Đọc Truyện Teen - Xin Lỗi !!! Em Yêu Anh Full
m rồi đi mất.
20h bar Ngọc Lan
- sao anh gọi em tới sớm vậy?
Đình An vừa bước vào vừa uể oải nói. Long nhìn sang bên Thiên Anh rồi nói với Đình An:
- muốn nói chuyện với mày chút thoi.
Thái độ đó của Long làm Đình An hơi giật mình. Long tiếp lời.
- thằng Thiên Anh nói là hình như con em tao mơ ác mộng gì ghê lắm. mày nói tao dc ko?
- dạ đâu có gì wan trọng . em với nó đã giải quyết xong rồi.
Đình An nói giọng cầu tài. long ko bỏ wa:
- uhm, nhưng tao là anh nó cũng ko dc biết sao?
- anh hỏi thẳng nó đi. chứ em mà nói thì nó băm ra ko chừng. anh thừa biết tính nó mà.
- là mày ko nói?
Long nhướng mày hỏi. 1 phút ko có tiếng nói.Long nói giọng lạnh:
- cũng dc. mày ko nói tao ko ép.
Đình An vẫn chưa cảm thấy nhẹ nhõm "cái naỳ nghe wen wen. thằng Thien Anh cũng nói zậy mà có để yên cho mình đâu."
Đúng như Đình An nghĩ, Long nói giọng nhẹ-nhàng-mà-đanh-thép:
- nhưng mà ngày mai đi dẹp bọn ở đông thành thì mày ở nhà nha. tao vừa tìm dc thằng hơn mày rồi.
Như **ng vào chỗ hiểm, Đình An nói giọng hấp tấp:
- sao zậy anh? anh thừa biết là em có mối thù chân truyền zới mấy thằng bên đó. sao anh ko để em đi?
- mày thích thì đi đánh nó nhưng mà tao ko tham gia vào. ngang ngược như mày thì sợ ai.
- nếu như ko có hiệp định chết toi đó thì em để nó yên tới ngày hôm nay chắc.
Đình An nóng nảy nói. Nó đâu biết là vô tình đã để lộ điểm yếu của mình ra. Long cười bí ẩn:
- mình trao đổi. Ok?
Đình An ko biết làm sao. bởi trong thâm tâm cũng muốn Nhất Nguyệt và Thiên Anh thành 1 đôi. Nhưng mà đã hứa với nó rồi mà lại nói ra là ko quân tử. Đình An do dự...nhắm mắt...tưởng tượng cảnh Nhất Nguyệt nổi điên đánh nó khi biết nó nói điều bí mật này ra. "nhất nguyệt tha lỗi cho tao". Thế là Đình An kể...Thiên Anh nghe mà đỏ hết mặt " mình kiu nó kể làm gì hả trời". Còn Long thì chỉ ngồi cười thầm " hahaha, đúng là duyên trời cho." Đình An thao thao thì ko để ý Nhất Nguyệt đang đứng đằng sau, trên trán in hai chữ "SÁT KHÍ".
- MÀY CÓ IM KO HẢ THẰNG TIỂU NHÂN KIAAAA?
Nhất Thiên quát như chưa bao giờ dc quát. Long nhìn lên tái mặt sợ dùm Đình An. Thiên Anh thì ko lên tiếng dù có hơi dội vì bất ngờ. Còn Đình An thì khỏi nói. Nó ngồi mặt cắt ko dc giọt máu, mắt giương nhìn Nhất Nguyệt như....nai tơ đứng trước hổ dữ. 3´´ trôi qua...Long lấy bình tĩnh lên tiếng:
- à Nhất Nguyệt mới tới à? ngồi đi!
- em ko nói với anh. còn mày..Đình An đừng gọi tao là bạn nữa.
- uhm, mà từ trước tới giờ tao có gọi mày là bạn bao giờ đâu. mình toàn xưng mày tao mà. wên hả?
- già mồm hả?
Nhất Nguyệt định cho Đình An một đạp thì Thiên Anh lên tiếng:
- cô làm gì la ó om sòm zậy? thật là chướng mà.
Dời đôi mắt hăm dọa từ Đình An sang Thiên Anh:
- tôi nói anh sao?
