Đọc Truyện Teen - Xin Lỗi !!! Em Yêu Anh Full
lại thì thấy tên con trai đến nhà từ hôm wa.
- thì sao hả? mà định ở nhà tôi đến bao giờ đấy. chừng nào mẹ tới đón về.
Công nhận tôi đã khâm fục mình khi nói như vậy để làm tổn thương anh. Anh cũng ko vừa:
- mẹ em cũng vậy mà, fải ko?
Tôi bị fản kích. Tôi khóc. Ko hiểu tại sao....đây là lần đầu tiên có người nói với tôi như vậy kể cả Yến Nhung. anh hoảng hốt đến lau nước mắt cho tôi. Chưa kịp nói lời an ủi thì ông tôi đến. Ông thương tôi nhất trong nhà nê n khi thấy tôi khóc ông đã la và fạt anh. Hôm đó anh fải ở trong fòng học quy định của nhà này và ko dc ăn trong 3 ngày. đến ngày thứ hai thi tôi đến tìm anh. tôi mang cả đồ ăn tới.
- anh ăn đi
anh nhìn tôi nghi ngờ;
chắc em lại dụ anh ăn rồi ông tới bắt fạt anh nữa chứ gì?
Tôi trầm giọng:
-Anh nghĩ em làm như vậy sao?
Chắc giọng tôi nghư thảm thương lắm. anh liền nói:
- dc, anh tin em mà. đừng khóc nha,
và từ đó tôi và anh thân nhau. có lẽ bởi vì hoàn cảnh của chúng tôi giống nhau.
- làm gì ngồi thừ ra đó vậy con?
Nhất Nguyệt giật mình quay lại. là ba. ông là một nhà khảo cổ. Nghề của ông là fải đi nhiều. ít khi ở nhà, chắc hôm nay ông dc nghỉ ở nhà-
- ngồi thôi ba ạ. ba ko fải đi khảo cổ sao?
- con thích ba đi hơn ở nhà sao?
- con biết ba ở nhà cũng đâu có vui. fải ko ba?
Ông Phúc nhìn vào mắt con:
- con đúng là...chẳng bù với thằng Long. ba chết chắc nó cũng ko biết.
- ba à, đừng nói vậy. ảnh cũng lo cho ba nhưng
-nhưng chẳng wa là nó vẫn chưa wen dc lỗi lầm mà ba gây cho má con nó thôi. mà ba về đây cũng là vì nó đó.
Nhất Nguyệt mở to mắt:
- chuyện gì vậy? con có biết dc ko?
Ong Phúc đứng dậy:
- ba cũng ko biết rõ. thật ra ba về là vì ông gọi. ông nói có chuyện liên quan đến thằng Long. con hãy sửa soạn đi. chúng ta sẽ đến nhà ông.
(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com ,chúc các bạn vui vẻ)
Nhà ông nội
- anh, đã có mặt ở đây sao?
-uhm, bị mấy thằng vệ sĩ lôi về.
Nhất Nguyệt tỏ vẻ ngạc nhiên. ít khi ông nói đến anh vậy mà hôm nay lại....
- hai đứa đứng đó làm gì? vào nhà đi.
Bà Yến Vân gắt. Khi cả hai bước vào thì ông và ba cũng từ trên lầu đi xuống. Ông nói:
- tí nữa có khách đến. tụi bay mà làm tao mất mặt thì đừng trách.
- dạ, con biết.
Cả hai cùng nói. Bỗng có tiếng chuông reo. Cả nhỏ và Long đều hồi hộp ko biết khách của ông là ai. Cánh cửa mở ra. Một người đàn ông to lớn, trông nghiêm nghi bước vào. Và sau đó là 1 cô gái. chắc = tuổi Nhất Nguyệt. Hai bên chào hỏi nhau theo nghi lễ xã giao. Long thấy ông và ba mình có vẻ quý con nhóc này. Long lờ mờ đoán ra chuyện gì đang xảy ra. một cuộc ép hôn.
- chà, anh có hai đứa con ngoan như vậy mà bây giờ tôi mới biết là sao?
Người đàn ông-lâm chấn lên tiếng. Ông Phúc cười:
- anh đừng khen làm tụi nó hư. con gái anh mới là đoan trang.
