Đọc Truyện Teen - Nhok ! Tôi yêu em...thật rồi Full
hớp mắt nhìn đám bạn nó đang ngồi cười.
_ Thật tình xin lỗi, tại mình ko nói được.
_ TỤi này hỉu mà, ko jận bà đâu, mai mốt có chiện j thy phải nói tụi tui bik đó- My khoanh tay nói
_ Mình bik ùi, cám ơn mấy bà….
Lần đầu tiên trong đời, nó nhe răng cười thật sự với một ai đó, nó thật vui vì đã có một đám bạn hỉu nó như zậy. Vui, nó vui lắm chứ, nó cứ tưởng mọi người sẽ jận nó, hoá ra trong cuộc sống này, còn có những điều thú vị mà nó chưa bik.
Bước chầm chậm vào nhà, nó đã trông thấy bà dì ngỗi chễm chệ trên ghế đầu, bên cạnh đó là ba mẹ nó đang cuối gầm mặt xuống. Biết là có chuyện k hay, nó đi thẳng vào nhà, hành lễ với bà dì trong tư thế wỳ gối, mặt nó lạnh tanh không một chút cảm xúc.
Nghiêng đầu nhìn nó, miệng bà dì nhếch lên một chút khinh bỉ nhìn nó, đặt tách trà xuống bàn, bà dì đứng lên nhìn nó rồi nói
_ Nghe nói, ngươi đã nhận làm người của nhà của dòng họ Đoàn
_ Dạ phải- nó nỏi mà k cần phải suy nghĩ, đôi mắt vẫn dán chặt xuống sàn.
_ Đáng lẽ, mày k nên nhận làm người của dòng họ này mới đúng, thật là ô nhục, nếu ko phải vì lão ja, ta đã đuổi cổ ngươi.- bà dì gầm gừ từng tiếng
Ba mẹ nó kũng k dám nói j, cũng phải thôi, họ sợ lão ja một, sợ bà dì mười, một tiếng của bà dì cũng đủ làm rung chuyển cả dòng họ. Đáng lẽ, bà dì là người sẽ thừa kế của dòng họ, nhưng vì sự xuất hiện của nó. Đã làm lung lay chiếc gế bà dì đang ngồi nên việc ghét nó hành hạ nó là chuyện đương nhiên và bi jờ nó phải wỳ xuống nghe bà dì **** mắng.
_ Sáng chủ nhật này, các người nên đến nhà của lão ja đi mọi người sẽ có cuộc họp ở đó.
Nói xong, bà dì bỏ đi không thèm nhìn nó và ba mẹ một chút.Vừa thấy bà dì đi, mẹ nó chạy lại đỡ nó zậy rồi đứng khóc nức nở. Lúc nào cũng là một điệp khúc như zậy, mẹ nó thỳ yếu đuối, ba nó thỳ ham tiền. Liếc nhìn ba mẹ nó một chút, nó bỏ đi lên phòng.
CHAP 18
Đôi mắt thầm wần mệt mỏi của nó càng lúc càng hõm sâu lại không phải vì nó sợ đến nhà lão ja cũng không phải nó sợ người trong trường cũng không hẳn là vì ja đình, lý do khiến nó có đôi mắt gấu trúc ấy không ai xa lạ chính là Khương. Từ cái ngày Vương lôi nó đi một mạch trước mặt Khương thì từ dạo đó nó không dám nhìn thẳng vào Khương kũng không dám jải thích vốn dĩ nó chả là j của Khương cả, việc này đối với nó khó khăn thật.
Bầu trời hôm nay u ám rõ rệt những đám mây kéo dày đặt lại với nhau như muốn trĩu nặng những hạt mưa xuống đất nhưng trái lại bầu trời đen xám xịt một hạt mưa cũng không có, tâm trạng nó hỗn độn mỗi lúc một nhiều phải chăng có phải vì Khương đang đứng nhìn nó trước cổng trường hay là hôm nay chính là ngày nó phải tới nhà lão ja.
Chầm chậm đi lại gần cổng trường khuôn mặt nó thì bĩnh tĩnh đến lạ thường, mắt vẫn dán về phía trước nhưng tuyệt nhiên không nhìn Khương dù chỉ một lần . Khương vẫn lặng lẽ nhìn nó đôi mắt có chút j đó xa xăm cũng có chút j đó hứng khởi. Nó đi ngang wa mặt Khương đôi lông mày nó chợt díu lại khi Khương đang níu bàn tay nó lại.
