Đọc Truyện Teen - Thiên đường mùa hè Full
ng tôi lại như một người mới - và đó có lẽ cũng là điều tôi thích nhất ở Cousins.
Taylor thì ngược lại, da cậu ấy lúc nào cũng trắng ởn như bột nhào bánh quy ý. Ở đây độ một tháng cậu ấy sẽ đuổi kịp tôi sớm thôi. Taylor luôn giỏi ở khoản đó.
Tôi tháo kính ra đặt lên chống quần áo. Sau đó bước tới chỗ bể sâu nhất và nhảy ùm xuống. Nước trong bể mát rượi, sảng khoái vô cùng. "Chúng ta chơi trò Marco Polo đi" - tôi rủ hội con trai.
Anh Steven, đang mải tìm cách dúi đầu anh Conrad xuống nước, nghe thấy thế liền gạt phắt đi ngay: "Trò Marco Polo chán lắm."
"Hay chơi trò đá gà đi" - Jeremiah gợi ý.
"Đó là trò gì đấy?" - tôi ngẩn người ra hỏi.
"Chúng ta chia làm hai đội, một người ngồi lên vai người còn lại của đội mình sau đó phải làm sao để đẩy ngã được người của đội kia xuống nước" - anh Steven giải thích.
"Trò này vui cực, mình thề đấy" - Jeremiah hồ hởi nói. Sau đó quay ra gọi Taylor - "Taylor, cậu muốn chơi trò đá gà với tụi này không? Hay là cậu sợ thua?"
Taylor hạ cuốn tạp chí xuống. Tôi không thể nhìn vào mắt cậu ấy bởi vì cặp kính đen to sụ trên mặt nhưng tôi có thể thấy rõ là cậu ấy đang rất khó chịu: "Là Tay-lor, không phải Tyler. Và không, mình không thích chơi, Jeremiah ạ."
Anh Steven và anh Conrad quay sang nhìn nhau. Tôi biết họ đang nghĩ gì.
"Thôi mà, Taylor, sẽ vui lắm đấy" - tôi gọi với lên - "Đừng hèn thế chứ."
Taylor thở dài cái thượt, bỏ cuốn tạp chí xuống, uể oải đứng dậy đưa tay chỉnh lại bộ bikini: "Mình có phải bỏ kính ra không?"
Jeremiah cười toe toét: "Không, nếu cậu cùng đội với mình. Cậu sẽ không bị ngã đâu."
Nhưng Taylor đã bỏ toẹt kính ra vứt xuống ghế.Tôi chợt nhận ra là lẻ ra một người, ai đó sẽ phải ngồi xem. "Mình sẽ xem mọi người chơi" - tôi tình nguyện hi sinh, mặc dù trong lòng rất muốn chơi.
"Không sao đâu, anh không chơi" - anh Conrad nói.
"Bọn mình sẽ chơi hai hiệp" - anh Steven nói.
Anh Conrad nhún vai" "Sao cũng được" và sải tay bơivề phía thành bể.
"Mình chọn Tay-lor" - Jeramiah kêu tướng lên.
"Ê, không công bằng; cô ấy nhẹ hơn mà" - anh Steven phản đối. Nhưng ngay khi quay sang nhìn thấy khuôn mặt ỉu xìu của tôi anh lập tức chữa lại - "Tại em cao hơn bạn ý mà."
Anh ấy làm tôi cụt cả hứng chơi, "Thôi để em ngồi ngoài xem. Em không muốn làm gãy lưng anh đâu, Steven ạ."
Thấy vậy Jeremiah vội đứng ra giảng hòa: "Thôi để mình cõng cậu, Belly. Chúng ta sẽ hạ đo ván hai người bọn họ. Mình nghĩ cậu khỏe hơn Tay-lor đấy."
Taylor từ từ bước xuống bể bơi, một cách chậm rãi, để tránh sự thay đổi đột ngột về nhiệt độ: "Cậu nhầm to rồi, Jeremy ạ."
