Đọc Truyện Teen - Xin Lỗi !!! Em Yêu Anh Full
nó mà biết mình xô anh nó nằm đất thì chắc nó treo cổ mình lên sàn nhà". Long cười mỉm:
- ko, tại anh tự đứng dậy lấy nước thì té thôi
- vậy tại sao cô ta ko giúp anh?
Long nhìn Phụng Thiên dầy ẩn ý:
- có đấy chứ. nhưng tại em nhanh wá nên ...
Nhất nguyệt cười hiểm:
- em hiểu rồi.
Long biết con nhóc này lại nghĩ gì trong cái đầu nhỏ bé tẹo của nó nên vội đổi đề tài:
- uhm, mà thằng Đình An với Thiên Anh sao rồi?
Nhất Nguyệt mắt long sòng sọc:
- bọn chó đó đánh Đình An với Thiên Anh chảy maú. cả hai đang nằm nghỉ ở dưới.
Long gượng người định đứnh lên đi ra cửa thì Phụng Thiên lại cản:
- anh đi đâu? cầu thang này cao lắm. anh té xuống nằm đó thì làm sao?
- cô là gì mà nói tôi giọng đó. anh em tôi đang bị người ta đánh nằm đó. cô thì biết gì.
Phụng Thiên cụp mắt thất vọng. điều đó làm Nhất Nguyệt mũi lòng:
- Phụng Thiên nói đúng đó anh à. anh nằm nghỉ đi. có gì em sẽ nói anhmà.ok?
- Đình An bị thương ở đầu bác đã đưa nó đến bệnh viện. còn Thiên Anh thì bị ở tay. bác đã cho bác sĩ rieng bó bột cho nó.
Ong Chấn Hoa nói giọng có chút xót xa. Nhất Nguyệt mím môi chửi rủa bọn khốn đã ra tay ko thương người như vậy. Bbất chợt Thiên Anh rên nhẹ. Nhất Nguyệt bước đến bên anh. khuôn mặt Thiên Anh bây giờ nhợt nhạt ko còn vẻ kiêu hãnh và ngạo mạn hàng ngày. điều đó làm Nhất Nguyệt bất chợt cảm thấy đau.
- cô làm gì nhìn tôi vậy? chưa thấy người ốm bao giờ hả?
Thiên Anh khó chịu khi thấy Nhất Nguyệt nhìn mình như quái vật.
Nhất Nguyệt nói giọng nghe khàn khàn:
- cám... cám....ơn anh đã cứu tôi.
- tôi đã bảo mà cô cứng đầu thôi. tôi nói cô chạy đi mà ko nghe.
Nhất Nguyệt gân cổ... gãi
- nhưng tôi ko bỏ anh và Đình An ddc.
- cô đúng là ngang như cua. cô ko nhận mình sai dc 1 lần sao?
- tôi ko sai
Thiên Anh bất lực nằm quay cvào
- cô đúng là...kocãi với cô nữa.
- ý anh là sao.
- cô đúng là ko hiểu chuyện mà cứ...tôi ko nói với cô nữa..để tôi ngủ.
Nhất Nguyệt đứng bật dậy bước ra ngoài. cô ra ngoài sân thấy mấy hon đá thì tung chân đá bay hết " cho chết. cho bó bột chết cho rồi..tôi ghét anhhhhhhhhhh"
- nếu cô cảm thấy khó chịu khi ở đây thì ra ngoài đi.
Long nói khi thấy Phụng Thiên cứ đứng im lặng ngó ra ngoài cửa sổ. cô đang suy nghĩ, một cái gì đó rất mơ hồ. lời nói của Long đã kéo cô về thực tại:
- tại sao anh cứ fải khó chịu với tôi như vậy? anh ko gắt tôi thì thấy ko yên lòng hả?