Mặt nó từ từ way lại nhìn vào bàn tay mình rồi nhìn lên khuôn mặt Khương, ở Khương có một cái j đó khiến nó yên lòng đến kì lạ.
_ Em định né tôi đến bao h??
_ Tôi không né anh- khuôn mặt và jọng nói nó điềm đạm đến lạnh người
Trên mặt Khương nở nụ cười nhìn nó rồi cầm tay nó lôi đi mặc kệ trước mặt nhiều người nhìn nó với con mắt không mấy thiện cảm.
Nó way mặt nhìn ra phía cánh đồng xa ngoài cửa kính, nó không nhìn thấy tận mắt được cánh đồng ấy màu j chỉ biết trên những cánh đồng ấy có rất nhiều bướm cộng thêm những ngọn cỏ lau bạt ngàn trải dài như vô tận. Khuấy đều li sôcôla nóng trước mặt nó ngẩng mặt lên nhìn Khương ngồi đối diện với nó ánh mắt Khương cũng đang nhìn xa về cánh đồng bất tận ấy tay vẫn không wên khuấy chiếc ly café đen.
_ Anh dẫn tôi ra đây làm j, tôi đã nói là tôi không né anh mà- nó nói nhẹ nhàng mắt vẫn díu vào li socola nóng.
_ Tôi cũng đâu có nói j em, chỉ là lâu rồi không thấy em nên tôi nghĩ em né tôi thôi- tay Khương đưa ly café lên miệng .
_ Nhưng cũng đâu cần phải lôi trước mặt nhiều người như zậy, thật sự rất kì kục đó.
_ Em bận tâm làm j chuyện đó, tôi sẽ jải thích với nhà trường.
Nghe Khương nói câu đó, nó không nói nữa, đưa ly socola lên miệng, ánh mắt nó way sang nhìn cánh đồng xa tít ngoài kia. Nó ao ước được một lần đặt chân lên cánh đồng ấy, một lần chạm vào ngọn cỏ lau một lần được nắm tay người mình thích chạy nhảy trên cánh đồng đó, phải chăng có phải rất tuyệt? Đôi mắt mơ màng của nó nhìn ra phía xa cũng khiến lòng Khương có chút nao nao.
Cả 2 chỉ ngồi im lặng nhìn ra bên ngoài, không một tiếng động, không một sự phá đám nào đó, ở đây chỉ còn có 2 người hình như có sợi dây vô hình đang trói buộc nó và Khương mỗi lúc càng gần nhau hơn.Chỉ im lặng thôi cũng đủ để nó cảm thấy yên bình trong tâm hồn.
Sau hai tiếng đồng hồ đi vứoi Khương nó đành phải way lại trường vì hôm nay phải kiểm tra toán một tiết.
Jờ cũng là jờ ra chơi nên mọi người hầu như cũng không chú ý j đến sự có mặt của nó chỉ có đám bạn wĩ của nó là đang đứng chống nạnh chăm chú nhìn vào nó như muốn hỏi đã xảy ra chuyện j. Cười trừ với đám bạn nó địnhcuối đầu vô lớp thì đã bị Như tóm lấy cái cặp lôi một mạch ra sân sau trường.
_ này này, bà không định nói cho tụi này biết bà mới đi đâu à- Như chống nạh hỏi no
_ Tui hem có đi đâu mà- nó mở to con mắt hết cỡ nhìn Như đế chứng tỏ bản thân vô tội
_ Khà khà, bà đừng dấu tụi này, tụi tui thấy bà zới thầy Khương đi ra ngoài ……- Ánh bâng wơ nhìn xung wanh rồi đột ngột way sang nhìn nó.
_ Tụi tui chỉ là đi ra ngoài có chút chuyện thôi.- nó vẫn nài nì nói
_CÁI J TỤI TUI Á? BỘ 2 NGƯỜI…..- cả đám đồng thanh ngước lên nhìn nó mắt chớp chớp liên tục.
Biết mình nói hố, nó ngượng ngùng jải thyt
_ Không phải tui với thầy không có j hết, ý tui là tui và thầy đi jải wuyết một số chuyện nên mới đi học trễ.