- ko, nhưng mà cô quấy rối trật tự như vậy là ko tốt.
- hôm nay tôi nhịn anh đủ rồi đó.
- tôi thì ko thấy như vậy. chẳng wa là tài năng "nói chuyện" của cô ko = tôi nên mới fải im. chứ nhìn mặt cô mà nhịn ai.
- ANH ĐÚNG LÀ 1 TÊN KO RA GÌ MÀ?
nói rồi Nhất Nguyệt đi ra khỏi bar trong ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh.
- mày đúng là vị cứu tinh của tao đó.
Đình An nói giọng vẫn còn "run". mấy năm nay nó chỉ thấy Nhất Nguyệt như zậy zới mấy đứa khác. còn lần này, là ngừoi hưởng cơn thịnh nộ từ nó. Đình An bỗng cảm thấy tội nghiệp cho mấy đứa trước. Thiên Anh cười khẩy, đứng lên, nói câu cuối trước khi đi:
- tao thấy mày khó sống qua vụ này với con nhóc đó. dù sao tao cũngchúc mày may mắn.
ĐìnhAn đứng lên quát:
- là mày chứ ai? khi ko kiu tao nói.
- tao xin lỗi. thôi tao đi đây.
Thiên Anh bước đi lạnh lùng.
Đình An ngồi xuống nhìn sang Long:
- bi giờ em fải làm sao anhhhhh?
- mày làm gì kéo lê giọng như đồng bóng zậy? từ từ rồi nó cũng wên mà!
- em thì ko thấy như zậy đâu. thôi hôm nay anh cho em ko họp nha.
- uhm, như mà ngày kia mày tham gia chứ?
- uhm, tại mấy thằng chó đó mà em nói ra. hôm đó em fải dập tụi nó 1 trận mới hả.
- eh, mà có thể sau chuyện này thằng Thiên An và con em ngang ngược của tao sẽ thân nhau. mày nghĩ sao?
- anh ko thấy chúng nó cãi nhau như kẻ thù hồi nãy hả? thôi em bó tay zới hai đứa này. anh thích thì tự mà lo.
Tôi Tô Đình An, năm nay 17 xuân xanh. Hôm nay vì bọn chó bên Đông Thành mà tôi đã nói ra bí mật của Nhất Nguyệt- anh em đồng cam cộng khổ của tôi. Cá là nó sẽ giận... ko thèm nhìn mặt tôi...ko thèm nói chuyện với tôi...ko thèm đi chơi với tôi....ko thèm.......Tao giết chúng mày- bọn Đông Thành chết toiiiii. Tôi và nó wen nhau dc 7 năm. chúng tôi cãi nhau như cơm bữa, đánh nhau như tập thể dục nhưng chưa bao giờ tôi giận nó hoặc nó giận tôi. cảm giác này thật là khó chịu màa. hôm wa vào trường tôi đã cố gắng nói chuyện zới nó nhưng ko thành công:
-ê Nhất Nguyệt, ăn kem ko?
tôi hỏi giọng vui vẻ và quyến rũ nhất của mình. nếu là mấy con nhỏ ỏng ẹo thì chúng nó đã mừng hết lớn nhưng con-bạn-thân-yêu của tôi lại đáp = giọng lạnh hơn kem:
- mày lại ý định gì? trời lạnh như đá lại kiu tao đi ăn kem.
tôi nói giọng dụ dỗ:
- uhm, hay là uống cà fê cho nó ấm?
- uống cái đó nóng lắm. tao nổi mụn rồi ế đó.
tôi nhẫn nại nói, bình thường con này hay ăn lém mà:
- vậy ăn phở hén
- tao ko fải là heo. mày muốn dụ như thế nào cũng dc. tao ko ăn đồ của người lạ
sau khi làm cho trái-tim-bé-bỏng của tôi tổn thương nó bước đi sang bàn của thằng Lâm ăn đồ của nó.tôi điên tiết đi sang:
- mày ko ăn của tao cũng ko sao, nhưng mà sao mày ăn đồ của Lâm?
- thằng kia, mày vu oan tao hả? cái này tao gửi tiền anh lâm mua hộ. tại tao ko thích chờ thôi.
