Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần 14
a Đài Loan, đường đường là Ngũ thiếu nha. Lại lo được lo mất, cũng không sợ người khác cười nhạo. Người không có cảm giác an toàn, hẳn phải là em nha! Em là phụ nữ đã kết hôn một lần, còn có cả con. Anh không cần em, em phải làm sao đây?"
Ngũ Liên mỉm cười, che giấu nỗi buồn trong lòng. Cố gắng cười đùa với cô, "nói cũng phải, em phải chăm sóc anh thật tốt đó, nếu không bất cứ lúc nào anh cũng có thể thay đổi quyết định, lúc đó em thành gái ế."
"Em biết rồi! Nào dám không chăm sóc anh nha!"
"Vậy bắt đầu chăm sóc từ trên giường đi!" Ôm Uất Noãn Tâm lên giường, cô kêu nhỏ,"ối, anh làm gì hả?"
"Đi ngủ." Ngũ Liên đắp chăn ngay ngắn cho hai người, một cánh tay dửng dưng để ở trên người cô. "Vừa nói phải chăm sóc anh, sao nào? Muốn đổi ý sao?"
"Không phải đâu, bé Thiên ở sát vách đó."
"Chúng ta sắp kết hôn rồi, ngủ chung là chuyện rất bình thường được chưa? Em còn chí chóe nữa, anh sẽ làm chút chuyện gì thật đó." Anh làm bộ muốn cởi quần áo của cô, làm Uất Noãn Tâm sợ nhưng không dám nói. "Được rồi được rồi, kẻ cướp!"
Da mặt của anh thật dày, "anh chính là cướp đó, em không thích sao? Vợ của kẻ cướp!"
Uất Noãn Tâm thầm liếc anh bằng nửa con mắt, nhưng thực ra cũng hết cách với anh rồi.Người này cũng đã hơn ba mươi mấy tuổi đầu, còn bá đạo ngây thơ đến vậy, hết lần này đến lần khác làm cho cô không cách nào chống lại được!
Ở dưới khu chung cư, có một chiếc xe hơi dài màu đen đã đậu ở đó rất lâu.
Vẻ mặt người đàn ông ngồi trong xe lạnh đến thấu xương, ánh đèn mơ ảo phác họa vẻ mặt trên gò má của anh. Dứt khoát, lạnh lùng như một lưỡi dao, nhưng cũng rất nguy hiểm. Bởi vì có sự tồn tại của anh, bầu không khí trong xe trở nên u ám, làm cho người khác cảm thấy áp lực ở trên đầu mình, tất cả đều âm u.
Từ lúc chiều, xe vẫn luôn đậu ở đây.
Anh tận mắt nhìn thấy Ngũ Liên đưa Uất Noãn Tâm vào, cho đến bây giờ, đã suốt năm tiếng đồng hồ.
Trong năm tiếng này, bọn họ đã làm những gì? Hôn nhau? Âu yếm? Thậm chí lên thẳng giường rồi sao?
Nghĩ đến những cảnh không thể chịu đựng nỗi, anh nổi lửa trong cơn tức giận. Có một sự kích động mãnh liệt, muốn xông vào trong đó giết chết bọn họ. Nhưng anh cần phải nhẫn nhịn, bởi vì đây là một trong những kế hoạch anh đã vạch ra.
Anh không thể vì một lúc tức giận mất kiên nhẫn, mà phá vỡ kế hoạch.
Từ giây phút anh biết được sự thật đó, anh đối với cô, đã không còn tình yêu, mà chỉ có hận thù....
Chương 253: Tai nạn xe
Buổi sáng trước khi ra khỏi cửa, Ngũ Liên mới nói cho Uất Noãn Tâm biết, đã giúp cô đặt lịch hẹn buổi chiều ở thẩm mỹ viện, trước khi kết hôn cô phải sửa soạn cho mình thật tốt . Sau khi tan ca, cô đành phải vội vàng đi đến thẩm mỹ viện. Viện trưởng đích thận phục vụ cô, như những ngôi sao vây quanh mặt trăng mà kéo cô vào hàng ghế VIP, vô cùng ân cần, còn quý hơn cả khách quý.
Nhân lúc viện trưởng rời khỏi, nhân viên thẩm mỹ nói với vẻ mặt ngưỡng mộ: "Chị Uất à, em rất ngưỡng mộ chị nha! Hai người đàn ông ưu tú nhất Đài Loan này, đều yêu chị như vậy, chị đã trở thành thần tượng của tất cả người dân, nữ thần đó nha!"
