngoại hình hoàn hảo nhưng cô có 1 trái tim ấm áp có thể mang lại niềm vui cho bất cứ ai. Cô cũng rất trong sáng và hồn nhiên như mảnh pha lê trong suốt không chút tì vết.
Ba con người với những nỗi đau thầm kín lại gặp nhau, trớ trêu thay lại có tình cảm với nhau. Thật đau xót và thương tâm. Vòng xoáy định mệnh quả thật là nghiệt ngã.
Trải qua nhiều ngày chăm sóc cho Gia Huy, Ngọc Linh cảm thấy mình có chút mệt mỏi. Thân hình cô vốn đã mỏng manh nhỏ bé nay lại càng nhỏ bé hơn. Cô gầy gò hơn bao giờ hết. Tấn Phong sợ cô sẽ lâm bệnh nên đã khuyên nhủ cô về.
- Này, bé con, cô về đi. Tôi chăm sóc cậu ấy. Cô mệt lắm rồi, cứ thế này cô sẽ bệnh và khi Huy tỉnh dậy, cậu ấy sẽ không vui đâu.
- Nhưng…
- Cô có nghelời không thì nói.
Tấn Phong trừng mắt đe dọa bé con, ngữ khí cũng đầy uy lực khiến cho Ngọc Linh nhỏ bé sợ hãi. Cô run run gật đầu.
Chỉ còn Tấn Phong ở lại bệnh viện, anh lặng lẽ ngồi gần Gia Huy.
Gia Huy lúc này mở mắt nhìn Tấn Phong.
- Cô ấy về rồi à ?
Tấn Phong vô cùng ngạc nhiên khi thấy Gia Huy tỉnh, mặc khác cậu lại rất điềm nhiên giống như không bị gì cả.
- Ừ, cậu có thấy gì không ? Tôi gọi bác sĩ
- Không cần. Vài ngày
trước lúc 2 người đi về nhà thì tôi đã tỉnh và bác sĩ đã khám rồi.
- Họ có nói gì với cậu không ?
- Ừ có nhưng thôi, tôi biết đủ rồi.
- Tại sao cậu tỉnh rồi mà không cho chúng tôi biết ?
- Vì…tôi không muốn gặp Ngọc Linh. Tôi…tôi thấy có lỗi.
- Có lỗi…có lỗi hả ???
Tấn Phong đứng thẳng người, anh bực bội quát to và nắm lấy cổ áo Gia Huy. Gia Huy thừa biết Tấn Phong sẽ như thế này nên đã chuẩn bị trước, thái độ trở nên điềm tĩnh hơn. Nhưng vì Tấn Phong hơi thô bạo nên đã động vào vết thương của Gia Huy khiến anh khẽ rên.
Tấn Phong lúc này mới trấn tĩnh mình và buông Gia Huy ra.
- Tôi biết trước anh sẽ nổi nóng rồi. Tôi định là lát nữa tôi sẽ đi.
- Đi. Đi đâu ?
- Tôi định đi sang nước ngoài 1 thời gian. Tôi mong anh chăm sóc cho cô ấy. Tôi cũng mong anh nói sự thật cho cô ấy biết, tôi khống muốn lừa dối Ngọc Linh.
- Anh…anh không sợ cô ấy đau sao ?
- Có…tôi sợ. Nhưng thà rằng cô ấy đau 1 chút nhưng rồi sau đó cũng sẽ quên kẻ xấu xa như tôi.
- Anh…anh xấu xa ư ? Anh cuối cùng cũng đã cứu cô ấy thôi. Tôi đang tự hỏi anh yêu Ngọc Linh nhưng tại sao lại bắt cóc cô ấy chứ ?
- Tôi…rất khó xử. Tôi đã hứa với ba mẹ sẽ hại cả gia đình cô ấy nhưng xem ra tôi không làm được rồi.
Gia Huy cười 1 nụ cười nhạt đầy khó hiểu khiến Tấn Phong có chút ngạc nhiên.
- Anh không sợ tôi sẽ làm cô ấy khóc sao Gia Huy ?
- Tôi tin anh sẽ không làm thế bởi anh thích Ngọc Linh.
- Ừ…cứ cho là tôi thích nhưng đó không phải là yêu.
