Đọc Truyện Teen - Thiên đường mùa hè Full
ôi và chăn ga màu hồng. Anh Steven ngủ trên sô-pha ngòi phòng khách - một chỗ ngủ đáng mơ ước, tha hồ xem TV. Trong khi phòng của tôi chẳng có gì ngoài cái giường và cái bàn trang điểm màu trắng mà hầu như tôi không bao giờ đụng tới. Quần áo tôi mang theo tới đây cũng chỉ cần một bên ngăn kéo là đủ, các ngăn còn lại lúc nào cũng trong tình trạng rỗng không. Ngoài ra còn một cái giá sách đầy ự chững cuốn sách bố mua cho tôi. Niềm vui của bố là được tặng sách cho con gái. Bố vẫn luôn hy vọng rằng tôi sẽ giống như bố, yêu thơ ca và thích đọc sách. Tôi thích đọc sách nhưng không phải theo cái cách mà bố kỳ vọng ở tôi. Tôi sẽ không bao giờ có thể ngồi một chỗ ôm quyển sách và miệt mài nghiên cứu để trở thành học giả như bố được. Tôi thích tiểu thuyết, nhưng không phải sách về người thật việc thật. Còn nữa, tôi rất ghét bộ chăn ga gối đệm màu hồng kia. Nếu bố chịu hỏi tôi trước một câu, tôi sẽ nói là màu vàng, chứ không phải là màu hồng.
Nhưng dù sao như thế là bố cũng đã cố gắng lắm rồi. Cố gắng theo cánh của riêng bố. Bố thậm chí đã mua lại một chiếc piano second-hand và loay hoay đặt nó trong phòn ăn , chỉ vì muốn tôi vẫn có thể tập đàn mỗi khi đến đây chơi vào dịp cuối tuần. Có điều bố không hề biết là cái đàn này âm điệu bị sai lệch hết nên dù có muốn thì tôi cũng khó mà tập nổi. Tất nhiên, tôi không nỡ lòng nào nói cho bố biết điều đó.
Đây cũng là một phần lí do tại sao tôi luôn mong ngóng đến mùa Hè. Bởi như thế tôi sẽ không phải đến ở căn hộ bé tẹo buồn tẻ đó với bố. Không phải vì tôi không thích gặp bố. Ngược lại, tôi thương và nhớ bố vô cùng. Có điều đối với tôi căn hộ đó quá bức bối. Giá như tôi có thể gặp bố ở nhà mình thì tốt biết mấy. Căn nhà thực sự của chúng tôi. Giá như mọi chuyện quay lại được như xưa. Vì mẹ đã ở với chúng tôi suốt Hè nếnau khi quay trở về đến lượt bố sẽ đưa anh em tôi đi chơi riêng. Ba bố con tôi thường sẽ bay tới Florida thăm ông bà nội. Mỗi lần như vậy thật không khác gì đày bởi vì bà sẽ tìm mọi cách bắt bố hàn gắn lại với mẹ - người mà bà cưng chiều hơn cả con gái ruột. Mặc dù bố mẹ ly dị cũng đã lâu nhưng cứ hễ lần nào gặp là y như rằng bà sẽ hỏi: "Gần đây con có thường hay nói chuyện với Laurel không?"
Tôi không thích cái cách bà cằn nhằn cử nhử bố như vậy. Chuyện này dù sao cũng không nằm trong tầm kiểm soát của bố. Nói ra thì thật mất mặt nhưng chính mẹ là người đề nghị chia tay trước. Chính mẹ là người làm đơn và đứng ra làm mọi chuyện. Điều này thì tôi có thể khẳng định. Nếu không, bố chắc chắn sẽ vẫn tiếp tục bằng lòng với cuộc sống đều đều trong ngôi nhà hai tầng màu xanh của chúng tôi cùng Claude và những cuốn sách của mình.
Bố có lần đã nói với tôi rằng Winston Churchill từng nói nước Nga là một câu đố, được bao bọc bởi sự thần bí, bên trong một điều bí ẩn. Theo lời bố thì ngài Churchill đáng kính chính là đang nói về mẹ. Đấy là trước khi xảy ra vụ ly dị. Bố nói bằng cái giọng nửa cay đắng, nửa tôn trọng. Ngay cả khi không còn yêu mẹ nữa thì bố vẫn luôn ngưỡng mộ mẹ.
Nếu được lưaj chọn có lẽ bố sẽ muốn được ở bên mẹ suốt đời và cố gắng tìm ra lời giải đáp cho điều bí ẩn mang-tên-Laurel. Giải câu đó luôn là sở trường của bố - một người luôn thích các định lý và học thuyết. X luôn phải bằng với cái gì đó. Không thể chỉ đơn thuần là X.
