Đọc Truyện Teen - Thiên đường mùa hè Full
iờ, trên tay phì phèo điếu thuốc lá.
Tôi thụp hẳn người xuống nước, chỉ để lộ mỗi phần đầu - không thể để anh thấy tôi tỏng bộ dạng thế này được. Conrad con ở đó thì tôi còn ngâm mình dưới nước, cho dù phải chết cóng.
"Anh bắt đầu hút thuốc từ khi nào thế?" - tôi lên giọng phê phán - "Mà sao tự dưng anh xuống đây làm gì?"
"Em muốn anh trả lời câu nào trước?" - anh tủm tỉm hỏi.
Tôi rẽ nước tiến về phái anh ngồi, chống hai tay lên thành bể:" Câu thứ hai"
"Anh không ngủ được nên ra ngoài đi dạo" - anh nhún vai thản nhiên nói. Rõ ràng anh ấy đang nói dối. Anh trốn ra đây để hút thuốc cho thoải mái, không bị ai dòm ngó.
"Sao anh biết em ở ngoài này?" - tôi tiếp tục tra hỏi.
"Tối nào em chả ra đây bơi hả Belly. Thiên hạ ai chẳng biết." - anh vừa cười vừa rít một hơi thuốc dài.
Anh ấy biết tôi vẫn thường hay bơiđêm? Tôi còn cứ đinh ninh đó là bí mật nhỏ của riêng tôi và cô Susannah cơ đấy. Không hiểu anh biết chuyện này bao lâu rồi nhỉ? Những người khác thì sao, không lẽ mọi người đều đã biết hết?
"Biết thế. Thế còn vụ hút thuốc, anh bắt đầu hút thuốc từ khi nào?"
"Anh cũng chẳng để ý nữa. Năm ngoái, chắc thế" - tôi biết thừa anh chỉ đang cô tình chọc tôi thôi chứ làm gì có chuyện không nhớ.
"Anh không nên hút thuốc. Bỏ ngay đi! À mà anh có nghiện không đấy?"
"Khônggg" - anh Conrad ngửa đầu cười phá lên.
"Thế thì bỏ thuốc đi. Cố là được" - tôi thuyết phục Conrad. Một khi anh Conrad mà đã quyết tâm thì không có chuyện gì anh ấy không làm được.
"Nhưng anh không thích"
"Đây không phải chuyện thích hay không thích. Hút thuốc có hại cho sức khỏe của anh"
"Em sẽ cho anh cái gì, nếu anh bỏ thuốc?" - anh giơ điếu thuốc lên, giọng đùa dùa hỏi.
Đột nhiên bầu không khí ở bể bơi bỗng trở nên khác hẳn. Toàn thân tôi như có luồng điện chạy qua, trong một thoáng tôi còn ngỡ mình vừa bọ sét đánh cơ đấy. Buông tay khỏi thành bể, tôi vội bơi giật lùi ra xa. Phải khá lâu sau tôi mới lấy lại được tinh thần và tiếp tục câu chuyện còn dang dở:"Chẳng có gì hết. Anh bỏ thuốc thì tốt cho anh chứ sao."
"Em mói cũng đúng" - anh gật gù đứng dậy, dùng chân dập tắt điếu thuốc - "Chúc em ngủ ngon, Belly". Đừng ở ngoài này lâu quá. Ai mà biết được biểu đêm sẽ có loài thú dữ nào xuất hiện."
Cảm giác như bị điện giật bạn nãy đã qua, mọi thứ trở lại bình thường như cũ. Tôi vung tay té nước thật mạnh và chân anh Conrad lúc anh quay lưng dợm bước đi và lẩm bẩm trong bụng một mình: "Đồ dã man!" Nhiều mùa Hè trước, anh Conrad, Jeremiah và anh Steven đã khiến tôi tin lấy tin để rằng ngoài kia có một kẻ sát nhân chuyên giết trẻ con đang lẩn trốn đâu đó quanh đây. Hắn ta đặc biệt thích những cô bé mập mạp, tóc nâu và có mắt màu xanh xám.