Bây giờ Long mới để ý đến cô gái kia. " uhm, đúng là đoan trang, hiền lành thật. nhưng mà có câu ẩn sau mỗi khuôn mặt thiên thần là 1 tâm hồn ác quỷ đó ba à."
Bỗng ông nội lên tiếng:
- tôi sẽ nhờ người coi ngày để chúng nó đính hôn trước đã. hai đứa nghĩ thế nào?
Đang cười bỗng nhiên cả ông Lâm Chấn lẫn ông Phúc đều ngưng lại. ông Chấn hỏi giọng thăm dò:
- uhm, nhưng mà như vậy có fải là wa nhanh ko ạ?
- ko đâu. chỉ là đính hôn thôi chứ đã cưới đâu. có trở ngại sao?
Ông Chấn vội nói:
- tất nhiên là ko rồi.
Long và Nhất Nguyệt dc đưa từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Long ngôì thừ người nghĩ " mình fải lấy con nhóc này sao trời? nhìn tướng nó là biét rồi. ko có chủ kiến, chắc là suốt ngày đóng cửa fòng đọc kinh với thêu thùa đây mà. mặt mày thì đơn giản chỉ có mỗi song bóng, chắc tới hũ make-up cũng ko biết cầm thế nào nữa. ko lẽ 1 thủ lĩnh oai hùng như mình fải đi với con nhóc nhà wê naỳ?"đang định lên tiếng fản đối thì:
- Long cháu nghĩ thế nào về con gái bác. chắc là nó ko wá tầm thường với cháu.
Đang định nói dạ thì Long nghe tiếng ho khẽ của ông-dấu hiệu cảnh báo:
-da, bác cứ nói thế làm cháu ngượng. thật ra....em.....(cố tình nói dài) cháu cũng có cảm tình với....(cố tình kéo dài, để chứng tỏ là mình ko chú ý lắm đến cô ta)
- em là Lâm PhụngThiên.
- à, Phụng Thiên.
Long giả vờ như có lỗi khi ko nhớ ra tên cô. Sau bữa ăn, bố con ông Chấn có ở lại 1 lúc. Nhưng Nhất Nguyệt và Long đã chuồn êm ra ngoài.
- anh thấy con nhóc đó thế nào?
- đơn giản đến chán ngắt. như cái tên của nó.
-hahahhah, biết ngay anh sẽ nói vậy mà. nhưng mà dầu sao em cũng thấy cảm tình với nó hơn là mấy con mắt xanh mỏ đỏ.
Nhất Nguyệt cười cười.
- nhưng mà có vẻ nó nói chuyện với con Yến Nhung hợp hơn với tụi mình anh nhỉ? tiểu thư mà.
Long cười như mếu khinghe Nhất Nguyệt nói như vậy. Chẳng lẽ mình fải lấy con nhóc tiểu thư đó sao? Bỗng nhiên cả hai đều nghe giọng nheo nhéo của Yến Nhung
- bạn là vợ sắp cưới của anh Long hả? tội ghê?
Phụng Thiên chớp mắt:
- sao bạn nói vậy? ảnh bị bệnh truyền nhiễm hả?
Sau câu nói này Long định ra cho cô ta 1 trận nhưng Nhất Nguyệt giữ lại. cô muốn nghe cho hết để xử tội hai đứa luôn 1 thể. Yến Nhung cười ranh mãnh:
- ko, nhưng mà tính ảnh khác người lắm. thay bồ như thay áo. mà bạn fải biết mỗi ngày ảnh thay mấy cái áo đó.
- oh, vậy sao? cảm ơn bạn nói mình biết nha.
Xong rồi câu chuyện dc chuyển sang đề tài....quần áo. đề tài này làm Long lẫn nhất nguyệt mệt mỏi. cả hai lút lui nhẹ nhàng ko để lại tiếng động.
- ba à, có nhất thiết là con fải lấy cái tên kiêu ngạo đó ko?
Phụng Thiên làm bộ mặt khổ sở khi cả hai đã lên xe. Ông Chấn lên tiếng:
- tại sao ko? con nên nhớ là tiền tiêu vặt của con đang nằm trong tay ba đó. mà có fải cưới ngay đâu. chỉ là đính hôn thôi mà.