- anh lâm . mày đúng là mà....
- là gì hả? cái này gọi là lịch sự đó.
tôi ko nhịn dc. cái con nhỏ này làm tôi tức thiếu điều trào máu ra họng mà chết đây mà.
Lâm nghe nói đến mình thì lên tiếng:
- thôi mình đi nghe. có gì cần thì gọi mình.
con-bạn-thân-yêu của tôi trả lời:
- uhm, cám ơn anh nha.
tôi ko chịu dc đành quát lên rồi bỏ đi:
- tao ghét màyyyyy
nó nói với theo bước tôi đi:
- tao cũng chẳng ưa mày.
Trời ơi, nó ghét tôi thì cũng đâu cần làm như zậy. Tao xin lỗi mày mà Nhất Nguyệt.
" đại ca gọi...đại ca goi..." đó là nhạc chuông tôi cài đặt biệt cho những cuộc gọi của anh Long. bởi đối với tôi cuộc gọi của anh là wan trọng trên hết, hơn cả mấy con bồ của tôi.
- dạ chuyện gì vậy anh?
- mày chuẩn bị đi. hôm nay đánh sớm. bên đó có thêm người.
- em biết.
"CUỐI CÙNG TAO CŨNG CHỜ DC TỚI NGÀY HÔM NAY. TỤI MÀY CHẾT ZỚI TAO !!!!!!"
Khu lao động
Thiên Anh nói giọng lạnh như mọi khi:
- thằng Đình An nó bị cái giống gì mà đánh như khùng zậy mày?
- mối thù chân truyền của nó. mấy tháng trước là mấy thằng chó nay chặn đường đánh nó. nhưng tại ko = chứng nên tao ko nói chuyện với mấy đứa đó. cộng thêm việc với em tao nên nó khùng như zậy đó.
Long trả lời mà tay vẫn đánh bọn Đông Thành.Khoang 30´´ sau thì cả bọn Long đã xử bọn bên kia nằm bẹp.
Riêng Đình An thì vẫn tìm kiếm ai đó.
- bọn chó kia. mấy thằng hôm bữa đánh lé...
20h bar Ngọc Lan
- sao anh gọi em tới sớm vậy?
Đình An vừa bước vào vừa uể oải nói. Long nhìn sang bên Thiên Anh rồi nói với Đình An:
- muốn nói chuyện với mày chút thoi.
Thái độ đó của Long làm Đình An hơi giật mình. Long tiếp lời.
- thằng Thiên Anh nói là hình như con em tao mơ ác mộng gì ghê lắm. mày nói tao dc ko?
- dạ đâu có gì wan trọng . em với nó đã giải quyết xong rồi.
Đình An nói giọng cầu tài. long ko bỏ wa:
- uhm, nhưng tao là anh nó cũng ko dc biết sao?
- anh hỏi thẳng nó đi. chứ em mà nói thì nó băm ra ko chừng. anh thừa biết tính nó mà.
- là mày ko nói?
Long nhướng mày hỏi. 1 phút ko có tiếng nói.Long nói giọng lạnh:
- cũng dc. mày ko nói tao ko ép.
Đình An vẫn chưa cảm thấy nhẹ nhõm "cái naỳ nghe wen wen. thằng Thien Anh cũng nói zậy mà có để yên cho mình đâu."
Đúng như Đình An nghĩ, Long nói giọng nhẹ-nhàng-mà-đanh-thép:
- nhưng mà ngày mai đi dẹp bọn ở đông thành thì mày ở nhà nha. tao vừa tìm dc thằng hơn mày rồi.
Như **ng vào chỗ hiểm, Đình An nói giọng hấp tấp:
- sao zậy anh? anh thừa biết là em có mối thù chân truyền zới mấy thằng bên đó. sao anh ko để em đi?
- mày thích thì đi đánh nó nhưng mà tao ko tham gia vào. ngang ngược như mày thì sợ ai.
- nếu như ko có hiệp định chết toi đó thì em để nó yên tới ngày hôm nay chắc.
Đình An nóng nảy nói. Nó đâu biết là vô tình đã để lộ điểm yếu của mình ra. Long cười bí ẩn:
- mình trao đổi. Ok?
