Đọc Truyện Teen - Quán rượu tình yêu full
ốn của cô hết cả đống tiền. Chưa kể mới tuần trước sửa lại nhà vệ sinh, mua ti vi mới vì cái cũ cháy do bị sét đánh làm khoản tiền tiết kiệm của Vy can kiệt không ít. Ai dza!!! Thời hoàng kim của ta nay còn đâu.
Rầm rầm rầm…rầm rầm rầm…
“Vy ơi!”
Rầm rầm rầm…
“Vy ơi! Mở cửa cho tao!”
Vy nghe tiếng Lam, nhỏ bạn thân nhất của cô ở thành phố này liền hớnhở cắm đầu chạy ra mở cửa. Lam đi học cao học ở Sài Gòn mấy tháng trời mới về thành phố Kon Tum hôm qua. Con nhỏ quần áo sành điệu, chói mắt, phảng phất hương nước hoa dịu dịu, trông nhỏ rất đáng yêu. Lam kéo rộngcửa rồi ra ngoài đường dắt chiếc xe Nouvo LX của cô vào để cạnh chiếc Nouvo của Việt.
“Aaa! Mày mới đổi xe!!!” Lam phấn khích la lớn.
“Đâu mày, xe của ông khách để quên!”
“Ồ? Ông khách nào khùng hay sao để xe này lại mày. Mày đừng có xạo. Chắc chắn là “tình yêu bựa” của mầy. Chàng để lại cho nàng đi. Ô la la!”
“Tình yêu bựa gì mày …Khách người ta để quên thiệt đó. Sao hơn ba thángrồi mà chưa thấy tới lấy!”
“Èo. Tao không tin. Là “chàng của mày” để lại xe à há. Mắc cỡ gì mà không chịu kể với tao hả con kia. Taođi học có mấy tháng mà mày đã hú hívới anh nào rồi. Nói mau!”
“Nói nhiều quá mày…”. Vy cười híp cả mắt với cô bạn rồi nhìn quanh gian phòng “Hôm nay mày kiếm xó nào ngủ đỡ đi. Giường tao nay yếu lắm, mới có mấy tháng mà trông mày mập như cái lu…”
“Con điên…”Lam tức mình lao tới đập túi bụi làm Vy đau điếng.
“Á…đau…được rồi, đại tỷ. Đại tỷ đừng đánh muội nữa. Mời đại tỷ đi tắm rửarồi lên giường ngủ ạ”
“Con này…Mày đọc tiểu thuyết cổ trang dzữ quá rồi, lần nào cũng bắt tao bắn tiền qua cả mấy trăm ngàn chỉ để đọc tiểu thuyết. Con điên…”
Lam chỉnh lại quần áo, cười hi hi rồi đi vào nhà tắm, chỉ ba phút sau trong đó phát ra giọng nói củacô:.
“Vy! Mày đưa cái váy tao thích cho tao”
“Ờ!”
Vy mở tủ lấy cái váy trắng mỏng tang mua dịp hội chợ Tết giảm giá. Lúc đó nghe chị bán hàng bảo nào là mặc áonày rất “gợi cảm”, “hấp dẫn”,”quyến rũ”,…lap lap lap, rồi “chị thấy dáng em rất đẹp, mặc bộ này vào đảm bảo sẽ rất cuốn hút”… Giọng chị ấy lại vô cùng ngọt ngào rồi sao sao đấy Vy liền mua về. Lúc mặc thử thì ôi trời ơi,mỏng lét mong le, thế là cô quăng xuống dưới đáy tủ nhưng chỉ được vài ngày Lam tới moi móc thấy lại lôi ra. Cô nàng bảo ở đây đâu có ai đâu mặc ngủ có gì là xấu hổ, rồi lần nào tới nhà Vy ngủ cũng mặc.
