Đọc Truyện Teen - Lén lút yêu em Full
ng mà ban nãy…trái tim em đã đập rất nhanh. Em không hiểu thế là thế nào nhưng em biết em có chút thinh thích rồi Tấn Phong.
Tấn Phong bất ngờ trước câu nói đó. Anh cảm thấy rất vui, dù chỉ là 1 tí xíu tình cảm của Ngọc Linh dành cho anh nhưng anh đã vui lắm rồi.
- Thế là được rồi em à ? Anh vui lắm ! Anh không muốn làm anh trai em nữa.
Ngọc Linh nhớ câu nói ban nãy, cô hiểu thâm ý của Tấn Phong.
- Em không biết yêu là gì nhưng mà em cũng muốn thử nếu nó làm anh hạnh phúc.
Tấn Phong thích thú, ôm chặt Ngọc Linh không buông. Trong căn phòng nhỏ, hai trái tim dần dần chung 1 nhịp đập. Gió mơn man len qua cửa sổ thổi tung màn cửa như đang muốn hát một bản tình ca hạnh phúc để chúc tụng. Và không ai biết rằng có một ngọn gió đã thì thầm vào tai Tấn Phong
- Cô ấy…yêu anh đó.
CHƯƠNG 11 : BỊ BỎ RƠI.
“Em bỏ anh rồi, đúng không ? Hai chúng ta đã bên cạnh nhau quá lâu vậy mà chỉ vì sự việc đó em bỏ anh. Trái tim anh càng lúc càng bị em hành hạ đến đau đớn. Đau đớn đến mức anh không còn khả năng biết đau là gì nữa. Nếu em đã không muốn anh bên cạnh thì chi bằng anh lặng lẽ ngắm em thôi. Chỉ là lặng lẽ thôi, có được không em ?”
Sáng hôm sau, cả hai đến trường thật vui vẻ. Ngọc Linh vẫn còn ngại ngùng về chuyện tối qua đến nỗi gương mặt đỏ cả lên nhìn rất là đáng yêu. Tấn Phong nhìn thấy vậy anh chỉ muốn ôm Ngọc Linh và hôn cho cô 1 cái nhưng lại sợ cô thẹn quá rồi chạy mất. Anh cũng muốn nắm tay bé con lắm nhưng lại sợ cô không dám nắm vì cái nắm tay hôm nay đã khác cái nắm tay hôm qua. Cái nắm tay thật sự yêu thương và cái nắm tay mang đúng nghĩa của
những người yêu nhau.
Nhưng mà nhìn bé con đi bên cạnh lại không nắm được tay của cô anh thực sự rất khó chịu ! Nhìn gương mặt cô yêu chết đi được không nắm tay được thì thật là đáng tiếc ! Vậy là anh đánh liều nắm lấy tay cô. Tấn Phong cũng khá là tinh nghịch, anh nắm tay cô rồi nhưng lại vờ nhìn sang hướng khác như không có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng mà thực chất là anh đang cười đấy thôi.
Bé con ngốc nghếch vừa cảm nhận được có 1 bàn tay to lớn ấm áp đan xen tay mình liền nhìn sang bên cạnh. Cô thấy Tấn Phong ngó lơ chỗ khác, nhìn anh cô biết ngay là anh cố tình làm thế. Cô ngại ngùng cúi đầu xuống nhưng được một lát là cô giật phăng tay anh chạy. Không phải là cô muốn buông tay Tấn Phong đâu mà là…tay anh ấm quá. Ấm áp đến mức đã làm lan tỏa đến tận con tim khiến trái tim cô muốn tan chảy, cả người chỉ muốn nương tựa vào Tấn Phong mãi thôi.
Cái giật tay có vẻ là hơi mạnh làm đụng đến vết thương ở tay của Tấn Phong. Tấn Phong đứng lại xuýt xoa và la đau.
- Đau quá…bé con…
Anh cố tình hét to cho Ngọc Linh đáng yêu chạy về. Cô vốn dĩ rất thơ ngây, rất đáng yêu, rất biết lo lắng cho người khác nên dĩ nhiên là cô chạy về cầm ngay lấy tay Tấn Phong hỏi han lo lắng. Gương mặt đăm chiêu hối lỗi, đôi mắt long lanh tưởng chừng như sắp khóc đến nơi rồi vậy.