- con ko ưa tên đó lẫn chị em nhà hắn. 1 nhỏ thì wá nam tính 1 nhỏ thì vừa điệu vừa chảnh. con nói chuyện với nó mà muốn ngủ gục.
- con đừng nói nữa ba đã quyết rồi. nhà họ có ơn với ta. của cải nhà mình có dc là nhờ họ. mà nhà mình chỉ có mình con. như vậy con rể của ba chỉ có thể là Long. con đừng chối nữa.
Biết nói thêm cũng ko thay đổi dc gì nên Phụng Thiên im lặng " trời ơi, như vậy cả đời này mình fải sống với tên mặt mày hiền lành mà tâm hồn dã quỷ đó sao?"
ko chỉ có Phụng Thiên bất bình mà Long cũng vậy. ngay sau khi nhà họ Lâm về Long đi như chạy vào fòng ông
- như vậy là sao? tại sao ép gả con cho cái con nhóc đó?
ông Bằng lên tiếng:
- mày đừng có lấy giọng giang hồ đó mà nói với ông. chuyện này ông và ba mày đã tính rồi. 1 tay mày ko cản dc đâu.
- nhưng mà.....
- nhưng nhị gì? mày ko những dc người mà còn dc của. ko fải là ép mày cho nó mà là ép nó cho mày đó con.
Long fẫn nộ quát:
- đâu fải như vậy đâu ông. thật ra cuộc hôn nhân này người dc lợi nhất là ông thôi. từ trước tới giờ đây là lần đầu tiên ông lo cho con như vậy. cảm ơn ông nhiều.
nói xong Long bước như bay ra ngoài. ông Phúc chứng kiến cuộc nói chuyện nảy lửa giữa 2 người thì liền nói:
- ba à, là tội con ko dạy nó. nhưng mà như vậy có fải wá lắm ko ba.
- mày tưởng tao ko thương nó sao? nhưng mà tao fải dạy nó. fải sống như thế nào khi ko có người thân yêu mình. cuộc sống thương trư...
- thì sao hả? mà định ở nhà tôi đến bao giờ đấy. chừng nào mẹ tới đón về.
Công nhận tôi đã khâm fục mình khi nói như vậy để làm tổn thương anh. Anh cũng ko vừa:
- mẹ em cũng vậy mà, fải ko?
Tôi bị fản kích. Tôi khóc. Ko hiểu tại sao....đây là lần đầu tiên có người nói với tôi như vậy kể cả Yến Nhung. anh hoảng hốt đến lau nước mắt cho tôi. Chưa kịp nói lời an ủi thì ông tôi đến. Ông thương tôi nhất trong nhà nê n khi thấy tôi khóc ông đã la và fạt anh. Hôm đó anh fải ở trong fòng học quy định của nhà này và ko dc ăn trong 3 ngày. đến ngày thứ hai thi tôi đến tìm anh. tôi mang cả đồ ăn tới.
- anh ăn đi
anh nhìn tôi nghi ngờ;
chắc em lại dụ anh ăn rồi ông tới bắt fạt anh nữa chứ gì?
Tôi trầm giọng:
-Anh nghĩ em làm như vậy sao?
Chắc giọng tôi nghư thảm thương lắm. anh liền nói:
- dc, anh tin em mà. đừng khóc nha,
và từ đó tôi và anh thân nhau. có lẽ bởi vì hoàn cảnh của chúng tôi giống nhau.
- làm gì ngồi thừ ra đó vậy con?
Nhất Nguyệt giật mình quay lại. là ba. ông là một nhà khảo cổ. Nghề của ông là fải đi nhiều. ít khi ở nhà, chắc hôm nay ông dc nghỉ ở nhà-
- ngồi thôi ba ạ. ba ko fải đi khảo cổ sao?
- con thích ba đi hơn ở nhà sao?
- con biết ba ở nhà cũng đâu có vui. fải ko ba?
Ông Phúc nhìn vào mắt con:
- con đúng là...chẳng bù với thằng Long. ba chết chắc nó cũng ko biết.
