Đọc Truyện Teen - Lén lút yêu em Full
ng lòng giận dữ lắm, anh không kìm chế được cơn giận mà đấm thật mạnh vào mặt Tấn Phong. Tấn Phong ngã xuống. Anh không hề có ý định sẽ chống trả lại người bạn thân của mình.
Anh chỉ lấy tay lau vết máu ở khóe miệng và đứng lên tựa như không có gì. Quốc Anh nhìn cậu bạn thân, lòng ấm ức, tức giận vì những gì Tuyết Nhi chịu đựng, anh không ngừng tiếp tục đánh Tấn Phong.
Đối với Tấn Phong, Quốc Anh là người bạn thân nhất và cũng vì chữ tình nên mới thế này vậy nên anh không đánh trả.
Sau khi Quốc Anh thấm mệt vì dùng sức quá nhiều, anh mới ngưng tay và đứng thở hổn hển. Tấn Phong chịu đau cố gắng đứng dậy.
- Cậu, mệt chưa ?
- Ừ.
- Tớ không đánh trả vì cậu là bạn thân và tớ biết cậu yêu Tuyết Nhi mới thế, tớ không trách. Chúng ta vẫn là bạn thân đúng không ?
Tấn Phong chìa tay ra chờ đợi cái nắm tay quen thuộc và như cậu dự đoán, Quốc Anh cười tươi, bắt tay cậu. Sau đó, Quốc Anh bước đi.
Tấn Phong vì đã gắng gượng quá nhiều, anh không chịu nổi nữa nên đã ngã xuống đất, thần trí nửa mê nửa tỉnh.
Ngọc Linh nãy giờ không thấy Tấn Phong, cô lo lắng đi tìm. Nhìn thấy anh nằm ở trong nhà kho của trường, mặt mày bầm tím trầy xước và còn rướm máu, cô vội chạy vào ôm anh.
Ngọc Linh đã không còn như ngày xưa, cô không khóc vỡ òa nữa mà chỉ là những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt. Đôi mắt cô ngày trước long lanh tinh nghịch và vô cùng linh hoạt nay đã vô hồn không cảm xúc. Cô ôm Tấn Phong, thầm gọi tên anh.
- Tấn Phong, anh…anh sao vậy ?
- Hì, không sao.
Dù đau đớn lắm nhưng thấy gương mặt Ngọc Linh có chút lo lắng nên anh vội cười để xua tan nỗi lo của Ngọc Linh. Ngọc Linh thấy ở đây không được hay lắm nên nói với Tấn Phong đi về.
- Thôi, về đi anh, em dìu anh về.
Tấn Phong gắng gượng đứng dậy. Ngọc Linh choàng tay anh qua cổ mình. Với thân hình bé nhỏ, cô khó khăn đưa anh về.
Về đến nhà, Ngọc Linh dìu Tấn Phong lên giường, sau đó cô vội đi lấy khăn, thau nước ấm và cả 1 cốc nước rồi mang vào.
Cô dìu Tấn Phong ngồi dậy rồi đưa nước cho anh uống.
Tấn Phong chịu đau và thấm mệt rồi nên anh nằm xuống ngủ thiếp đi.
Ngọc Linh nhìn thấy vết thương của anh và mồ hôi túa ra vì vất vả trên chặng đường về nên cô quyết định sẽ lau người cho Tấn Phong, cô nhẹ nhàng lau những vết thương cho anh thật tỉ mỉ vì sợ anh đau. Lúc cô lau phần ngực và bụng anh…gương mặt cô thoáng ửng đỏ.
Ngọc Linh trước giờ chưa làm việc này cho ai cả đặc biệt là với con trai càng không. Nhưng vì Tấn Phong cô đành cố gắng lau người cho anh mặc dù cô đang rất ngại. Gương mặt ửng đỏ và còn hơi nong nóng nữa, tay chân dần vụng về nữa cơ chứ !
Vì sự vụng về đó mà cô làm cho Tấn Phong tỉnh giấc, thấy cô đang lau người cho mình, anh ngại ngùng vội ngồi bật dậy quên cả đau và nói năng lắp bắp không rõ ràng.