Tiếp đó, Jeremiah ngụp thật sâu xuống nước để cho tôi lồm cồm bò lên vai cậu ấy. Leo lên đã khó nhưng làm sao để giữ cân bằng lại càng khó hơn. Đợi tôi yên vị xong, Jeremiah từ từ đứng thẳng dậy.
"Mình nặng quá đúng không?" - tôi thẽ thọt hỏi Jeremiah, hai tay bám lấy đầu cậu ấy để giữ thăng bằng. Trông người cậu ấy lỏng lẻo thế kia, tôi chỉ sợ làm gãy lưng cậu ấy thôi.
"Cậu nhẹ hều ý, mình chẳng cảm thấy gì" - Jeremiah giả vờ chối. Chỉ nhìn cái cách cậu hai tay cậu ấy túm chặt lấy chân tôi, miệng thở hổn hà hổn hển thế kia là biết tôi nặng đến thế nào.
Bất giác tôi chỉ muốn cúi đầu hôn lên cái đỉnh đầu ướt nhẹp kia một cái thật kêu.
Phía bên kia, Taylor vẫn đang tròng trành trên vai anh Steven, hai tay nắm chặt lấy tóc anh ấy. Mặt anh Steven cau có như kiểu sẵn sàng túm lấy ném viu cậu ấy xuống nước bất cứ lúc nào.
"Sẵn sàng chưa?" - Jeremiah hô vang hỏi. Sau đó hạ giọng thì thào với tôi - "Mấu chốt vấn đề là phải làm sao để giữ thăng bằng."
Anh Steven gật đầu và hai đội bắt đầu tiến về phía giữ bể.
Anh Conrad lúc này đóng vai trò làm trọng tài, giơ tay lên ra hiệu: "Sẵn sàng... Bắt đầu".
Taylor và tôi vươn tay túm lấy nhau, vừa kéo vừa đẩy. Cậu ấy không ngừng cười khúc khích trên vai anh Steven. Lợi dụng lúc cô nàng đang mải cười tôi đẩy một cái thật mạnh và cả hai người họ cùng bổ nhào ra đằng sau.
Jeremiah và tôi phá lên cười như nắc nẻ, đập tay vào nhau ăn mừng chiến thắng. Vài giây sau, lúc hai người đó trồi lên khỏi mặt nước, anh Steven hầm hầm nhìn Taylor trách cứ: "Anh đã bảo em bám chặt vào cơ mà."
Không chút ngần ngại, Taylor giơ tay té nước vào anh Steven, hùng hổ nói: "Thì em đã bám chặt rồi còn gì!" Màu kẻ mắt và mascara của cậu ấy chảy ròng ròng trên mặt, nhưng trông vẫn xinh.
Jeremiah gọi: "Belly?"
"Ơi?" - tôi đã bắt đầu quen với vị trí trên này, thật là cao và thoải mái.
"Cẩn thận" - nói rồi cậu ấy lao người về phía trước làm cả người tôi bay bổng lên trời trước khi rơi cái ùm xuống nước. Tôi cười như chưa bao giờ được cười và bị uống khá nhiều nước nhưng không sao, vui mà.
Vừa trồi lên khỏi mặt nước tôi lao thật nhanh tới chỗ Jeremiah đang đứng và bất ngờ dìm đầu cậu ấy xuống nước để trả thù.
"Chơi lại lần nữa đi" - Taylor đề nghị - "Lần này mình chọn Jeremiah. Anh Steven, anh chơi với Belly nhé."
Anh Steven mặt vẫn chưa hết cau có, làu bàu nói: "Conrad, cậu chơi thay mình đi."
"Được rồi" - anh Conrad nói đầy vẻ miễn cưỡng.
"Em không nặng tới vậy đâu mà anh lo" - tôi phẫn nộ kêu lên khi thyêu truyện chấm mô biấy thái độ đó của anh.
