Đọc Truyện Teen - Vị Đắng ... Ngọt Ngào Full
nh khẽ cười.Quả đúng là cậu ta rất giống với TIểU LONG của cô.
“-Em đã bao giờ thấy có một chàng hoàng tử mà cõng một con lợn ỉn chưa?...La la…
- Ê! TIểU LONG ! Anh chết với em…”
Cô thả mình lên giường…
Có lẽ hai tháng là quá ngắn để quên đi tất cả…
Càng xa…dường như lại càng nhớ…
Anh…ba…K.E.S.T…
Chiếc máy tính trên bàn báo giờ theo một giai điệu nào đó…
Dòng chữ “Long Linh” được cài đặt nhấp nháy quanh màn hình.
“-Có thấy anh giỏi không? Đẹp đấy chứ nhỉ? Đến giờ là nó gọi em dậy,từ nay khỏi lo đi học muộn nữa nhé…”
Chiếc máy này, Tiểu Long đã mua ngay khi anh nhận được tiền hợp đồng từ NI tặng cô.
Khóe mắt chợt cay cay…
-“Rầm…Rầm…Rầm…”
-Chị Hiểu Minh ! Chị Hiểu Minh ! Chị ngủ rồi à?Dậy mở cửa cho em nào! Sao người lớn không hay giữ lời vậy nhỉ? Đã bảo là qua phòng em mà!
Linh Linh bật dậy, chỉ có Hàn Quân là kẻ to gan lớn mật dám to tiếng ở nơi này.Bà chủ ở đây rất khó tính nhưng với cậu ta thì không bao giờ…thậm chí tốt đến dễ sợ.
-Đấy! Có thế chứ! Chị làm gì trong mà lâu thế ? Đi thôi,em vừa mới nấu xong.
Căn phòng nhỏ bình thường im bặt nay như rộn hẳn lên.
Hàn Quân ngồi vào một cái ghế nhỏ cạnh bàn. Cậu tìm một thứ gì đó hay ho,đôi mắt chợt dừng lại trước màn hình máy tính.
-Đây là đời mới nhất mà,đắt lắm đấy!
Linh Linh đứng dựa lưng vào tường nhìn chàng trai trước mặt mình…như một chú rối…rồi tự cười…
-Xóm trọ nghèo mà có máy này là chuyện hiếm thấy,không phải của chị đúng không?
-Sao cậu lại hỏi vậy?
-Thì tiền mua máy đủ cho chị thuê một phòng trò to lớn và đẹp hơn thế này nhiều trong 3 năm luôn. Hàn Quân sờ nhẹ lên máy.-Nên…chắc là của bạn trai rồi
Cô gật đầu,ánh đèn hắt vào tấm rèm xanh bay bay bên cửa sổ.
Trông Hàn Quân gì cũng tỏ vẻ khờ khạo nhưng hai tháng ở cùng thì chưa cái gì mà cậu ta không biết làm.
-Trời! Đã về ra mắt gia đình rồi cơ à? Cậu ta vừa nói vừa chỉ vào bức ảnh cô chụp cùng ba và anh trai.
-Tiểu Long ! Linh Linh hoảng hốt, cô quên mất nếu Hàn Quân phát hiện ra Tiểu Long thì sẽ khó giải thích.
-Chị nói gì vậy…Em thấy bạn trai chị giống ca sĩ Hoàng Long thật…
Hàn Quân ngừng lại một giây…
Lo lắng…
-Ha Ha ,hóa ra trên đời này nhiều người giống ca sĩ Hoàng Long thật! Nhiều người cũng bảo em giống anh ta…nhưng mà có khi em thấy em còn đẹp hơn ý chứ! Chị nhỉ?
Linh Linh thở phào nhẹ nhõm…
-Nếu cậu muốn thì có thể mượn về,ở đây cũng có máy mà.
-Thật không? Vậy …em Mượn nó nha! Cảm ơn chị! Nói rồi Hàn Quân nhẹ nhàng gấp máy lại.
…
-Nhà cậu ở đâu? Linh Linh cho bánh vào đĩa, hỏi.
Thoáng chút bối rối,khuôn mặt cậu bỗng đỏ ửng.