- ba à, đừng nói vậy. ảnh cũng lo cho ba nhưng
-nhưng chẳng wa là nó vẫn chưa wen dc lỗi lầm mà ba gây cho má con nó thôi. mà ba về đây cũng là vì nó đó.
Nhất Nguyệt mở to mắt:
- chuyện gì vậy? con có biết dc ko?
Ong Phúc đứng dậy:
- ba cũng ko biết rõ. thật ra ba về là vì ông gọi. ông nói có chuyện liên quan đến thằng Long. con hãy sửa soạn đi. chúng ta sẽ đến nhà ông.
(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com ,chúc các bạn vui vẻ)
Nhà ông nội
- anh, đã có mặt ở đây sao?
-uhm, bị mấy thằng vệ sĩ lôi về.
Nhất Nguyệt tỏ vẻ ngạc nhiên. ít khi ông nói đến anh vậy mà hôm nay lại....
- hai đứa đứng đó làm gì? vào nhà đi.
Bà Yến Vân gắt. Khi cả hai bước vào thì ông và ba cũng từ trên lầu đi xuống. Ông nói:
- tí nữa có khách đến. tụi bay mà làm tao mất mặt thì đừng trách.
- dạ, con biết.
Cả hai cùng nói. Bỗng có tiếng chuông reo. Cả nhỏ và Long đều hồi hộp ko biết khách của ông là ai. Cánh cửa mở ra. Một người đàn ông to lớn, trông nghiêm nghi bước vào. Và sau đó là 1 cô gái. chắc = tuổi Nhất Nguyệt. Hai bên chào hỏi nhau theo nghi lễ xã giao. Long thấy ông và ba mình có vẻ quý con nhóc này. Long lờ mờ đoán ra chuyện gì đang xảy ra. một cuộc ép hôn.
- chà, anh có hai đứa con ngoan như vậy mà bây giờ tôi mới biết là sao?
Người đàn ông-lâm chấn lên tiếng. Ông Phúc cười:
- anh đừng khen làm tụi nó hư. con gái anh mới là đoan trang.
Bây giờ Long mới để ý đến cô gái kia. " uhm, đúng là đoan trang, hiền lành thật. nhưng mà có câu ẩn sau mỗi khuôn mặt thiên thần là 1 tâm hồn ác quỷ đó ba à."
Bỗng ông nội lên tiếng:
- tôi sẽ nhờ người coi ngày để chúng nó đính hôn trước đã. hai đứa nghĩ thế nào?
Đang cười bỗng nhiên cả ông Lâm Chấn lẫn ông Phúc đều ngưng lại. ông Chấn hỏi giọng thăm dò:
- uhm, nhưng mà như vậy có fải là wa nhanh ko ạ?
- ko đâu. chỉ là đính hôn thôi chứ đã cưới đâu. có trở ngại sao?
Ông Chấn vội nói:
- tất nhiên là ko rồi.
Long và Nhất Nguyệt dc đưa từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Long ngôì thừ người nghĩ " mình fải lấy con nhóc này sao trời? nhìn tướng nó là biét rồi. ko có chủ kiến, chắc là suốt ngày đóng cửa fòng đọc kinh với thêu thùa đây mà. mặt mày thì đơn giản chỉ có mỗi song bóng, chắc tới hũ make-up cũng ko biết cầm thế nào nữa. ko lẽ 1 thủ lĩnh oai hùng như mình fải đi với con nhóc nhà wê naỳ?"đang định lên tiếng fản đối thì:
- Long cháu nghĩ thế nào về con gái bác. chắc là nó ko wá tầm thường với cháu.
Đang định nói dạ thì Long nghe tiếng ho khẽ của ông-dấu hiệu cảnh báo:
-da, bác cứ nói thế làm cháu ngượng. thật ra....em.....(cố tình nói dài) cháu cũng có cảm tình với....(cố tình kéo dài, để chứng tỏ là mình ko chú ý lắm đến cô ta)
- em là Lâm PhụngThiên.
- à, Phụng Thiên.
Long giả vờ như có lỗi khi ko nhớ ra tên cô. Sau bữa ăn, bố con ông Chấn có ở lại 1 lúc. Nhưng Nhất Nguyệt và Long đã chuồn êm ra ngoài.