Đình An ko biết làm sao. bởi trong thâm tâm cũng muốn Nhất Nguyệt và Thiên Anh thành 1 đôi. Nhưng mà đã hứa với nó rồi mà lại nói ra là ko quân tử. Đình An do dự...nhắm mắt...tưởng tượng cảnh Nhất Nguyệt nổi điên đánh nó khi biết nó nói điều bí mật này ra. "nhất nguyệt tha lỗi cho tao". Thế là Đình An kể...Thiên Anh nghe mà đỏ hết mặt " mình kiu nó kể làm gì hả trời". Còn Long thì chỉ ngồi cười thầm " hahaha, đúng là duyên trời cho." Đình An thao thao thì ko để ý Nhất Nguyệt đang đứng đằng sau, trên trán in hai chữ "SÁT KHÍ".
- MÀY CÓ IM KO HẢ THẰNG TIỂU NHÂN KIAAAA?
Nhất Thiên quát như chưa bao giờ dc quát. Long nhìn lên tái mặt sợ dùm Đình An. Thiên Anh thì ko lên tiếng dù có hơi dội vì bất ngờ. Còn Đình An thì khỏi nói. Nó ngồi mặt cắt ko dc giọt máu, mắt giương nhìn Nhất Nguyệt như....nai tơ đứng trước hổ dữ. 3´´ trôi qua...Long lấy bình tĩnh lên tiếng:
- à Nhất Nguyệt mới tới à? ngồi đi!
- em ko nói với anh. còn mày..Đình An đừng gọi tao là bạn nữa.
- uhm, mà từ trước tới giờ tao có gọi mày là bạn bao giờ đâu. mình toàn xưng mày tao mà. wên hả?
- già mồm hả?
Nhất Nguyệt định cho Đình An một đạp thì Thiên Anh lên tiếng:
- cô làm gì la ó om sòm zậy? thật là chướng mà.
Dời đôi mắt hăm dọa từ Đình An sang Thiên Anh:
- tôi nói anh sao?
- ko, nhưng mà cô quấy rối trật tự như vậy là ko tốt.
- hôm nay tôi nhịn anh đủ rồi đó.
- tôi thì ko thấy như vậy. chẳng wa là tài năng "nói chuyện" của cô ko = tôi nên mới fải im. chứ nhìn mặt cô mà nhịn ai.
- ANH ĐÚNG LÀ 1 TÊN KO RA GÌ MÀ?
nói rồi Nhất Nguyệt đi ra khỏi bar trong ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh.
- mày đúng là vị cứu tinh của tao đó.
Đình An nói giọng vẫn còn "run". mấy năm nay nó chỉ thấy Nhất Nguyệt như zậy zới mấy đứa khác. còn lần này, là ngừoi hưởng cơn thịnh nộ từ nó. Đình An bỗng cảm thấy tội nghiệp cho mấy đứa trước. Thiên Anh cười khẩy, đứng lên, nói câu cuối trước khi đi:
- tao thấy mày khó sống qua vụ này với con nhóc đó. dù sao tao cũngchúc mày may mắn.
ĐìnhAn đứng lên quát:
- là mày chứ ai? khi ko kiu tao nói.
- tao xin lỗi. thôi tao đi đây.
Thiên Anh bước đi lạnh lùng.
Đình An ngồi xuống nhìn sang Long:
- bi giờ em fải làm sao anhhhhh?
- mày làm gì kéo lê giọng như đồng bóng zậy? từ từ rồi nó cũng wên mà!
- em thì ko thấy như zậy đâu. thôi hôm nay anh cho em ko họp nha.
- uhm, như mà ngày kia mày tham gia chứ?
- uhm, tại mấy thằng chó đó mà em nói ra. hôm đó em fải dập tụi nó 1 trận mới hả.
- eh, mà có thể sau chuyện này thằng Thiên An và con em ngang ngược của tao sẽ thân nhau. mày nghĩ sao?
- anh ko thấy chúng nó cãi nhau như kẻ thù hồi nãy hả? thôi em bó tay zới hai đứa này. anh thích thì tự mà lo.