Uất Noãn Tâm mỉm cười, chỉ bình tĩnh mà hỏi : "Làm sao em biết hai người ấy yêu tôi chứ?"
"Đương nhiên rồi! Trong cửa hàng áo cưới, Ngũ thiếu thổ lộ bằng những lời nói kia, làm em cảm động đến rơi nước mắt như mưa bão. Anh ấy ngay cả chuyện chị đã có con rồi cũng không bận lòng, đây mới là tình yêu chân thực đó! Còn Nam Cung tổng tài, mặc dù bên ngoài đồn thổi rằng đây là cuộc hôn nhân thương mại xen lẫn chính trị,nhưng cũng không sao cả! Mặc dù không phải là tình yêu chân thực, nhưng cái danh Nam Cung phu nhân, làm cho người khác ngưỡng mộ chết đi được!"
"Hôn nhân không có tình yêu, cũng đáng để ngưỡng mộ sao?"
"Đương nhiên rồi!" Nhân viên thẩm mỹ bày ra vẻ mặt chắc chắn, "gả vào nhà giàu,có thể bay lên thành phượng hoàng, là ước mơ của biết nhiêu người con gái. Trở thành vợ của những cậu ấm con nhà giàu tốt biết bao, không giống chúng em số khổ,còn phải ở đây làm đến bán sống bán chết, lãnh một chút tiền lương đến đáng thương.
Uất Noãn Tâm cười mà không nói gì.
'Gả vào nhà giàu', cả đời ăn sung mặc sướng, các cô gái bây giờ đều nghĩ như vậy sao?
Cho dù chuyện hôn nhân là chuyện quan trọng, cũng không quan tâm sao?
Chỉ là, cô và các cô ấy không giống nhau. Điều cô quan tâm là tình yêu, mà không phải tiền tài hay những đãi ngộ của cuộc sống.
Hạnh phúc, phải tạo ra bằng chính đôi bàn tay của mình. Dựa vào người khác, chỉ khiến cho chính mình trở thành dây leo vô dụng. Một khi mất đi sự sinh sống từ cây mình bám trụ, sẽ chết khô, cô nhất quyết không muốn trở thành người như vậy!
Nghe cô nói như vậy, nhân viên thẩm mỹ cho rằng cô ghét mình quá nhiều chuyện, vội vàn thoa kem lên mặt cô. "Chị đợi em một chút, em mở TV cho chị xem."
"Cám ơn em! Bật kênh tin tức đi!"
"Vâng!"
Nhân viên thẩm mỹ chuyển đến kênh tin tức, rồi đi lấy những mỹ phẩm dưỡng da khác.
Uất Noãn Tâm chăm chú xem tin tức.
"Hai giờ rạng sáng nay, tại khu vực đang thi công trên đường Đức Đông đã xảy ra tai nạn giao thông, con gái thị trưởng Uất Linh Lung sau khi uống say đã lái xe, đâm chết hai người công nhân rồi bỏ trốn, cho đến năm giờ chiều hôm nay đã bị bắt tại sân bây. Thông tin cụ thể, vẫn còn đang trong quá trình điều tra.....
Uất Noãn Tâm nhíu mày lại, không ngờ lại đột nhiên xảy ra sự cố này.
Mặc dù Uất Linh Lung luôn vênh váo kiêu ngạo, cô cũng rất ghét chị ta, nhưng cũng không hy vọng sẽ xảy ra chuyện này, càng không hy vọng có dính đến mạng người.
Với tính cách của chị ta, không giống người sẽ làm ra những chuyện kinh khủng này,nhưng không hiểu sao cô lại có cảm giác, chuyện này không đơn giản giống như vẻ bên ngoài của nó, thậm chí sẽ dẫn đến một tai họa lớn.
................
Vì chuyện đó, cả đêm Uất Noãn Tâm không cách nào ngủ yên, ngày hôm sau đến văn phòng luật sư chưa được bao lâu, Angel đột nhiên bước vào, nói là có hai người chỉnh đích danh muốn mời cô nhận một vụ kiện.
Nhưng cô không ngờ đến, người đến là hai phụ nữ trung niên lại còn là vợ của hai người công nhân bị Uất Linh Lung đụng chết. Tâm trạng của các cô ấy rất kính động, quỳ xuống cầu xin cô lên tiếng vì các cô ấy.Bởi vì ngoài cô ra, cả Đài Loan này không có một luật sư nào dám nhận vụ kiện này cả.