-Ừm…ở quê…
-Có gì đâu mà cậu phải ngập ngừng?
-KHông ..!Hôm nay thấy chị quan tâm đến người khác nên ngạc nhiên thôi!...Mà sao toàn em nấu ,mời chị ăn vậy nhỉ…Hôm nào chị mời em nhé…
“-Không! Anh nấu đi mà…Tôi rất muốn được thưởng thức!
-Tôi không thích nấu ăn!
-Tôi bảo anh nấu chứ có bảo anh thích nó đâu…Hay là thế này…”
…
-Chị Hiểu Minh ! Chị sao thế?
Linh Linh ngẩng đầu lên.
Một mảng kí ức về K.E.S.T…về căn biệt thự trắng cổ kính như ùa về trong cô…
-Thôi,tôi về phòng đây! Muộn rồi!
-Chị quên hôm nay là ngày gì à? Hàn Quân lắc đầu,xịu mặt.-Đúng là dân mới nhập cư mà!Tí nữa, bà chủ có tiệc mừng con gái tròn một tháng tuổi,kiểu gì chúng ta cũng phải xuống.
Cô thở dài…
-Chị ngồi đây đi,lát nữa xuống với em luôn!...
…
Lần này,cô mới có dịp ngắm nhìn mọi thứ trong phòng Hàn Quân.
Không rộng lắm…đồ đạc không sang trọng nhưng sắp xếp khá ngăn nắp ,gọn gàng.
Vài bức tranh mặt nạ bí ẩn…kì lạ không giống chút nào so với cái tính trẻ con thường ngày của cậu.
Chiếc áo đen trên người cậu được cởi ra để lộ một vết băng nhỏ nơi cánh tay.
-Cậu…
Hàn Quân quay lại nhìn cô rồi như chợt hiểu ra điều mà cô thắc mắc,cậu cười.
-Em bị ...Mà cũng bình thường mà…Thôi,ta đi thôi!
Cậu nhanh chóng mặc áo và đưa cô ra ngoài…
Chiếc áo đen như chỉ để dành riêng cho cậu…
Nam tính…trưởng thành hơn…
…
Dười phòng,rất nhiều bóng bay đủ màu,đâu đó vang lên những bài hát ngộ nghĩnh dành cho trẻ em .Rất nhiều người đến giự…
Bà chủ này có thể xem là một người giàu có, khá giả nên tổ chức cũng khá linh đình.
Bà dành nụ cười cho Hàn Quân từ xa…
-Cháu xuống rồi đấy à? Hàn Quân!
Cậu chỉ khẽ gật đầu…không cười.
…
-Bà chủ xinh đẹp! Bé gái này có tên là gì? Một người khách đón bé gái từ tay bà.
-Nó vẫn chưa có…
Vòng tròn quanh đứa bé rộn lên.
-Là Thanh Mai nghĩa là bình minh…
-Không ! Là Ẩn Lan-hoa lan náu mình…
-Hay đấy!...
-Không được!...
Bao nhiêu cái tên được nghĩ ra.
- Nó sẽ tên là …Linh Linh !Bà chủ trầm tư suy nghĩ .-Linh Linh sẽ là tên con tôi!
- Linh Linh !giọng cô gần như hét lên làm mọi ngươi xung quanh giật mình…
Thái độ đó làm bà chủ nguýt cô một cái dài…
Chạm phải ánh mắt Hàn Quân…vội vàng thu lại.
Bà chủ rất sợ Hàn Quân…ai cũng cảm nhận được về điều đó.
-A! Tôi hiểu tại sao lại đặt như vậy rồi! Người phụ nữ cạnh Linh Linh nháy mắt.-Tôi hiểu ý bà!
-Sao?
-Sao lại vậy? Nói đi! Tò mÒ quá!
…
-Thì sáng nay, trên trang web cua NI đã đưa tin Linh Linh là tên của người yêu K.E.S.T –kẻ mà ai cũng biết.Đó cũng là lí do chính khiến buổi đính ước bị hoãn….
Người đàn bà còn nói nhiều nhưng tất cả vụt qua tai cô rất nhanh.
