Đọc Truyện Teen - Xin Lỗi !!! Em Yêu Anh Full
ng này chưa hiểu tôi liền kể lại chuyện thằng Thiên Anh xạo ổng và cả chuyện nó cứu Nhất Nguyệt.
Long nhìn mặt rất là vui vẻ. ổng liền nói:
- mày đúng là anh em của tao. tốt n hất là mình ko fá nó. đi uống nước đi.
tôi và anh bước đi trong lòng vui fơi fới.
- nằm yên! **ng đậy như zậy làm sao tui băng lại cho cô?
- ai cần anh băng cho tôi.
- tưởng tôi thích lắm hả? chẳng wa là sợ cô chết trong nhà tôi thôi.
- anh đúng là mà...áđau
Nhất Nguyệt nhăn mặt khi Thiên Anh bôi thuốc sát trùng vào tay mình. Tiếng rên đó làm Thiên Anh hoảng hồn. anh làm nhẹ tay hơn và luôn miệng thổi cho Nhất Nguyệt. Điểu đó làm Nhất Nguyệt có cái gì đó ko thoải mái lắm. cô và anh cãi nhau ngày trăm bữa nhưng mỗi lần cô gặp nạn là mỗi lần anh ở bên. lần trước cũng là anh đã cứu cô. lần này là anh băng tay cho cô khi chảy máu.
lấy hết sức bình sinh cô hỏi:
- tại sao tốt với tôi như vậy?
Thiên Anh ngừng tay ngẩng đầu nhìn Nhất Nguyệt. Khuôn mặt có chút thay đổi nhưng giọng nói vẫn là lạnh như thường:
- đơn giản là tôi ko muốn cô chết. cô là em của bạn thân nhất của tôi. đừng hiểu lầm để mà khóc đó!
Câu trả lời đó làm Nhất Nguyệt thấy có gì đó đau đau trong ngực. cô cười nhẹ:
- thì ra là vậy.... vậy thì tôi nên cám ơn cả anh tôi nữa. đã có 1 người bạn như anh...
1 phút yên lặng trôi wa. ko ai lên tỉếng. Nhất Nguyệt fá vỡ ko khĩ nặng nề:
- uhm mà anh tôi đâu rồi? cả thằng Đình An nữa?
- ko biết. hồi nãy tôi bảo Đình An kiếm anh cô rồi đi đâu mất. để tôi gọi anh cô thử.
Nhất Nguyệt khoác tay:
- thôi khỏi, mất công. anh gọi hộ taxi cho tôi về cũng dc.
- hay để tôi chở cô về?
Thiên Anh hỏi với khuôn mặt tràn đầy hy vọng nhưng câu trả lời nhận dc là:
- tôi tự đi. cám ơn.
- em về rồi! Thiên Anh ko chở em về hả?
Long ngạc nhiên khi thấy Nhất Nguyệt trở về 1 mình. Nhất Nguyệt ko nói bước thẳng lên lầu. Hành động đó làm Long hơi run. Nhất Nguyệt đi dc 1 đoạn Long liền lấy điện thoại ra gọi cho Đình An:
- mày báo hại tao rồi. nó vừa về
- < nó có nói gì anh ko?>
- ko.
- < chết rồi, chắc nó giận mình đó>
- tại mày.
-
- thôi nó đi tới kìa. để ngày mai nói tiếp.
Trong 18 năm sống trên cõi đời này, chưa bao giờ tôi cảm thấy mình bất lực như thời điểm này. Tôi, Trần Thiên Anh đang đảo điên vì 1 con nhóc. Thật nực cười!!! Mà con nhóc đó có gì đặc biệt. ko xinh, ko đẹp rực rỡ như mấy con bồ cũ của tôi. nhưng mà nó có gì đó rất đặc biệt. làm tôi lúc nào cũng fải chú ý đến. Nó cãi tôi thì như máy lại còn nói chuyện rất ngang nữa. nhiều lúc tôi tưởng ko trả đạn nó dc...Đang suy nghĩ miên man, tôi ko để ý đến papa đang đứng đằng sau lưng. ông hừ nhe 1 tiếng làm tôi muốn rớt tim ra ngoài. oảnh mặt lại = cách tự nhiên nhất mà tôi có thể:
- ba à, lên sao ko gõ cửa?