Lam đứng trước cái gương lớn, xoay xoay dáng người cao ráo, đầy đặn dưới con mắt ngưỡng mộ của Vy. Mặtđẹp, dáng người đầy đặn. Hèn gì con trai cứ xếp hàng dài theo nàng ta mặc kệ nàng có xua đuổi tới tấp. Lambảo cô nhất định phải yêu chàng trai có thể hy sinh vì cô, yêu cô hơn cả bảnthân mình. Tình yêu của cô và người đó phải lãng mạn như trong phim Hàn quốc. Cũng nói thêm, Lam đặc biệt yêu thích các bộ phim có anh Song Seung Hun đóng. Xem ra hai đứa cũng giống nhau. Vy thì ghiền các chuyện tình yêu đẹp trong tiểu thuyết, còn Lam lại say mê chuyện tình yêu trên phim. Hai đứa suốt ngàychí chóe kể chuyện tình yêu nhưng các nhân vật chính lại ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt nhau. Vy bỗng nhớ tới anh chàng cao to, đẹp trai và buổi trưa hôm đó. Hơ. Sao tự nhiên côlại nhớ tới anh ta không biết. Lúc đó cô đã ôm anh ta, anh lại ôm cô rất chặt. Ôi! Xấu hổ quá đi mất. Con gái con nứa mà chủ động thế người ta đánh giá. Cho dù có bị người ta hút mất hồn cũng không được làm thế chứ.
“Mày! Khi ôm một người con trai, cảmgiác của mày thế nào?” Vy nằm trên giường, hỏi trong mơ màng.
“AAAAAAAAAAAAAA” Lam nhảy rầm lên giường. “Mày ôm trai! Mày ôm trai rồi đúng không?”
“Mày…từ từ sập giường…sập giường…”
“Que! Tao có 53 kg à nha. Đừng có chọc tao!”
“Xùy! Tao 43kg nè. Cái giường này được thiết kế riêng cho tao, thêm mày là vượt quá trọng lượng cho phép”
“Con này điên…”Lam ra sức cù lét Vy. “Làm gì có cái dzụ đó…Ha ha ha.”
“Á…ha ha ha…Mày thôi…đừng…nhột quá!” Vy giãy nãy người trên giường thêm cả Lam nữa làm rầm rầm vang nhà.
“He…À, quên. Nãy mày nói mày ôm trai??? Là chàng nào đấy? Kể mau. Kể mau!” Lam thôi không chọc lét nữa, nằm phịch xuống bên cạnh Vy. Cô cười toe toét lộ ra hàm răng trắng đều.
“Mày hay nhể? Tao nói tao ôm trai bao giờ!” Vy nói oang oang “Là tao hỏi khi ôm một người con trai cảm giác của mày thế nào? Tao hỏi cho biết chớ có nói là tao – đã – ôm- trai đâu?”
“Hum biết! Hum biết. Mày lại nói xạo.Mày ôm trai. Xùy!
“Ừ! Đấy! Tao có ôm đấy nhưng là ôm người ta để an ủi!”
“A ha ha ha, đó, ôm rồi mà còn hỏi người ta là cảm giác thế nào? Không phải hai người đã…”
“Đã gì?”
“Đã hun?”
“Hun gì đâu…?” Vy xấu hổ quay mặt vào tường. Cô chợt nghĩ nếu mà Việt hôn cô thì cảm giác thế nào đây? Trờiơi trước giờ cô không có bạn trai nên cũng chưa có được hun. AAA!! Mình đang nghĩ gì thế này không biết…Vy thấy hai má mình nóng ran như lò than. “Kịa mày, mày suy nghĩ lung tung lung tang, tao ngủ đây!”
Lam im lặng một lúc, nhìn cái lưng đang quay lại kia mà cười toe. Hihi. Cô nàng xấu hổ đây mà. Chắc như đinh đóng cột là đã có chàng nào đấyrồi. Nói chuyện mà cứ lấp la lấp lửng, mặt thì cứ đỏ cả lên, không có chuyệnmúa rìu qua mắt thợ nhé.
“Chiếc xe Nouvo ngoài kia là của chàng?” Lam thì thầm.
“………”
“Chàng bao nhiêu tuổi?” Lại thì thào.
“…………”
“Chàng có đẹp trai không?”
“…………”
“Chàng là con cái nhà ai?”
“Con dở hơi”. Vy nhỏm người dậy đậpbộp cái gối vào mặt Lam.
“Phì! A ha ha ha!” Lam ôm bụng cười ngặt nghẽo làm Vy càng điên hết cả người. Cô ra sức chọt chọt vào người Lam, cô nàng lại càng cười to hơn. Hai đứa nhảy bịch xuống giường đậpgối vào nhau túi bụi.
