Đọc Truyện Teen - Vị Đắng ... Ngọt Ngào Full
>
-Di Thanh! Cô đã chuẩn bị lâu cho ngày hôm nay rồi phải không?
-Di Thanh…
-K.E.S.T …
Tất cả rộ lên như một cơn triều thần…rồi chợt lặng đi trước hai con người bước ra từ chiếc xe…
Đẹp…thanh khiết…đáng sợ…
…Sửng sốt…
Di Thanh khoác tay K.E.S.T bước vào trước sự ngưỡm mộ của bao nhiêu người.Trong chiếc đàm trắng ,cô đẹp lung linh như một thiên thần,sánh bên là một vị thần đáng kiêu ngạo.Ánh đèn dường như chỉ dành riêng cho hai người .
Tất cả vụt qua…nhòe đi trong mắt Linh Linh rất nhanh…
Cả ánh mắt của K.E.S.T…
Lướt qua…xót xa…căm hận…
Cô mỉm cười…
Nước mắt thấm vào …mằn mặn…
Hạnh phúc là khi thấy người mình yêu được hạnh phúc…
Trên đường,một chiếc xe lao vút đi trong đêm.
-Có chắc ở đó không?
-Chắc! Cô chủ đã bảo là cô ta ngồi xe biển số này mà!
“R.Ầ.M”
…
Từ trên sảnh đường, chẳng khó gì để nhận ra cô gái bé nhỏ lạc lõng giữa dòng người,tay cầm vang,treo lắc ,nhẫn và kim cương này…
Tiếng nhạc điện thoại vang lên…
1s…2s…3s…
-Cho tôi đến bệnh viện X! Tiếng hét lớn của một ai đó…nhưng không ai để ý…
“Theo tin mới nhất,cách đây 10’,khoảng vào lúc 20h tối nay,tại đường đến nhà thờ NI đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông,nạn nhân chính là ca sĩ Hoàng Long ,hiện anh đã ngay lập tức được chuyển tới bệnh viện gần nhất.Cảnh sát đang khoanh vùng để tìm ra nguyên nhân.”Tù chiếc màn hình trên tường,những hình ảnh mới nhất về vụ tai nạn được công bố.
K.E.S.T cau mày ,anh quay xuống thì Linh Linh đã đi rồi,cả sảnh đường lại nhao nhao lên…
-Tin động trời!!!!
Anh gọi ông Trần lại thì thầm điều gì đó.
-Không thể được! Chắc chắn là hắn ta đã cố ý làm vậy…Mười năm rồi hắn vẫn còn nhớ…thật không thể ngờ…Nhưng không vì thế mà hoãn buổi đính ước lại được…
…
Cửa phòng cấp cứu vẫn đóng,lại một lần nữa cô lại phải ngồi trước nơi này…nhưng một mình…
Đáng sợ…và lạnh hơn nhiều…
Linh Linh chắp tay lại nguyệncầu…một linh cảm chẳng lành …
Run…sợ…
…
Cánh nhà báo chẳng mấy chốc ùa tới,các fan cũng lũ lượt đổ xô tới bệnh viện,la khóc om sòm…
Vài phút sau thì vệ sĩ bên phía NI cũng xuất hiện,đuổi phóng viên và fan ra ngoài khu vực cấp cứu.Bệnh viên trở nên ồn ào hơn bao giờ hết,càng lúc vệ sĩ kéo đến càng đong nhưng dường như không xuể so với lực lượng fan có một không hai kia.
Tất cả bón họ-không ai muốn rời đi nửa bước.
Tiếng la hét…dọa nạt…nức nở…đau đầu nhức óc…
-CÒn cô gái này! Sao lại ngồi đây?Đi ra! Một chàng trai từ đám vệ sĩ tiến lại,kéo cô xềnh xệch ra đám đong đang nhốn nháo ngoài kia.
-Tôi…Tôi là em gái của… Tiểu Long ! Linh Linh cố trụ lại.
-Các cô..ai cũng thế cả…tưởng tôi sẽ tin sao? Sao cô không nói cô là vợ của anh ấy luôn đi!