"Thế tóm lại là anh có bỏ thuốc hay không đây?" - tôi gào lên gọi với theo.
Anh không hề đáp lại, thay vào đó chỉ vừa đi vừa khúc khích cười. Tôi có thể nhận ra điều đó khi thấy hai vai anh run bần bật lúc quay người đóng cái cổng phía sau sân nhà.
Sau khi chắc chắn là anh Conrad đã đi hẳn, tôi lập tức ngửa hẳn người ra thả mình trên mặt nước. Tôi có thể nghe và cảm nhận được tiếng tim mình đang dập hối hả trong lồng ngực, đặc biệt là trong một đêm khuya tĩnh mịch như thế này. Có gì đó khang khác ở anh Conrad. Ngay trong bữa ăn đầu tiên ở đây tôi đã nhận thấy điều này, trước cả khi anh kể cho tôi nghe về Aubrey. Anh đã thay đổi. Nhưng cái cách anh tác động đến tôi vẫn không hề thay đổi. Cảm giác của tôi đối với anh vẫn y như hồi mùa Hè năm ngoái và các mùa Hè trước đó.
Chương 10
"Belly, con đã gọi cho bố chưa đấy?" - mẹ hỏi
"Chưa ạ"
"Mẹ nghĩ con nên gọi cho bố, báo với bố là mọi thứ ở đây vẫn ổn."
Tôi đảo mắt một vòng, ngao ngán trả lời:" Con e là bố cũng đang chẳng có mặt ở nhà và lo lắng gì đâu."
"Thì dù sao cũng nên gọi báo cho bố một tiếng"
"Sao mẹ không bảo anh Steven gọi ý" - tôi cãi bướng.
" Mẹ không bảo anh gọi bởi vì anh và bố sẽ có hai tuần cùng đi thăm thú các trường đại học với nhau. Còn con thì khác, hai bố con sẽ không được gặp nhau cho tới cuối mùa Hè này"
Sao mẹ cứ phải suy nghĩ và lo lắng hộ cho người khác nhiều như thế nhỉ? Mẹ là người duy nhất tôi biết sau khi ly hôn vẫn giữ được mối quan hệ tốt với chồng cũ và cân bằng mọi chuyện.
Mẹ đứng dậy đưa cho tôi cái điện thoại, trước khi rời khỏi phòng:" Gọi cho bố con đi ". Mẹ luôn đi ra khỏi phòng mỗi khi tôi gọi điện cho bố, để hai bố con có thể thoải mái trò chuyện với nhau. Mẹ cứ làm như là tôi có bí mật gì muốn chia sẻ với bố - mà không thể kể trước mặt mẹ - lắm không bằng.
Thay vì bấm máy gọi cho bố, tôi đặt điện thoại trở lại bàn. Đáng ra bố phải là người gọi cho tôi trước, chứ không phải chiều ngược lại. Bố là bố cơ mà, còn tôi mới chỉ là một đứa trẻ con. Nói chung các ông bố không thuộc về căn nhà mùa Hè này. Kể cả bố tôi lẫn chú Fisher. Tất nhiên thỉnh thoảng họ cũng có ghé qua chơi nhưng đây không phải "nhà" của họ. Họ không thuộc về nơi đây. Căn nhà này không có ý nghĩa với họ như chúng tôi, các bà mẹ và đám trẻ con.
Chương 11:
Hè năm 9 tuổi
Đám trẻ con tụi tôi đang ngồi chơi bài ngoài hiên, trong khi mẹ và cô Susannah nhâm nhi magaritar và chơi bài riêng với nhau. Mặt Trời bắt đầu lặn dần, chẳng mấy chốc đến giờ hai mẹ đứng dậy và bếp luộc ngô và chiên xúc xích cho bữa tối. Nhưng là lát nữa cơ. Giờ hai mẹ còn đang phải chơi bài đã.