_ ồ! thỳ ra là vậy, zậy mà làm tụi này cứ tưởng hai người…..- My chem chép miệng như tiếc hùi hụi một cái j đó.
_ Vậy tui zô lớp được chưa?
_ Thôi tha cho bà, zô lớp thui- Vy wàng tay lên người nó rồi kéo theo cả bọn vào lớp
5 tiết học trôi wa nhanh chóng, nó phải trở về nhà và chuẩn bị cho việc trưa nay phải đến nhà lão ja.
Chiếc Luxgen7 CEO đang lăn bánh đến nhà lão ja, mắt nó không ngừng dán chặt wa ô cửa sổ bên ngoài, tay nó cũng bắt đầu cấu chặt lên gấu váy đen bên phải trông nó như đang toan tính điều j đó khiến ai cũng phải có chút run sợ.
Trước mặt nó là một ngôi nhà cổ kính cũng với 2 bên dãy hoa bước vào trong, vì lão ja là người ưa chuộng kiểu nhà Nhật nên ông thường cho xây những sân vườn theo kiểu sỏi đá hai bên. Phải nói là nhà lão ja rất rộng, có thể chứa cả ngôi trường nó vào đây cũng không chừng. Dòng họ nó đa số đều sống cùng với lão ja duy chỉ có 1 ja đình là sống bên ngoài không ai khác chính là ja đình nó.
_ Cô ta đến rồi kìa, nghe nói cô ta đã nhận là con cháu của dòng họ Đoàn.- đứa con gái đứng bên hông chỉ chỏ nói nhỏ với đứa con gái bên cạnh
_ Sao nó không chết wách đi cho rồi, còn ở đây làm j, đúng là….
_ Biết đâu một trong đám bọn mình mới là con cháu của thiên nữ, lão ja chưa j đã vội cưng chiều nó đến như zậy, chắc j đã là nó
_ Đúng vậy, dòng tộc nhà mình hầu như là sinh con gái, lão ja đã từng đếm xỉa đến ai ngoài nó đâu.
Những tiếng gai góc xỉa xói lên người nó ngày một nhiều tr...
_ Thật tình xin lỗi, tại mình ko nói được.
_ TỤi này hỉu mà, ko jận bà đâu, mai mốt có chiện j thy phải nói tụi tui bik đó- My khoanh tay nói
_ Mình bik ùi, cám ơn mấy bà….
Lần đầu tiên trong đời, nó nhe răng cười thật sự với một ai đó, nó thật vui vì đã có một đám bạn hỉu nó như zậy. Vui, nó vui lắm chứ, nó cứ tưởng mọi người sẽ jận nó, hoá ra trong cuộc sống này, còn có những điều thú vị mà nó chưa bik.
Bước chầm chậm vào nhà, nó đã trông thấy bà dì ngỗi chễm chệ trên ghế đầu, bên cạnh đó là ba mẹ nó đang cuối gầm mặt xuống. Biết là có chuyện k hay, nó đi thẳng vào nhà, hành lễ với bà dì trong tư thế wỳ gối, mặt nó lạnh tanh không một chút cảm xúc.
Nghiêng đầu nhìn nó, miệng bà dì nhếch lên một chút khinh bỉ nhìn nó, đặt tách trà xuống bàn, bà dì đứng lên nhìn nó rồi nói
_ Nghe nói, ngươi đã nhận làm người của nhà của dòng họ Đoàn
_ Dạ phải- nó nỏi mà k cần phải suy nghĩ, đôi mắt vẫn dán chặt xuống sàn.
_ Đáng lẽ, mày k nên nhận làm người của dòng họ này mới đúng, thật là ô nhục, nếu ko phải vì lão ja, ta đã đuổi cổ ngươi.- bà dì gầm gừ từng tiếng
Ba mẹ nó kũng k dám nói j, cũng phải thôi, họ sợ lão ja một, sợ bà dì mười, một tiếng của bà dì cũng đủ làm rung chuyển cả dòng họ. Đáng lẽ, bà dì là người sẽ thừa kế của dòng họ, nhưng vì sự xuất hiện của nó. Đã làm lung lay chiếc gế bà dì đang ngồi nên việc ghét nó hành hạ nó là chuyện đương nhiên và bi jờ nó phải wỳ xuống nghe bà dì **** mắng.