Tất cả…ù đi…
Vì sao ở nơi này,mọi người vẫn nhắc tới K.E.S.T,nhắc tới cuộc tình buồn đó…
Hàn Quân khẽ liếc nhìn cô rất nhanh…rồi mỉm cười…
-Có thể lắm chứ….
Linh Linh trở về phòng trọ…
Đêm như dày đặc và trải ra dài vô tận…
Trên mạng,nham nhảm những thông tin về cô gái đặc biệt của K.E.S.T.
NI không phải là trang đầu tiên thông báo những điều này…
Nhưng anh không phủ nhận hay lên tiếng bác bỏ …
Hoàng Linh Linh trở thành từ khóa được kiếm nhiều nhất,ảnh về cô cũng không hiếm…cái đúng có…cái sai cũng nhiều…
Web NI chính thức công bố hôn ước giữa K.E.S.T và Di Thanh đã bị hủy bỏ…
Công ty giải trí GHOST đã bị phá sản, được NI mua lại.
Có quá nhiều chuyện xảy ra chỉ trong hai tháng…
…
-Này! Cô là ai thế hả? Mới đến chưa đầy hai tháng đã khiến Thái Hàn Quân phải đến tận nơi tìm! Ra đi! Đừng để anh ấy phải chờ lâu! Cô gái có mái tóc sư tử đỏ chói khoanh tay trước ngực vẻ ghen tức.
Sao Hàn Quân lại đến tìm cô vào lúc này?...Còn 5 phút nữa là sẽ vào học.
-Gì thế? Linh Linh ngạc nhiên.-Có việc gì à?
-Này! Hàn Quân đưa cho cô một thanh kẹo màu hồng.-Chị cầm lấy! Không phải của em mua đâu, bọn con gái tặng em đấy.
-Chỉ có vậy mà cậu phải…
-Ba em bệnh,em phải về nhà mấy hôm. Chàng trai khẽ thở dài, mái tóc phủ lấy khuôn mặt lãng tử…-Đây là chìa khóa phòng em,chị cầm lấy. Em đi bây giờ luôn,khi nào bà chủ nhà có hỏi thì đưa nhé!
-Có nặng lắm không? Cô hoảng hốt.
Chưa kịp hỏi thêm gì thì Hà...
“-Em đã bao giờ thấy có một chàng hoàng tử mà cõng một con lợn ỉn chưa?...La la…
- Ê! TIểU LONG ! Anh chết với em…”
Cô thả mình lên giường…
Có lẽ hai tháng là quá ngắn để quên đi tất cả…
Càng xa…dường như lại càng nhớ…
Anh…ba…K.E.S.T…
Chiếc máy tính trên bàn báo giờ theo một giai điệu nào đó…
Dòng chữ “Long Linh” được cài đặt nhấp nháy quanh màn hình.
“-Có thấy anh giỏi không? Đẹp đấy chứ nhỉ? Đến giờ là nó gọi em dậy,từ nay khỏi lo đi học muộn nữa nhé…”
Chiếc máy này, Tiểu Long đã mua ngay khi anh nhận được tiền hợp đồng từ NI tặng cô.
Khóe mắt chợt cay cay…
-“Rầm…Rầm…Rầm…”
-Chị Hiểu Minh ! Chị Hiểu Minh ! Chị ngủ rồi à?Dậy mở cửa cho em nào! Sao người lớn không hay giữ lời vậy nhỉ? Đã bảo là qua phòng em mà!
Linh Linh bật dậy, chỉ có Hàn Quân là kẻ to gan lớn mật dám to tiếng ở nơi này.Bà chủ ở đây rất khó tính nhưng với cậu ta thì không bao giờ…thậm chí tốt đến dễ sợ.
-Đấy! Có thế chứ! Chị làm gì trong mà lâu thế ? Đi thôi,em vừa mới nấu xong.
Căn phòng nhỏ bình thường im bặt nay như rộn hẳn lên.
Hàn Quân ngồi vào một cái ghế nhỏ cạnh bàn. Cậu tìm một thứ gì đó hay ho,đôi mắt chợt dừng lại trước màn hình máy tính.
-Đây là đời mới nhất mà,đắt lắm đấy!