Mặc dù Uất Noãn Tâm có ghét Uất Linh Lung hơn nữa, nói như thế nào hai người cũng có quan hệ về mặt huyết thống, cô quả thực không muốn nhúng tay vào chuyện này, kéo chị ta 'đi vào chỗ chết'.
Nhưng đối mặt với sự cầu xin đau hổ của hai người, cô lại không cách nào có thể từ chối,cuối cùng, lòng tin vẫn luôn kiên trì tồn tại bấy lâu nay đã chiến thắng sự mềm yếu trong lòng, cô nhận vụ kiện này.
Truyền thông dường như rất thính tai, không đến một tiếng đồng hồ, thì đã đưa tin chuyện này khắp nơi, ám chỉ hai chị em bất hòa tranh đoạt tài sản, Uất Noãn Tâm chỉ muốn tiền, mà không nghĩ đến tình thân, giống như câu 'lòng lang dạ sói' như người ta thường nói.
Điều này càng làm cho những phỏng đoán của Uất Noãn Tâm trở nên chắc chắn, tất cả những chuyện này, nhất định có người giở trò, âm thầm ở phía sau thao túng tất cả, tất cả những chuyện này có dính líu rất lớn với mình.
Vào buổi tiếng trong lúc đang tăng ca, bên ngoài đột nhiên có tiếng cãi nhau.<...
Ngũ Liên mỉm cười, che giấu nỗi buồn trong lòng. Cố gắng cười đùa với cô, "nói cũng phải, em phải chăm sóc anh thật tốt đó, nếu không bất cứ lúc nào anh cũng có thể thay đổi quyết định, lúc đó em thành gái ế."
"Em biết rồi! Nào dám không chăm sóc anh nha!"
"Vậy bắt đầu chăm sóc từ trên giường đi!" Ôm Uất Noãn Tâm lên giường, cô kêu nhỏ,"ối, anh làm gì hả?"
"Đi ngủ." Ngũ Liên đắp chăn ngay ngắn cho hai người, một cánh tay dửng dưng để ở trên người cô. "Vừa nói phải chăm sóc anh, sao nào? Muốn đổi ý sao?"
"Không phải đâu, bé Thiên ở sát vách đó."
"Chúng ta sắp kết hôn rồi, ngủ chung là chuyện rất bình thường được chưa? Em còn chí chóe nữa, anh sẽ làm chút chuyện gì thật đó." Anh làm bộ muốn cởi quần áo của cô, làm Uất Noãn Tâm sợ nhưng không dám nói. "Được rồi được rồi, kẻ cướp!"
Da mặt của anh thật dày, "anh chính là cướp đó, em không thích sao? Vợ của kẻ cướp!"
Uất Noãn Tâm thầm liếc anh bằng nửa con mắt, nhưng thực ra cũng hết cách với anh rồi.Người này cũng đã hơn ba mươi mấy tuổi đầu, còn bá đạo ngây thơ đến vậy, hết lần này đến lần khác làm cho cô không cách nào chống lại được!
Ở dưới khu chung cư, có một chiếc xe hơi dài màu đen đã đậu ở đó rất lâu.
Vẻ mặt người đàn ông ngồi trong xe lạnh đến thấu xương, ánh đèn mơ ảo phác họa vẻ mặt trên gò má của anh. Dứt khoát, lạnh lùng như một lưỡi dao, nhưng cũng rất nguy hiểm. Bởi vì có sự tồn tại của anh, bầu không khí trong xe trở nên u ám, làm cho người khác cảm thấy áp lực ở trên đầu mình, tất cả đều âm u.
Từ lúc chiều, xe vẫn luôn đậu ở đây.
Anh tận mắt nhìn thấy Ngũ Liên đưa Uất Noãn Tâm vào, cho đến bây giờ, đã suốt năm tiếng đồng hồ.
Trong năm tiếng này, bọn họ đã làm những gì? Hôn nhau? Âu yếm? Thậm chí lên thẳng giường rồi sao?
Nghĩ đến những cảnh không thể chịu đựng nỗi, anh nổi lửa trong cơn tức giận. Có một sự kích động mãnh liệt, muốn xông vào trong đó giết chết bọn họ. Nhưng anh cần phải nhẫn nhịn, bởi vì đây là một trong những kế hoạch anh đã vạch ra.
Anh không thể vì một lúc tức giận mất kiên nhẫn, mà phá vỡ kế hoạch.
Từ giây phút anh biết được sự thật đó, anh đối với cô, đã không còn tình yêu, mà chỉ có hận thù....