Trong mắt tôi, mẹ không đến mức bí ẩn như bố nói. Mẹ là mẹ của tôi. Một người mẹ luôn thấu tình đạt lí và tràn đầy tự tin. Trong mắt tôi, đọ bí ẩn của mẹ chỉ giống như một cốc nước trắng. Mẹ biết bản thân muốn gì và không muốn gì. Và điều mẹ không muốn chính là tiếp tục làm người phụ nữ của bố. Tôi cũng không biết đó là do mẹ đã hết yêu bố hay là vì mẹ chư từng yêu bố.
Mỗi khi hai anh em tôi cùng bố đến Florida thăm ông bà nội thì mẹ sẽ tự đi du lichj một mình tới nhưng vùng đất xa xôi như Hungary hay Alaska. Mẹ luôn đi một mình. Mẹ chụp rất nhiều ảnh nhưng tôi chẳng bao giờ xin mẹ cho xem và mẹ cũng chẳng bao giờ hỏi tôi có muốn xem không.
Chương 13
Tôi đang ung dung ngồi ăn bánh mỳ nướng và đọc tạp chí trên chiếc ghế Adirondack yêu thích của mình thì mẹ đi tới ngồi xuống bên cạnh, mặt đầy nghiêm trọng. Tôi đã quá quen với cái vẻ mặt mẹ-cần-nói-chuyện-nghiêm-túc-với-con này rồi.
"Hôm nay con có kế hoạch gì không?" - mẹ hỏi giọng rất tự nhiên.
Tôi tọng nốt miếng bánh vào miệng, chỉ tay vào cuốn tạp chí và nhồm nhoàm nói: "Đây ạ"
"Con nên bắt đầu đọc sách chuẩn bị cho lớp tiếng Anh nâng cao năm sau đi" - mẹ đưa tay lau vụn bánh mỳ trên cằm tôi.
"Vâng, con cũng đang định thế" - tôi nói dối không chớp mắt.
Mẹ hắng giọng, tần ngần hỏi tiếp: "Conrad đã hút "cỏ" đúng không?"
"Cái gì cơ ạ?" - tôi trợn tròn mắt.
"Có phải Conrad hút cần sa không?"
Mẹ làm tôi tí nữa thì nghẹn. "Không hề! Mà tại sao mẹ lại hỏi con? Anh Conrad có bao giờ tâm sự chuyện gì với con đâu. Mẹ đi mà hỏi anh Steven ý."
"Mẹ hỏi rồi. Nó không biết gì hết. Và mẹ biết nó không dám nói dối mẹ đâu." - mẹ lén ngó sang nhìn tôi.
"Con cũng đâu có nói dối mẹ"
Mẹ thở dài: "Ừ, mẹ biết chứ. Cô Beck đang lo lắm. Dạo gần đây thằng bé cư xử rất khác. Vừa bỏ đội bóng vừa..."
"Thì con cũng bỏ môn khiêu vũ" - tôi ngao ngán đảo mắt một vòng - "Và mẹ có thấy con hút hít gì đâu."
Mẹ trề môi ra nũng nịu: "Con hãy hứa sẽ nói cho mẹ biết nếu con biết được điều gì đi."
"Ừm...con cũng không biết nữa" - tôi chọc mẹ. Tôi chẳng việc gì phải hứa với mẹ hết bởi tôi biết anh Conrad không hề hút "cỏ". Bia bọt thì có thể chứ hút hít thì không. Tôi có thể mang cả mạng sống của mình ra mà đặt cược.
"Belly, chuyệnnày nghiêm trọng đấy, không phải đùa đâu."
"Ôi giời mẹ ơi là mẹ. Không có chuyện ấy đâu. Anh ấy không hút hít gì hết. Mà tự dưng sao mẹ phải khẩn trương thế Mẹ cứ làm như chưa bao giờ đụng tới nó không bằng" - tôi hích vai mẹ, tủm tỉm cười.
Mẹ lườm yêu tôi một cái cảnh cáo: "Con thôi đi được rồi đấy."
(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com ,chúc các bạn vui vẻ)Chương 14:
Hè năm 13 tuổi
Lần đầu tiên họ làm chuyện đó họ cứ đinh ninh là tụi tôi không biết. Họ thật ngây thơ khi chọn đúng chiều hôm cả bốn đứa bọn tôi đều có mặt ở nhà. Tụi tôi đang ở trong phòng khách. Anh Conrad đang nghe nhạc, đầu chụp cái headphone to sụ, trong khi Jeremiah và anh Steven đang chơi điện tử. Còn tôi ngồi một góc đọc truyện Emma - không phải vì tôi thích cuốn truyện này mà vì nó khiến tôi trông có vẻ tri thức trước mặt anh Conrad. Nếu thực sự muốn đọc sách thật thì tôi đã tự nhốt mình trong phòng với cuốn Flowers in the Attic hay một cuốn nào đó khác, chứ không phải truyện của Jane Austen.