Linh Linh đứng dựa lưng vào tường nhìn chàng trai trước mặt mình…như một chú rối…rồi tự cười…
-Xóm trọ nghèo mà có máy này là chuyện hiếm thấy,không phải của chị đúng không?
-Sao cậu lại hỏi vậy?
-Thì tiền mua máy đủ cho chị thuê một phòng trò to lớn và đẹp hơn thế này nhiều trong 3 năm luôn. Hàn Quân sờ nhẹ lên máy.-Nên…chắc là của bạn trai rồi
Cô gật đầu,ánh đèn hắt vào tấm rèm xanh bay bay bên cửa sổ.
Trông Hàn Quân gì cũng tỏ vẻ khờ khạo nhưng hai tháng ở cùng thì chưa cái gì mà cậu ta không biết làm.
-Trời! Đã về ra mắt gia đình rồi cơ à? Cậu ta vừa nói vừa chỉ vào bức ảnh cô chụp cùng ba và anh trai.
-Tiểu Long ! Linh Linh hoảng hốt, cô quên mất nếu Hàn Quân phát hiện ra Tiểu Long thì sẽ khó giải thích.
-Chị nói gì vậy…Em thấy bạn trai chị giống ca sĩ Hoàng Long thật…
Hàn Quân ngừng lại một giây…
Lo lắng…
-Ha Ha ,hóa ra trên đời này nhiều người giống ca sĩ Hoàng Long thật! Nhiều người cũng bảo em giống anh ta…nhưng mà có khi em thấy em còn đẹp hơn ý chứ! Chị nhỉ?
Linh Linh thở phào nhẹ nhõm…
-Nếu cậu muốn thì có thể mượn về,ở đây cũng có máy mà.
-Thật không? Vậy …em Mượn nó nha! Cảm ơn chị! Nói rồi Hàn Quân nhẹ nhàng gấp máy lại.
…
-Nhà cậu ở đâu? Linh Linh cho bánh vào đĩa, hỏi.
Thoáng chút bối rối,khuôn mặt cậu bỗng đỏ ửng.
-Ừm…ở quê…
-Có gì đâu mà cậu phải ngập ngừng?
-KHông ..!Hôm nay thấy chị quan tâm đến người khác nên ngạc nhiên thôi!...Mà sao toàn em nấu ,mời chị ăn vậy nhỉ…Hôm nào chị mời em nhé…
“-Không! Anh nấu đi mà…Tôi rất muốn được thưởng thức!
-Tôi không thích nấu ăn!
-Tôi bảo anh nấu chứ có bảo anh thích nó đâu…Hay là thế này…”
…
-Chị Hiểu Minh ! Chị sao thế?
Linh Linh ngẩng đầu lên.
Một mảng kí ức về K.E.S.T…về căn biệt thự trắng cổ kính như ùa về trong cô…
-Thôi,tôi về phòng đây! Muộn rồi!
-Chị quên hôm nay là ngày gì à? Hàn Quân lắc đầu,xịu mặt.-Đúng là dân mới nhập cư mà!Tí nữa, bà chủ có tiệc mừng con gái tròn một tháng tuổi,kiểu gì chúng ta cũng phải xuống.
Cô thở dài…
-Chị ngồi đây đi,lát nữa xuống với em luôn!...
…
Lần này,cô mới có dịp ngắm nhìn mọi thứ trong phòng Hàn Quân.
Không rộng lắm…đồ đạc không sang trọng nhưng sắp xếp khá ngăn nắp ,gọn gàng.
Vài bức tranh mặt nạ bí ẩn…kì lạ không giống chút nào so với cái tính trẻ con thường ngày của cậu.
Chiếc áo đen trên người cậu được cởi ra để lộ một vết băng nhỏ nơi cánh tay.
-Cậu…
Hàn Quân quay lại nhìn cô rồi như chợt hiểu ra điều mà cô thắc mắc,cậu cười.
-Em bị ...Mà cũng bình thường mà…Thôi,ta đi thôi!
Cậu nhanh chóng mặc áo và đưa cô ra ngoài…
Chiếc áo đen như chỉ để dành riêng cho cậu…
Nam tính…trưởng thành hơn…
…
Dười phòng,rất nhiều bóng bay đủ màu,đâu đó vang lên những bài hát ngộ nghĩnh dành cho trẻ em .Rất nhiều người đến giự…
Bà chủ này có thể xem là một người giàu có, khá giả nên tổ chức cũng khá linh đình.