- Cảm…cảm ơn…việc này…việc này anh…làm…làm được.
Ngọc Linh ngại ngùng rút tay lại, cố tình tránh ánh nhìn của anh, cô vội đứng dậy quay người đi ra khỏi phòng.
- Em…em đi đổ thau nước.
Nhìn dáng đi có chút vội vã vì ngại lại còn tay chân vụng về làm cho Tấn Phong quên đi mình đang bị thương mà cười vui vẻ. Bây giờ nhìn Ngọc Linh, anh mới thật sự cảm giác cô mới là chính cô chứ không phải 1 con bé vô hồn gọi tên anh.
Anh biết Ngọc Linh chịu nhiều tổn thương lắm và bây giờ cô không còn tin ai ngoài anh. Anh còn thấy được thái độ của Ngọc Linh cũng thay đổi khi tiếp xúc mọi người chỉ khi với anh cô mới vui vẻ và hồn nhiên như trẻ con thôi.
Một lúc sau, Ngọc Linh đi vào, cô cầm theo bông băng và thuốc sát trùng, chai thuốc đỏ. Cô đến bên anh nhẹ nhàng lau sạch vết thương, ân cần tỉ mỉ như sợ anh đau. Thật ra Tấn Phong cảm thấy rát lắm nhưng vì Ngọc Linh, anh cố cắn răng chịu đựng để vượt qua. Sau khi làm xong, Ngọc Linh để mọi thứ ở chiếc tủ cạnh giường và ngồi trò chuyện với anh.
Ngọc Linh cười thật tươi, dù có gì đó không còn như trước nhưng trong đó vẫn còn sự hồn nhiên và trong sáng vốn
có.
Tim Tấn Phong vẫn như mọi lần, đập dồn dập và vội vã, gương mặt anh dần dần đỏ hồng lên như người say rượu. Anh quay mặt né tránh sợ cô nhìn thấy thì bị cô kéo ngay đối diện mặt mình và cô còn để trán mình áp trán Tấn Phong. Cô thầm thì những câu hỏi thăm ngọt ngào.
- Tấn Phong à, anh có sao không ? Bị sốt à ?
Ban nãy anh đã ngượng lắm rồi nay lại càng ngượng. Nhìn thái độ ngây thơ của Ngọc Linh anh càng tức chết đi được. Anh đã né tránh vậy mà cô còn làm thế nữa. Nhưng mà nghĩ lại, Tấn Phong thấy nhìn cô gần thế này cũng tốt, trông cô rất dễ thương. Bé con của anh trông cũng đáng yêu lắm tuy là không đẹp như Tuyết Nhi nhưng ít ra trông cô hồn nhiên và vô cùng dễ thương hơn nhiều.
Tấn Phong không làm chủ được anh đã sẵn tiện hôn lên môi Ngọc Linh.
Ngọc Linh quá bất ngờ cô không biết phải thế nào nữa, đôi mắt cô cứ mở ton tròn nhìnanh mà thôi. Gương mặt cô từng chút một ửng đỏ lên hết cả, trái tim đập tăng tốc trong lồng ngực của cô. Từng chút một những cảm xúc lạ mà nụ hôn mang đến không hiểu sao lại khiến cô thinh thích mà chẳng muốn ngừng chút nào hết cả. Mọi thứ thật quá lạ lẫm với cô, tay chân cô cứ cứng đờ ra mà không hề đẩy Tấn Phong.
Ngọc Linh cứ tượng hình như vậy đấy. Từng chút một hạnh phúc cứ liên hồi làm cho cô cứ cảm giác mọi thứ xung quanh mờ ảo và trong mắt chỉ còn Tấn Phong mà thôi, giọt nước mắt vì vậy mà tràn ra khỏi mi mắt.