"Thì anh có nói em nặng đâu" - anh Conrad cúi xuống cho tôi trèo lên vai. Vai anh ấy to và rộng hơn Jeremiah nhiều - "Em ngồi ổn rồi chứ?"
"Vâng."
Phía bên kia, Taylor đang gặp vấn đề với cái vai của Jeremiah. Cậu ấy không ngừng trượt lên trượt xuống, và mỗi lần như thế họ lại rú lên cười như nắc nẻ với nhau. Họ có vẻ đang rất vui. Nếu không muốn nói là quá quá vui. Tôi theo dõi mà lòng đầy ghen tỵ, tới mức gần như quên bẵng đi rằng mình đang ngồi trên vai anh Conrad và anh ấy đang nắm lấy chân mình.
"Nhanh lên để còn chơi nào" - tôi sốt ruột giục Taylor, giọng đầy ghen tỵ. Tôi thật không thích điều đó chút nào.
Anh Conrad không gặp chút khó khăn gì khi tiến ra giữa bể, mặc dù trên vai đang phải 'khuân' cả một khối đồ sộ như thế này.
"Sẵn sàng chưa?" - anh Conrad hỏi Jeremiah và Taylor.
"Rồi ạ!" - Taylor hồ hởi kêu to.
"Rồi ạ!" - phía bên này tôi cũng hét to không kém. Trong đầu tôi chỉ nung nấu một điều: Bằng mọi cách phải hạ cho bằng được Taylor Jewel!
Tôi nhoài người ra đằng trước, dùng cả hai tay đẩy thật mạnh. Taylor tròng trành một lúc trước khi lấy lại được cân bằng trên cai Jeremiah. Cô nàng trợn tròn mắt lên quát: "Ê"
"Xin chào" - tôi mỉm cười chào lại, tay vẫn tiếp tục đẩy.
Taylor nheo nheo hai mắt, dùng hết sức bình sinh đẩy tôi về phía sau. Cũng khá mạnh đấy nhưng chưa đủ mạnh.
Cứ thế, hai đứa chúng tôi đầy qua đẩy lại, tìm mọi...
Taylor thì ngược lại, da cậu ấy lúc nào cũng trắng ởn như bột nhào bánh quy ý. Ở đây độ một tháng cậu ấy sẽ đuổi kịp tôi sớm thôi. Taylor luôn giỏi ở khoản đó.
Tôi tháo kính ra đặt lên chống quần áo. Sau đó bước tới chỗ bể sâu nhất và nhảy ùm xuống. Nước trong bể mát rượi, sảng khoái vô cùng. "Chúng ta chơi trò Marco Polo đi" - tôi rủ hội con trai.
Anh Steven, đang mải tìm cách dúi đầu anh Conrad xuống nước, nghe thấy thế liền gạt phắt đi ngay: "Trò Marco Polo chán lắm."
"Hay chơi trò đá gà đi" - Jeremiah gợi ý.
"Đó là trò gì đấy?" - tôi ngẩn người ra hỏi.
"Chúng ta chia làm hai đội, một người ngồi lên vai người còn lại của đội mình sau đó phải làm sao để đẩy ngã được người của đội kia xuống nước" - anh Steven giải thích.
"Trò này vui cực, mình thề đấy" - Jeremiah hồ hởi nói. Sau đó quay ra gọi Taylor - "Taylor, cậu muốn chơi trò đá gà với tụi này không? Hay là cậu sợ thua?"
Taylor hạ cuốn tạp chí xuống. Tôi không thể nhìn vào mắt cậu ấy bởi vì cặp kính đen to sụ trên mặt nhưng tôi có thể thấy rõ là cậu ấy đang rất khó chịu: "Là Tay-lor, không phải Tyler. Và không, mình không thích chơi, Jeremiah ạ."
Anh Steven và anh Conrad quay sang nhìn nhau. Tôi biết họ đang nghĩ gì.
"Thôi mà, Taylor, sẽ vui lắm đấy" - tôi gọi với lên - "Đừng hèn thế chứ."
