Đọc Truyện Teen - Quán rượu tình yêu full
ập đập cho bay hết mùi khó chịu. Giặt xong mệt bơ phờ lại phải vất vả vác ra khoảng sân nhỏ phơi nắng. Xong đâu đấy, cô bắt đầu lau gian quán. Bình thường phải đến trưa mới bắt đầu có khách nên cô nghĩ từ giờ đến lúc đó thế nào sàn nhà cũng sẽ khô. Nghĩ thế, Vy nhúng giẻ vào xô nước bắt đầu lau khí thế.
“Renggggggg….Renggggggg…” Điện thoại bàn trong phòng ngủ reo lên. Cô quăng luôn cái giẻ lau xuống sàn nhà rồi chạy biến vào trong.
Có tiếng kéo cửa “roẹt” một cái, Việt cúi đầu bước vào quán. Vy nghe tiếngkéo cửa cũng vội dập máy chạy ra. Anh kịp nhìn thấy mình dậm phải một miếng giẻ dưới sàn nhà, sau đó là trượt cái “véo” chúi dúi về phía trước. Phịch một cái. Thân hình cao tocủa anh đè lên người Vy. Mặt mũi cô tím tái lại vì đau, lưng có cảm giác như gãy làm hai, đau nhói cả vào tim trong khi ngực và bụng bị một lực nặng ép đến không thể thở nổi. Cô quờ quạng tay chân, la oái.
“Đau quá! Đau quá… Anh kia, mau tránh ra…Ôi cái lưng, cái lưng của tôi!”
Lúc này, Việt mới nhìn xuống rồi lồm cồm dạt qua một bên. Vy lấy tay chống lên để ngồi dậy nhưng không được. Anh vội đỡ lưng cô, cẩn thận đểcô dựa vào tường. Cô xoa tay bóp, vuốt lưng, mặt cay cú nhăn nhó làm Việt thấy khó xử.
“Anh sao dzợ? Sao còn đứng đó. Mau đi lấy cho tôi chai dầu trong phòng ngủ. Nhanh lên!”
“Tôi xin lỗi!”
Việt đi nhanh vào phòng mang ra mộtchai dầu gió đưa cho Vy. Cô bắt đầu xoa dầu lên khắp cánh tay.
“Tôi xin lỗi!”
“Không sao. Không sao. Cái giẻ vứt ngay đó không trượt té nhào mới là lạ”. Vy đấm đấm cái lưng đau ê ẩm. “Vừa mới giặt cái mền và lau nhà đauhết cả lưng, giờ lại bị ngã dập lưng… Hic hà…!!!”
“Giặt mền?”
“Ừm, đầy mùi rượu…”
“Thật phiền cho cô quá…”
“Không sao!”
“Mà sao tối qua cô lại giúp tôi?”
“Ah…” Vy nhoẻn miệng cười “Thực sự là lúc đó trời rất lạnh. Nếu tôi để mặcanh nằm ngoài trời lạnh như thế không biết sẽ thế nào nữa.”
“Cảm ơn!”
“Không có chi”. Vy đứng dậy một cách khó khăn, dựa tường lại chỗ quầy “Xe của anh ở ngoài kia…”
Rồi như sực nhớ ra điều gì, cô reo lên. “AAA, tôi nhớ ra rồi. Anh là người cách đây mấy hôm đến mua đồ rồi đểlại điện thoại.”
“Đúng vậy!”
“Sao anh không nói với tôi. Tôi sẽ đưa lại điện thoại cho anh!”
“Không cần!”
“Sao lại không cần. Hôm đó tôi tính tất cả 130 ngàn. Tôi không nhận chiếc điện thoại giá trị đó đâu. Hôm nay anh còn cho tôi mượn xe đi chợ. Coi như anh đã trả tiền” Vy kéo hộc tủlấy điện thoại ra đưa cho Việt. “Điện thoại của anh nè!”
“Không cần!”
“Anh nói gì thế. Mau cầm lấy đi!”
“Tôi đã bảo không cần mà!” Việt quát.
Ơ hơ. Vy ngạc nhiên. Sao tự nhiên lại quát lên với mình. Mình có làm gì sai đâu. Trả lại điện thoại cho là tốt lắm rồi còn nổi khùng to tiếng với mình.