- Anh nhầm rồi Tấn Phong, anh không nhận ra rằng anh dần đã quan tâm Ngọc Linh hơn sao ? Tuy lời anh nói có ý trêu chọc cô ấy nhưng thực chất là lời động viên, khuyến khích và đầy yêu thương. Anh đã yêu Ngọc Linh rồi.
Tấn Phong ngạc nhiên, tại sao anh không nhận ra mình yêu Ngọc Linh cơ chứ ? Tại sao Gia Huy lại nhận ra ? Mọi câu hỏi cứ vậy mà xoay quanh anh.
- Tôi không tin.
- Thời gian rồi sẽ nói cho anh hiểu. Tôi nhờ anh chăm sóc cô ấy và anh hãy đưa bức thư này cho cô ấy sau khi tôi đi.
- Được rồi. Tôi sẽ giao. Tôi cũng bắt đầu thích anh rồi Gia Huy, anh thật ra rất dịu dàng. Anh tốt hơn tôi nhiều, nếu tôi là Ngọc Linh tôi sẽ chọn anh.
- Chọn tôi ư ? Cô ấy liệu sẽ làm vậy chăng ?
Gia Huy lại cười, nụ cười đau đớn trước mặt Tấn Phong khiến anh càng lúc càng không hiểu người bạn thân mới của mình đang nghĩ gì.
- Tôi muốn cậu làm bạn thân của tôi. Một người bạn tốt.
- Được.
Gia Huy và Tấn Phong bắt tay nhau, anh mắt xuyên suốt nhìn vào nhau như muốn nhìn thấu tâm can đối phương. Họ nở nụ cười vui vẻ.
Hôm sau, Ngọc Linh vào bệnh viện thì cô đã phát hiện Gia Huy đi rồi. Cô không ngừng khóc vì lo. Lúc đó, Tấn Phong bên cạnh ôm cô vỗ về và trao cho cô tận tay bức thư.
Cô cố gắng nín khóc và đọc thật chậm từng chữ trong bức thư
“Ngọc Linh yêu quý,
Xin lỗi vì tớ phải đi. Tớ đã làm quá nhiều chuyện có lỗi với cậu mà cậu không hay biết. Tớ thành thật xin lỗi.
Những ngày bên cậu, tớ rất hạnh phúc. Trái tim tớ dần dần trở nên ấm áp hơn. Cậu có biết ngay từ những năm tháng mất cha mẹ tớ đã đau khổ thế nào không ? Tớ mất hết tình thương yêu mà đáng ra tớ phải có. Trái tim tớ lúc đó rất cô đơn và lạnh lẽo nhưng thật may mắn l...
Dù bây giờ cậu chưa tỉnh nhưng tôi tin rằng rồi mai đây cậu sẽ tỉnh lại, cậu sẽ tiếp tục yêu và bảo vệ Ngọc Linh. Tôi sợ tôi không đủ khả năng làm em cười như cậu, tôi sợ mình sẽ làm đau Ngọc Linh thế nên tôi sẽ giao cho cậu bé con. Tôi chỉ có 1 ước nguyện chân thành là cậu làm cho bé con hạnh phúc.
Có thể cậu không thể đọc được entry này nhưng trong thâm tâm tôi, tôi đã nhận cậu làm người bạn thân mới.
Tấn Phong”
Trải qua nhiều chuyện, Tấn Phong giờ đã dần mất đi bản tính kiêu ngạo vốn có mà trở nên trầm tĩnh và biết suy nghĩ hơn. Trong thâm tâm anh có rất nhiều suy nghĩ nhưng vẫn mãi chôn chặt mà không nói. Đôi mắt anh tự lúc nào đã sâu này càng sâu hơn, chất chứa bao nhiêu là ưu tư và phiền muộn.
Phải chăng chuyện tình này sẽ càng ngày tồi tệ hơn hay sao ?
Một tháng trôi qua, Ngọc Linh đã tỉnh từ lâu, cô không ngừng khóc khi biết Gia Huy đã chịu nỗi đau thay cô. Ngọc Linh vẫn là cô bé ngốc nghếch chẳng biết gì để Tấn Phong lừa dễ dàng.
Thật ra, anh đã kể lại cho cô nghe về vụ bắt cóc hôm đó nhưng đều là sai sự thật. Tấn Phong kể rằng lúc anh nói chuyện với bọn cướp tay đã bấm số điện thoại gọi cho Gia Huy. Lúc cô ra hứng đỡ cho anh cũng là lúc Gia Huy đến cùng cảnh sát, anh đã chạy đến đỡ giùm cô.