"Cô Laurel, sao cô cứ gọi mẹ cháu là Beck trong khi mọi người gọi mẹ là Susannah cơ mà?" - Jeremiah thắc mắc. Cậu ấy và anh Steven cùng một phe và họ đang thua. Jeremiah vốn không mặn mà lắm với cái trò bài bạc này nên cậu luôn tìm thứ gì đó thú vị hơn để làm, để "buôn".
"Bởi vì tên thời con gái của mẹ cháu là Beck" - mẹ vừa giải thích vừa phì phèo điếu thuốc lá. Mẹ và cô Susannah thường chỉ hút thuốc mỗi khi gặp nhau, do đó đây có thể coi là một dịp đặc biệt đối với cả hai người họ. Mẹ nói được ngồi hút thuốc cùng cô Susannah khiến mẹ cảm thấy trẻ ra.
Mặc cho tôi có phản đối và ngăn cản thế nào đi nữa, mẹ vẫn cứ tiếp tục hút mỗi lần gặp cô Susannah.
"Tên thời con gái là gì ạ?" - Jeremiah hỏi. Anh Steven đập nhẹ vào bộ bài trên tay Jeremiah, yêu cầu cậu ấy tập trung chơi bài nhưng anh chàng cứ lờ đi như không biết.
"Đó là ten của người phụ nữ trước khi lấy chồng chứ sao, đồ con ếch." - anh Conrad cau có giải thích.
"Đừng gọi em như thế, Conrad" - cô Susannah lập tức lên tiếng, trong khi hai mắt vẫn không rời bộ bài.
"Nhưng tại sao họ lại phải đổi họ?" - Jeremiah hỏi tiếp.
"Không phải ai cũng phải đổi họ, nếu không muốn. Cô không đổi. Tên cô vẫn là Laurel Danne, như trong giấy khai sinh thôi. Thật thú vị đúng không?" - giọng mạ tràn đầy kiêu h...
Tôi thụp hẳn người xuống nước, chỉ để lộ mỗi phần đầu - không thể để anh thấy tôi tỏng bộ dạng thế này được. Conrad con ở đó thì tôi còn ngâm mình dưới nước, cho dù phải chết cóng.
"Anh bắt đầu hút thuốc từ khi nào thế?" - tôi lên giọng phê phán - "Mà sao tự dưng anh xuống đây làm gì?"
"Em muốn anh trả lời câu nào trước?" - anh tủm tỉm hỏi.
Tôi rẽ nước tiến về phái anh ngồi, chống hai tay lên thành bể:" Câu thứ hai"
"Anh không ngủ được nên ra ngoài đi dạo" - anh nhún vai thản nhiên nói. Rõ ràng anh ấy đang nói dối. Anh trốn ra đây để hút thuốc cho thoải mái, không bị ai dòm ngó.
"Sao anh biết em ở ngoài này?" - tôi tiếp tục tra hỏi.
"Tối nào em chả ra đây bơi hả Belly. Thiên hạ ai chẳng biết." - anh vừa cười vừa rít một hơi thuốc dài.
Anh ấy biết tôi vẫn thường hay bơiđêm? Tôi còn cứ đinh ninh đó là bí mật nhỏ của riêng tôi và cô Susannah cơ đấy. Không hiểu anh biết chuyện này bao lâu rồi nhỉ? Những người khác thì sao, không lẽ mọi người đều đã biết hết?
"Biết thế. Thế còn vụ hút thuốc, anh bắt đầu hút thuốc từ khi nào?"
"Anh cũng chẳng để ý nữa. Năm ngoái, chắc thế" - tôi biết thừa anh chỉ đang cô tình chọc tôi thôi chứ làm gì có chuyện không nhớ.
"Anh không nên hút thuốc. Bỏ ngay đi! À mà anh có nghiện không đấy?"