Nhìn đôi mắt tròn xoe của Vy, Việt thoáng lúng túng. Trong đôi mắt đó là sự giận dỗi một cách vô tư nhưng cũng có gì đó rất sâu sắc, đáng yêu. Đôi mắt đẹp, lấp lánh và trongveo như giọt sương. Cảm giác thân thuộc và thương yêu ùa về trong anh. Mẹ anh, người mẹ dịu dàng cũng có đôi mắt giống như Vy. Mẹ rất đẹp. Tuy cô nàng này gầy teo và cũng không đẹp như mẹ nhưng đôi mắt rất giống, thật sự rất giống mẹ mà bây giờ anh mới nhận ra.
“Anh làm gì mà nhìn tôi ghê thế?”
“À, tôi thấy cô có đôi mắt giống mẹ tôi!”
“À, thế à?” Vy cười tươi. “Tối qua anh không về nhà chắc mẹ anh lo lắm. Nếu tôi sớm nhớ lại anh là chủ nhân của chiếc điện thoại này thì tôi đã lấyđiện thoại ra gọi cho mẹ anh rồi. Chắcchắn trong này có số heng…”
“…”
“Ừm…để xem nào!”. Vy mở danh bạ trong điện thoại dò tìm.
“Mẹ tôi chết rồi!”
“Sao?”
“Mẹ tôi chết rồi!”
Chương 5: Cái ôm
“Hả!…” Vy hoảng hốt. Mẹ anh ta đã qua đời. Vậy mà cô còn lục trong danh bạ để tìm số điện thoại của bà. Ôi, thật là… Nhìn mặt anh ta đau đớn thế kia. Là cô không biết, hoàn toàn không biết. Cô ngập ngừng.
“Tôi…tôi không biết là cô đã mất!”
Việt ngẩng đầu lên nhìn cô. Anh cố nặn ra một nụ cười méo xệch. Trong lòng ngực bất giác đau buốt tựa như hàng ngàn mũi kim đâm thấu. Hai vai nặng trịch như mang cả ngàn cân.Vy nhìn anh, cô không biết phải nói gì. Mặt anh xám ngoét, hai mắt đau thương u ám. Cô nhẹ nhàng tới đứng trước mặt anh, đôi mắt trong như nước mùa thu nhìn anh đầy cảm thông. Anh cũng nhìn cô. Không gian lặng yên. Vy định nói lời an ủi nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo dâng cao của anh ẩn chứa một nỗi đau có thể nhìn thấy được, cô lại không biết phải nói gì nữa.
Nhìn hai tay anh nắm chặt lại run run,bất giác cô đưa tay về phía trước, ôm lấy anh, dựa vào lồng ngực của anh, nghe được trái tim anh đang đập thình thịch. Cô cảm thông với nỗi đau của anh, không biết vì sao mẹ anh lạimất nhưng chắc chắn đây là một cú sốc rất lớn đối với anh.
“Anh khóc đi!” Vy nói khẽ.
“….”
“Anh hãy khóc đi!” Cô nhắc lại “Đừng có lấy cái sĩ diện đàn ông mà chịu đựng. Đau lòng thì khóc. Biết không?”
“…”
Việt bật khóc. Nước mắt rơi từng giọt bên tai cô ấm nóng. Anh dang tay ômcô thật chặt. Nỗi đau như tuôn ra theo từng giọt nước mắt của anh. Nỗiđau mà anh đã luôn cố gắng chịu đựng bao năm. Người mẹ yêu thươnganh đã nhận một cái chết thảm. Anh cứ thế đứng ôm cô, để cô vỗ về như một đứa trẻ. Nỗi đau nguôi ngoai, lòng anh nhẹ nhàng, cảm giác đau đớn cũng đã dồn sâu vào trong tim. [E hèm, vì là truyện đầu tay tớ viết nên nó có khá nhiều đoạn hổng logic… Hay nói đúng ra là có những cục sạn to đùng… :”)">.