Tấn Phong cũng không kém Ngọc Linh. Anh cảm thấy thật lạ với nụ hôn này, một nụ hôn đầu. Anh không biết Ngọc Linh có cảm nhận được không nhưng anh thì cảm nhận rất rõ. Nụ hôn này sao mà ngọt ngào thế nhỉ, sao mà cảm giác rất lạ. Lạ đến mức anh không muốn rời bỏ đôi môi nhỏ nhắn ấy. Trái tim anh đập rất nhanh, nhanh đến mức anh chỉ nghe thình thịch không ngừng nghỉ. Cả người anh cũng dần nóng lên hết cả.
Bỗng nhiên tay anh nhận được 1 giọt nước. Anh mở mắt thấy cô khóc. Anh liền rời môi mình khỏi môi cô. Đôi mắt Ngọc Linh thất thần, từng giọt một rơi trên gương mặt. Tấn Phong nghĩ anh đã không phải với cô, anh liền cúi đầu, anh không biết mình nên nói gì.
Ngọc Linh không biết làm thế nào nên đứng dậy định chạy khỏi, chưa kịp chạy thì đã bị Tấn Phong níu tay lại, cô ngã lưng vào lòng anh. Anh ôm cô thật chặt như sợ bé con đáng yêu sẽ bỏ anh chạy mất.
- Anh…anh xin lỗi. Anh xin lỗi nếu làm em không thích.
Ngọc Linh vẫn chưa hoàn hồn nên cô vẫn im lặng không thốt nên lời.
- Anh biết là em cảm giác rất lạ. Anh…anh xin lỗi em bé con. Anh thật ra yêu em lắm bé con nên anh mới hôn em. Nếu em không thích thì cũng không sao, anh không làm thế lần nào nữa. Bé con à, giá như em là bạn gái anh thì tốt biết mấy.
Ngọc Linh tuy vẫn chưa tỉnh táo vì dư âm của nụ hôn nhưng cô vẫn nghe rõ ràng từng lời nói ngọt ngào của anh, những cảm xúc và tâm tư anh đã giấu.
Trong lòng Ngọc Linh, trái tim cô không hiểu sao cứ đập nhanh như thúc giục cô phải làm gì đó. Theo tình cảm, cô xoay người ôm anh, dù giọng cô có hơi run run nhưng Tấn Phong vẫn nhận ra hình như trong ấy đang mang hạnh phúc.
- Em…em không biết yêu là gì ? Như...
Anh chỉ lấy tay lau vết máu ở khóe miệng và đứng lên tựa như không có gì. Quốc Anh nhìn cậu bạn thân, lòng ấm ức, tức giận vì những gì Tuyết Nhi chịu đựng, anh không ngừng tiếp tục đánh Tấn Phong.
Đối với Tấn Phong, Quốc Anh là người bạn thân nhất và cũng vì chữ tình nên mới thế này vậy nên anh không đánh trả.
Sau khi Quốc Anh thấm mệt vì dùng sức quá nhiều, anh mới ngưng tay và đứng thở hổn hển. Tấn Phong chịu đau cố gắng đứng dậy.
- Cậu, mệt chưa ?
- Ừ.
- Tớ không đánh trả vì cậu là bạn thân và tớ biết cậu yêu Tuyết Nhi mới thế, tớ không trách. Chúng ta vẫn là bạn thân đúng không ?
Tấn Phong chìa tay ra chờ đợi cái nắm tay quen thuộc và như cậu dự đoán, Quốc Anh cười tươi, bắt tay cậu. Sau đó, Quốc Anh bước đi.
Tấn Phong vì đã gắng gượng quá nhiều, anh không chịu nổi nữa nên đã ngã xuống đất, thần trí nửa mê nửa tỉnh.
Ngọc Linh nãy giờ không thấy Tấn Phong, cô lo lắng đi tìm. Nhìn thấy anh nằm ở trong nhà kho của trường, mặt mày bầm tím trầy xước và còn rướm máu, cô vội chạy vào ôm anh.
Ngọc Linh đã không còn như ngày xưa, cô không khóc vỡ òa nữa mà chỉ là những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt. Đôi mắt cô ngày trước long lanh tinh nghịch và vô cùng linh hoạt nay đã vô hồn không cảm xúc. Cô ôm Tấn Phong, thầm gọi tên anh.