- tao là ba mày hay là người hầu của mày mà fải gõ cửa?
Ông khó chịu lên tiếng.
Tôi đành cười ko dám cãi. chẳng wa là tháng này chưa lãnh đạn của ông:
-đâu có. để con ra đón ba thôi mà.
Ổng nhếc mép nhìn tôi:
- tao nhìn mày mấy ngày hôm nay có gì bất thường lắm đó con.
sợ ổng fát hiện ra việc tôi đánh nhau đến bị thương tôi liền dấu tay xuống gối rồi nói:
- con khỏe như voi. ba nói zậy là sao?
- tao biết. mày thì 3 con voi quật cũng ko chết.
đúng rồi ba. 3 con voi quật con ko chết mà chỉ có con nhóc Nhất Nguyệt làm con đau lòng thôi huhuhu.
chắc bản mặt tôi lúc đó thảm lắm nên ổng nói:
- mày nên ngủ nhiều 1 lúc. nhìn mặt mày lúc này ghê wá.
tôi uh 1 tiếng. ba ko hiểu connnnn!!!
- mà mày thất tình hả?
hử? ổng làm tôi muốn hét lên. tôi nhìn mặt ổng. tôi tin là ổng nói thật chứ ko chơi. tôi chống chế:
- ba lấy đâu ra ý nghĩ khinh thường con như zậy? nếu ba thích thì ngày mai con sẽ dẫn 1 nhỏ về đây cho ba koi mặt
ổng nhìn tôi cười khẩy:
- mày đừng làm ẩu mà mai mốt hối ko kịp đó con. ngày xưa tao cũng như mày.mém nữa là để mẹ mày vụt mất. fải cứng rắn lên. mày là con tao mà.
nói rồi ổng đi ra. hummmm ổng nói đúng. tôi sợ. sợ nhận 1 lời từ chối fũ fàng từ con nhóc đó. tôi fải làm sao????? ông trời ơi! ngó xuống mà koi. con khổ tới chết rồiiiiiiii.đứa con ko thích thì cứ bám theo, còn đứa con yêu thì nó cứ ghét con. pó tay!!!!
- ê, mày làm sao zậy? ko nói chuyện là sao?
Đình An hỏi nhưng Nhất Nguyệt vẫn im lặng. Sự im lặng đó làm Đình An khó chịu.
- ê tao hỏi mày ko trả lời. hôm bữa cắt trúng tay rồi cắt lộn zô dây nói của mày luôn hả? sao câm đột xuất dậy?
Đang nói hăng say thì Nhất Nguyệt quay mặt nhìn Đình An chăm chăm làm hắn ngậm họng ko điều kiện. 1´´trôi wa.
Nhất Nguyệt lên tiếng:
- mày ngồi im 1 chút đi. tao nhức đầu wá. để tao suy nghĩ 1 chút.
- mày nghĩ gì vậy? sao dạo này anh em mày nghĩ nhiều zậy?
Nhất Nguyệt hơi giãn ra:
- mày nói gì tao ko hiểu?
- uhm thì dạo này anh mày ổng hay ngồi 1 mình. nghĩ ngợi cái quái gì đó.
- uhm, tao hiểu rồi.
.......
- thôi tao đi đây. tới giờ hẹn với bồ rồi.
- mày mà sợ bồ hả
- ko, chẳng wa là nhỏ này tao mới wen 1 tuần. tốn cũng ko ít đâu.
- thôi mày biến đi luôn cho rồi.
Nhất Nguyệt đuổi Đình An đi để rồi lại tiếp tục suy nghĩ điều gì đó.
- ê, ngày kia là đính hôn của mày. đã mua gì chưa?
Thiên Anh hỏi cho có chuyện. hai thằng ngồi uống nước với nhau mà Long cứ để hồn mình đi đâu. Long giật mình trả lời:
- ko biết. ông tao mời nhà mày rồi hả?