-Thả tay tôi ra..Tôi là…thật mà…xin anh cho tôi ở lại…!
Chàng trai kia vẫn thản nhiên như không nghe thấy…
Bất lực…Mọi chuyện xảy ra đều bất ngờ…Chóng vánh…đau khổ…
Mệt mỏi…Cô khụy xuống bên chân người vệ sĩ…Ánh đèn phong cấp cứu vẫn sáng.
Đừng sáng nữa…
-Cái cô gái này…
-Thả tay cô ấy ra đi!
-Chủ tịch…Giờ này…Chẳng phải buổi lễ…
K.E.S.T gật đầu ra hiệu cho anh nhân viên ra phía ngoài,bước lại bên cô.
Hơn ai hết,anh muốn là người ở bên cô trong giây phút này.
Anh nhẹ nhàng cởi áo khoác ngoài,choàng lên vai cô,rồi ngồi xuống.
…
-CHuyện này là thế nào? Tiểu Linh! Tại sao chỉ có Hoàng Long còn con nhỏ đó vẫn sống sờ sờ ra đấy? Di Thanh trợn trừng mắt,đay nghiến.
Cô gái đứng cạnh gục đầu nức nở.
-Em sai rồi Tiểu Long ! Tớ sai rồi Linh Linh!Tớ xin lỗi!
-Cô còn phá hỏng cả buổi lễ đính ước nữa! Nhớ đấy! Tôi sẽ không tha cho cô đâu!
…
Bệnh viện X…2h sáng.
Cửa phòng cấp cứu bật mở…
Gió lạnh…tê tái…
-Bác sĩ! Anh tôi sao rồi ạ? Linh Linh chạy đến…hoảng hốt…vẻ mặt sợ hãi …
Vị bác sĩ im lặng…
Bờ vai cô bất giác run lên…
Không gian chỉ còn nghe thấy tiếng thở mệt mỏi của những bác sĩ đi ra từ phòng cấp cứu.
-Xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi! Bác sĩ tháo đôi găng tay mệt mỏi đi thẳng .
TIểU LONG nằm đó trên giường bệnh…
Hoàng Long đã mãi mãi rời xa cô…
Nếu chết để quên được em…tôi xin được chết…
Nếu chết để không thấy em khóc…không thấy em khổ đau…tôi chết sẽ nhẹ nhõm hơn….
Tình yêu đó…chết cũng cam…
…
KÌ 9:SỰ KHỞI ĐẦU MAY MẮN…HAY THÊM…ĐAU…
-Tại sao anh lại ở đây? Linh Linh quay sang hỏi K.E.S.T.có vẻ như cô còn lạnh lùng hơn cả anh.
Liệu thòi gian trôi…tất cả có qua đi???
Thời gian có thể xóa nhòa vết thương này…???
-Ni đang điều tra vụ này!
-Cảm ơn! Cô quay đi.-Đừng cho bọn người của anh theo dõi tôi nữa…Tôi sẽ không làm gì dại dột…ít nhất là cho đến khi người làm anh tôi chết…ra tòa…
Và…Đôi mắt cô gái có chút dừng lại-Nhắc lại một lần nữa…tôi và anh hết thật rồi…nên…đừng xen vao chuyện của tôi…
Bóng cô khuất dần sau ánh hoàng hôn hắt hiu…
-Nhưng dù sao đi nữa…tôi vẫn yêu em…!!!
…
…
…
“Chuyến bay tới thành phố Y chuẩn bị cất cánh,đề nghị quý khách nhanh chóng lên may bay…”Cầm chiếc vé trên tay,Linh Linh đặt tùng bước một lên khoang…
Sân bay đông kín người…kẻ tiễn chân…người đi đón…
Riêng cô…một mình…
Hít một hới thật mạnh…cố gạt mọi thứ qua một bên…
Ghế thứ nhất…hàng hai…
Tạm biệt…
Nơi này đã lưu giữ những kỉ niệm đẹp của cô và ba…anh…
Một tình yêu đầu…ngọt ngào nhưng buồn…
Tam biệt…
Thành phố Y…hai tháng sau….
