Đọc Truyện Teen - Thiên đường mùa hè Full
i của mình. Tôi chỉ là nhất thời quên béng mất vụ ống hút bằng kẹo Twizzlers này thôi chứ cái trò này bọn tôi làm mãi ở nhà rồi.
Hai đứa cúi xuống hút cùng một lúc, giống như cái quảng cáo Coke hồi những năm 1950 - đầu chụm lại, chán gần như chạm vào nhau. Không hiểu mọi người xung quanh có nghĩ bọn tôi đang hẹn hò không nhỉ.
Jeremiah nhìn tôi và mỉm cười rất tươi. Đột nhiên tôi có một ý nghĩ rất điên rồ. Jeremiah Fisher muốn hôn mình.
Tôi đúng là điên thật rồi. Đó là Jeremiah mà. Cậu ấy sẽ không bao giờ nhìn tôi theo kiểu đó. Vả lại đối với tôi, anh Conrad mới là người tôi thích thật sự, dù cho dạo gần đây anh cứ xa cách khó gần kiểu gì ý. Mãi mãi chỉ có anh Conrad. Chừng nào còn có anh Conrad, tôi sẽ không bao giờ để mắt tới Jeremiah. Và hiển nhiên Jeremiah cũng không bao giờ có ý gì khác với tôi. Tôi chỉ là bạn thân của cậu ấy - là đứa con gái cậu ấy đi xem phim cùng, chia sẻ phòng tắm cùng, chia sẻ bí mật cùng. Nhưng không phải là người cậu ấy chia sẻ nụ hôn cùng.
Chương 16:
Hè năm 14 tuổi
Đưa Taylor đi cùng là một sai lầm. Tôi đã biết trước điều đó nhưng vẫn cứ làm. Taylor Jewel, cô bạn thân nhất của tôi. Bọn con trai cùng lứa luôn ưu ái gọi cậu ấy bằng cái tên Jewel (đá quý). Ngoài mặt cậu ấy cứ tỏ ra không thích nhưng tôi biết thừa trong lòng thích bỏ xừ đi được.
Taylor thường than thở rằng lần nào tôi đi nghỉ Hè ở Cousins về là y như rằng cậu ấy phải làm quen với tôi lại từ đầu. Giúp tôi hoà nhập trở lại với thế giới hiện tại, với trường học và đám bạn ở trường. Cậu ấy thậm chí còn tìm cách ghép đôi cho tôi với bạn của cậu bạn thân. Tôi đã chiều theo ý Taylor đi xem phim sau đó đi ăn ở Waffle House nhưng tâm trí thì vẫn đang vương vấn tít tận Cousins cơ. Đem tất cả tụi con trai ở trường tôi gộp lại cũng không thể so sánh được với Jeremiah hay anh Conrad, vậy thì việc gì phải cố gắng cho phí thời gian?
Trong hai đứa, Taylor luôn là cô bạn xinh đẹp, được lòng tất cả các bạn con trai. Còn tôi luôn là cô bạn vui tính, chuyên gia chọc cười cho mọi người. Tôi đã nghĩ rằng bằng việc đưa Taylor đi cùng sẽ chứng tỏ được với mọi người mình cũng là người xinh đẹp, kiểu "Thấy không? Thấy không? Mình giống như cậu ấy thôi; hai bọn mình không có gì khác biệt." Nhưng trên thực tế bọn tôi chẳng có gì giống nhau hết, và ai cũng biết điều đó. Tôi đã nghĩ rằng bằng việc đưa Taylor đi cùng, tôi sẽ chắc chân một suất ngủ đêm ngoài bãi biển, trong những chiếc túi ngủ cùng hội con trai. Và rằng rồi cuối cùng tôi cũng sẽ được họ công nhận là một phần của nhóm.
Ít nhất thì tôi đã đoán đúng được một nửa.