- Em…xin lỗi. Anh có sao không ?
Giọng Ngọc Linh nghèn nghẹn nơi cổ họng làm cho Tấn Phong mủi lòng. Anh thật sự không đau lắm nhưng chỉ giả vờ thôi. Thấy cô thế này anh lại không nỡ liền ôm cô vào lòng.
- Anh…không sao đâu bé con.
Ngọc Linh sững sờ cho Tấn Phong ôm, cô không biết là nên khóc hay cười nữa. Rõ ràng là anh muốn trêu cô mà. Nghe anh nói thế cô thật sự cảm thấy vui lắm nhưng mà cũng rất giận nữa. Cuối cùng cô trút hết mọi nỗi giận lên người anh. Cô dùng đôi tay yếu ớt đấm vào ngực anh. Dù vết thương trên mình Tấn Phong còn khá đau nhưng mà anh lại cảm thấy chúng đang dần được chữa khỏi bởi những cái đấm nhẹ nhàng yêu thương của người con gái anh yêu. Ngọc Linh tức quá nên chỉ vừa đánh mà vừa thút thít thôi.
Tấn Phong thấy cô đánh anh mãi cũng không được gì nên dùng tay giữ đôi tay cô lại, cúi người xuống, trán anh và trán cô chạm vào nhau.
- Hihi, đừng giận anh nhé ! Tại em đáng yêu quá thôi mà bé con.
Tấn Phong nói thế cô cũng không nỡ giận nữa, cô liền cười thật tươi. Tấn Phong bất ngờ hôn nhẹ lên má cô dưới ánh nắng. Gương mặt hồng hồng đáng yêu dưới ánh nắngvàng lung linh trở nên xinh đẹp vô cùng. Sau đó, Tấn Phong nắm chặt tay cô, kéo cô cùng chạy đến trường.
Vừa bước vào cổng trường, Tuyết Nhi xuất hiện trước mặt anh. Thấy mặt Tấn Phong bầm tím, trong lòng cô lo lắng vô cùng. Cô không biết ai lại nhẫn tâm đánh anh như thế này nữa. Trong lòng cô từng chút một bùng phát cơn đau dữ dội, cứ như là từng mảnh vỡ của thủy tinh đang đăm sâu vào trái tim cô.
Cô xót xa, rung rung, đưa tay mình sờ lên mặt Tấn Phong. Tấn Phong nhìn Tuyết Nhi lạnh như băng. Ánh nhìn lạnh lùng không chút yêu thương khiến cho trái tim Tuyết Nhi càng lúc càng đau hơn nữa. Anh nhẫn tâm gạt tay cô thật mạnh khiến cô ngã xuống sân trường, bao ánh mắt đổ dồn vào chỗ anh đứng.
- Cô thôi đi, tôi ghét cô. Ngoại trừ bé con của tôi, tôi không mong là sẽ có bất kì ai đụng vào tôi.
Tấn Phong tươi cười quay sang Ngọc Linh dẫn cô đi. Ngọc Linh đi được vài bước nhưng cô vẫn quay đầu lại nhìn Tuyết Nhi, nhìn người con gái tội nghiệp. Nhìn Tuyết Nhi bó gối khóc nức nở, trái tim cô như đồng cảm, cô cũng cảm thấy đau thay cho Tuyết Nhi.
Quốc Anh nãy giờ quan sát và cuối cùng anh cũng chạy đến Tuyết Nhi, anh ôm cô vào lòng vỗ về an ủi. Tuyết Nhi khóc rất nhiều, ôm anh và cố gắng tìm chút ấm áp mong xoa dịu được con tim đang đau đớn. Quốc Anh lặng lẽ ôm cô. Trái tim cô vì quá đau đớn, đã tan nát không biết bao nhiêu lần rồi, sức chịu đựng của cô cùng đã đến cùng cực và cuối cùng cô đã ngất đi. Quốc Anh lo lắng bế cô vào phòng y tế.