Y là một nơi huyên náo,nhộn nhịp,con người ở đây chạy đua với thời gian và gần như chẳng bao giờ có thời gian để ngừng lại…họ dễ dàng vì công việc mà quên đi mọi thứ.
-Chị Hiểu Minh này, chị kể cho về cuộc sông trước đây của chị đi.Xin chị đấy, chẳng bao giờ chị chịu kể em nghe cả…Ừm…hai tháng rồi còn gì.
-Không! Lo mà ăn kem đi!
-Thôi vậy!
Ở góc quán kem vỉa hè, một cô gái nhỏ với mái tóc dài đang trò chuyện với một chàng trai. Cuộc chuyện trò của họ làm mọi người trong quán kem đều để ý. Chàng trai thì luôn tươi cười…còn ngược lại…cô gái thì lạnh lùng khó tả.
Và đó …chính là Linh Linh. Một cái tên mới- Hiểu Minh-ở một thành phố xa lạ.
Ngày đầu tiên đặt chân đến nơi này,bước những bước đầu tiên cô đã tự thuyết phục mình phải thay đổi…phải quên đi…
Với số tiền mà Tiểu Long để lại,cô đủ để sống sung túc nhưng cô đã chọn một ngôi trường bình thường…nếu không nói là lạc hậu so với cả nơi đây…ở một căn gác trọ bình thường…
Người bạn đối diện phòng trọ cô là Hàn Quân ,kém hơn cô một lớp. Thái Hàn Quân có gì đó rất giống anh trai cô…nụ cười…tính cách…tất cả đều có nét tương đồng… Nhờ có cậu em trai này mà cô được cười nhiều hơn.
-Lát nữa, em nấu bánh chị qua cùng em ăn nhé! À quên! Sang làm hộ em mấy bài văn luôn! Nói rồi,Hàn Quân mở cửa đi vào trong.- Quên nữa! Đưa thêm hai cái dĩa nhé! Hai cái trước bị hỏng rồi!
Linh Li...
-Di Thanh! Cô đã chuẩn bị lâu cho ngày hôm nay rồi phải không?
-Di Thanh…
-K.E.S.T …
Tất cả rộ lên như một cơn triều thần…rồi chợt lặng đi trước hai con người bước ra từ chiếc xe…
Đẹp…thanh khiết…đáng sợ…
…Sửng sốt…
Di Thanh khoác tay K.E.S.T bước vào trước sự ngưỡm mộ của bao nhiêu người.Trong chiếc đàm trắng ,cô đẹp lung linh như một thiên thần,sánh bên là một vị thần đáng kiêu ngạo.Ánh đèn dường như chỉ dành riêng cho hai người .
Tất cả vụt qua…nhòe đi trong mắt Linh Linh rất nhanh…
Cả ánh mắt của K.E.S.T…
Lướt qua…xót xa…căm hận…
Cô mỉm cười…
Nước mắt thấm vào …mằn mặn…
Hạnh phúc là khi thấy người mình yêu được hạnh phúc…
Trên đường,một chiếc xe lao vút đi trong đêm.
-Có chắc ở đó không?
-Chắc! Cô chủ đã bảo là cô ta ngồi xe biển số này mà!
“R.Ầ.M”
…
Từ trên sảnh đường, chẳng khó gì để nhận ra cô gái bé nhỏ lạc lõng giữa dòng người,tay cầm vang,treo lắc ,nhẫn và kim cương này…
Tiếng nhạc điện thoại vang lên…
1s…2s…3s…
-Cho tôi đến bệnh viện X! Tiếng hét lớn của một ai đó…nhưng không ai để ý…
“Theo tin mới nhất,cách đây 10’,khoảng vào lúc 20h tối nay,tại đường đến nhà thờ NI đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông,nạn nhân chính là ca sĩ Hoàng Long ,hiện anh đã ngay lập tức được chuyển tới bệnh viện gần nhất.Cảnh sát đang khoanh vùng để tìm ra nguyên nhân.”Tù chiếc màn hình trên tường,những hình ảnh mới nhất về vụ tai nạn được công bố.