Taylor nài nỉ tôi cho đi cùng từ lấu lắm rồi cơ nhưng lần nào tôi cũng tìm cớ này cớ nọ để từ chối. Đó là lỗi của tôi, khi khoe khoang quá nhiều về anh em nhà Fisher và bãi biển Cousins với cậu ấy. Sâu thẳm bên trong, tôi cũng muốn Taylor có mặt ở đó. Dù gì câuj ấy cũng là bạn thân nhất của tôi. Cậu ấy muốn chúng tôi có thể chia sẻ với nhau về mọi thứ - mọi khoảnh khắc, mọi trải nghiệm. Khi Taylor tham gia vào CLB tiếng Tây Ban Nha, cậu ấy đã nhất quyết bắt tôi đăng ký cùng cho bằng được, mặc dù tôi đến một chữ bẻ đôi cũng không biết. "Cùng học để còn cùng đi Cabo sau lễ tốt nghiệp nữa" - Taylor nói. Nếu được lựa chọn, tôi sẽ muốn đi thăm quần đảo Galápagoscơ. Đó là ước mơ từ thưở bé của tôi, ước mơ được tậnmắt thấy những chú chim biển bàn chân màu xanh da trời. Bố đã hứa đưa tôi đến đó, sau khi tốt nghiệp. Nhưng tôi vẫn chưa kể cho Taylor nghe. Đảm bảo cậu ấy sẽ không vui cho mà xem.
Mẹ và tôi chờ sẵn Taylơ ở sân bay. Cô nàng bước xuống máy bay với chiếc quần soóc ngắn không thể ngắn hơn và một chiếcáo cổ lệch tôi chưa hề thấy bao giờ. "Cậu mua nó bao giờ thế?" - tôi ôm chầm lấy Taylor và hỏi, cố gắng không để lộ ra sự ghen tị qua giọng nói của mình.
"Ngay trước khi tới đây mẹ đã dẫn mình dạo một vòng để sắm đồ biển" - cô nàng rất vô tư quẳng cho tôi cầm hộ cái túi - "Trông dễ thương đúng không?"
"Ờ, yêu điên lên được" - túi cậu ta có cái gì mà nặng thế không biết. Không lẽ cậu đã quên là sẽ chỉ ở đây chơi có một tuần thôi sao?
"Mẹ mình thấy có lỗi vì chuyện bố mẹ sắp li dị. Do đó mình muốn mua gì mẹ mình cũng đồng ý tuốt" - Taylor tiếp tục lí la lí lắc hồn nhiên kể chuyện - "Hai mẹ con mình còn đi làm móng với nhau nữa cơ. Cậu nhìn này!" - vừa nói cô nàg vừa giơ tay lên khoe mấy cái móng tay dài vừa được dũa cẩn thận và sơn mày đỏ tươi.
"Móng thật đấy à?"
"Tất nhiên rồi. Mình có bao giờ đeo móng giả đâu hả Belly?"
"Nhưng mình tưởng cậu phải cắt ngắn để còn chơi vi-ô-lông?"
"À, vụ đó...Cuối cùng mẹ cũng đồng ý cho mình bỏ vi-ô-lông. Vì thấy có lỗi với mình khi quyết định ly hôn với bố thôi" - cô nàng nói như đúng rồi - "Cậu cũng từng trải qua rồi mà.
Không nằm ngoài dự đoán, anh em nhà Fisher lập tức chú ý ngay tới Taylor và cái vòng một đầy đặn của cậu ta. Nếu không nhờ cái áo lót "thần kì" đó thì cậu ấy cũng chỉ thuộc dạng "màn hình phẳng" giống như tôi thôi. Chưa hết, để mái tóc được suôn và mềm mại như thế kia, chắc chắn cậu ta đã phải tốn cả nửa lọ dầu xả là ít. Bình thường có thấy tóc cậu ta óng ả đến vậy đâu. Nhưng nói ra những điều đó với bọn con trai thì ích gì. Họ chỉ chú trọng tới kết quả chứ đâu thèm quan tâm tới nguồn gốc.
Không giống như Jeremiah và anh Conrad, anh Steven thậm chí còn không buồn ngoái đầu lại chào Taylor, mắt anh ấy cứ dán chặt vào màn hình vô tuyến. Trước giờ anh ấy vẫn luôn khó chịu với Taylor mà. Không hiểu anh ấy có kể xấu gì về Taylor với anh Conrad và Jeremiah không nữa.