1 tiếng sau, Tuyết Nhi tỉnh lại, thấy Quốc Anh vừa đi ra ngoài, cô khẽ xoay mình và lặng thầm khóc. Những giọt nước mắt cứ thế mà chảy ra ướt cả chiếc gối trắng tinh. Quốc Anh đi vào phòng, thấy người cô đang run run. Anh biết là Tuyết Nhi đang thế nào rồi. Anh lặng lẽ nằm cạnh, ôm cô từ phía sau.
- Em…xin em đừng khóc nữa. Anh…đau lắm Tuyết Nhi.
Giọt nước mắt của Quốc Anh cũng bắt đầu lăn khỏi mi mắt. Anh mắt anh đượm buồn càng lúc càng trở nên bi thương. Hai trái tim cùng đau và cùng tan nát, chịu nhiều tổn thương đang lặng lẽ ôm nhau vỗ về nhau.
Sau khi khóc xong, Tuyết Nhi dần có chút bình tĩnh, cô bắt đầu suy nghĩ về việc tại sao Tấn Phong lại bị thương. Người như anh ai lại dám đụng chạm, nếu người mà dám đánh anh đến thế này
thì duy nhất chỉ có người mà thật sự thân thiết với anh mà thôi. Chẳng lẽ…
Cô không khỏi không bận tâm về vấn đề mình đang suy nghĩ, cô cứ đinh ninh là người đó. Cũng vì vậy mà lúc này cô xoay người đối mặt với Quốc Anh.
- Ai đánh Tấn Phong bị thương vậy anh ? Có phải là…anh không ?
Cô mở to đôi mắt nhìn anh, trong lòng cô luôn thầm nói rằng chắc chắn không là anh đâu. Anh là bạn thân của Tấn Phong, dĩ nhiên không phải anh, chắc chắn là không. Đáp lại lời cô nói chỉ là 1 thái độ dửng dưng của Quốc Anh.
Quốc Anh đau lòng lắm, trái tim anh sắp tan nát cả rồi. Thấy Tấn Phong bị thương, cô lại nghĩ ngay đến anh. Anh không ngờ cô lại tin tưởng và yêu thương Tấn Phong nhiều đến vậy. Anh nhìn cô, nhìn vào đôi mắt cô, thật kĩ, như xoáy sâu vào tâm trí và suy nghĩ.
- Em nghĩ là anh à ?
Tuyết Nhi bối rối. Cô không biết trả lời thế nào. Nếu cô n...
Tấn Phong bất ngờ trước câu nói đó. Anh cảm thấy rất vui, dù chỉ là 1 tí xíu tình cảm của Ngọc Linh dành cho anh nhưng anh đã vui lắm rồi.
- Thế là được rồi em à ? Anh vui lắm ! Anh không muốn làm anh trai em nữa.
Ngọc Linh nhớ câu nói ban nãy, cô hiểu thâm ý của Tấn Phong.
- Em không biết yêu là gì nhưng mà em cũng muốn thử nếu nó làm anh hạnh phúc.
Tấn Phong thích thú, ôm chặt Ngọc Linh không buông. Trong căn phòng nhỏ, hai trái tim dần dần chung 1 nhịp đập. Gió mơn man len qua cửa sổ thổi tung màn cửa như đang muốn hát một bản tình ca hạnh phúc để chúc tụng. Và không ai biết rằng có một ngọn gió đã thì thầm vào tai Tấn Phong
- Cô ấy…yêu anh đó.
CHƯƠNG 11 : BỊ BỎ RƠI.
“Em bỏ anh rồi, đúng không ? Hai chúng ta đã bên cạnh nhau quá lâu vậy mà chỉ vì sự việc đó em bỏ anh. Trái tim anh càng lúc càng bị em hành hạ đến đau đớn. Đau đớn đến mức anh không còn khả năng biết đau là gì nữa. Nếu em đã không muốn anh bên cạnh thì chi bằng anh lặng lẽ ngắm em thôi. Chỉ là lặng lẽ thôi, có được không em ?”
Sáng hôm sau, cả hai đến trường thật vui vẻ. Ngọc Linh vẫn còn ngại ngùng về chuyện tối qua đến nỗi gương mặt đỏ cả lên nhìn rất là đáng yêu. Tấn Phong nhìn thấy vậy anh chỉ muốn ôm Ngọc Linh và hôn cho cô 1 cái nhưng lại sợ cô thẹn quá rồi chạy mất. Anh cũng muốn nắm tay bé con lắm nhưng lại sợ cô không dám nắm vì cái nắm tay hôm nay đã khác cái nắm tay hôm qua. Cái nắm tay thật sự yêu thương và cái nắm tay mang đúng nghĩa của
những người yêu nhau.