K.E.S.T cau mày ,anh quay xuống thì Linh Linh đã đi rồi,cả sảnh đường lại nhao nhao lên…
-Tin động trời!!!!
Anh gọi ông Trần lại thì thầm điều gì đó.
-Không thể được! Chắc chắn là hắn ta đã cố ý làm vậy…Mười năm rồi hắn vẫn còn nhớ…thật không thể ngờ…Nhưng không vì thế mà hoãn buổi đính ước lại được…
…
Cửa phòng cấp cứu vẫn đóng,lại một lần nữa cô lại phải ngồi trước nơi này…nhưng một mình…
Đáng sợ…và lạnh hơn nhiều…
Linh Linh chắp tay lại nguyệncầu…một linh cảm chẳng lành …
Run…sợ…
…
Cánh nhà báo chẳng mấy chốc ùa tới,các fan cũng lũ lượt đổ xô tới bệnh viện,la khóc om sòm…
Vài phút sau thì vệ sĩ bên phía NI cũng xuất hiện,đuổi phóng viên và fan ra ngoài khu vực cấp cứu.Bệnh viên trở nên ồn ào hơn bao giờ hết,càng lúc vệ sĩ kéo đến càng đong nhưng dường như không xuể so với lực lượng fan có một không hai kia.
Tất cả bón họ-không ai muốn rời đi nửa bước.
Tiếng la hét…dọa nạt…nức nở…đau đầu nhức óc…
-CÒn cô gái này! Sao lại ngồi đây?Đi ra! Một chàng trai từ đám vệ sĩ tiến lại,kéo cô xềnh xệch ra đám đong đang nhốn nháo ngoài kia.
-Tôi…Tôi là em gái của… Tiểu Long ! Linh Linh cố trụ lại.
-Các cô..ai cũng thế cả…tưởng tôi sẽ tin sao? Sao cô không nói cô là vợ của anh ấy luôn đi!
-Thả tay tôi ra..Tôi là…thật mà…xin anh cho tôi ở lại…!
Chàng trai kia vẫn thản nhiên như không nghe thấy…
Bất lực…Mọi chuyện xảy ra đều bất ngờ…Chóng vánh…đau khổ…
Mệt mỏi…Cô khụy xuống bên chân người vệ sĩ…Ánh đèn phong cấp cứu vẫn sáng.
Đừng sáng nữa…
-Cái cô gái này…
-Thả tay cô ấy ra đi!
-Chủ tịch…Giờ này…Chẳng phải buổi lễ…
K.E.S.T gật đầu ra hiệu cho anh nhân viên ra phía ngoài,bước lại bên cô.
Hơn ai hết,anh muốn là người ở bên cô trong giây phút này.
Anh nhẹ nhàng cởi áo khoác ngoài,choàng lên vai cô,rồi ngồi xuống.
…
-CHuyện này là thế nào? Tiểu Linh! Tại sao chỉ có Hoàng Long còn con nhỏ đó vẫn sống sờ sờ ra đấy? Di Thanh trợn trừng mắt,đay nghiến.
Cô gái đứng cạnh gục đầu nức nở.
-Em sai rồi Tiểu Long ! Tớ sai rồi Linh Linh!Tớ xin lỗi!
-Cô còn phá hỏng cả buổi lễ đính ước nữa! Nhớ đấy! Tôi sẽ không tha cho cô đâu!
…
Bệnh viện X…2h sáng.
Cửa phòng cấp cứu bật mở…
Gió lạnh…tê tái…
-Bác sĩ! Anh tôi sao rồi ạ? Linh Linh chạy đến…hoảng hốt…vẻ mặt sợ hãi …
Vị bác sĩ im lặng…
Bờ vai cô bất giác run lên…
Không gian chỉ còn nghe thấy tiếng thở mệt mỏi của những bác sĩ đi ra từ phòng cấp cứu.
-Xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi! Bác sĩ tháo đôi găng tay mệt mỏi đi thẳng .