"Em chào anh, anh Ste-ven" - Taylor rất vô tư, không hề hay biết gì về thái độ của anh Steven với mình.
"Ừ" - anh lầm bầm chào lại.
Thấy vậy, Taylor quay sang thì thào với tôi: "Anh ý bị làm sao thế?"
Tôi chỉ biết cười rồi sau đó quay sang giới thiệu: Taylor, đây là anh Conrad và Jeremiah. Còn kia là anh Steven, cậu biết rồi đấy." Tôi rất muốn biết trong số 3 người này Taylor sẽ chọn ai là người dễ thương hơn, hài hước hơn và tuyệt vời hơn.
"Chào các anh" - Taylor chìa tay ra chào mọi người. Gần như ngay lập tức, tôi đã biết được câu trả lời của cậu ấy. Là anh Conrad. Và tôi cảm thấy vui mừng khôn xiết. Bởi vì tôi biết anh Conrad sẽ không bao giờ thích kiểu người như Taylor.
"Chào em" - cả ba đồng thanh nói.
Sau đó anh Conrad quay lưng xem TV tiếp, đúng như dự đoán của tôi. Jeremiah lịch sự hơn, mỉm cười với Taylor: "Vậy ra cậu là bạn của Belly à? Bọn mình còn tưởng cậu ấy không người bạn nào cơ đấy."
Tôi cứ chờ xem khi nào thì cậu ấy quay sang nhe răng cười với mình, chứng tỏ những lời vừa rồi chỉ là câu nói đùa... nhưng Jeremiah tuyệt nhiên không hề nhìn về phía tôi lấy một phút.
"Cậu im đi, Jeremiah" - tôi giậm chân thình thịch phản đối.
Jeremiah quay sang lè lưỡi trêu tôi một cái rồi lại tiếp tục tập trung vào Taylor.
"Belly có cả tá bạn ý chứ" - Taylor phẩy tay nói - "Mình mới là chẳng có ai chơi ý."
"Ờ" - anh Steven nghển cổ lên nói chen vào - "Đúng rồi"
Taylor lườm anh ...
Hai đứa cúi xuống hút cùng một lúc, giống như cái quảng cáo Coke hồi những năm 1950 - đầu chụm lại, chán gần như chạm vào nhau. Không hiểu mọi người xung quanh có nghĩ bọn tôi đang hẹn hò không nhỉ.
Jeremiah nhìn tôi và mỉm cười rất tươi. Đột nhiên tôi có một ý nghĩ rất điên rồ. Jeremiah Fisher muốn hôn mình.
Tôi đúng là điên thật rồi. Đó là Jeremiah mà. Cậu ấy sẽ không bao giờ nhìn tôi theo kiểu đó. Vả lại đối với tôi, anh Conrad mới là người tôi thích thật sự, dù cho dạo gần đây anh cứ xa cách khó gần kiểu gì ý. Mãi mãi chỉ có anh Conrad. Chừng nào còn có anh Conrad, tôi sẽ không bao giờ để mắt tới Jeremiah. Và hiển nhiên Jeremiah cũng không bao giờ có ý gì khác với tôi. Tôi chỉ là bạn thân của cậu ấy - là đứa con gái cậu ấy đi xem phim cùng, chia sẻ phòng tắm cùng, chia sẻ bí mật cùng. Nhưng không phải là người cậu ấy chia sẻ nụ hôn cùng.
Chương 16:
Hè năm 14 tuổi
Đưa Taylor đi cùng là một sai lầm. Tôi đã biết trước điều đó nhưng vẫn cứ làm. Taylor Jewel, cô bạn thân nhất của tôi. Bọn con trai cùng lứa luôn ưu ái gọi cậu ấy bằng cái tên Jewel (đá quý). Ngoài mặt cậu ấy cứ tỏ ra không thích nhưng tôi biết thừa trong lòng thích bỏ xừ đi được.