Nhưng mà nhìn bé con đi bên cạnh lại không nắm được tay của cô anh thực sự rất khó chịu ! Nhìn gương mặt cô yêu chết đi được không nắm tay được thì thật là đáng tiếc ! Vậy là anh đánh liều nắm lấy tay cô. Tấn Phong cũng khá là tinh nghịch, anh nắm tay cô rồi nhưng lại vờ nhìn sang hướng khác như không có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng mà thực chất là anh đang cười đấy thôi.
Bé con ngốc nghếch vừa cảm nhận được có 1 bàn tay to lớn ấm áp đan xen tay mình liền nhìn sang bên cạnh. Cô thấy Tấn Phong ngó lơ chỗ khác, nhìn anh cô biết ngay là anh cố tình làm thế. Cô ngại ngùng cúi đầu xuống nhưng được một lát là cô giật phăng tay anh chạy. Không phải là cô muốn buông tay Tấn Phong đâu mà là…tay anh ấm quá. Ấm áp đến mức đã làm lan tỏa đến tận con tim khiến trái tim cô muốn tan chảy, cả người chỉ muốn nương tựa vào Tấn Phong mãi thôi.
Cái giật tay có vẻ là hơi mạnh làm đụng đến vết thương ở tay của Tấn Phong. Tấn Phong đứng lại xuýt xoa và la đau.
- Đau quá…bé con…
Anh cố tình hét to cho Ngọc Linh đáng yêu chạy về. Cô vốn dĩ rất thơ ngây, rất đáng yêu, rất biết lo lắng cho người khác nên dĩ nhiên là cô chạy về cầm ngay lấy tay Tấn Phong hỏi han lo lắng. Gương mặt đăm chiêu hối lỗi, đôi mắt long lanh tưởng chừng như sắp khóc đến nơi rồi vậy.
- Em…xin lỗi. Anh có sao không ?
Giọng Ngọc Linh nghèn nghẹn nơi cổ họng làm cho Tấn Phong mủi lòng. Anh thật sự không đau lắm nhưng chỉ giả vờ thôi. Thấy cô thế này anh lại không nỡ liền ôm cô vào lòng.
- Anh…không sao đâu bé con.
Ngọc Linh sững sờ cho Tấn Phong ôm, cô không biết là nên khóc hay cười nữa. Rõ ràng là anh muốn trêu cô mà. Nghe anh nói thế cô thật sự cảm thấy vui lắm nhưng mà cũng rất giận nữa. Cuối cùng cô trút hết mọi nỗi giận lên người anh. Cô dùng đôi tay yếu ớt đấm vào ngực anh. Dù vết thương trên mình Tấn Phong còn khá đau nhưng mà anh lại cảm thấy chúng đang dần được chữa khỏi bởi những cái đấm nhẹ nhàng yêu thương của người con gái anh yêu. Ngọc Linh tức quá nên chỉ vừa đánh mà vừa thút thít thôi.
Tấn Phong thấy cô đánh anh mãi cũng không được gì nên dùng tay giữ đôi tay cô lại, cúi người xuống, trán anh và trán cô chạm vào nhau.
- Hihi, đừng giận anh nhé ! Tại em đáng yêu quá thôi mà bé con.
Tấn Phong nói thế cô cũng không nỡ giận nữa, cô liền cười thật tươi. Tấn Phong bất ngờ hôn nhẹ lên má cô dưới ánh nắng. Gương mặt hồng hồng đáng yêu dưới ánh nắngvàng lung linh trở nên xinh đẹp vô cùng. Sau đó, Tấn Phong nắm chặt tay cô, kéo cô cùng chạy đến trường.
Vừa bước vào cổng trường, Tuyết Nhi xuất hiện trước mặt anh. Thấy mặt Tấn Phong bầm tím, trong lòng cô lo lắng vô cùng. Cô không biết ai lại nhẫn tâm đánh anh như thế này nữa. Trong lòng cô từng chút một bùng phát cơn đau dữ dội, cứ như là từng mảnh vỡ của thủy tinh đang đăm sâu vào trái tim cô.