Tôi Tô Đình An, năm nay 17 xuân xanh. Hôm nay vì bọn chó bên Đông Thành mà tôi đã nói ra bí mật của Nhất Nguyệt- anh em đồng cam cộng khổ của tôi. Cá là nó sẽ giận... ko thèm nhìn mặt tôi...ko thèm nói chuyện với tôi...ko thèm đi chơi với tôi....ko thèm.......Tao giết chúng mày- bọn Đông Thành chết toiiiii. Tôi và nó wen nhau dc 7 năm. chúng tôi cãi nhau như cơm bữa, đánh nhau như tập thể dục nhưng chưa bao giờ tôi giận nó hoặc nó giận tôi. cảm giác này thật là khó chịu màa. hôm wa vào trường tôi đã cố gắng nói chuyện zới nó nhưng ko thành công:
-ê Nhất Nguyệt, ăn kem ko?
tôi hỏi giọng vui vẻ và quyến rũ nhất của mình. nếu là mấy con nhỏ ỏng ẹo thì chúng nó đã mừng hết lớn nhưng con-bạn-thân-yêu của tôi lại đáp = giọng lạnh hơn kem:
- mày lại ý định gì? trời lạnh như đá lại kiu tao đi ăn kem.
tôi nói giọng dụ dỗ:
- uhm, hay là uống cà fê cho nó ấm?
- uống cái đó nóng lắm. tao nổi mụn rồi ế đó.
tôi nhẫn nại nói, bình thường con này hay ăn lém mà:
- vậy ăn phở hén
- tao ko fải là heo. mày muốn dụ như thế nào cũng dc. tao ko ăn đồ của người lạ
sau khi làm cho trái-tim-bé-bỏng của tôi tổn thương nó bước đi sang bàn của thằng Lâm ăn đồ của nó.tôi điên tiết đi sang:
- mày ko ăn của tao cũng ko sao, nhưng mà sao mày ăn đồ của Lâm?
- thằng kia, mày vu oan tao hả? cái này tao gửi tiền anh lâm mua hộ. tại tao ko thích chờ thôi.
- anh lâm . mày đúng là mà....
- là gì hả? cái này gọi là lịch sự đó.
tôi ko nhịn dc. cái con nhỏ này làm tôi tức thiếu điều trào máu ra họng mà chết đây mà.
Lâm nghe nói đến mình thì lên tiếng:
- thôi mình đi nghe. có gì cần thì gọi mình.
con-bạn-thân-yêu của tôi trả lời:
- uhm, cám ơn anh nha.
tôi ko chịu dc đành quát lên rồi bỏ đi:
- tao ghét màyyyyy
nó nói với theo bước tôi đi:
- tao cũng chẳng ưa mày.
Trời ơi, nó ghét tôi thì cũng đâu cần làm như zậy. Tao xin lỗi mày mà Nhất Nguyệt.
" đại ca gọi...đại ca goi..." đó là nhạc chuông tôi cài đặt biệt cho những cuộc gọi của anh Long. bởi đối với tôi cuộc gọi của anh là wan trọng trên hết, hơn cả mấy con bồ của tôi.
- dạ chuyện gì vậy anh?
- mày chuẩn bị đi. hôm nay đánh sớm. bên đó có thêm người.
- em biết.
"CUỐI CÙNG TAO CŨNG CHỜ DC TỚI NGÀY HÔM NAY. TỤI MÀY CHẾT ZỚI TAO !!!!!!"
Khu lao động
Thiên Anh nói giọng lạnh như mọi khi:
- thằng Đình An nó bị cái giống gì mà đánh như khùng zậy mày?
- mối thù chân truyền của nó. mấy tháng trước là mấy thằng chó nay chặn đường đánh nó. nhưng tại ko = chứng nên tao ko nói chuyện với mấy đứa đó. cộng thêm việc với em tao nên nó khùng như zậy đó.
Long trả lời mà tay vẫn đánh bọn Đông Thành.Khoang 30´´ sau thì cả bọn Long đã xử bọn bên kia nằm bẹp.
Riêng Đình An thì vẫn tìm kiếm ai đó.
- bọn chó kia. mấy thằng hôm bữa đánh lé...