Taylor thường than thở rằng lần nào tôi đi nghỉ Hè ở Cousins về là y như rằng cậu ấy phải làm quen với tôi lại từ đầu. Giúp tôi hoà nhập trở lại với thế giới hiện tại, với trường học và đám bạn ở trường. Cậu ấy thậm chí còn tìm cách ghép đôi cho tôi với bạn của cậu bạn thân. Tôi đã chiều theo ý Taylor đi xem phim sau đó đi ăn ở Waffle House nhưng tâm trí thì vẫn đang vương vấn tít tận Cousins cơ. Đem tất cả tụi con trai ở trường tôi gộp lại cũng không thể so sánh được với Jeremiah hay anh Conrad, vậy thì việc gì phải cố gắng cho phí thời gian?
Trong hai đứa, Taylor luôn là cô bạn xinh đẹp, được lòng tất cả các bạn con trai. Còn tôi luôn là cô bạn vui tính, chuyên gia chọc cười cho mọi người. Tôi đã nghĩ rằng bằng việc đưa Taylor đi cùng sẽ chứng tỏ được với mọi người mình cũng là người xinh đẹp, kiểu "Thấy không? Thấy không? Mình giống như cậu ấy thôi; hai bọn mình không có gì khác biệt." Nhưng trên thực tế bọn tôi chẳng có gì giống nhau hết, và ai cũng biết điều đó. Tôi đã nghĩ rằng bằng việc đưa Taylor đi cùng, tôi sẽ chắc chân một suất ngủ đêm ngoài bãi biển, trong những chiếc túi ngủ cùng hội con trai. Và rằng rồi cuối cùng tôi cũng sẽ được họ công nhận là một phần của nhóm.
Ít nhất thì tôi đã đoán đúng được một nửa.
Taylor nài nỉ tôi cho đi cùng từ lấu lắm rồi cơ nhưng lần nào tôi cũng tìm cớ này cớ nọ để từ chối. Đó là lỗi của tôi, khi khoe khoang quá nhiều về anh em nhà Fisher và bãi biển Cousins với cậu ấy. Sâu thẳm bên trong, tôi cũng muốn Taylor có mặt ở đó. Dù gì câuj ấy cũng là bạn thân nhất của tôi. Cậu ấy muốn chúng tôi có thể chia sẻ với nhau về mọi thứ - mọi khoảnh khắc, mọi trải nghiệm. Khi Taylor tham gia vào CLB tiếng Tây Ban Nha, cậu ấy đã nhất quyết bắt tôi đăng ký cùng cho bằng được, mặc dù tôi đến một chữ bẻ đôi cũng không biết. "Cùng học để còn cùng đi Cabo sau lễ tốt nghiệp nữa" - Taylor nói. Nếu được lựa chọn, tôi sẽ muốn đi thăm quần đảo Galápagoscơ. Đó là ước mơ từ thưở bé của tôi, ước mơ được tậnmắt thấy những chú chim biển bàn chân màu xanh da trời. Bố đã hứa đưa tôi đến đó, sau khi tốt nghiệp. Nhưng tôi vẫn chưa kể cho Taylor nghe. Đảm bảo cậu ấy sẽ không vui cho mà xem.
Mẹ và tôi chờ sẵn Taylơ ở sân bay. Cô nàng bước xuống máy bay với chiếc quần soóc ngắn không thể ngắn hơn và một chiếcáo cổ lệch tôi chưa hề thấy bao giờ. "Cậu mua nó bao giờ thế?" - tôi ôm chầm lấy Taylor và hỏi, cố gắng không để lộ ra sự ghen tị qua giọng nói của mình.
"Ngay trước khi tới đây mẹ đã dẫn mình dạo một vòng để sắm đồ biển" - cô nàng rất vô tư quẳng cho tôi cầm hộ cái túi - "Trông dễ thương đúng không?"
"Ờ, yêu điên lên được" - túi cậu ta có cái gì mà nặng thế không biết. Không lẽ cậu đã quên là sẽ chỉ ở đây chơi có một tuần thôi sao?