Chương 6: Sự tình cờ mang tên lãng mạn
5 giờ sáng. Lam dậy trước rồi dựng đầu “cô nàng lười kinh niên” là Vy dậy để kịp tham dự thánh lễ sáng. Cả cô và Vy đều theo đạo Chúa nên các ngày Chủ nhật đều dậy sớm để đi lễ và hôm đó thường thì Vy cũng đóng cửa quán.
Đến nhà thờ, cả hai nghiêm túc đi vàodãy ghế, hòa vào dòng người đông đúc, nghe tiếng chuông vang vang. Những bài giảng của cha xứ cũng có nhiều ý nghĩa thiết thực về giáo lý. Tan lễ, cô bảo Vy đứng đợi ngoài cổng rồi một mình đi vòng ra phía sau nhà thờ lấy xe. Xe của cô chật émgiữa cả rừng xe máy. Lam loay hoay dắt từng chiếc xe sau xe cô qua một bên để có đường dắt xe cô ra. Đang loay hoay với chiếc Dream thì một bóng áo trắng đi tới cầm lấy tay lái xe, giọng nói đều đều, lạnh lạnh:
“Em để anh dắt cho! Xe của em đâu?”.
Khá bất ngờ vì sự trợ giúp đột ngột của người lạ, cô chỉ cho anh. “Dạ, chiếc Nouvo trắng kia!”
Thế là cô chỉ có mỗi một việc đứng dạt qua một bên nhìn chăm chú anh chàng lăn xăn dắt từng chiếc một. Látsau, anh lấy được xe ra dắt tới chỗ cô.
“Xe của em đây!”
“Hiiii! Em cảm ơn anh”
“Không có gì!” Anh chàng nhìn Lam cười rạng rỡ. Cô hơi choáng váng trước nụ cười đẹp của anh.
“Em đi trước nha! Bạn em đang đợi”. Lam nói nhanh sau khi đã ngồi lên xe.
“Ok! Bye!”
“Em về trước!”
Duy nhìn theo chiếc xe lướt đi. Cô ấy xinh thật! Làm mình không thể không chú ý. Ban nãy ngồi chếch với bàn của cô, anh đã chú ý tới cô gái mặc chiếc áo len dài màu đỏ, làn da trắng hồng với mái tóc xõa ngang lưng lượn sóng. Phải nói ở cô toát ra một vẻ đẹp dịu dàng, long lanh, nhìn rồi lại cứ ...
Rầm rầm rầm…rầm rầm rầm…
“Vy ơi!”
Rầm rầm rầm…
“Vy ơi! Mở cửa cho tao!”
Vy nghe tiếng Lam, nhỏ bạn thân nhất của cô ở thành phố này liền hớnhở cắm đầu chạy ra mở cửa. Lam đi học cao học ở Sài Gòn mấy tháng trời mới về thành phố Kon Tum hôm qua. Con nhỏ quần áo sành điệu, chói mắt, phảng phất hương nước hoa dịu dịu, trông nhỏ rất đáng yêu. Lam kéo rộngcửa rồi ra ngoài đường dắt chiếc xe Nouvo LX của cô vào để cạnh chiếc Nouvo của Việt.
“Aaa! Mày mới đổi xe!!!” Lam phấn khích la lớn.
“Đâu mày, xe của ông khách để quên!”
“Ồ? Ông khách nào khùng hay sao để xe này lại mày. Mày đừng có xạo. Chắc chắn là “tình yêu bựa” của mầy. Chàng để lại cho nàng đi. Ô la la!”
“Tình yêu bựa gì mày …Khách người ta để quên thiệt đó. Sao hơn ba thángrồi mà chưa thấy tới lấy!”
“Èo. Tao không tin. Là “chàng của mày” để lại xe à há. Mắc cỡ gì mà không chịu kể với tao hả con kia. Taođi học có mấy tháng mà mày đã hú hívới anh nào rồi. Nói mau!”
“Nói nhiều quá mày…”. Vy cười híp cả mắt với cô bạn rồi nhìn quanh gian phòng “Hôm nay mày kiếm xó nào ngủ đỡ đi. Giường tao nay yếu lắm, mới có mấy tháng mà trông mày mập như cái lu…”
“Con điên…”Lam tức mình lao tới đập túi bụi làm Vy đau điếng.