Vy đóng cửa quán, thu luôn tấm biển “Xin mời vào” đem cất đi. Cả buổi chiều, anh và cô cùng uống rượu, ngồi nói những chuyện không đâu, trên trời dưới đất. Cô và anh thi nhau xem ai kể được nhiều chuyện cười hơn rồi nhìn nhau cười rộ lên. Cô rất vui, anh cũng vậy. Anh và cô cứ thế ngồi cụng ly cốp cốp, chuyện trò đến khi trời tối mịt. Xe của Việt vẫn để ở nhà cô. Anh nói ngày mai sau khi cô đi chợ về sẽ đến lấy rồi băng qua đường đi thẳng vào con hẻm nhỏ. Vy cũng ngà ngà say, khóa cửa, leo lên giường ngủ thiếp đi.
***
“I’m heart sick. Heal me. Be crazy. Can’t let you go. Sad love song… My love’s gone…Down down we gotta down down…” (Hihi!!! Đây là cái bài Bad girl của Beast cute nà!).
Mười một giờ đêm. Vy gân cổ lên hát bài hát yêu thích. Làng xóm láng giềng có lẽ đã sử dụng kính và tường cách âm tốt nên không bị giật mình thức giấc vì giọng hát quái đản giữa đêm khuya của Vy. Một ngày không mấy bận rộn làm cô thấy hơi hụt hẫng. Cả ngày và cả buổi tối có đúng hai người tới uống rượu, người kêu dĩa mực nướng, người kia gọi dĩa ốc xào bé xíu, đã vậy người đến sau lại còn ngồi cà rê cả ngày nhưng biết làm sao được, ngay từ đầu cô đã đề ra cái nguyên tắc đó mà. Lại là một ngày buôn bán ế queo, mà không phải chỉ có dăm ba bữa, cả tháng nay đều rất ít khách đến quán, không chừng sắp phải đóng cửa đến nơi. Nỗi u ám bao trùm tâm trí cô mấy ngày liền làm cô ăn không ngon, ngủ không mơ đẹp mà chỉ toàn gặp ác mộng. Cô không biết tình hình ảm đạm của quán kéo dài bao lâu nhưngchắc sắp tới phải nghĩ ra “chiến lược buôn bán” khác thôi. Tháng nào cũnghàng trăm thứ tiền chất chồng chất đống, nếu không có thu nhập thì làm sao có thể cân bằng được các khoản. Cô nhẩm tính tháng này với giá cả leo thang nội tiền chi tiêu mua nguyên liệu chế biến đồ nhắm, mua thêm rượu, tiền điện nước, thuế má…cũng đã ng...
“Renggggggg….Renggggggg…” Điện thoại bàn trong phòng ngủ reo lên. Cô quăng luôn cái giẻ lau xuống sàn nhà rồi chạy biến vào trong.
Có tiếng kéo cửa “roẹt” một cái, Việt cúi đầu bước vào quán. Vy nghe tiếngkéo cửa cũng vội dập máy chạy ra. Anh kịp nhìn thấy mình dậm phải một miếng giẻ dưới sàn nhà, sau đó là trượt cái “véo” chúi dúi về phía trước. Phịch một cái. Thân hình cao tocủa anh đè lên người Vy. Mặt mũi cô tím tái lại vì đau, lưng có cảm giác như gãy làm hai, đau nhói cả vào tim trong khi ngực và bụng bị một lực nặng ép đến không thể thở nổi. Cô quờ quạng tay chân, la oái.
“Đau quá! Đau quá… Anh kia, mau tránh ra…Ôi cái lưng, cái lưng của tôi!”
Lúc này, Việt mới nhìn xuống rồi lồm cồm dạt qua một bên. Vy lấy tay chống lên để ngồi dậy nhưng không được. Anh vội đỡ lưng cô, cẩn thận đểcô dựa vào tường. Cô xoa tay bóp, vuốt lưng, mặt cay cú nhăn nhó làm Việt thấy khó xử.
“Anh sao dzợ? Sao còn đứng đó. Mau đi lấy cho tôi chai dầu trong phòng ngủ. Nhanh lên!”
“Tôi xin lỗi!”
Việt đi nhanh vào phòng mang ra mộtchai dầu gió đưa cho Vy. Cô bắt đầu xoa dầu lên khắp cánh tay.
“Tôi xin lỗi!”