Taylor thở dài cái thượt, bỏ cuốn tạp chí xuống, uể oải đứng dậy đưa tay chỉnh lại bộ bikini: "Mình có phải bỏ kính ra không?"
Jeremiah cười toe toét: "Không, nếu cậu cùng đội với mình. Cậu sẽ không bị ngã đâu."
Nhưng Taylor đã bỏ toẹt kính ra vứt xuống ghế.Tôi chợt nhận ra là lẻ ra một người, ai đó sẽ phải ngồi xem. "Mình sẽ xem mọi người chơi" - tôi tình nguyện hi sinh, mặc dù trong lòng rất muốn chơi.
"Không sao đâu, anh không chơi" - anh Conrad nói.
"Bọn mình sẽ chơi hai hiệp" - anh Steven nói.
Anh Conrad nhún vai" "Sao cũng được" và sải tay bơivề phía thành bể.
"Mình chọn Tay-lor" - Jeramiah kêu tướng lên.
"Ê, không công bằng; cô ấy nhẹ hơn mà" - anh Steven phản đối. Nhưng ngay khi quay sang nhìn thấy khuôn mặt ỉu xìu của tôi anh lập tức chữa lại - "Tại em cao hơn bạn ý mà."
Anh ấy làm tôi cụt cả hứng chơi, "Thôi để em ngồi ngoài xem. Em không muốn làm gãy lưng anh đâu, Steven ạ."
Thấy vậy Jeremiah vội đứng ra giảng hòa: "Thôi để mình cõng cậu, Belly. Chúng ta sẽ hạ đo ván hai người bọn họ. Mình nghĩ cậu khỏe hơn Tay-lor đấy."
Taylor từ từ bước xuống bể bơi, một cách chậm rãi, để tránh sự thay đổi đột ngột về nhiệt độ: "Cậu nhầm to rồi, Jeremy ạ."
Tiếp đó, Jeremiah ngụp thật sâu xuống nước để cho tôi lồm cồm bò lên vai cậu ấy. Leo lên đã khó nhưng làm sao để giữ cân bằng lại càng khó hơn. Đợi tôi yên vị xong, Jeremiah từ từ đứng thẳng dậy.
"Mình nặng quá đúng không?" - tôi thẽ thọt hỏi Jeremiah, hai tay bám lấy đầu cậu ấy để giữ thăng bằng. Trông người cậu ấy lỏng lẻo thế kia, tôi chỉ sợ làm gãy lưng cậu ấy thôi.
"Cậu nhẹ hều ý, mình chẳng cảm thấy gì" - Jeremiah giả vờ chối. Chỉ nhìn cái cách cậu hai tay cậu ấy túm chặt lấy chân tôi, miệng thở hổn hà hổn hển thế kia là biết tôi nặng đến thế nào.
Bất giác tôi chỉ muốn cúi đầu hôn lên cái đỉnh đầu ướt nhẹp kia một cái thật kêu.
Phía bên kia, Taylor vẫn đang tròng trành trên vai anh Steven, hai tay nắm chặt lấy tóc anh ấy. Mặt anh Steven cau có như kiểu sẵn sàng túm lấy ném viu cậu ấy xuống nước bất cứ lúc nào.
"Sẵn sàng chưa?" - Jeremiah hô vang hỏi. Sau đó hạ giọng thì thào với tôi - "Mấu chốt vấn đề là phải làm sao để giữ thăng bằng."
Anh Steven gật đầu và hai đội bắt đầu tiến về phía giữ bể.
Anh Conrad lúc này đóng vai trò làm trọng tài, giơ tay lên ra hiệu: "Sẵn sàng... Bắt đầu".
Taylor và tôi vươn tay túm lấy nhau, vừa kéo vừa đẩy. Cậu ấy không ngừng cười khúc khích trên vai anh Steven. Lợi dụng lúc cô nàng đang mải cười tôi đẩy một cái thật mạnh và cả hai người họ cùng bổ nhào ra đằng sau.