Bà dành nụ cười cho Hàn Quân từ xa…
-Cháu xuống rồi đấy à? Hàn Quân!
Cậu chỉ khẽ gật đầu…không cười.
…
-Bà chủ xinh đẹp! Bé gái này có tên là gì? Một người khách đón bé gái từ tay bà.
-Nó vẫn chưa có…
Vòng tròn quanh đứa bé rộn lên.
-Là Thanh Mai nghĩa là bình minh…
-Không ! Là Ẩn Lan-hoa lan náu mình…
-Hay đấy!...
-Không được!...
Bao nhiêu cái tên được nghĩ ra.
- Nó sẽ tên là …Linh Linh !Bà chủ trầm tư suy nghĩ .-Linh Linh sẽ là tên con tôi!
- Linh Linh !giọng cô gần như hét lên làm mọi ngươi xung quanh giật mình…
Thái độ đó làm bà chủ nguýt cô một cái dài…
Chạm phải ánh mắt Hàn Quân…vội vàng thu lại.
Bà chủ rất sợ Hàn Quân…ai cũng cảm nhận được về điều đó.
-A! Tôi hiểu tại sao lại đặt như vậy rồi! Người phụ nữ cạnh Linh Linh nháy mắt.-Tôi hiểu ý bà!
-Sao?
-Sao lại vậy? Nói đi! Tò mÒ quá!
…
-Thì sáng nay, trên trang web cua NI đã đưa tin Linh Linh là tên của người yêu K.E.S.T –kẻ mà ai cũng biết.Đó cũng là lí do chính khiến buổi đính ước bị hoãn….
Người đàn bà còn nói nhiều nhưng tất cả vụt qua tai cô rất nhanh.
Tất cả…ù đi…
Vì sao ở nơi này,mọi người vẫn nhắc tới K.E.S.T,nhắc tới cuộc tình buồn đó…
Hàn Quân khẽ liếc nhìn cô rất nhanh…rồi mỉm cười…
-Có thể lắm chứ….
Linh Linh trở về phòng trọ…
Đêm như dày đặc và trải ra dài vô tận…
Trên mạng,nham nhảm những thông tin về cô gái đặc biệt của K.E.S.T.
NI không phải là trang đầu tiên thông báo những điều này…
Nhưng anh không phủ nhận hay lên tiếng bác bỏ …
Hoàng Linh Linh trở thành từ khóa được kiếm nhiều nhất,ảnh về cô cũng không hiếm…cái đúng có…cái sai cũng nhiều…
Web NI chính thức công bố hôn ước giữa K.E.S.T và Di Thanh đã bị hủy bỏ…
Công ty giải trí GHOST đã bị phá sản, được NI mua lại.
Có quá nhiều chuyện xảy ra chỉ trong hai tháng…
…
-Này! Cô là ai thế hả? Mới đến chưa đầy hai tháng đã khiến Thái Hàn Quân phải đến tận nơi tìm! Ra đi! Đừng để anh ấy phải chờ lâu! Cô gái có mái tóc sư tử đỏ chói khoanh tay trước ngực vẻ ghen tức.
Sao Hàn Quân lại đến tìm cô vào lúc này?...Còn 5 phút nữa là sẽ vào học.
-Gì thế? Linh Linh ngạc nhiên.-Có việc gì à?
-Này! Hàn Quân đưa cho cô một thanh kẹo màu hồng.-Chị cầm lấy! Không phải của em mua đâu, bọn con gái tặng em đấy.
-Chỉ có vậy mà cậu phải…
-Ba em bệnh,em phải về nhà mấy hôm. Chàng trai khẽ thở dài, mái tóc phủ lấy khuôn mặt lãng tử…-Đây là chìa khóa phòng em,chị cầm lấy. Em đi bây giờ luôn,khi nào bà chủ nhà có hỏi thì đưa nhé!
-Có nặng lắm không? Cô hoảng hốt.
Chưa kịp hỏi thêm gì thì Hà...