"Mẹ mình thấy có lỗi vì chuyện bố mẹ sắp li dị. Do đó mình muốn mua gì mẹ mình cũng đồng ý tuốt" - Taylor tiếp tục lí la lí lắc hồn nhiên kể chuyện - "Hai mẹ con mình còn đi làm móng với nhau nữa cơ. Cậu nhìn này!" - vừa nói cô nàg vừa giơ tay lên khoe mấy cái móng tay dài vừa được dũa cẩn thận và sơn mày đỏ tươi.
"Móng thật đấy à?"
"Tất nhiên rồi. Mình có bao giờ đeo móng giả đâu hả Belly?"
"Nhưng mình tưởng cậu phải cắt ngắn để còn chơi vi-ô-lông?"
"À, vụ đó...Cuối cùng mẹ cũng đồng ý cho mình bỏ vi-ô-lông. Vì thấy có lỗi với mình khi quyết định ly hôn với bố thôi" - cô nàng nói như đúng rồi - "Cậu cũng từng trải qua rồi mà.
Không nằm ngoài dự đoán, anh em nhà Fisher lập tức chú ý ngay tới Taylor và cái vòng một đầy đặn của cậu ta. Nếu không nhờ cái áo lót "thần kì" đó thì cậu ấy cũng chỉ thuộc dạng "màn hình phẳng" giống như tôi thôi. Chưa hết, để mái tóc được suôn và mềm mại như thế kia, chắc chắn cậu ta đã phải tốn cả nửa lọ dầu xả là ít. Bình thường có thấy tóc cậu ta óng ả đến vậy đâu. Nhưng nói ra những điều đó với bọn con trai thì ích gì. Họ chỉ chú trọng tới kết quả chứ đâu thèm quan tâm tới nguồn gốc.
Không giống như Jeremiah và anh Conrad, anh Steven thậm chí còn không buồn ngoái đầu lại chào Taylor, mắt anh ấy cứ dán chặt vào màn hình vô tuyến. Trước giờ anh ấy vẫn luôn khó chịu với Taylor mà. Không hiểu anh ấy có kể xấu gì về Taylor với anh Conrad và Jeremiah không nữa.
"Em chào anh, anh Ste-ven" - Taylor rất vô tư, không hề hay biết gì về thái độ của anh Steven với mình.
"Ừ" - anh lầm bầm chào lại.
Thấy vậy, Taylor quay sang thì thào với tôi: "Anh ý bị làm sao thế?"
Tôi chỉ biết cười rồi sau đó quay sang giới thiệu: Taylor, đây là anh Conrad và Jeremiah. Còn kia là anh Steven, cậu biết rồi đấy." Tôi rất muốn biết trong số 3 người này Taylor sẽ chọn ai là người dễ thương hơn, hài hước hơn và tuyệt vời hơn.
"Chào các anh" - Taylor chìa tay ra chào mọi người. Gần như ngay lập tức, tôi đã biết được câu trả lời của cậu ấy. Là anh Conrad. Và tôi cảm thấy vui mừng khôn xiết. Bởi vì tôi biết anh Conrad sẽ không bao giờ thích kiểu người như Taylor.
"Chào em" - cả ba đồng thanh nói.
Sau đó anh Conrad quay lưng xem TV tiếp, đúng như dự đoán của tôi. Jeremiah lịch sự hơn, mỉm cười với Taylor: "Vậy ra cậu là bạn của Belly à? Bọn mình còn tưởng cậu ấy không người bạn nào cơ đấy."
Tôi cứ chờ xem khi nào thì cậu ấy quay sang nhe răng cười với mình, chứng tỏ những lời vừa rồi chỉ là câu nói đùa... nhưng Jeremiah tuyệt nhiên không hề nhìn về phía tôi lấy một phút.
"Cậu im đi, Jeremiah" - tôi giậm chân thình thịch phản đối.
Jeremiah quay sang lè lưỡi trêu tôi một cái rồi lại tiếp tục tập trung vào Taylor.
"Belly có cả tá bạn ý chứ" - Taylor phẩy tay nói - "Mình mới là chẳng có ai chơi ý."
"Ờ" - anh Steven nghển cổ lên nói chen vào - "Đúng rồi"
Taylor lườm anh ...