Tấn Phong rất tốt…rất tốt. Anh sợ Ngọc Linh đau nên đã kể sai sự thật. Anh muốn Ngọc Linh của anh luôn tin tưởng vào cuộc sống, anh sợ trái tim nhỏ bé của cô tổn thương. Anh hiểu được những tổn thương mà Ngọc Linh trải qua khi thiếu vắng cha mẹ. Vậy nên anh muốn bù đắp cho cô. Nhìn cô khóc, trái tim Tấn Phong không ngừng nhói đau, anh không biết mình nên làm sao để có thể giải quyết mọi chuyện. Anh không biết phải thế nào cho phải.
Bé con của anh vẫn đều đặn thăm Gia Huy, vẫn lặng lẽ khóc khi ở bên cậu ấy. Tấn Phong chỉ lẳng lặng quan sát không nói gì. Anh biết Ngọc Linh rất tin tưởng Gia Huy, cô giờ đây chắc hẳn đã không ít thì nhiều có tình cảm với cậu ấy. Tấn Phong biết và lần này…anh không ngăn cản bởi Gia Huy xứng đáng được có. Anh biết Gia Huy cũng giống Ngọc Linh nhưng chịu tổn thương nhiều hơn, trái tim cậu ấy còn yếu đuối hơn cả Ngọc Linh nữa. Cậu ấy cần Ngọc Linh hơn anh, cần hơn anh rất nhiều.
Có lẽ trong mắt hai người, Ngọc Linh là thiên thần nhỏ. Thượng đế quả là rất tốt khi chịu mất đi 1 thiên thần trên ấy để đổi lại có một thiên thần ở trần gian sưởi ấm 2 con tim. Ngọc Linh là 1 cô gái nhân hậu. Cô không có ngoại hình hoàn hảo nhưng cô có 1 trái tim ấm áp có thể mang lại niềm vui cho bất cứ ai. Cô cũng rất trong sáng và hồn nhiên như mảnh pha lê trong suốt không chút tì vết.
Ba con người với những nỗi đau thầm kín lại gặp nhau, trớ trêu thay lại có tình cảm với nhau. Thật đau xót và thương tâm. Vòng xoáy định mệnh quả thật là nghiệt ngã.
Trải qua nhiều ngày chăm sóc cho Gia Huy, Ngọc Linh cảm thấy mình có chút mệt mỏi. Thân hình cô vốn đã mỏng manh nhỏ bé nay lại càng nhỏ bé hơn. Cô gầy gò hơn bao giờ hết. Tấn Phong sợ cô sẽ lâm bệnh nên đã khuyên nhủ cô về.
- Này, bé con, cô về đi. Tôi chăm sóc cậu ấy. Cô mệt lắm rồi, cứ thế này cô sẽ bệnh và khi Huy tỉnh dậy, cậu ấy sẽ không vui đâu.
- Nhưng…
- Cô có nghelời không thì nói.
Tấn Phong trừng mắt đe dọa bé con, ngữ khí cũng đầy uy lực khiến cho Ngọc Linh nhỏ bé sợ hãi. Cô run run gật đầu.
Chỉ còn Tấn Phong ở lại bệnh viện, anh lặng lẽ ngồi gần Gia Huy.
Gia Huy lúc này mở mắt nhìn Tấn Phong.
- Cô ấy về rồi à ?
Tấn Phong vô cùng ngạc nhiên khi thấy Gia Huy tỉnh, mặc khác cậu lại rất điềm nhiên giống như không bị gì cả.
- Ừ, cậu có thấy gì không ? Tôi gọi bác sĩ
- Không cần. Vài ngày
trước lúc 2 người đi về nhà thì tôi đã tỉnh và bác sĩ đã khám rồi.
- Họ có nói gì với cậu không ?
- Ừ có nhưng thôi, tôi biết đủ rồi.
- Tại sao cậu tỉnh rồi mà không cho chúng tôi biết ?
- Vì…tôi không muốn gặp Ngọc Linh. Tôi…tôi thấy có lỗi.
- Có lỗi…có lỗi hả ???