Jeremiah và tôi phá lên cười như nắc nẻ, đập tay vào nhau ăn mừng chiến thắng. Vài giây sau, lúc hai người đó trồi lên khỏi mặt nước, anh Steven hầm hầm nhìn Taylor trách cứ: "Anh đã bảo em bám chặt vào cơ mà."
Không chút ngần ngại, Taylor giơ tay té nước vào anh Steven, hùng hổ nói: "Thì em đã bám chặt rồi còn gì!" Màu kẻ mắt và mascara của cậu ấy chảy ròng ròng trên mặt, nhưng trông vẫn xinh.
Jeremiah gọi: "Belly?"
"Ơi?" - tôi đã bắt đầu quen với vị trí trên này, thật là cao và thoải mái.
"Cẩn thận" - nói rồi cậu ấy lao người về phía trước làm cả người tôi bay bổng lên trời trước khi rơi cái ùm xuống nước. Tôi cười như chưa bao giờ được cười và bị uống khá nhiều nước nhưng không sao, vui mà.
Vừa trồi lên khỏi mặt nước tôi lao thật nhanh tới chỗ Jeremiah đang đứng và bất ngờ dìm đầu cậu ấy xuống nước để trả thù.
"Chơi lại lần nữa đi" - Taylor đề nghị - "Lần này mình chọn Jeremiah. Anh Steven, anh chơi với Belly nhé."
Anh Steven mặt vẫn chưa hết cau có, làu bàu nói: "Conrad, cậu chơi thay mình đi."
"Được rồi" - anh Conrad nói đầy vẻ miễn cưỡng.
"Em không nặng tới vậy đâu mà anh lo" - tôi phẫn nộ kêu lên khi thyêu truyện chấm mô biấy thái độ đó của anh.
"Thì anh có nói em nặng đâu" - anh Conrad cúi xuống cho tôi trèo lên vai. Vai anh ấy to và rộng hơn Jeremiah nhiều - "Em ngồi ổn rồi chứ?"
"Vâng."
Phía bên kia, Taylor đang gặp vấn đề với cái vai của Jeremiah. Cậu ấy không ngừng trượt lên trượt xuống, và mỗi lần như thế họ lại rú lên cười như nắc nẻ với nhau. Họ có vẻ đang rất vui. Nếu không muốn nói là quá quá vui. Tôi theo dõi mà lòng đầy ghen tỵ, tới mức gần như quên bẵng đi rằng mình đang ngồi trên vai anh Conrad và anh ấy đang nắm lấy chân mình.
"Nhanh lên để còn chơi nào" - tôi sốt ruột giục Taylor, giọng đầy ghen tỵ. Tôi thật không thích điều đó chút nào.
Anh Conrad không gặp chút khó khăn gì khi tiến ra giữa bể, mặc dù trên vai đang phải 'khuân' cả một khối đồ sộ như thế này.
"Sẵn sàng chưa?" - anh Conrad hỏi Jeremiah và Taylor.
"Rồi ạ!" - Taylor hồ hởi kêu to.
"Rồi ạ!" - phía bên này tôi cũng hét to không kém. Trong đầu tôi chỉ nung nấu một điều: Bằng mọi cách phải hạ cho bằng được Taylor Jewel!
Tôi nhoài người ra đằng trước, dùng cả hai tay đẩy thật mạnh. Taylor tròng trành một lúc trước khi lấy lại được cân bằng trên cai Jeremiah. Cô nàng trợn tròn mắt lên quát: "Ê"
"Xin chào" - tôi mỉm cười chào lại, tay vẫn tiếp tục đẩy.
Taylor nheo nheo hai mắt, dùng hết sức bình sinh đẩy tôi về phía sau. Cũng khá mạnh đấy nhưng chưa đủ mạnh.
Cứ thế, hai đứa chúng tôi đầy qua đẩy lại, tìm mọi...