- Tấn Phong, anh…anh sao vậy ?
- Hì, không sao.
Dù đau đớn lắm nhưng thấy gương mặt Ngọc Linh có chút lo lắng nên anh vội cười để xua tan nỗi lo của Ngọc Linh. Ngọc Linh thấy ở đây không được hay lắm nên nói với Tấn Phong đi về.
- Thôi, về đi anh, em dìu anh về.
Tấn Phong gắng gượng đứng dậy. Ngọc Linh choàng tay anh qua cổ mình. Với thân hình bé nhỏ, cô khó khăn đưa anh về.
Về đến nhà, Ngọc Linh dìu Tấn Phong lên giường, sau đó cô vội đi lấy khăn, thau nước ấm và cả 1 cốc nước rồi mang vào.
Cô dìu Tấn Phong ngồi dậy rồi đưa nước cho anh uống.
Tấn Phong chịu đau và thấm mệt rồi nên anh nằm xuống ngủ thiếp đi.
Ngọc Linh nhìn thấy vết thương của anh và mồ hôi túa ra vì vất vả trên chặng đường về nên cô quyết định sẽ lau người cho Tấn Phong, cô nhẹ nhàng lau những vết thương cho anh thật tỉ mỉ vì sợ anh đau. Lúc cô lau phần ngực và bụng anh…gương mặt cô thoáng ửng đỏ.
Ngọc Linh trước giờ chưa làm việc này cho ai cả đặc biệt là với con trai càng không. Nhưng vì Tấn Phong cô đành cố gắng lau người cho anh mặc dù cô đang rất ngại. Gương mặt ửng đỏ và còn hơi nong nóng nữa, tay chân dần vụng về nữa cơ chứ !
Vì sự vụng về đó mà cô làm cho Tấn Phong tỉnh giấc, thấy cô đang lau người cho mình, anh ngại ngùng vội ngồi bật dậy quên cả đau và nói năng lắp bắp không rõ ràng.
- Cảm…cảm ơn…việc này…việc này anh…làm…làm được.
Ngọc Linh ngại ngùng rút tay lại, cố tình tránh ánh nhìn của anh, cô vội đứng dậy quay người đi ra khỏi phòng.
- Em…em đi đổ thau nước.
Nhìn dáng đi có chút vội vã vì ngại lại còn tay chân vụng về làm cho Tấn Phong quên đi mình đang bị thương mà cười vui vẻ. Bây giờ nhìn Ngọc Linh, anh mới thật sự cảm giác cô mới là chính cô chứ không phải 1 con bé vô hồn gọi tên anh.
Anh biết Ngọc Linh chịu nhiều tổn thương lắm và bây giờ cô không còn tin ai ngoài anh. Anh còn thấy được thái độ của Ngọc Linh cũng thay đổi khi tiếp xúc mọi người chỉ khi với anh cô mới vui vẻ và hồn nhiên như trẻ con thôi.
Một lúc sau, Ngọc Linh đi vào, cô cầm theo bông băng và thuốc sát trùng, chai thuốc đỏ. Cô đến bên anh nhẹ nhàng lau sạch vết thương, ân cần tỉ mỉ như sợ anh đau. Thật ra Tấn Phong cảm thấy rát lắm nhưng vì Ngọc Linh, anh cố cắn răng chịu đựng để vượt qua. Sau khi làm xong, Ngọc Linh để mọi thứ ở chiếc tủ cạnh giường và ngồi trò chuyện với anh.
Ngọc Linh cười thật tươi, dù có gì đó không còn như trước nhưng trong đó vẫn còn sự hồn nhiên và trong sáng vốn
có.
Tim Tấn Phong vẫn như mọi lần, đập dồn dập và vội vã, gương mặt anh dần dần đỏ hồng lên như người say rượu. Anh quay mặt né tránh sợ cô nhìn thấy thì bị cô kéo ngay đối diện mặt mình và cô còn để trán mình áp trán Tấn Phong. Cô thầm thì những câu hỏi thăm ngọt ngào.
- Tấn Phong à, anh có sao không ? Bị sốt à ?