Tấn Phong đứng thẳng người, anh bực bội quát to và nắm lấy cổ áo Gia Huy. Gia Huy thừa biết Tấn Phong sẽ như thế này nên đã chuẩn bị trước, thái độ trở nên điềm tĩnh hơn. Nhưng vì Tấn Phong hơi thô bạo nên đã động vào vết thương của Gia Huy khiến anh khẽ rên.
Tấn Phong lúc này mới trấn tĩnh mình và buông Gia Huy ra.
- Tôi biết trước anh sẽ nổi nóng rồi. Tôi định là lát nữa tôi sẽ đi.
- Đi. Đi đâu ?
- Tôi định đi sang nước ngoài 1 thời gian. Tôi mong anh chăm sóc cho cô ấy. Tôi cũng mong anh nói sự thật cho cô ấy biết, tôi khống muốn lừa dối Ngọc Linh.
- Anh…anh không sợ cô ấy đau sao ?
- Có…tôi sợ. Nhưng thà rằng cô ấy đau 1 chút nhưng rồi sau đó cũng sẽ quên kẻ xấu xa như tôi.
- Anh…anh xấu xa ư ? Anh cuối cùng cũng đã cứu cô ấy thôi. Tôi đang tự hỏi anh yêu Ngọc Linh nhưng tại sao lại bắt cóc cô ấy chứ ?
- Tôi…rất khó xử. Tôi đã hứa với ba mẹ sẽ hại cả gia đình cô ấy nhưng xem ra tôi không làm được rồi.
Gia Huy cười 1 nụ cười nhạt đầy khó hiểu khiến Tấn Phong có chút ngạc nhiên.
- Anh không sợ tôi sẽ làm cô ấy khóc sao Gia Huy ?
- Tôi tin anh sẽ không làm thế bởi anh thích Ngọc Linh.
- Ừ…cứ cho là tôi thích nhưng đó không phải là yêu.
- Anh nhầm rồi Tấn Phong, anh không nhận ra rằng anh dần đã quan tâm Ngọc Linh hơn sao ? Tuy lời anh nói có ý trêu chọc cô ấy nhưng thực chất là lời động viên, khuyến khích và đầy yêu thương. Anh đã yêu Ngọc Linh rồi.
Tấn Phong ngạc nhiên, tại sao anh không nhận ra mình yêu Ngọc Linh cơ chứ ? Tại sao Gia Huy lại nhận ra ? Mọi câu hỏi cứ vậy mà xoay quanh anh.
- Tôi không tin.
- Thời gian rồi sẽ nói cho anh hiểu. Tôi nhờ anh chăm sóc cô ấy và anh hãy đưa bức thư này cho cô ấy sau khi tôi đi.
- Được rồi. Tôi sẽ giao. Tôi cũng bắt đầu thích anh rồi Gia Huy, anh thật ra rất dịu dàng. Anh tốt hơn tôi nhiều, nếu tôi là Ngọc Linh tôi sẽ chọn anh.
- Chọn tôi ư ? Cô ấy liệu sẽ làm vậy chăng ?
Gia Huy lại cười, nụ cười đau đớn trước mặt Tấn Phong khiến anh càng lúc càng không hiểu người bạn thân mới của mình đang nghĩ gì.
- Tôi muốn cậu làm bạn thân của tôi. Một người bạn tốt.
- Được.
Gia Huy và Tấn Phong bắt tay nhau, anh mắt xuyên suốt nhìn vào nhau như muốn nhìn thấu tâm can đối phương. Họ nở nụ cười vui vẻ.
Hôm sau, Ngọc Linh vào bệnh viện thì cô đã phát hiện Gia Huy đi rồi. Cô không ngừng khóc vì lo. Lúc đó, Tấn Phong bên cạnh ôm cô vỗ về và trao cho cô tận tay bức thư.
Cô cố gắng nín khóc và đọc thật chậm từng chữ trong bức thư
“Ngọc Linh yêu quý,
Xin lỗi vì tớ phải đi. Tớ đã làm quá nhiều chuyện có lỗi với cậu mà cậu không hay biết. Tớ thành thật xin lỗi.
Những ngày bên cậu, tớ rất hạnh phúc. Trái tim tớ dần dần trở nên ấm áp hơn. Cậu có biết ngay từ những năm tháng mất cha mẹ tớ đã đau khổ thế nào không ? Tớ mất hết tình thương yêu mà đáng ra tớ phải có. Trái tim tớ lúc đó rất cô đơn và lạnh lẽo nhưng thật may mắn l...