_ Sáng chủ nhật này, các người nên đến nhà của lão ja đi mọi người sẽ có cuộc họp ở đó.
Nói xong, bà dì bỏ đi không thèm nhìn nó và ba mẹ một chút.Vừa thấy bà dì đi, mẹ nó chạy lại đỡ nó zậy rồi đứng khóc nức nở. Lúc nào cũng là một điệp khúc như zậy, mẹ nó thỳ yếu đuối, ba nó thỳ ham tiền. Liếc nhìn ba mẹ nó một chút, nó bỏ đi lên phòng.
CHAP 18
Đôi mắt thầm wần mệt mỏi của nó càng lúc càng hõm sâu lại không phải vì nó sợ đến nhà lão ja cũng không phải nó sợ người trong trường cũng không hẳn là vì ja đình, lý do khiến nó có đôi mắt gấu trúc ấy không ai xa lạ chính là Khương. Từ cái ngày Vương lôi nó đi một mạch trước mặt Khương thì từ dạo đó nó không dám nhìn thẳng vào Khương kũng không dám jải thích vốn dĩ nó chả là j của Khương cả, việc này đối với nó khó khăn thật.
Bầu trời hôm nay u ám rõ rệt những đám mây kéo dày đặt lại với nhau như muốn trĩu nặng những hạt mưa xuống đất nhưng trái lại bầu trời đen xám xịt một hạt mưa cũng không có, tâm trạng nó hỗn độn mỗi lúc một nhiều phải chăng có phải vì Khương đang đứng nhìn nó trước cổng trường hay là hôm nay chính là ngày nó phải tới nhà lão ja.
Chầm chậm đi lại gần cổng trường khuôn mặt nó thì bĩnh tĩnh đến lạ thường, mắt vẫn dán về phía trước nhưng tuyệt nhiên không nhìn Khương dù chỉ một lần . Khương vẫn lặng lẽ nhìn nó đôi mắt có chút j đó xa xăm cũng có chút j đó hứng khởi. Nó đi ngang wa mặt Khương đôi lông mày nó chợt díu lại khi Khương đang níu bàn tay nó lại.
Mặt nó từ từ way lại nhìn vào bàn tay mình rồi nhìn lên khuôn mặt Khương, ở Khương có một cái j đó khiến nó yên lòng đến kì lạ.
_ Em định né tôi đến bao h??
_ Tôi không né anh- khuôn mặt và jọng nói nó điềm đạm đến lạnh người
Trên mặt Khương nở nụ cười nhìn nó rồi cầm tay nó lôi đi mặc kệ trước mặt nhiều người nhìn nó với con mắt không mấy thiện cảm.
Nó way mặt nhìn ra phía cánh đồng xa ngoài cửa kính, nó không nhìn thấy tận mắt được cánh đồng ấy màu j chỉ biết trên những cánh đồng ấy có rất nhiều bướm cộng thêm những ngọn cỏ lau bạt ngàn trải dài như vô tận. Khuấy đều li sôcôla nóng trước mặt nó ngẩng mặt lên nhìn Khương ngồi đối diện với nó ánh mắt Khương cũng đang nhìn xa về cánh đồng bất tận ấy tay vẫn không wên khuấy chiếc ly café đen.
_ Anh dẫn tôi ra đây làm j, tôi đã nói là tôi không né anh mà- nó nói nhẹ nhàng mắt vẫn díu vào li socola nóng.
_ Tôi cũng đâu có nói j em, chỉ là lâu rồi không thấy em nên tôi nghĩ em né tôi thôi- tay Khương đưa ly café lên miệng .
_ Nhưng cũng đâu cần phải lôi trước mặt nhiều người như zậy, thật sự rất kì kục đó.
_ Em bận tâm làm j chuyện đó, tôi sẽ jải thích với nhà trường.
Nghe Khương nói câu đó, nó không nói nữa, đưa ly socola lên miệng, ánh mắt nó way sang nhìn cánh đồng xa tít ngoài kia. Nó ao ước được một lần đặt chân lên cánh đồng ấy, một lần chạm vào ngọn cỏ lau một lần được nắm tay người mình thích chạy nhảy trên cánh đồng đó, phải chăng có phải rất tuyệt? Đôi mắt mơ màng của nó nhìn ra phía xa cũng khiến lòng Khương có chút nao nao.