- anh thấy con nhóc đó thế nào?
- đơn giản đến chán ngắt. như cái tên của nó.
-hahahhah, biết ngay anh sẽ nói vậy mà. nhưng mà dầu sao em cũng thấy cảm tình với nó hơn là mấy con mắt xanh mỏ đỏ.
Nhất Nguyệt cười cười.
- nhưng mà có vẻ nó nói chuyện với con Yến Nhung hợp hơn với tụi mình anh nhỉ? tiểu thư mà.
Long cười như mếu khinghe Nhất Nguyệt nói như vậy. Chẳng lẽ mình fải lấy con nhóc tiểu thư đó sao? Bỗng nhiên cả hai đều nghe giọng nheo nhéo của Yến Nhung
- bạn là vợ sắp cưới của anh Long hả? tội ghê?
Phụng Thiên chớp mắt:
- sao bạn nói vậy? ảnh bị bệnh truyền nhiễm hả?
Sau câu nói này Long định ra cho cô ta 1 trận nhưng Nhất Nguyệt giữ lại. cô muốn nghe cho hết để xử tội hai đứa luôn 1 thể. Yến Nhung cười ranh mãnh:
- ko, nhưng mà tính ảnh khác người lắm. thay bồ như thay áo. mà bạn fải biết mỗi ngày ảnh thay mấy cái áo đó.
- oh, vậy sao? cảm ơn bạn nói mình biết nha.
Xong rồi câu chuyện dc chuyển sang đề tài....quần áo. đề tài này làm Long lẫn nhất nguyệt mệt mỏi. cả hai lút lui nhẹ nhàng ko để lại tiếng động.
- ba à, có nhất thiết là con fải lấy cái tên kiêu ngạo đó ko?
Phụng Thiên làm bộ mặt khổ sở khi cả hai đã lên xe. Ông Chấn lên tiếng:
- tại sao ko? con nên nhớ là tiền tiêu vặt của con đang nằm trong tay ba đó. mà có fải cưới ngay đâu. chỉ là đính hôn thôi mà.
- con ko ưa tên đó lẫn chị em nhà hắn. 1 nhỏ thì wá nam tính 1 nhỏ thì vừa điệu vừa chảnh. con nói chuyện với nó mà muốn ngủ gục.
- con đừng nói nữa ba đã quyết rồi. nhà họ có ơn với ta. của cải nhà mình có dc là nhờ họ. mà nhà mình chỉ có mình con. như vậy con rể của ba chỉ có thể là Long. con đừng chối nữa.
Biết nói thêm cũng ko thay đổi dc gì nên Phụng Thiên im lặng " trời ơi, như vậy cả đời này mình fải sống với tên mặt mày hiền lành mà tâm hồn dã quỷ đó sao?"
ko chỉ có Phụng Thiên bất bình mà Long cũng vậy. ngay sau khi nhà họ Lâm về Long đi như chạy vào fòng ông
- như vậy là sao? tại sao ép gả con cho cái con nhóc đó?
ông Bằng lên tiếng:
- mày đừng có lấy giọng giang hồ đó mà nói với ông. chuyện này ông và ba mày đã tính rồi. 1 tay mày ko cản dc đâu.
- nhưng mà.....
- nhưng nhị gì? mày ko những dc người mà còn dc của. ko fải là ép mày cho nó mà là ép nó cho mày đó con.
Long fẫn nộ quát:
- đâu fải như vậy đâu ông. thật ra cuộc hôn nhân này người dc lợi nhất là ông thôi. từ trước tới giờ đây là lần đầu tiên ông lo cho con như vậy. cảm ơn ông nhiều.
nói xong Long bước như bay ra ngoài. ông Phúc chứng kiến cuộc nói chuyện nảy lửa giữa 2 người thì liền nói:
- ba à, là tội con ko dạy nó. nhưng mà như vậy có fải wá lắm ko ba.
- mày tưởng tao ko thương nó sao? nhưng mà tao fải dạy nó. fải sống như thế nào khi ko có người thân yêu mình. cuộc sống thương trư...