Long hơi sựng khi nghe cô nói như vậy. anh ko nói gì, chỉ im lặng. Phụng Thiên lại nói, nói với 1 chút gì đó xót xa:
- tôi biết. anh ghét tôi. vì anh fải cưới tôi mà tôi thì ko xinh, ko modern như những cô bạn gái của anh. tôi biết anh đến đó chỉ vì anh nghĩ là Nhất
Nguyệt đang bị bắt. nếu anh biết là tôi thì chắc anh đã ko đến. tôi biết, tôi biết chứ.
dừng 1 chút lấy hơi, Phụng Thiên tiếp:
- dù sao tôi cũng cảm ơn anh đã ko bỏ đi khi biết đó là tôi.
nói rồi Phụng Thiên bước ra để lại mình Long ko hiểu gì hết
vườn nhà ông Chấn Hoa.
sau khi cãi nhau với Long, Phụng Thiên lao thẳng xuống vườn. cô ngồi đó, bất chợt thấy cổ mình có gì đó nghèn nghẹn. cô khóc.tiếng nấc lớn dần làm cho Nhất Nguyệt đứng gần đó cũng fải chú ý. Nhất Nguyệt bước lại gần Phụng Thiên " tiểu thư khóc? chắc ông anh trời hành của mình làm cho nó khóc rồi" cô bước tới, ngồi cạnh bên Phụng Thiên:
- anh mình làm bạn khóc hả?
Phụng Thiên ko nói. tiếng nấc vẫn lớn dần. Nhất Nguyệt nóng nảy:
- trùi uii, đừng khóc nữa mà. kệ ổng. ông đó khùng khùng để ý làm gì.
Phụng Thiên bất giác nhìn Nhất Nguyệt. cô gái này ko như Yến Nhung. thấy Phụng Thiên bớt khóc rồi Nhất Nguyệt mới nói:
- anh làm gì bạn zậy?
- ko anh chẳng làm gì cả?
- ah ha, vậy là bạn xót ảnh đau mới khóc hả?
Nhất Nguyệt nói giọng nửa đùa nửa thật làm Phụng Thiên đỏ mặt đến độ...cà lăm:
- đâu...đâu ..có.sao...bạn lại nói zậy?
- đùa thôi. nhìn mặt bạn đỏ lên nhìn mắc cừoi ghê.
Nhất Nguyệt thấy tồi tội nên kochọc Phụng Thiên nữa. như nhớ ra gì Nhất Nguyệt hỏi:
- à mà sao bạn bị bắt?
- mình ko biết. tự nhiên bọn nó tới định bắt Yến Nhung đi. nhưng dc 1 quãng thì bọn nó lại quay lại bắt mình.
Phụng Thiên cố nói tự nhiên. cô thừa biết là Yến Nhung đã bán đứng mình. nhưng vì ko biết wan hệ của Nhất Nguyệt và Yến Nhung như thế nào nên cô ko muốn nói thật. Riêng Nhất Nguyệt thì điên dùm Yến Nhung. cô nói thẳng:
- là con nhóc đó bán đứng bạn đó. nó sợ nên nói bạn là vợ sắp cưới anh Long đó.
- vậy sao? mình cũng đoán vậy nhưng mà ko dám nói.
ko hiểu sao cô thấy mình rất thân với Nhất Nguyệt nên cũng nói ra ý nghĩ của mình. còn Nhất Nguyệt chỉ cười khẩy:
- bạn sợ mình nói nó hả? mình ko những nói mà là chửi zô bản mặt hề của nó. mình với nó là kẻ thù đó. bạn nên biết điều này.
Phụng Thiên à lên 1 tiếng. sau đó cả 2 nói chuyện vui vẻ như đã là bạn thân lâu lắm rồi.
tôi, Hoàng Nhất Long 18t là con cùng cha khác mẹ zới con nhóc Nhất Nguyệt.thủ lĩnh trường Blue Angel. bi giờ tôi rất là bực mình. tất cả là tại con nhóc Phụng Thiên đó. con nhóc chết toi đó....dám rủa xả vào mặt tôi, thiệt là tức mà. hồi nãy nhìn bản mặt tôi cũng lầm tưởng là nó hiền nhưng mà....biết zậy tôi đã cho nó ở lại zới mấy thằng khốn đó. nói cám ơn mà như là....diên hết cả người zới con nayyyyỳy....mới đầu tôi thấy nó hay hay, nhưgn mà bi giờ tôi thấy nó có dấn đề nặng. °___° lúc thì nó hiền, lúc thì nó dữ. chẳng biết dg nào mà lần....đúng là bọn con gái rắc rối.