- uhm, mày định làm theo lời ông thật à?
- chỉ là đính hôn thôi mà.
- mày nói cái gì? cái đó mà mày nói như ko có chuyện gì hả?
Thiên Anh hét lên.
Long cười:
- mày làm gì ghê zậy? tao nói chơi thôi mà.
- mày đùa như vậy mà dc hả?
- nói thật là tao ko có chọn lựa.
Thiên Anh gật gù thông cảm. Long bỗng đổi đề tài:
- mà sao mày ghét em tao như vậy?
- tao ko ghét nó
- nhưng mày cãi nhau với nó.
- cãi nhau ko có nghĩa là ghét.
- thì mày thích nó?
- tao ko thích nó.
- mày ngang như cua. vậy sao mày cứu nó?
- tao ko biết. nhưng taoko wen nhìn thấy con gái bị ăn hiếp.
- anh nói vậy mà nghe dc hả? anh mới chính là người ăn hiếp tôi thường xuyên đó.
Ko biết từ đâu Nhất Nguyệt và Phụng Thiên đi tới làm cả Long lẫn Thiên Anh giật mình.
Thiên Anh chống chế:
- à thì tôi dạy cô thôi mà. cách nói chuyện với người lớn đó mà.
- tôi ko cần anh dạy.
Nhất Nguỵệt lớn tiếng cãi lại làm Phụng Thiên fải lên tiếng:
- thôi đừng cãi nữa mà.
- à cô đây rồi. khỏi mất công đi tìm.
Long lên tiếng
- anh tìm tôi làm gì?
- cô đã nghe tới chuyện đính hôn của tôi với cô chưa?
Phụng Thiên trả lời lạnh lùng. cô chưa quên dc chuyện hôm trước.
- rồi.
- ko fản đối?
Long hỏi giọng nghi ngờ.
- anh cũng vậy mà.
- uhm, ông nói hôm nay dẫn cô đi mua nhẫn và áo đính hôn.
Phụng Thiên hỏi ngạc nhiên:
- tôi và anh?
- tôi cũng ko thích nhưng mà...
Trang: « Trước1 ... 910111213 ... 21Sau »
Long nhìn mặt rất là vui vẻ. ổng liền nói:
- mày đúng là anh em của tao. tốt n hất là mình ko fá nó. đi uống nước đi.
tôi và anh bước đi trong lòng vui fơi fới.
- nằm yên! **ng đậy như zậy làm sao tui băng lại cho cô?
- ai cần anh băng cho tôi.
- tưởng tôi thích lắm hả? chẳng wa là sợ cô chết trong nhà tôi thôi.
- anh đúng là mà...áđau
Nhất Nguyệt nhăn mặt khi Thiên Anh bôi thuốc sát trùng vào tay mình. Tiếng rên đó làm Thiên Anh hoảng hồn. anh làm nhẹ tay hơn và luôn miệng thổi cho Nhất Nguyệt. Điểu đó làm Nhất Nguyệt có cái gì đó ko thoải mái lắm. cô và anh cãi nhau ngày trăm bữa nhưng mỗi lần cô gặp nạn là mỗi lần anh ở bên. lần trước cũng là anh đã cứu cô. lần này là anh băng tay cho cô khi chảy máu.
lấy hết sức bình sinh cô hỏi:
- tại sao tốt với tôi như vậy?
Thiên Anh ngừng tay ngẩng đầu nhìn Nhất Nguyệt. Khuôn mặt có chút thay đổi nhưng giọng nói vẫn là lạnh như thường:
- đơn giản là tôi ko muốn cô chết. cô là em của bạn thân nhất của tôi. đừng hiểu lầm để mà khóc đó!
Câu trả lời đó làm Nhất Nguyệt thấy có gì đó đau đau trong ngực. cô cười nhẹ:
- thì ra là vậy.... vậy thì tôi nên cám ơn cả anh tôi nữa. đã có 1 người bạn như anh...
1 phút yên lặng trôi wa. ko ai lên tỉếng. Nhất Nguyệt fá vỡ ko khĩ nặng nề:
- uhm mà anh tôi đâu rồi? cả thằng Đình An nữa?