"Khônggg" - anh Conrad ngửa đầu cười phá lên.
"Thế thì bỏ thuốc đi. Cố là được" - tôi thuyết phục Conrad. Một khi anh Conrad mà đã quyết tâm thì không có chuyện gì anh ấy không làm được.
"Nhưng anh không thích"
"Đây không phải chuyện thích hay không thích. Hút thuốc có hại cho sức khỏe của anh"
"Em sẽ cho anh cái gì, nếu anh bỏ thuốc?" - anh giơ điếu thuốc lên, giọng đùa dùa hỏi.
Đột nhiên bầu không khí ở bể bơi bỗng trở nên khác hẳn. Toàn thân tôi như có luồng điện chạy qua, trong một thoáng tôi còn ngỡ mình vừa bọ sét đánh cơ đấy. Buông tay khỏi thành bể, tôi vội bơi giật lùi ra xa. Phải khá lâu sau tôi mới lấy lại được tinh thần và tiếp tục câu chuyện còn dang dở:"Chẳng có gì hết. Anh bỏ thuốc thì tốt cho anh chứ sao."
"Em mói cũng đúng" - anh gật gù đứng dậy, dùng chân dập tắt điếu thuốc - "Chúc em ngủ ngon, Belly". Đừng ở ngoài này lâu quá. Ai mà biết được biểu đêm sẽ có loài thú dữ nào xuất hiện."
Cảm giác như bị điện giật bạn nãy đã qua, mọi thứ trở lại bình thường như cũ. Tôi vung tay té nước thật mạnh và chân anh Conrad lúc anh quay lưng dợm bước đi và lẩm bẩm trong bụng một mình: "Đồ dã man!" Nhiều mùa Hè trước, anh Conrad, Jeremiah và anh Steven đã khiến tôi tin lấy tin để rằng ngoài kia có một kẻ sát nhân chuyên giết trẻ con đang lẩn trốn đâu đó quanh đây. Hắn ta đặc biệt thích những cô bé mập mạp, tóc nâu và có mắt màu xanh xám.
"Thế tóm lại là anh có bỏ thuốc hay không đây?" - tôi gào lên gọi với theo.
Anh không hề đáp lại, thay vào đó chỉ vừa đi vừa khúc khích cười. Tôi có thể nhận ra điều đó khi thấy hai vai anh run bần bật lúc quay người đóng cái cổng phía sau sân nhà.
Sau khi chắc chắn là anh Conrad đã đi hẳn, tôi lập tức ngửa hẳn người ra thả mình trên mặt nước. Tôi có thể nghe và cảm nhận được tiếng tim mình đang dập hối hả trong lồng ngực, đặc biệt là trong một đêm khuya tĩnh mịch như thế này. Có gì đó khang khác ở anh Conrad. Ngay trong bữa ăn đầu tiên ở đây tôi đã nhận thấy điều này, trước cả khi anh kể cho tôi nghe về Aubrey. Anh đã thay đổi. Nhưng cái cách anh tác động đến tôi vẫn không hề thay đổi. Cảm giác của tôi đối với anh vẫn y như hồi mùa Hè năm ngoái và các mùa Hè trước đó.
Chương 10
"Belly, con đã gọi cho bố chưa đấy?" - mẹ hỏi
"Chưa ạ"
"Mẹ nghĩ con nên gọi cho bố, báo với bố là mọi thứ ở đây vẫn ổn."
Tôi đảo mắt một vòng, ngao ngán trả lời:" Con e là bố cũng đang chẳng có mặt ở nhà và lo lắng gì đâu."
"Thì dù sao cũng nên gọi báo cho bố một tiếng"
"Sao mẹ không bảo anh Steven gọi ý" - tôi cãi bướng.