“Không sao. Không sao. Cái giẻ vứt ngay đó không trượt té nhào mới là lạ”. Vy đấm đấm cái lưng đau ê ẩm. “Vừa mới giặt cái mền và lau nhà đauhết cả lưng, giờ lại bị ngã dập lưng… Hic hà…!!!”
“Giặt mền?”
“Ừm, đầy mùi rượu…”
“Thật phiền cho cô quá…”
“Không sao!”
“Mà sao tối qua cô lại giúp tôi?”
“Ah…” Vy nhoẻn miệng cười “Thực sự là lúc đó trời rất lạnh. Nếu tôi để mặcanh nằm ngoài trời lạnh như thế không biết sẽ thế nào nữa.”
“Cảm ơn!”
“Không có chi”. Vy đứng dậy một cách khó khăn, dựa tường lại chỗ quầy “Xe của anh ở ngoài kia…”
Rồi như sực nhớ ra điều gì, cô reo lên. “AAA, tôi nhớ ra rồi. Anh là người cách đây mấy hôm đến mua đồ rồi đểlại điện thoại.”
“Đúng vậy!”
“Sao anh không nói với tôi. Tôi sẽ đưa lại điện thoại cho anh!”
“Không cần!”
“Sao lại không cần. Hôm đó tôi tính tất cả 130 ngàn. Tôi không nhận chiếc điện thoại giá trị đó đâu. Hôm nay anh còn cho tôi mượn xe đi chợ. Coi như anh đã trả tiền” Vy kéo hộc tủlấy điện thoại ra đưa cho Việt. “Điện thoại của anh nè!”
“Không cần!”
“Anh nói gì thế. Mau cầm lấy đi!”
“Tôi đã bảo không cần mà!” Việt quát.
Ơ hơ. Vy ngạc nhiên. Sao tự nhiên lại quát lên với mình. Mình có làm gì sai đâu. Trả lại điện thoại cho là tốt lắm rồi còn nổi khùng to tiếng với mình.
Nhìn đôi mắt tròn xoe của Vy, Việt thoáng lúng túng. Trong đôi mắt đó là sự giận dỗi một cách vô tư nhưng cũng có gì đó rất sâu sắc, đáng yêu. Đôi mắt đẹp, lấp lánh và trongveo như giọt sương. Cảm giác thân thuộc và thương yêu ùa về trong anh. Mẹ anh, người mẹ dịu dàng cũng có đôi mắt giống như Vy. Mẹ rất đẹp. Tuy cô nàng này gầy teo và cũng không đẹp như mẹ nhưng đôi mắt rất giống, thật sự rất giống mẹ mà bây giờ anh mới nhận ra.
“Anh làm gì mà nhìn tôi ghê thế?”
“À, tôi thấy cô có đôi mắt giống mẹ tôi!”
“À, thế à?” Vy cười tươi. “Tối qua anh không về nhà chắc mẹ anh lo lắm. Nếu tôi sớm nhớ lại anh là chủ nhân của chiếc điện thoại này thì tôi đã lấyđiện thoại ra gọi cho mẹ anh rồi. Chắcchắn trong này có số heng…”
“…”
“Ừm…để xem nào!”. Vy mở danh bạ trong điện thoại dò tìm.
“Mẹ tôi chết rồi!”
“Sao?”
“Mẹ tôi chết rồi!”
Chương 5: Cái ôm
“Hả!…” Vy hoảng hốt. Mẹ anh ta đã qua đời. Vậy mà cô còn lục trong danh bạ để tìm số điện thoại của bà. Ôi, thật là… Nhìn mặt anh ta đau đớn thế kia. Là cô không biết, hoàn toàn không biết. Cô ngập ngừng.
“Tôi…tôi không biết là cô đã mất!”
Việt ngẩng đầu lên nhìn cô. Anh cố nặn ra một nụ cười méo xệch. Trong lòng ngực bất giác đau buốt tựa như hàng ngàn mũi kim đâm thấu. Hai vai nặng trịch như mang cả ngàn cân.Vy nhìn anh, cô không biết phải nói gì. Mặt anh xám ngoét, hai mắt đau thương u ám. Cô nhẹ nhàng tới đứng trước mặt anh, đôi mắt trong như nước mùa thu nhìn anh đầy cảm thông. Anh cũng nhìn cô. Không gian lặng yên. Vy định nói lời an ủi nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo dâng cao của anh ẩn chứa một nỗi đau có thể nhìn thấy được, cô lại không biết phải nói gì nữa.