- ko biết. hồi nãy tôi bảo Đình An kiếm anh cô rồi đi đâu mất. để tôi gọi anh cô thử.
Nhất Nguyệt khoác tay:
- thôi khỏi, mất công. anh gọi hộ taxi cho tôi về cũng dc.
- hay để tôi chở cô về?
Thiên Anh hỏi với khuôn mặt tràn đầy hy vọng nhưng câu trả lời nhận dc là:
- tôi tự đi. cám ơn.
- em về rồi! Thiên Anh ko chở em về hả?
Long ngạc nhiên khi thấy Nhất Nguyệt trở về 1 mình. Nhất Nguyệt ko nói bước thẳng lên lầu. Hành động đó làm Long hơi run. Nhất Nguyệt đi dc 1 đoạn Long liền lấy điện thoại ra gọi cho Đình An:
- mày báo hại tao rồi. nó vừa về
- < nó có nói gì anh ko?>
- ko.
- < chết rồi, chắc nó giận mình đó>
- tại mày.
-
- thôi nó đi tới kìa. để ngày mai nói tiếp.
Trong 18 năm sống trên cõi đời này, chưa bao giờ tôi cảm thấy mình bất lực như thời điểm này. Tôi, Trần Thiên Anh đang đảo điên vì 1 con nhóc. Thật nực cười!!! Mà con nhóc đó có gì đặc biệt. ko xinh, ko đẹp rực rỡ như mấy con bồ cũ của tôi. nhưng mà nó có gì đó rất đặc biệt. làm tôi lúc nào cũng fải chú ý đến. Nó cãi tôi thì như máy lại còn nói chuyện rất ngang nữa. nhiều lúc tôi tưởng ko trả đạn nó dc...Đang suy nghĩ miên man, tôi ko để ý đến papa đang đứng đằng sau lưng. ông hừ nhe 1 tiếng làm tôi muốn rớt tim ra ngoài. oảnh mặt lại = cách tự nhiên nhất mà tôi có thể:
- ba à, lên sao ko gõ cửa?
- tao là ba mày hay là người hầu của mày mà fải gõ cửa?
Ông khó chịu lên tiếng.
Tôi đành cười ko dám cãi. chẳng wa là tháng này chưa lãnh đạn của ông:
-đâu có. để con ra đón ba thôi mà.
Ổng nhếc mép nhìn tôi:
- tao nhìn mày mấy ngày hôm nay có gì bất thường lắm đó con.
sợ ổng fát hiện ra việc tôi đánh nhau đến bị thương tôi liền dấu tay xuống gối rồi nói:
- con khỏe như voi. ba nói zậy là sao?
- tao biết. mày thì 3 con voi quật cũng ko chết.
đúng rồi ba. 3 con voi quật con ko chết mà chỉ có con nhóc Nhất Nguyệt làm con đau lòng thôi huhuhu.
chắc bản mặt tôi lúc đó thảm lắm nên ổng nói:
- mày nên ngủ nhiều 1 lúc. nhìn mặt mày lúc này ghê wá.
tôi uh 1 tiếng. ba ko hiểu connnnn!!!
- mà mày thất tình hả?
hử? ổng làm tôi muốn hét lên. tôi nhìn mặt ổng. tôi tin là ổng nói thật chứ ko chơi. tôi chống chế:
- ba lấy đâu ra ý nghĩ khinh thường con như zậy? nếu ba thích thì ngày mai con sẽ dẫn 1 nhỏ về đây cho ba koi mặt
ổng nhìn tôi cười khẩy:
- mày đừng làm ẩu mà mai mốt hối ko kịp đó con. ngày xưa tao cũng như mày.mém nữa là để mẹ mày vụt mất. fải cứng rắn lên. mày là con tao mà.
nói rồi ổng đi ra. hummmm ổng nói đúng. tôi sợ. sợ nhận 1 lời từ chối fũ fàng từ con nhóc đó. tôi fải làm sao????? ông trời ơi! ngó xuống mà koi. con khổ tới chết rồiiiiiiii.đứa con ko thích thì cứ bám theo, còn đứa con yêu thì nó cứ ghét con. pó tay!!!!
