Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần 10 Tập 1
đừng quay về cầu xin anh!
Uất Noãn Tâm biết Nam Cung Nghiêu không phải kẻ lương thiện, tuyệt đối không dễ dàng buông tay, nhưng hai ngày tiếp theo, anh cũng không đến tìm, cô không tránh khỏi có chút bất an. Nhưng cô đã nghĩ thông, bất luận anh uy hiếp cô như thế nào, cô tuyệt đối không lùi bước. Binh đến tướng đỡ, nước đến đất đậy.
Hôm nay cô đang nghiên cứu sách pháp luật, Hà quản gia gõ cửa bước vào, nói nhị thiếu gia mời cô qua đó. Nghĩ đến chuyện hôm đó, trong lòng không tránh khỏi còn chút sợ hãi, nhưng vẫn đồng ý. Đi đến trước cửa, có chút run rẩt nói. "Anh tìm em....."
Quần áo trên người của Nam Cung Thiếu Khiêm đều màu trắng, như thiên sứ thuần khiết, tinh khiết và vô tội, khi cười nhìn rất đẹp. "Đi vào đi!" Nhìn cô có chút do dự, trấn an nói: "Yên tâm đi, anh sẽ không giống hôm trước đâu, anh bảo đảm!"
Uất Noãn Tâm lúc này mới bước vào, thực ra cô không sợ anh tổn thương cô, chỉ là lời 'thổ lộ' cực đoan ngày hôm đó của anh, làm cho cô không biết nên đối mặt với anh như thế nào. Là cô quá 'ngu ngốc' không phát hiện ra tình cảm khác thường của anh, lại coi đó là tình bạn, mới tạo thành nguyên nhân của những chuyện sau này.
"Thực ra, về chuyên ngày hôm đó anh chỉ muốn, nói lời xin lỗi với em. Hy vọng em tha thứ cho anh, chị dâu!"
Uất Noãn Tâm vì hai chữ đó làm cho hợi bị shock.
"Anh gọi em là gì?"
"Chị dâu đó!" Nam Cung Thiếu Khiêm mỉm cười đến độ lượng như ánh sáng mặt trời. "Em là vợ của anh hai anh, anh không nên xưng hô như vậy với em sao?"
"Không phải......em......ý em là..........." Xét cho cùng Uất Noãn Tâm không biết nên nói tiếp như thế nào. "Thực xin lỗi, em đã gạt anh!"
"Lúc đầu, anh xác định anh có chút tức giận. Nhưng sau này nghĩ lại, anh hai làm như vậy, cũng vì không muốn anh chịu tổn thương, mọi người đều biết rõ chuyện sẽ phát triển đến bước này. Không có người nào sai hết, chỉ là cách hiểu của mỗi người khác nhau thôi."
"Cho dù như thế nào, em cũng nợ anh một câu xin lỗi."
"Nếu như em thực sự muốn xin lỗi, có thể đồng ý với anh một chuyện không?"
"Anh nói đi!" Chỉ cần có thể bù đắp lại, chuyện gì cô cũng đồng ý.
"Những chuyện lúc trước, coi như chưa từng xảy ra. Sau này, đừng đến tìm anh nữa!" Nam Cung Thiếu Khiêm vẫn nở nụ cười ấm áp, dường như câu nói này không có chút tàn nhẫn.
Uất Noãn Tâm hoàn toàn ngây dại, hoảng loạn không biết làm sao. "Anh, anh muốn đoạn tuyệt quan hệ sao? Thực xin lỗi, hãy tha thứ cho em, em không muốn...."
"Anh không trách em! Chỉ là, hiện tại anh không thể hoàn toàn từ bỏ cảm giác với em, không biết phải đối mặt với em như thế nào! Coi như, cho anh một thời gian, để bản thân anh có thể điều chỉnh lại."
"Em có thể làm chút gì cho anh không?"
"Em không cần làm gì hết, càng không cần tự trách, thật đó! Nếu như không có em, anh bây giờ vẫn không có can đảm bước ra khỏi cửa phòng, tự oán tự trách mình là quái vật. Bởi vì em, anh quyết định không tiếp tục trốn tránh, thản nhiên đối mặt với tình cảm của chính mình. Sẽ có một ngày, anh sẽ chấp nhận chuyện em trở thành chị dâu của anh.