Cả 2 chỉ ngồi im lặng nhìn ra bên ngoài, không một tiếng động, không một sự phá đám nào đó, ở đây chỉ còn có 2 người hình như có sợi dây vô hình đang trói buộc nó và Khương mỗi lúc càng gần nhau hơn.Chỉ im lặng thôi cũng đủ để nó cảm thấy yên bình trong tâm hồn.
Sau hai tiếng đồng hồ đi vứoi Khương nó đành phải way lại trường vì hôm nay phải kiểm tra toán một tiết.
Jờ cũng là jờ ra chơi nên mọi người hầu như cũng không chú ý j đến sự có mặt của nó chỉ có đám bạn wĩ của nó là đang đứng chống nạnh chăm chú nhìn vào nó như muốn hỏi đã xảy ra chuyện j. Cười trừ với đám bạn nó địnhcuối đầu vô lớp thì đã bị Như tóm lấy cái cặp lôi một mạch ra sân sau trường.
_ này này, bà không định nói cho tụi này biết bà mới đi đâu à- Như chống nạh hỏi no
_ Tui hem có đi đâu mà- nó mở to con mắt hết cỡ nhìn Như đế chứng tỏ bản thân vô tội
_ Khà khà, bà đừng dấu tụi này, tụi tui thấy bà zới thầy Khương đi ra ngoài ……- Ánh bâng wơ nhìn xung wanh rồi đột ngột way sang nhìn nó.
_ Tụi tui chỉ là đi ra ngoài có chút chuyện thôi.- nó vẫn nài nì nói
_CÁI J TỤI TUI Á? BỘ 2 NGƯỜI…..- cả đám đồng thanh ngước lên nhìn nó mắt chớp chớp liên tục.
Biết mình nói hố, nó ngượng ngùng jải thyt
_ Không phải tui với thầy không có j hết, ý tui là tui và thầy đi jải wuyết một số chuyện nên mới đi học trễ.
_ ồ! thỳ ra là vậy, zậy mà làm tụi này cứ tưởng hai người…..- My chem chép miệng như tiếc hùi hụi một cái j đó.
_ Vậy tui zô lớp được chưa?
_ Thôi tha cho bà, zô lớp thui- Vy wàng tay lên người nó rồi kéo theo cả bọn vào lớp
5 tiết học trôi wa nhanh chóng, nó phải trở về nhà và chuẩn bị cho việc trưa nay phải đến nhà lão ja.
Chiếc Luxgen7 CEO đang lăn bánh đến nhà lão ja, mắt nó không ngừng dán chặt wa ô cửa sổ bên ngoài, tay nó cũng bắt đầu cấu chặt lên gấu váy đen bên phải trông nó như đang toan tính điều j đó khiến ai cũng phải có chút run sợ.
Trước mặt nó là một ngôi nhà cổ kính cũng với 2 bên dãy hoa bước vào trong, vì lão ja là người ưa chuộng kiểu nhà Nhật nên ông thường cho xây những sân vườn theo kiểu sỏi đá hai bên. Phải nói là nhà lão ja rất rộng, có thể chứa cả ngôi trường nó vào đây cũng không chừng. Dòng họ nó đa số đều sống cùng với lão ja duy chỉ có 1 ja đình là sống bên ngoài không ai khác chính là ja đình nó.
_ Cô ta đến rồi kìa, nghe nói cô ta đã nhận là con cháu của dòng họ Đoàn.- đứa con gái đứng bên hông chỉ chỏ nói nhỏ với đứa con gái bên cạnh
_ Sao nó không chết wách đi cho rồi, còn ở đây làm j, đúng là….
_ Biết đâu một trong đám bọn mình mới là con cháu của thiên nữ, lão ja chưa j đã vội cưng chiều nó đến như zậy, chắc j đã là nó
_ Đúng vậy, dòng tộc nhà mình hầu như là sinh con gái, lão ja đã từng đếm xỉa đến ai ngoài nó đâu.
Những tiếng gai góc xỉa xói lên người nó ngày một nhiều tr...