TIểU LONG nằm đó trên giường bệnh…
Hoàng Long đã mãi mãi rời xa cô…
Nếu chết để quên được em…tôi xin được chết…
Nếu chết để không thấy em khóc…không thấy em khổ đau…tôi chết sẽ nhẹ nhõm hơn….
Tình yêu đó…chết cũng cam…
…
KÌ 9:SỰ KHỞI ĐẦU MAY MẮN…HAY THÊM…ĐAU…
-Tại sao anh lại ở đây? Linh Linh quay sang hỏi K.E.S.T.có vẻ như cô còn lạnh lùng hơn cả anh.
Liệu thòi gian trôi…tất cả có qua đi???
Thời gian có thể xóa nhòa vết thương này…???
-Ni đang điều tra vụ này!
-Cảm ơn! Cô quay đi.-Đừng cho bọn người của anh theo dõi tôi nữa…Tôi sẽ không làm gì dại dột…ít nhất là cho đến khi người làm anh tôi chết…ra tòa…
Và…Đôi mắt cô gái có chút dừng lại-Nhắc lại một lần nữa…tôi và anh hết thật rồi…nên…đừng xen vao chuyện của tôi…
Bóng cô khuất dần sau ánh hoàng hôn hắt hiu…
-Nhưng dù sao đi nữa…tôi vẫn yêu em…!!!
…
…
…
“Chuyến bay tới thành phố Y chuẩn bị cất cánh,đề nghị quý khách nhanh chóng lên may bay…”Cầm chiếc vé trên tay,Linh Linh đặt tùng bước một lên khoang…
Sân bay đông kín người…kẻ tiễn chân…người đi đón…
Riêng cô…một mình…
Hít một hới thật mạnh…cố gạt mọi thứ qua một bên…
Ghế thứ nhất…hàng hai…
Tạm biệt…
Nơi này đã lưu giữ những kỉ niệm đẹp của cô và ba…anh…
Một tình yêu đầu…ngọt ngào nhưng buồn…
Tam biệt…
Thành phố Y…hai tháng sau….
Y là một nơi huyên náo,nhộn nhịp,con người ở đây chạy đua với thời gian và gần như chẳng bao giờ có thời gian để ngừng lại…họ dễ dàng vì công việc mà quên đi mọi thứ.
-Chị Hiểu Minh này, chị kể cho về cuộc sông trước đây của chị đi.Xin chị đấy, chẳng bao giờ chị chịu kể em nghe cả…Ừm…hai tháng rồi còn gì.
-Không! Lo mà ăn kem đi!
-Thôi vậy!
Ở góc quán kem vỉa hè, một cô gái nhỏ với mái tóc dài đang trò chuyện với một chàng trai. Cuộc chuyện trò của họ làm mọi người trong quán kem đều để ý. Chàng trai thì luôn tươi cười…còn ngược lại…cô gái thì lạnh lùng khó tả.
Và đó …chính là Linh Linh. Một cái tên mới- Hiểu Minh-ở một thành phố xa lạ.
Ngày đầu tiên đặt chân đến nơi này,bước những bước đầu tiên cô đã tự thuyết phục mình phải thay đổi…phải quên đi…
Với số tiền mà Tiểu Long để lại,cô đủ để sống sung túc nhưng cô đã chọn một ngôi trường bình thường…nếu không nói là lạc hậu so với cả nơi đây…ở một căn gác trọ bình thường…
Người bạn đối diện phòng trọ cô là Hàn Quân ,kém hơn cô một lớp. Thái Hàn Quân có gì đó rất giống anh trai cô…nụ cười…tính cách…tất cả đều có nét tương đồng… Nhờ có cậu em trai này mà cô được cười nhiều hơn.
-Lát nữa, em nấu bánh chị qua cùng em ăn nhé! À quên! Sang làm hộ em mấy bài văn luôn! Nói rồi,Hàn Quân mở cửa đi vào trong.- Quên nữa! Đưa thêm hai cái dĩa nhé! Hai cái trước bị hỏng rồi!
Linh Li...