Nếu anh đã nói như vậy, Uất Noãn tâm cũng không tiếp tục khuyên anh. Đúng thật, có rất nhiều chuyện người khác nói nhiều cũng vô ích, chỉ có chính mình tự điều chỉnh lại tâm lý, mới có thể giải quyết. Cô nên cho anh thêm thời gian, mà không phải áp lực.
"Vậy đợi khi nào anh điều chỉnh xong tâm trạng, nhớ phải đến tìm em!"
"Anh sẽ mà!" Nói xong những lời trong lòng, Nam Cung Thiếu Khiêm thoải mái rất nhiều. "Đúng rồi, em và anh hai không mấy hòa thuận đúng không?"
"Vẫn tốt mà! Chỉ có vậy!"
"Anh hai là như vậy, lạnh lùng như băng. Nhưng xin em hãy tin tưởng, đó chỉ là biểu hiện bên ngoài của anh ất, thực ra trong lòng của anh ấy rất ấm áp rất lương thiện."
Uất Noãn Tâm nhịn không trừng mắt lên, Nam Cung Nghiêu lương thiện? Ấm áp? Những từ này so với con người anh không phải xa một trời một vực sao? Khách quan mà nói, anh quả thật là một người anh trai vô cùng có trách nhiệm, nhưng đối với cô thì thôi đi. Có một ngày anh đối với 'âm áp lượng thiện', cô sẽ lại cảm thấy có âm mưu gì đây.
"Có thể em sẽ cảm thấy anh đang nói tốt cho anh ất, nhưng anh chỉ hy vọng hai người có thể sống với nhau thật tốt."
"Ưm! Em sẽ cố gắng!
Vậy em ra ngoài đây." Uất Noãn Tâm đi đến cửa, lưu luyến nhìn bóng lưng của Nam Cung Thiếu Khiêm, vô số ánh nắng chói chang từ trên người anh chiếu ra, trong ánh sáng mặt trời đẹp đẽ đó, anh tựa như thiên sứ. Mặc dù anh đã làm rất nhiều chuyện nguy hiểm, nhưng nội tâm đều trong sạch so với bất cứ ai.
Trong một khoảng thời gian rất dài, cô sẽ nhớ đến chàng thiên sứ trẻ tuổi này đây!
Chương 87 - Cầu xin anh
Vừa bước ra khỏi cửa, chạm mặt đụng phải Nam Cung Nghiêu mang thuốc bổ đến cho Nam Cung Thiếu Khiêm, anh coi như không nhìn thấy cô, đi ngang qua.
Uất Noãn Tâm do dự mở miệng: "Thiếu Khiêm nói, mấy ngày tới đừng quấy rầy anh ấy, cho anh ấy thời gian tự mình điều chỉnh lại."
"Là em ấy nói, hay cô nói?"
"Anh nhất định phải nghĩ tôi như vậy mới chịu được sao?"
"Chẳng lẽ không phải? Em ấy vì cô phát bệnh chưa quá hai ngày, cô liền vội vàng hẹn hò với Ngũ Liên, cô bảo tôi nghĩ cô như thế nào đây?"
"Xem ra giữa hai chúng ta, không còn cách nào chung sống hòa bình. Làm gián đoạn thời gian của anh, tôi rất xin lỗi!" Nói xong câu đó, Uất Noãn Tâm liền bỏ đi. Cho dù âm mưu anh lợi dụng cô đã làm sáng tỏ, cô vẫn có ý muốn làm cho quan hệ giữa hai người không quá cứng nhắc, nhưng đối với một người cho rằng mình là một kẻ vô cùng dơ bẩn.Trốn trách, là cách tốt nhất, cũng là lựa chọn duy nhất của cô.
.................
Mấy ngày yên tĩnh trôi qua được vài ngày, Uất Noãn Tâm ngoài ý muốn nhận được điện thoại của Lâm Khiết Hồng, nói bệnh tim của Uất Kiến Hùng đột ngột tái phát, được đưa đến bệnh viện cấp cứu vừa thoát khỏi tình trạng nguy hiểm, muốn gặp cô. Mấy ngày trước Nam Cung Nghiêu mới lấy chuyện này uy hiếp cô, hôm nay bệnh tim của Uất Kiến Hùng đột ngột tái phát, khó trách khỏi có chút trùng hợp. Nhưng cô vẫn rất lo lắng, vội vã chạy đến đó.