nằm 1 lúc tôi cảm thấy chán. bây giờ tôi đang ở trong fòng 1 đứa con gái....tò mò....tôi đứng dậy...đã bớt đau. ..tôi bắt đầu sự nghiệp FBI của mình bước đến bên bàn... con này ngăn nắp gớm...trên kệ 1 đống sách...mắt tôi bắt đầu hoa lên..+____+ .hmmm...tôi định đi ra ngoài thì lỡ tay làm rớt chồng tập trên kệ...uhmmm...1 sấp hình rớt ra...tôi chợt fì cười khi nhìn thấy con nhóc đó làm dáng trong hình...đang cười nắc nẻ thì tôi thấy rờn rợn đằng sau gáy mình...quay nguời lại:
-ÁAAAAAAA!
tôi la lên hoảng hồn khi thấy nó đứng ngay sau lưng mình. khuôn mặt như muốn ăn tuơi nuốt sống tôi-kẻ tò mò. nó bước tới dành sấp hình trên tay tôi 1 cách thô lỗ. liếc nhìn tôi sắc lẻm. nó bỏ đi ko nói 1 lời sau khi dằng tô gì đó trên bàn. tôi nhìn vào cái tô. thì ra là cháo. tôi ghét ăn cháo. mở cửa đi xuống thì tôi ko tin vào tai mình. con nhóc kia đang rủa xả tôi ko tiêcs lời:
- tên khốn chết toi chết bầm chết dập chết trôi chết nổi chết bờ chết bụi chết đi cho dẹp trờiii tôi ghét anhhhhhhhhhhh
tôi hoa cả tai. nó chửi mà ko cần lấy hơi. còn con em yêu dấu của tôi thì cười nắc nẻ:
- bạn chửi hay ghê. hahahah. ông anh mình mà nghe chắc đứng ko vững.
đúng là tôi đứng ko vững. tôi lao đến chỗ con nhóc láo kia:
- ê, tôi chỉ koi hình cô có 1 chút thôi mà. làm gì rủa tôi dữ vậy?
- anh cười như khùng zậy mà con nói chỉ koi 1 chút.
nó quát thẳng vào mặt tôi như tôi là tôi tớ của nó zậy.
- ah thì tôi...ko ngờ cô nhỏ mọn như vậy.
- uhm tôi nhỏ mọn kệ tôi. anh đừng có **ng vào đồ của tôi nữa.
bản mặt của nó lúc đó rất là đáng ghét zậy mà ko hiểu sao lúc koi hình tôi thấy nó r...
- ko, tại anh tự đứng dậy lấy nước thì té thôi
- vậy tại sao cô ta ko giúp anh?
Long nhìn Phụng Thiên dầy ẩn ý:
- có đấy chứ. nhưng tại em nhanh wá nên ...
Nhất nguyệt cười hiểm:
- em hiểu rồi.
Long biết con nhóc này lại nghĩ gì trong cái đầu nhỏ bé tẹo của nó nên vội đổi đề tài:
- uhm, mà thằng Đình An với Thiên Anh sao rồi?
Nhất Nguyệt mắt long sòng sọc:
- bọn chó đó đánh Đình An với Thiên Anh chảy maú. cả hai đang nằm nghỉ ở dưới.
Long gượng người định đứnh lên đi ra cửa thì Phụng Thiên lại cản:
- anh đi đâu? cầu thang này cao lắm. anh té xuống nằm đó thì làm sao?
- cô là gì mà nói tôi giọng đó. anh em tôi đang bị người ta đánh nằm đó. cô thì biết gì.
Phụng Thiên cụp mắt thất vọng. điều đó làm Nhất Nguyệt mũi lòng:
- Phụng Thiên nói đúng đó anh à. anh nằm nghỉ đi. có gì em sẽ nói anhmà.ok?
- Đình An bị thương ở đầu bác đã đưa nó đến bệnh viện. còn Thiên Anh thì bị ở tay. bác đã cho bác sĩ rieng bó bột cho nó.
Ong Chấn Hoa nói giọng có chút xót xa. Nhất Nguyệt mím môi chửi rủa bọn khốn đã ra tay ko thương người như vậy. Bbất chợt Thiên Anh rên nhẹ. Nhất Nguyệt bước đến bên anh. khuôn mặt Thiên Anh bây giờ nhợt nhạt ko còn vẻ kiêu hãnh và ngạo mạn hàng ngày. điều đó làm Nhất Nguyệt bất chợt cảm thấy đau.
- cô làm gì nhìn tôi vậy? chưa thấy người ốm bao giờ hả?