" Mẹ không bảo anh gọi bởi vì anh và bố sẽ có hai tuần cùng đi thăm thú các trường đại học với nhau. Còn con thì khác, hai bố con sẽ không được gặp nhau cho tới cuối mùa Hè này"
Sao mẹ cứ phải suy nghĩ và lo lắng hộ cho người khác nhiều như thế nhỉ? Mẹ là người duy nhất tôi biết sau khi ly hôn vẫn giữ được mối quan hệ tốt với chồng cũ và cân bằng mọi chuyện.
Mẹ đứng dậy đưa cho tôi cái điện thoại, trước khi rời khỏi phòng:" Gọi cho bố con đi ". Mẹ luôn đi ra khỏi phòng mỗi khi tôi gọi điện cho bố, để hai bố con có thể thoải mái trò chuyện với nhau. Mẹ cứ làm như là tôi có bí mật gì muốn chia sẻ với bố - mà không thể kể trước mặt mẹ - lắm không bằng.
Thay vì bấm máy gọi cho bố, tôi đặt điện thoại trở lại bàn. Đáng ra bố phải là người gọi cho tôi trước, chứ không phải chiều ngược lại. Bố là bố cơ mà, còn tôi mới chỉ là một đứa trẻ con. Nói chung các ông bố không thuộc về căn nhà mùa Hè này. Kể cả bố tôi lẫn chú Fisher. Tất nhiên thỉnh thoảng họ cũng có ghé qua chơi nhưng đây không phải "nhà" của họ. Họ không thuộc về nơi đây. Căn nhà này không có ý nghĩa với họ như chúng tôi, các bà mẹ và đám trẻ con.
Chương 11:
Hè năm 9 tuổi
Đám trẻ con tụi tôi đang ngồi chơi bài ngoài hiên, trong khi mẹ và cô Susannah nhâm nhi magaritar và chơi bài riêng với nhau. Mặt Trời bắt đầu lặn dần, chẳng mấy chốc đến giờ hai mẹ đứng dậy và bếp luộc ngô và chiên xúc xích cho bữa tối. Nhưng là lát nữa cơ. Giờ hai mẹ còn đang phải chơi bài đã.
"Cô Laurel, sao cô cứ gọi mẹ cháu là Beck trong khi mọi người gọi mẹ là Susannah cơ mà?" - Jeremiah thắc mắc. Cậu ấy và anh Steven cùng một phe và họ đang thua. Jeremiah vốn không mặn mà lắm với cái trò bài bạc này nên cậu luôn tìm thứ gì đó thú vị hơn để làm, để "buôn".
"Bởi vì tên thời con gái của mẹ cháu là Beck" - mẹ vừa giải thích vừa phì phèo điếu thuốc lá. Mẹ và cô Susannah thường chỉ hút thuốc mỗi khi gặp nhau, do đó đây có thể coi là một dịp đặc biệt đối với cả hai người họ. Mẹ nói được ngồi hút thuốc cùng cô Susannah khiến mẹ cảm thấy trẻ ra.
Mặc cho tôi có phản đối và ngăn cản thế nào đi nữa, mẹ vẫn cứ tiếp tục hút mỗi lần gặp cô Susannah.
"Tên thời con gái là gì ạ?" - Jeremiah hỏi. Anh Steven đập nhẹ vào bộ bài trên tay Jeremiah, yêu cầu cậu ấy tập trung chơi bài nhưng anh chàng cứ lờ đi như không biết.
"Đó là ten của người phụ nữ trước khi lấy chồng chứ sao, đồ con ếch." - anh Conrad cau có giải thích.
"Đừng gọi em như thế, Conrad" - cô Susannah lập tức lên tiếng, trong khi hai mắt vẫn không rời bộ bài.
"Nhưng tại sao họ lại phải đổi họ?" - Jeremiah hỏi tiếp.
"Không phải ai cũng phải đổi họ, nếu không muốn. Cô không đổi. Tên cô vẫn là Laurel Danne, như trong giấy khai sinh thôi. Thật thú vị đúng không?" - giọng mạ tràn đầy kiêu h...