Uất Linh Lung đứng trực ở trước cửa phòng bệnh, vừa thấy Uất Noãn Tâm, lập tức nổi giận đùng đùng với cô. "Mày còn có mặt mũi đến đây sao? Nếu như không phải mày vô dụng, không lấy được lòng của Nam Cung Nghiêu, ba cũng đâu tranh cử thất bại, bệnh tim đột ngột tái phát chứ? Bây giờ mày còn giả vờ mèo khóc chuột chạy đến đây làm gì chứ, còn không mau cút đi!"
"Là ba muốn gặp tôi! Chị tránh ra!"
"Người ba bây giờ không muốn gặp nhất là mày đó!Không chỉ đoạt danh phận tổng tài phu nhân của tao, còn hại ba ra nông nỗi này, mày đúng thực là sao chổi, đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ!"
Uất Noãn Tâm ngay cả một câu cũng không muốn nói với chị ta, xông thẳng vào. Hai người đùng đẩy nhau. "Chị buông tay, tránh ra, nếu không tôi sẽ không khách sáo đâu!" "Cút...."
Lúc này, cửa mở ra, Lâm Khiết Hồng trưng bộ mặt đen thui chạy đến. "Ở trong bệnh viện cãi nhau gì chứ! Không sợ mất mặt sao! Ba con tìm con, mau vào đi!"
"Mẹ...........làm sao có thể cho loại đàn bà này vào chứ, nó sẽ làm cho ba tức chết đó!"
Lâm Khiết Hồng dùng một ánh mắt ngăn cô ta lại, Uất Linh Lung không lay chuyển được, xấu hổ thành tức giận bỏ đi.
Uất Noãn Tâm đẩy cửa bước vào, Uất Kiến Hùng đang nằm trên giường bệnh, trên tay đang truyền dịch, sắc mặt gầy gò tiều tụy, không nhìn thấy được vẻ hăng hái như lúc xưa, chỉ là một lã...
Uất Noãn Tâm biết Nam Cung Nghiêu không phải kẻ lương thiện, tuyệt đối không dễ dàng buông tay, nhưng hai ngày tiếp theo, anh cũng không đến tìm, cô không tránh khỏi có chút bất an. Nhưng cô đã nghĩ thông, bất luận anh uy hiếp cô như thế nào, cô tuyệt đối không lùi bước. Binh đến tướng đỡ, nước đến đất đậy.
Hôm nay cô đang nghiên cứu sách pháp luật, Hà quản gia gõ cửa bước vào, nói nhị thiếu gia mời cô qua đó. Nghĩ đến chuyện hôm đó, trong lòng không tránh khỏi còn chút sợ hãi, nhưng vẫn đồng ý. Đi đến trước cửa, có chút run rẩt nói. "Anh tìm em....."
Quần áo trên người của Nam Cung Thiếu Khiêm đều màu trắng, như thiên sứ thuần khiết, tinh khiết và vô tội, khi cười nhìn rất đẹp. "Đi vào đi!" Nhìn cô có chút do dự, trấn an nói: "Yên tâm đi, anh sẽ không giống hôm trước đâu, anh bảo đảm!"
Uất Noãn Tâm lúc này mới bước vào, thực ra cô không sợ anh tổn thương cô, chỉ là lời 'thổ lộ' cực đoan ngày hôm đó của anh, làm cho cô không biết nên đối mặt với anh như thế nào. Là cô quá 'ngu ngốc' không phát hiện ra tình cảm khác thường của anh, lại coi đó là tình bạn, mới tạo thành nguyên nhân của những chuyện sau này.
"Thực ra, về chuyên ngày hôm đó anh chỉ muốn, nói lời xin lỗi với em. Hy vọng em tha thứ cho anh, chị dâu!"
Uất Noãn Tâm vì hai chữ đó làm cho hợi bị shock.
"Anh gọi em là gì?"
"Chị dâu đó!" Nam Cung Thiếu Khiêm mỉm cười đến độ lượng như ánh sáng mặt trời. "Em là vợ của anh hai anh, anh không nên xưng hô như vậy với em sao?"