Tôi nghĩ anh Steven là người đầu tiên ngửi thấy mùi đó. Đột nhiên anh quay đầu hít hít mấy cái và hỏi: "mọi người có ngửi thấy mùi gì không?"
"Em đã bảo anh đừng có ăn hết chỗ đậu nướng đó rồi mà, anh Steven" - Jeremiah nói, mắt vẫn chăm chú nhìn vào vô tuyến.
Tôi khúc khích cười. Nhưng đây không phải cái mùi Jeremiah ngh...
Nhưng dù sao như thế là bố cũng đã cố gắng lắm rồi. Cố gắng theo cánh của riêng bố. Bố thậm chí đã mua lại một chiếc piano second-hand và loay hoay đặt nó trong phòn ăn , chỉ vì muốn tôi vẫn có thể tập đàn mỗi khi đến đây chơi vào dịp cuối tuần. Có điều bố không hề biết là cái đàn này âm điệu bị sai lệch hết nên dù có muốn thì tôi cũng khó mà tập nổi. Tất nhiên, tôi không nỡ lòng nào nói cho bố biết điều đó.
Đây cũng là một phần lí do tại sao tôi luôn mong ngóng đến mùa Hè. Bởi như thế tôi sẽ không phải đến ở căn hộ bé tẹo buồn tẻ đó với bố. Không phải vì tôi không thích gặp bố. Ngược lại, tôi thương và nhớ bố vô cùng. Có điều đối với tôi căn hộ đó quá bức bối. Giá như tôi có thể gặp bố ở nhà mình thì tốt biết mấy. Căn nhà thực sự của chúng tôi. Giá như mọi chuyện quay lại được như xưa. Vì mẹ đã ở với chúng tôi suốt Hè nếnau khi quay trở về đến lượt bố sẽ đưa anh em tôi đi chơi riêng. Ba bố con tôi thường sẽ bay tới Florida thăm ông bà nội. Mỗi lần như vậy thật không khác gì đày bởi vì bà sẽ tìm mọi cách bắt bố hàn gắn lại với mẹ - người mà bà cưng chiều hơn cả con gái ruột. Mặc dù bố mẹ ly dị cũng đã lâu nhưng cứ hễ lần nào gặp là y như rằng bà sẽ hỏi: "Gần đây con có thường hay nói chuyện với Laurel không?"
Tôi không thích cái cách bà cằn nhằn cử nhử bố như vậy. Chuyện này dù sao cũng không nằm trong tầm kiểm soát của bố. Nói ra thì thật mất mặt nhưng chính mẹ là người đề nghị chia tay trước. Chính mẹ là người làm đơn và đứng ra làm mọi chuyện. Điều này thì tôi có thể khẳng định. Nếu không, bố chắc chắn sẽ vẫn tiếp tục bằng lòng với cuộc sống đều đều trong ngôi nhà hai tầng màu xanh của chúng tôi cùng Claude và những cuốn sách của mình.
Bố có lần đã nói với tôi rằng Winston Churchill từng nói nước Nga là một câu đố, được bao bọc bởi sự thần bí, bên trong một điều bí ẩn. Theo lời bố thì ngài Churchill đáng kính chính là đang nói về mẹ. Đấy là trước khi xảy ra vụ ly dị. Bố nói bằng cái giọng nửa cay đắng, nửa tôn trọng. Ngay cả khi không còn yêu mẹ nữa thì bố vẫn luôn ngưỡng mộ mẹ.
Nếu được lưaj chọn có lẽ bố sẽ muốn được ở bên mẹ suốt đời và cố gắng tìm ra lời giải đáp cho điều bí ẩn mang-tên-Laurel. Giải câu đó luôn là sở trường của bố - một người luôn thích các định lý và học thuyết. X luôn phải bằng với cái gì đó. Không thể chỉ đơn thuần là X.
Trong mắt tôi, mẹ không đến mức bí ẩn như bố nói. Mẹ là mẹ của tôi. Một người mẹ luôn thấu tình đạt lí và tràn đầy tự tin. Trong mắt tôi, đọ bí ẩn của mẹ chỉ giống như một cốc nước trắng. Mẹ biết bản thân muốn gì và không muốn gì. Và điều mẹ không muốn chính là tiếp tục làm người phụ nữ của bố. Tôi cũng không biết đó là do mẹ đã hết yêu bố hay là vì mẹ chư từng yêu bố.