Nhìn hai tay anh nắm chặt lại run run,bất giác cô đưa tay về phía trước, ôm lấy anh, dựa vào lồng ngực của anh, nghe được trái tim anh đang đập thình thịch. Cô cảm thông với nỗi đau của anh, không biết vì sao mẹ anh lạimất nhưng chắc chắn đây là một cú sốc rất lớn đối với anh.
“Anh khóc đi!” Vy nói khẽ.
“….”
“Anh hãy khóc đi!” Cô nhắc lại “Đừng có lấy cái sĩ diện đàn ông mà chịu đựng. Đau lòng thì khóc. Biết không?”
“…”
Việt bật khóc. Nước mắt rơi từng giọt bên tai cô ấm nóng. Anh dang tay ômcô thật chặt. Nỗi đau như tuôn ra theo từng giọt nước mắt của anh. Nỗiđau mà anh đã luôn cố gắng chịu đựng bao năm. Người mẹ yêu thươnganh đã nhận một cái chết thảm. Anh cứ thế đứng ôm cô, để cô vỗ về như một đứa trẻ. Nỗi đau nguôi ngoai, lòng anh nhẹ nhàng, cảm giác đau đớn cũng đã dồn sâu vào trong tim. [E hèm, vì là truyện đầu tay tớ viết nên nó có khá nhiều đoạn hổng logic… Hay nói đúng ra là có những cục sạn to đùng… :”)">.
Vy đóng cửa quán, thu luôn tấm biển “Xin mời vào” đem cất đi. Cả buổi chiều, anh và cô cùng uống rượu, ngồi nói những chuyện không đâu, trên trời dưới đất. Cô và anh thi nhau xem ai kể được nhiều chuyện cười hơn rồi nhìn nhau cười rộ lên. Cô rất vui, anh cũng vậy. Anh và cô cứ thế ngồi cụng ly cốp cốp, chuyện trò đến khi trời tối mịt. Xe của Việt vẫn để ở nhà cô. Anh nói ngày mai sau khi cô đi chợ về sẽ đến lấy rồi băng qua đường đi thẳng vào con hẻm nhỏ. Vy cũng ngà ngà say, khóa cửa, leo lên giường ngủ thiếp đi.
***
“I’m heart sick. Heal me. Be crazy. Can’t let you go. Sad love song… My love’s gone…Down down we gotta down down…” (Hihi!!! Đây là cái bài Bad girl của Beast cute nà!).
Mười một giờ đêm. Vy gân cổ lên hát bài hát yêu thích. Làng xóm láng giềng có lẽ đã sử dụng kính và tường cách âm tốt nên không bị giật mình thức giấc vì giọng hát quái đản giữa đêm khuya của Vy. Một ngày không mấy bận rộn làm cô thấy hơi hụt hẫng. Cả ngày và cả buổi tối có đúng hai người tới uống rượu, người kêu dĩa mực nướng, người kia gọi dĩa ốc xào bé xíu, đã vậy người đến sau lại còn ngồi cà rê cả ngày nhưng biết làm sao được, ngay từ đầu cô đã đề ra cái nguyên tắc đó mà. Lại là một ngày buôn bán ế queo, mà không phải chỉ có dăm ba bữa, cả tháng nay đều rất ít khách đến quán, không chừng sắp phải đóng cửa đến nơi. Nỗi u ám bao trùm tâm trí cô mấy ngày liền làm cô ăn không ngon, ngủ không mơ đẹp mà chỉ toàn gặp ác mộng. Cô không biết tình hình ảm đạm của quán kéo dài bao lâu nhưngchắc sắp tới phải nghĩ ra “chiến lược buôn bán” khác thôi. Tháng nào cũnghàng trăm thứ tiền chất chồng chất đống, nếu không có thu nhập thì làm sao có thể cân bằng được các khoản. Cô nhẩm tính tháng này với giá cả leo thang nội tiền chi tiêu mua nguyên liệu chế biến đồ nhắm, mua thêm rượu, tiền điện nước, thuế má…cũng đã ng...