"Không phải......em......ý em là..........." Xét cho cùng Uất Noãn Tâm không biết nên nói tiếp như thế nào. "Thực xin lỗi, em đã gạt anh!"
"Lúc đầu, anh xác định anh có chút tức giận. Nhưng sau này nghĩ lại, anh hai làm như vậy, cũng vì không muốn anh chịu tổn thương, mọi người đều biết rõ chuyện sẽ phát triển đến bước này. Không có người nào sai hết, chỉ là cách hiểu của mỗi người khác nhau thôi."
"Cho dù như thế nào, em cũng nợ anh một câu xin lỗi."
"Nếu như em thực sự muốn xin lỗi, có thể đồng ý với anh một chuyện không?"
"Anh nói đi!" Chỉ cần có thể bù đắp lại, chuyện gì cô cũng đồng ý.
"Những chuyện lúc trước, coi như chưa từng xảy ra. Sau này, đừng đến tìm anh nữa!" Nam Cung Thiếu Khiêm vẫn nở nụ cười ấm áp, dường như câu nói này không có chút tàn nhẫn.
Uất Noãn Tâm hoàn toàn ngây dại, hoảng loạn không biết làm sao. "Anh, anh muốn đoạn tuyệt quan hệ sao? Thực xin lỗi, hãy tha thứ cho em, em không muốn...."
"Anh không trách em! Chỉ là, hiện tại anh không thể hoàn toàn từ bỏ cảm giác với em, không biết phải đối mặt với em như thế nào! Coi như, cho anh một thời gian, để bản thân anh có thể điều chỉnh lại."
"Em có thể làm chút gì cho anh không?"
"Em không cần làm gì hết, càng không cần tự trách, thật đó! Nếu như không có em, anh bây giờ vẫn không có can đảm bước ra khỏi cửa phòng, tự oán tự trách mình là quái vật. Bởi vì em, anh quyết định không tiếp tục trốn tránh, thản nhiên đối mặt với tình cảm của chính mình. Sẽ có một ngày, anh sẽ chấp nhận chuyện em trở thành chị dâu của anh.
Nếu anh đã nói như vậy, Uất Noãn tâm cũng không tiếp tục khuyên anh. Đúng thật, có rất nhiều chuyện người khác nói nhiều cũng vô ích, chỉ có chính mình tự điều chỉnh lại tâm lý, mới có thể giải quyết. Cô nên cho anh thêm thời gian, mà không phải áp lực.
"Vậy đợi khi nào anh điều chỉnh xong tâm trạng, nhớ phải đến tìm em!"
"Anh sẽ mà!" Nói xong những lời trong lòng, Nam Cung Thiếu Khiêm thoải mái rất nhiều. "Đúng rồi, em và anh hai không mấy hòa thuận đúng không?"
"Vẫn tốt mà! Chỉ có vậy!"
"Anh hai là như vậy, lạnh lùng như băng. Nhưng xin em hãy tin tưởng, đó chỉ là biểu hiện bên ngoài của anh ất, thực ra trong lòng của anh ấy rất ấm áp rất lương thiện."
Uất Noãn Tâm nhịn không trừng mắt lên, Nam Cung Nghiêu lương thiện? Ấm áp? Những từ này so với con người anh không phải xa một trời một vực sao? Khách quan mà nói, anh quả thật là một người anh trai vô cùng có trách nhiệm, nhưng đối với cô thì thôi đi. Có một ngày anh đối với 'âm áp lượng thiện', cô sẽ lại cảm thấy có âm mưu gì đây.
"Có thể em sẽ cảm thấy anh đang nói tốt cho anh ất, nhưng anh chỉ hy vọng hai người có thể sống với nhau thật tốt."
"Ưm! Em sẽ cố gắng!
Vậy em ra ngoài đây." Uất Noãn Tâm đi đến cửa, lưu luyến nhìn bóng lưng của Nam Cung Thiếu Khiêm, vô số ánh nắng chói chang từ trên người anh chiếu ra, trong ánh sáng mặt trời đẹp đẽ đó, anh tựa như thiên sứ. Mặc dù anh đã làm rất nhiều chuyện nguy hiểm, nhưng nội tâm đều trong sạch so với bất cứ ai.