“Á…đau…được rồi, đại tỷ. Đại tỷ đừng đánh muội nữa. Mời đại tỷ đi tắm rửarồi lên giường ngủ ạ”
“Con này…Mày đọc tiểu thuyết cổ trang dzữ quá rồi, lần nào cũng bắt tao bắn tiền qua cả mấy trăm ngàn chỉ để đọc tiểu thuyết. Con điên…”
Lam chỉnh lại quần áo, cười hi hi rồi đi vào nhà tắm, chỉ ba phút sau trong đó phát ra giọng nói củacô:.
“Vy! Mày đưa cái váy tao thích cho tao”
“Ờ!”
Vy mở tủ lấy cái váy trắng mỏng tang mua dịp hội chợ Tết giảm giá. Lúc đó nghe chị bán hàng bảo nào là mặc áonày rất “gợi cảm”, “hấp dẫn”,”quyến rũ”,…lap lap lap, rồi “chị thấy dáng em rất đẹp, mặc bộ này vào đảm bảo sẽ rất cuốn hút”… Giọng chị ấy lại vô cùng ngọt ngào rồi sao sao đấy Vy liền mua về. Lúc mặc thử thì ôi trời ơi,mỏng lét mong le, thế là cô quăng xuống dưới đáy tủ nhưng chỉ được vài ngày Lam tới moi móc thấy lại lôi ra. Cô nàng bảo ở đây đâu có ai đâu mặc ngủ có gì là xấu hổ, rồi lần nào tới nhà Vy ngủ cũng mặc.
Lam đứng trước cái gương lớn, xoay xoay dáng người cao ráo, đầy đặn dưới con mắt ngưỡng mộ của Vy. Mặtđẹp, dáng người đầy đặn. Hèn gì con trai cứ xếp hàng dài theo nàng ta mặc kệ nàng có xua đuổi tới tấp. Lambảo cô nhất định phải yêu chàng trai có thể hy sinh vì cô, yêu cô hơn cả bảnthân mình. Tình yêu của cô và người đó phải lãng mạn như trong phim Hàn quốc. Cũng nói thêm, Lam đặc biệt yêu thích các bộ phim có anh Song Seung Hun đóng. Xem ra hai đứa cũng giống nhau. Vy thì ghiền các chuyện tình yêu đẹp trong tiểu thuyết, còn Lam lại say mê chuyện tình yêu trên phim. Hai đứa suốt ngàychí chóe kể chuyện tình yêu nhưng các nhân vật chính lại ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt nhau. Vy bỗng nhớ tới anh chàng cao to, đẹp trai và buổi trưa hôm đó. Hơ. Sao tự nhiên côlại nhớ tới anh ta không biết. Lúc đó cô đã ôm anh ta, anh lại ôm cô rất chặt. Ôi! Xấu hổ quá đi mất. Con gái con nứa mà chủ động thế người ta đánh giá. Cho dù có bị người ta hút mất hồn cũng không được làm thế chứ.
“Mày! Khi ôm một người con trai, cảmgiác của mày thế nào?” Vy nằm trên giường, hỏi trong mơ màng.
“AAAAAAAAAAAAAA” Lam nhảy rầm lên giường. “Mày ôm trai! Mày ôm trai rồi đúng không?”
“Mày…từ từ sập giường…sập giường…”
“Que! Tao có 53 kg à nha. Đừng có chọc tao!”
“Xùy! Tao 43kg nè. Cái giường này được thiết kế riêng cho tao, thêm mày là vượt quá trọng lượng cho phép”
“Con này điên…”Lam ra sức cù lét Vy. “Làm gì có cái dzụ đó…Ha ha ha.”
“Á…ha ha ha…Mày thôi…đừng…nhột quá!” Vy giãy nãy người trên giường thêm cả Lam nữa làm rầm rầm vang nhà.
“He…À, quên. Nãy mày nói mày ôm trai??? Là chàng nào đấy? Kể mau. Kể mau!” Lam thôi không chọc lét nữa, nằm phịch xuống bên cạnh Vy. Cô cười toe toét lộ ra hàm răng trắng đều.
“Mày hay nhể? Tao nói tao ôm trai bao giờ!” Vy nói oang oang “Là tao hỏi khi ôm một người con trai cảm giác của mày thế nào? Tao hỏi cho biết chớ có nói là tao – đã – ôm- trai đâu?”