Ban nãy anh đã ngượng lắm rồi nay lại càng ngượng. Nhìn thái độ ngây thơ của Ngọc Linh anh càng tức chết đi được. Anh đã né tránh vậy mà cô còn làm thế nữa. Nhưng mà nghĩ lại, Tấn Phong thấy nhìn cô gần thế này cũng tốt, trông cô rất dễ thương. Bé con của anh trông cũng đáng yêu lắm tuy là không đẹp như Tuyết Nhi nhưng ít ra trông cô hồn nhiên và vô cùng dễ thương hơn nhiều.
Tấn Phong không làm chủ được anh đã sẵn tiện hôn lên môi Ngọc Linh.
Ngọc Linh quá bất ngờ cô không biết phải thế nào nữa, đôi mắt cô cứ mở ton tròn nhìnanh mà thôi. Gương mặt cô từng chút một ửng đỏ lên hết cả, trái tim đập tăng tốc trong lồng ngực của cô. Từng chút một những cảm xúc lạ mà nụ hôn mang đến không hiểu sao lại khiến cô thinh thích mà chẳng muốn ngừng chút nào hết cả. Mọi thứ thật quá lạ lẫm với cô, tay chân cô cứ cứng đờ ra mà không hề đẩy Tấn Phong.
Ngọc Linh cứ tượng hình như vậy đấy. Từng chút một hạnh phúc cứ liên hồi làm cho cô cứ cảm giác mọi thứ xung quanh mờ ảo và trong mắt chỉ còn Tấn Phong mà thôi, giọt nước mắt vì vậy mà tràn ra khỏi mi mắt.
Tấn Phong cũng không kém Ngọc Linh. Anh cảm thấy thật lạ với nụ hôn này, một nụ hôn đầu. Anh không biết Ngọc Linh có cảm nhận được không nhưng anh thì cảm nhận rất rõ. Nụ hôn này sao mà ngọt ngào thế nhỉ, sao mà cảm giác rất lạ. Lạ đến mức anh không muốn rời bỏ đôi môi nhỏ nhắn ấy. Trái tim anh đập rất nhanh, nhanh đến mức anh chỉ nghe thình thịch không ngừng nghỉ. Cả người anh cũng dần nóng lên hết cả.
Bỗng nhiên tay anh nhận được 1 giọt nước. Anh mở mắt thấy cô khóc. Anh liền rời môi mình khỏi môi cô. Đôi mắt Ngọc Linh thất thần, từng giọt một rơi trên gương mặt. Tấn Phong nghĩ anh đã không phải với cô, anh liền cúi đầu, anh không biết mình nên nói gì.
Ngọc Linh không biết làm thế nào nên đứng dậy định chạy khỏi, chưa kịp chạy thì đã bị Tấn Phong níu tay lại, cô ngã lưng vào lòng anh. Anh ôm cô thật chặt như sợ bé con đáng yêu sẽ bỏ anh chạy mất.
- Anh…anh xin lỗi. Anh xin lỗi nếu làm em không thích.
Ngọc Linh vẫn chưa hoàn hồn nên cô vẫn im lặng không thốt nên lời.
- Anh biết là em cảm giác rất lạ. Anh…anh xin lỗi em bé con. Anh thật ra yêu em lắm bé con nên anh mới hôn em. Nếu em không thích thì cũng không sao, anh không làm thế lần nào nữa. Bé con à, giá như em là bạn gái anh thì tốt biết mấy.
Ngọc Linh tuy vẫn chưa tỉnh táo vì dư âm của nụ hôn nhưng cô vẫn nghe rõ ràng từng lời nói ngọt ngào của anh, những cảm xúc và tâm tư anh đã giấu.
Trong lòng Ngọc Linh, trái tim cô không hiểu sao cứ đập nhanh như thúc giục cô phải làm gì đó. Theo tình cảm, cô xoay người ôm anh, dù giọng cô có hơi run run nhưng Tấn Phong vẫn nhận ra hình như trong ấy đang mang hạnh phúc.
- Em…em không biết yêu là gì ? Như...