Trong một khoảng thời gian rất dài, cô sẽ nhớ đến chàng thiên sứ trẻ tuổi này đây!
Chương 87 - Cầu xin anh
Vừa bước ra khỏi cửa, chạm mặt đụng phải Nam Cung Nghiêu mang thuốc bổ đến cho Nam Cung Thiếu Khiêm, anh coi như không nhìn thấy cô, đi ngang qua.
Uất Noãn Tâm do dự mở miệng: "Thiếu Khiêm nói, mấy ngày tới đừng quấy rầy anh ấy, cho anh ấy thời gian tự mình điều chỉnh lại."
"Là em ấy nói, hay cô nói?"
"Anh nhất định phải nghĩ tôi như vậy mới chịu được sao?"
"Chẳng lẽ không phải? Em ấy vì cô phát bệnh chưa quá hai ngày, cô liền vội vàng hẹn hò với Ngũ Liên, cô bảo tôi nghĩ cô như thế nào đây?"
"Xem ra giữa hai chúng ta, không còn cách nào chung sống hòa bình. Làm gián đoạn thời gian của anh, tôi rất xin lỗi!" Nói xong câu đó, Uất Noãn Tâm liền bỏ đi. Cho dù âm mưu anh lợi dụng cô đã làm sáng tỏ, cô vẫn có ý muốn làm cho quan hệ giữa hai người không quá cứng nhắc, nhưng đối với một người cho rằng mình là một kẻ vô cùng dơ bẩn.Trốn trách, là cách tốt nhất, cũng là lựa chọn duy nhất của cô.
.................
Mấy ngày yên tĩnh trôi qua được vài ngày, Uất Noãn Tâm ngoài ý muốn nhận được điện thoại của Lâm Khiết Hồng, nói bệnh tim của Uất Kiến Hùng đột ngột tái phát, được đưa đến bệnh viện cấp cứu vừa thoát khỏi tình trạng nguy hiểm, muốn gặp cô. Mấy ngày trước Nam Cung Nghiêu mới lấy chuyện này uy hiếp cô, hôm nay bệnh tim của Uất Kiến Hùng đột ngột tái phát, khó trách khỏi có chút trùng hợp. Nhưng cô vẫn rất lo lắng, vội vã chạy đến đó.
Uất Linh Lung đứng trực ở trước cửa phòng bệnh, vừa thấy Uất Noãn Tâm, lập tức nổi giận đùng đùng với cô. "Mày còn có mặt mũi đến đây sao? Nếu như không phải mày vô dụng, không lấy được lòng của Nam Cung Nghiêu, ba cũng đâu tranh cử thất bại, bệnh tim đột ngột tái phát chứ? Bây giờ mày còn giả vờ mèo khóc chuột chạy đến đây làm gì chứ, còn không mau cút đi!"
"Là ba muốn gặp tôi! Chị tránh ra!"
"Người ba bây giờ không muốn gặp nhất là mày đó!Không chỉ đoạt danh phận tổng tài phu nhân của tao, còn hại ba ra nông nỗi này, mày đúng thực là sao chổi, đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ!"
Uất Noãn Tâm ngay cả một câu cũng không muốn nói với chị ta, xông thẳng vào. Hai người đùng đẩy nhau. "Chị buông tay, tránh ra, nếu không tôi sẽ không khách sáo đâu!" "Cút...."
Lúc này, cửa mở ra, Lâm Khiết Hồng trưng bộ mặt đen thui chạy đến. "Ở trong bệnh viện cãi nhau gì chứ! Không sợ mất mặt sao! Ba con tìm con, mau vào đi!"
"Mẹ...........làm sao có thể cho loại đàn bà này vào chứ, nó sẽ làm cho ba tức chết đó!"
Lâm Khiết Hồng dùng một ánh mắt ngăn cô ta lại, Uất Linh Lung không lay chuyển được, xấu hổ thành tức giận bỏ đi.
Uất Noãn Tâm đẩy cửa bước vào, Uất Kiến Hùng đang nằm trên giường bệnh, trên tay đang truyền dịch, sắc mặt gầy gò tiều tụy, không nhìn thấy được vẻ hăng hái như lúc xưa, chỉ là một lã...