Thiên Anh khó chịu khi thấy Nhất Nguyệt nhìn mình như quái vật.
Nhất Nguyệt nói giọng nghe khàn khàn:
- cám... cám....ơn anh đã cứu tôi.
- tôi đã bảo mà cô cứng đầu thôi. tôi nói cô chạy đi mà ko nghe.
Nhất Nguyệt gân cổ... gãi
- nhưng tôi ko bỏ anh và Đình An ddc.
- cô đúng là ngang như cua. cô ko nhận mình sai dc 1 lần sao?
- tôi ko sai
Thiên Anh bất lực nằm quay cvào
- cô đúng là...kocãi với cô nữa.
- ý anh là sao.
- cô đúng là ko hiểu chuyện mà cứ...tôi ko nói với cô nữa..để tôi ngủ.
Nhất Nguyệt đứng bật dậy bước ra ngoài. cô ra ngoài sân thấy mấy hon đá thì tung chân đá bay hết " cho chết. cho bó bột chết cho rồi..tôi ghét anhhhhhhhhhh"
- nếu cô cảm thấy khó chịu khi ở đây thì ra ngoài đi.
Long nói khi thấy Phụng Thiên cứ đứng im lặng ngó ra ngoài cửa sổ. cô đang suy nghĩ, một cái gì đó rất mơ hồ. lời nói của Long đã kéo cô về thực tại:
- tại sao anh cứ fải khó chịu với tôi như vậy? anh ko gắt tôi thì thấy ko yên lòng hả?
Long hơi sựng khi nghe cô nói như vậy. anh ko nói gì, chỉ im lặng. Phụng Thiên lại nói, nói với 1 chút gì đó xót xa:
- tôi biết. anh ghét tôi. vì anh fải cưới tôi mà tôi thì ko xinh, ko modern như những cô bạn gái của anh. tôi biết anh đến đó chỉ vì anh nghĩ là Nhất
Nguyệt đang bị bắt. nếu anh biết là tôi thì chắc anh đã ko đến. tôi biết, tôi biết chứ.
dừng 1 chút lấy hơi, Phụng Thiên tiếp:
- dù sao tôi cũng cảm ơn anh đã ko bỏ đi khi biết đó là tôi.
nói rồi Phụng Thiên bước ra để lại mình Long ko hiểu gì hết
vườn nhà ông Chấn Hoa.
sau khi cãi nhau với Long, Phụng Thiên lao thẳng xuống vườn. cô ngồi đó, bất chợt thấy cổ mình có gì đó nghèn nghẹn. cô khóc.tiếng nấc lớn dần làm cho Nhất Nguyệt đứng gần đó cũng fải chú ý. Nhất Nguyệt bước lại gần Phụng Thiên " tiểu thư khóc? chắc ông anh trời hành của mình làm cho nó khóc rồi" cô bước tới, ngồi cạnh bên Phụng Thiên:
- anh mình làm bạn khóc hả?
Phụng Thiên ko nói. tiếng nấc vẫn lớn dần. Nhất Nguyệt nóng nảy:
- trùi uii, đừng khóc nữa mà. kệ ổng. ông đó khùng khùng để ý làm gì.
Phụng Thiên bất giác nhìn Nhất Nguyệt. cô gái này ko như Yến Nhung. thấy Phụng Thiên bớt khóc rồi Nhất Nguyệt mới nói:
- anh làm gì bạn zậy?
- ko anh chẳng làm gì cả?
- ah ha, vậy là bạn xót ảnh đau mới khóc hả?
Nhất Nguyệt nói giọng nửa đùa nửa thật làm Phụng Thiên đỏ mặt đến độ...cà lăm:
- đâu...đâu ..có.sao...bạn lại nói zậy?
- đùa thôi. nhìn mặt bạn đỏ lên nhìn mắc cừoi ghê.
Nhất Nguyệt thấy tồi tội nên kochọc Phụng Thiên nữa. như nhớ ra gì Nhất Nguyệt hỏi:
- à mà sao bạn bị bắt?
- mình ko biết. tự nhiên bọn nó tới định bắt Yến Nhung đi. nhưng dc 1 quãng thì bọn nó lại quay lại bắt mình.