“Hum biết! Hum biết. Mày lại nói xạo.Mày ôm trai. Xùy!
“Ừ! Đấy! Tao có ôm đấy nhưng là ôm người ta để an ủi!”
“A ha ha ha, đó, ôm rồi mà còn hỏi người ta là cảm giác thế nào? Không phải hai người đã…”
“Đã gì?”
“Đã hun?”
“Hun gì đâu…?” Vy xấu hổ quay mặt vào tường. Cô chợt nghĩ nếu mà Việt hôn cô thì cảm giác thế nào đây? Trờiơi trước giờ cô không có bạn trai nên cũng chưa có được hun. AAA!! Mình đang nghĩ gì thế này không biết…Vy thấy hai má mình nóng ran như lò than. “Kịa mày, mày suy nghĩ lung tung lung tang, tao ngủ đây!”
Lam im lặng một lúc, nhìn cái lưng đang quay lại kia mà cười toe. Hihi. Cô nàng xấu hổ đây mà. Chắc như đinh đóng cột là đã có chàng nào đấyrồi. Nói chuyện mà cứ lấp la lấp lửng, mặt thì cứ đỏ cả lên, không có chuyệnmúa rìu qua mắt thợ nhé.
“Chiếc xe Nouvo ngoài kia là của chàng?” Lam thì thầm.
“………”
“Chàng bao nhiêu tuổi?” Lại thì thào.
“…………”
“Chàng có đẹp trai không?”
“…………”
“Chàng là con cái nhà ai?”
“Con dở hơi”. Vy nhỏm người dậy đậpbộp cái gối vào mặt Lam.
“Phì! A ha ha ha!” Lam ôm bụng cười ngặt nghẽo làm Vy càng điên hết cả người. Cô ra sức chọt chọt vào người Lam, cô nàng lại càng cười to hơn. Hai đứa nhảy bịch xuống giường đậpgối vào nhau túi bụi.
Chương 6: Sự tình cờ mang tên lãng mạn
5 giờ sáng. Lam dậy trước rồi dựng đầu “cô nàng lười kinh niên” là Vy dậy để kịp tham dự thánh lễ sáng. Cả cô và Vy đều theo đạo Chúa nên các ngày Chủ nhật đều dậy sớm để đi lễ và hôm đó thường thì Vy cũng đóng cửa quán.
Đến nhà thờ, cả hai nghiêm túc đi vàodãy ghế, hòa vào dòng người đông đúc, nghe tiếng chuông vang vang. Những bài giảng của cha xứ cũng có nhiều ý nghĩa thiết thực về giáo lý. Tan lễ, cô bảo Vy đứng đợi ngoài cổng rồi một mình đi vòng ra phía sau nhà thờ lấy xe. Xe của cô chật émgiữa cả rừng xe máy. Lam loay hoay dắt từng chiếc xe sau xe cô qua một bên để có đường dắt xe cô ra. Đang loay hoay với chiếc Dream thì một bóng áo trắng đi tới cầm lấy tay lái xe, giọng nói đều đều, lạnh lạnh:
“Em để anh dắt cho! Xe của em đâu?”.
Khá bất ngờ vì sự trợ giúp đột ngột của người lạ, cô chỉ cho anh. “Dạ, chiếc Nouvo trắng kia!”
Thế là cô chỉ có mỗi một việc đứng dạt qua một bên nhìn chăm chú anh chàng lăn xăn dắt từng chiếc một. Látsau, anh lấy được xe ra dắt tới chỗ cô.
“Xe của em đây!”
“Hiiii! Em cảm ơn anh”
“Không có gì!” Anh chàng nhìn Lam cười rạng rỡ. Cô hơi choáng váng trước nụ cười đẹp của anh.
“Em đi trước nha! Bạn em đang đợi”. Lam nói nhanh sau khi đã ngồi lên xe.
“Ok! Bye!”
“Em về trước!”
Duy nhìn theo chiếc xe lướt đi. Cô ấy xinh thật! Làm mình không thể không chú ý. Ban nãy ngồi chếch với bàn của cô, anh đã chú ý tới cô gái mặc chiếc áo len dài màu đỏ, làn da trắng hồng với mái tóc xõa ngang lưng lượn sóng. Phải nói ở cô toát ra một vẻ đẹp dịu dàng, long lanh, nhìn rồi lại cứ ...