- ê, mày làm sao zậy? ko nói chuyện là sao?
Đình An hỏi nhưng Nhất Nguyệt vẫn im lặng. Sự im lặng đó làm Đình An khó chịu.
- ê tao hỏi mày ko trả lời. hôm bữa cắt trúng tay rồi cắt lộn zô dây nói của mày luôn hả? sao câm đột xuất dậy?
Đang nói hăng say thì Nhất Nguyệt quay mặt nhìn Đình An chăm chăm làm hắn ngậm họng ko điều kiện. 1´´trôi wa.
Nhất Nguyệt lên tiếng:
- mày ngồi im 1 chút đi. tao nhức đầu wá. để tao suy nghĩ 1 chút.
- mày nghĩ gì vậy? sao dạo này anh em mày nghĩ nhiều zậy?
Nhất Nguyệt hơi giãn ra:
- mày nói gì tao ko hiểu?
- uhm thì dạo này anh mày ổng hay ngồi 1 mình. nghĩ ngợi cái quái gì đó.
- uhm, tao hiểu rồi.
.......
- thôi tao đi đây. tới giờ hẹn với bồ rồi.
- mày mà sợ bồ hả
- ko, chẳng wa là nhỏ này tao mới wen 1 tuần. tốn cũng ko ít đâu.
- thôi mày biến đi luôn cho rồi.
Nhất Nguyệt đuổi Đình An đi để rồi lại tiếp tục suy nghĩ điều gì đó.
- ê, ngày kia là đính hôn của mày. đã mua gì chưa?
Thiên Anh hỏi cho có chuyện. hai thằng ngồi uống nước với nhau mà Long cứ để hồn mình đi đâu. Long giật mình trả lời:
- ko biết. ông tao mời nhà mày rồi hả?
- uhm, mày định làm theo lời ông thật à?
- chỉ là đính hôn thôi mà.
- mày nói cái gì? cái đó mà mày nói như ko có chuyện gì hả?
Thiên Anh hét lên.
Long cười:
- mày làm gì ghê zậy? tao nói chơi thôi mà.
- mày đùa như vậy mà dc hả?
- nói thật là tao ko có chọn lựa.
Thiên Anh gật gù thông cảm. Long bỗng đổi đề tài:
- mà sao mày ghét em tao như vậy?
- tao ko ghét nó
- nhưng mày cãi nhau với nó.
- cãi nhau ko có nghĩa là ghét.
- thì mày thích nó?
- tao ko thích nó.
- mày ngang như cua. vậy sao mày cứu nó?
- tao ko biết. nhưng taoko wen nhìn thấy con gái bị ăn hiếp.
- anh nói vậy mà nghe dc hả? anh mới chính là người ăn hiếp tôi thường xuyên đó.
Ko biết từ đâu Nhất Nguyệt và Phụng Thiên đi tới làm cả Long lẫn Thiên Anh giật mình.
Thiên Anh chống chế:
- à thì tôi dạy cô thôi mà. cách nói chuyện với người lớn đó mà.
- tôi ko cần anh dạy.
Nhất Nguỵệt lớn tiếng cãi lại làm Phụng Thiên fải lên tiếng:
- thôi đừng cãi nữa mà.
- à cô đây rồi. khỏi mất công đi tìm.
Long lên tiếng
- anh tìm tôi làm gì?
- cô đã nghe tới chuyện đính hôn của tôi với cô chưa?
Phụng Thiên trả lời lạnh lùng. cô chưa quên dc chuyện hôm trước.
- rồi.
- ko fản đối?
Long hỏi giọng nghi ngờ.
- anh cũng vậy mà.
- uhm, ông nói hôm nay dẫn cô đi mua nhẫn và áo đính hôn.
Phụng Thiên hỏi ngạc nhiên:
- tôi và anh?
- tôi cũng ko thích nhưng mà...
Trang: « Trước1 ... 910111213 ... 21Sau »