Phụng Thiên cố nói tự nhiên. cô thừa biết là Yến Nhung đã bán đứng mình. nhưng vì ko biết wan hệ của Nhất Nguyệt và Yến Nhung như thế nào nên cô ko muốn nói thật. Riêng Nhất Nguyệt thì điên dùm Yến Nhung. cô nói thẳng:
- là con nhóc đó bán đứng bạn đó. nó sợ nên nói bạn là vợ sắp cưới anh Long đó.
- vậy sao? mình cũng đoán vậy nhưng mà ko dám nói.
ko hiểu sao cô thấy mình rất thân với Nhất Nguyệt nên cũng nói ra ý nghĩ của mình. còn Nhất Nguyệt chỉ cười khẩy:
- bạn sợ mình nói nó hả? mình ko những nói mà là chửi zô bản mặt hề của nó. mình với nó là kẻ thù đó. bạn nên biết điều này.
Phụng Thiên à lên 1 tiếng. sau đó cả 2 nói chuyện vui vẻ như đã là bạn thân lâu lắm rồi.
tôi, Hoàng Nhất Long 18t là con cùng cha khác mẹ zới con nhóc Nhất Nguyệt.thủ lĩnh trường Blue Angel. bi giờ tôi rất là bực mình. tất cả là tại con nhóc Phụng Thiên đó. con nhóc chết toi đó....dám rủa xả vào mặt tôi, thiệt là tức mà. hồi nãy nhìn bản mặt tôi cũng lầm tưởng là nó hiền nhưng mà....biết zậy tôi đã cho nó ở lại zới mấy thằng khốn đó. nói cám ơn mà như là....diên hết cả người zới con nayyyyỳy....mới đầu tôi thấy nó hay hay, nhưgn mà bi giờ tôi thấy nó có dấn đề nặng. °___° lúc thì nó hiền, lúc thì nó dữ. chẳng biết dg nào mà lần....đúng là bọn con gái rắc rối.
nằm 1 lúc tôi cảm thấy chán. bây giờ tôi đang ở trong fòng 1 đứa con gái....tò mò....tôi đứng dậy...đã bớt đau. ..tôi bắt đầu sự nghiệp FBI của mình bước đến bên bàn... con này ngăn nắp gớm...trên kệ 1 đống sách...mắt tôi bắt đầu hoa lên..+____+ .hmmm...tôi định đi ra ngoài thì lỡ tay làm rớt chồng tập trên kệ...uhmmm...1 sấp hình rớt ra...tôi chợt fì cười khi nhìn thấy con nhóc đó làm dáng trong hình...đang cười nắc nẻ thì tôi thấy rờn rợn đằng sau gáy mình...quay nguời lại:
-ÁAAAAAAA!
tôi la lên hoảng hồn khi thấy nó đứng ngay sau lưng mình. khuôn mặt như muốn ăn tuơi nuốt sống tôi-kẻ tò mò. nó bước tới dành sấp hình trên tay tôi 1 cách thô lỗ. liếc nhìn tôi sắc lẻm. nó bỏ đi ko nói 1 lời sau khi dằng tô gì đó trên bàn. tôi nhìn vào cái tô. thì ra là cháo. tôi ghét ăn cháo. mở cửa đi xuống thì tôi ko tin vào tai mình. con nhóc kia đang rủa xả tôi ko tiêcs lời:
- tên khốn chết toi chết bầm chết dập chết trôi chết nổi chết bờ chết bụi chết đi cho dẹp trờiii tôi ghét anhhhhhhhhhhh
tôi hoa cả tai. nó chửi mà ko cần lấy hơi. còn con em yêu dấu của tôi thì cười nắc nẻ:
- bạn chửi hay ghê. hahahah. ông anh mình mà nghe chắc đứng ko vững.
đúng là tôi đứng ko vững. tôi lao đến chỗ con nhóc láo kia:
- ê, tôi chỉ koi hình cô có 1 chút thôi mà. làm gì rủa tôi dữ vậy?
- anh cười như khùng zậy mà con nói chỉ koi 1 chút.
nó quát thẳng vào mặt tôi như tôi là tôi tớ của nó zậy.
- ah thì tôi...ko ngờ cô nhỏ mọn như vậy.
- uhm tôi nhỏ mọn kệ tôi. anh đừng có **ng vào đồ của tôi nữa.
bản mặt của nó lúc đó rất là đáng ghét zậy mà ko hiểu sao lúc koi hình tôi thấy nó r...