Mỗi khi hai anh em tôi cùng bố đến Florida thăm ông bà nội thì mẹ sẽ tự đi du lichj một mình tới nhưng vùng đất xa xôi như Hungary hay Alaska. Mẹ luôn đi một mình. Mẹ chụp rất nhiều ảnh nhưng tôi chẳng bao giờ xin mẹ cho xem và mẹ cũng chẳng bao giờ hỏi tôi có muốn xem không.
Chương 13
Tôi đang ung dung ngồi ăn bánh mỳ nướng và đọc tạp chí trên chiếc ghế Adirondack yêu thích của mình thì mẹ đi tới ngồi xuống bên cạnh, mặt đầy nghiêm trọng. Tôi đã quá quen với cái vẻ mặt mẹ-cần-nói-chuyện-nghiêm-túc-với-con này rồi.
"Hôm nay con có kế hoạch gì không?" - mẹ hỏi giọng rất tự nhiên.
Tôi tọng nốt miếng bánh vào miệng, chỉ tay vào cuốn tạp chí và nhồm nhoàm nói: "Đây ạ"
"Con nên bắt đầu đọc sách chuẩn bị cho lớp tiếng Anh nâng cao năm sau đi" - mẹ đưa tay lau vụn bánh mỳ trên cằm tôi.
"Vâng, con cũng đang định thế" - tôi nói dối không chớp mắt.
Mẹ hắng giọng, tần ngần hỏi tiếp: "Conrad đã hút "cỏ" đúng không?"
"Cái gì cơ ạ?" - tôi trợn tròn mắt.
"Có phải Conrad hút cần sa không?"
Mẹ làm tôi tí nữa thì nghẹn. "Không hề! Mà tại sao mẹ lại hỏi con? Anh Conrad có bao giờ tâm sự chuyện gì với con đâu. Mẹ đi mà hỏi anh Steven ý."
"Mẹ hỏi rồi. Nó không biết gì hết. Và mẹ biết nó không dám nói dối mẹ đâu." - mẹ lén ngó sang nhìn tôi.
"Con cũng đâu có nói dối mẹ"
Mẹ thở dài: "Ừ, mẹ biết chứ. Cô Beck đang lo lắm. Dạo gần đây thằng bé cư xử rất khác. Vừa bỏ đội bóng vừa..."
"Thì con cũng bỏ môn khiêu vũ" - tôi ngao ngán đảo mắt một vòng - "Và mẹ có thấy con hút hít gì đâu."
Mẹ trề môi ra nũng nịu: "Con hãy hứa sẽ nói cho mẹ biết nếu con biết được điều gì đi."
"Ừm...con cũng không biết nữa" - tôi chọc mẹ. Tôi chẳng việc gì phải hứa với mẹ hết bởi tôi biết anh Conrad không hề hút "cỏ". Bia bọt thì có thể chứ hút hít thì không. Tôi có thể mang cả mạng sống của mình ra mà đặt cược.
"Belly, chuyệnnày nghiêm trọng đấy, không phải đùa đâu."
"Ôi giời mẹ ơi là mẹ. Không có chuyện ấy đâu. Anh ấy không hút hít gì hết. Mà tự dưng sao mẹ phải khẩn trương thế Mẹ cứ làm như chưa bao giờ đụng tới nó không bằng" - tôi hích vai mẹ, tủm tỉm cười.
Mẹ lườm yêu tôi một cái cảnh cáo: "Con thôi đi được rồi đấy."
(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com ,chúc các bạn vui vẻ)Chương 14:
Hè năm 13 tuổi
Lần đầu tiên họ làm chuyện đó họ cứ đinh ninh là tụi tôi không biết. Họ thật ngây thơ khi chọn đúng chiều hôm cả bốn đứa bọn tôi đều có mặt ở nhà. Tụi tôi đang ở trong phòng khách. Anh Conrad đang nghe nhạc, đầu chụp cái headphone to sụ, trong khi Jeremiah và anh Steven đang chơi điện tử. Còn tôi ngồi một góc đọc truyện Emma - không phải vì tôi thích cuốn truyện này mà vì nó khiến tôi trông có vẻ tri thức trước mặt anh Conrad. Nếu thực sự muốn đọc sách thật thì tôi đã tự nhốt mình trong phòng với cuốn Flowers in the Attic hay một cuốn nào đó khác, chứ không phải truyện của Jane Austen.
Tôi nghĩ anh Steven là người đầu tiên ngửi thấy mùi đó. Đột nhiên anh quay đầu hít hít mấy cái và hỏi: "mọi người có ngửi thấy mùi gì không?"
"Em đã bảo anh đừng có ăn hết chỗ đậu nướng đó rồi mà, anh Steven" - Jeremiah nói, mắt vẫn chăm chú nhìn vào vô tuyến.
Tôi khúc khích cười. Nhưng đây không phải cái mùi Jeremiah ngh...