Cô xót xa, rung rung, đưa tay mình sờ lên mặt Tấn Phong. Tấn Phong nhìn Tuyết Nhi lạnh như băng. Ánh nhìn lạnh lùng không chút yêu thương khiến cho trái tim Tuyết Nhi càng lúc càng đau hơn nữa. Anh nhẫn tâm gạt tay cô thật mạnh khiến cô ngã xuống sân trường, bao ánh mắt đổ dồn vào chỗ anh đứng.
- Cô thôi đi, tôi ghét cô. Ngoại trừ bé con của tôi, tôi không mong là sẽ có bất kì ai đụng vào tôi.
Tấn Phong tươi cười quay sang Ngọc Linh dẫn cô đi. Ngọc Linh đi được vài bước nhưng cô vẫn quay đầu lại nhìn Tuyết Nhi, nhìn người con gái tội nghiệp. Nhìn Tuyết Nhi bó gối khóc nức nở, trái tim cô như đồng cảm, cô cũng cảm thấy đau thay cho Tuyết Nhi.
Quốc Anh nãy giờ quan sát và cuối cùng anh cũng chạy đến Tuyết Nhi, anh ôm cô vào lòng vỗ về an ủi. Tuyết Nhi khóc rất nhiều, ôm anh và cố gắng tìm chút ấm áp mong xoa dịu được con tim đang đau đớn. Quốc Anh lặng lẽ ôm cô. Trái tim cô vì quá đau đớn, đã tan nát không biết bao nhiêu lần rồi, sức chịu đựng của cô cùng đã đến cùng cực và cuối cùng cô đã ngất đi. Quốc Anh lo lắng bế cô vào phòng y tế.
1 tiếng sau, Tuyết Nhi tỉnh lại, thấy Quốc Anh vừa đi ra ngoài, cô khẽ xoay mình và lặng thầm khóc. Những giọt nước mắt cứ thế mà chảy ra ướt cả chiếc gối trắng tinh. Quốc Anh đi vào phòng, thấy người cô đang run run. Anh biết là Tuyết Nhi đang thế nào rồi. Anh lặng lẽ nằm cạnh, ôm cô từ phía sau.
- Em…xin em đừng khóc nữa. Anh…đau lắm Tuyết Nhi.
Giọt nước mắt của Quốc Anh cũng bắt đầu lăn khỏi mi mắt. Anh mắt anh đượm buồn càng lúc càng trở nên bi thương. Hai trái tim cùng đau và cùng tan nát, chịu nhiều tổn thương đang lặng lẽ ôm nhau vỗ về nhau.
Sau khi khóc xong, Tuyết Nhi dần có chút bình tĩnh, cô bắt đầu suy nghĩ về việc tại sao Tấn Phong lại bị thương. Người như anh ai lại dám đụng chạm, nếu người mà dám đánh anh đến thế này
thì duy nhất chỉ có người mà thật sự thân thiết với anh mà thôi. Chẳng lẽ…
Cô không khỏi không bận tâm về vấn đề mình đang suy nghĩ, cô cứ đinh ninh là người đó. Cũng vì vậy mà lúc này cô xoay người đối mặt với Quốc Anh.
- Ai đánh Tấn Phong bị thương vậy anh ? Có phải là…anh không ?
Cô mở to đôi mắt nhìn anh, trong lòng cô luôn thầm nói rằng chắc chắn không là anh đâu. Anh là bạn thân của Tấn Phong, dĩ nhiên không phải anh, chắc chắn là không. Đáp lại lời cô nói chỉ là 1 thái độ dửng dưng của Quốc Anh.
Quốc Anh đau lòng lắm, trái tim anh sắp tan nát cả rồi. Thấy Tấn Phong bị thương, cô lại nghĩ ngay đến anh. Anh không ngờ cô lại tin tưởng và yêu thương Tấn Phong nhiều đến vậy. Anh nhìn cô, nhìn vào đôi mắt cô, thật kĩ, như xoáy sâu vào tâm trí và suy nghĩ.
- Em nghĩ là anh à ?
Tuyết Nhi bối rối. Cô không biết trả lời thế nào. Nếu cô n...