Chương 253: Tai nạn xe
Buổi sáng trước khi ra khỏi cửa, Ngũ Liên mới nói cho Uất Noãn Tâm biết, đã giúp cô đặt lịch hẹn buổi chiều ở thẩm mỹ viện, trước khi kết hôn cô phải sửa soạn cho mình thật tốt . Sau khi tan ca, cô đành phải vội vàng đi đến thẩm mỹ viện. Viện trưởng đích thận phục vụ cô, như những ngôi sao vây quanh mặt trăng mà kéo cô vào hàng ghế VIP, vô cùng ân cần, còn quý hơn cả khách quý.
Nhân lúc viện trưởng rời khỏi, nhân viên thẩm mỹ nói với vẻ mặt ngưỡng mộ: "Chị Uất à, em rất ngưỡng mộ chị nha! Hai người đàn ông ưu tú nhất Đài Loan này, đều yêu chị như vậy, chị đã trở thành thần tượng của tất cả người dân, nữ thần đó nha!"
Uất Noãn Tâm mỉm cười, chỉ bình tĩnh mà hỏi : "Làm sao em biết hai người ấy yêu tôi chứ?"
"Đương nhiên rồi! Trong cửa hàng áo cưới, Ngũ thiếu thổ lộ bằng những lời nói kia, làm em cảm động đến rơi nước mắt như mưa bão. Anh ấy ngay cả chuyện chị đã có con rồi cũng không bận lòng, đây mới là tình yêu chân thực đó! Còn Nam Cung tổng tài, mặc dù bên ngoài đồn thổi rằng đây là cuộc hôn nhân thương mại xen lẫn chính trị,nhưng cũng không sao cả! Mặc dù không phải là tình yêu chân thực, nhưng cái danh Nam Cung phu nhân, làm cho người khác ngưỡng mộ chết đi được!"
"Hôn nhân không có tình yêu, cũng đáng để ngưỡng mộ sao?"
"Đương nhiên rồi!" Nhân viên thẩm mỹ bày ra vẻ mặt chắc chắn, "gả vào nhà giàu,có thể bay lên thành phượng hoàng, là ước mơ của biết nhiêu người con gái. Trở thành vợ của những cậu ấm con nhà giàu tốt biết bao, không giống chúng em số khổ,còn phải ở đây làm đến bán sống bán chết, lãnh một chút tiền lương đến đáng thương.
Uất Noãn Tâm cười mà không nói gì.
'Gả vào nhà giàu', cả đời ăn sung mặc sướng, các cô gái bây giờ đều nghĩ như vậy sao?
Cho dù chuyện hôn nhân là chuyện quan trọng, cũng không quan tâm sao?
Chỉ là, cô và các cô ấy không giống nhau. Điều cô quan tâm là tình yêu, mà không phải tiền tài hay những đãi ngộ của cuộc sống.
Hạnh phúc, phải tạo ra bằng chính đôi bàn tay của mình. Dựa vào người khác, chỉ khiến cho chính mình trở thành dây leo vô dụng. Một khi mất đi sự sinh sống từ cây mình bám trụ, sẽ chết khô, cô nhất quyết không muốn trở thành người như vậy!
Nghe cô nói như vậy, nhân viên thẩm mỹ cho rằng cô ghét mình quá nhiều chuyện, vội vàn thoa kem lên mặt cô. "Chị đợi em một chút, em mở TV cho chị xem."
"Cám ơn em! Bật kênh tin tức đi!"
"Vâng!"
Nhân viên thẩm mỹ chuyển đến kênh tin tức, rồi đi lấy những mỹ phẩm dưỡng da khác.
Uất Noãn Tâm chăm chú xem tin tức.
"Hai giờ rạng sáng nay, tại khu vực đang thi công trên đường Đức Đông đã xảy ra tai nạn giao thông, con gái thị trưởng Uất Linh Lung sau khi uống say đã lái xe, đâm chết hai người công nhân rồi bỏ trốn, cho đến năm giờ chiều hôm nay đã bị bắt tại sân bây. Thông tin cụ thể, vẫn còn đang trong quá trình điều tra.....
Uất Noãn Tâm nhíu mày lại, không ngờ lại đột nhiên xảy ra sự cố này.
Mặc dù Uất Linh Lung luôn vênh váo kiêu ngạo, cô cũng rất ghét chị ta, nhưng cũng không hy vọng sẽ xảy ra chuyện này, càng không hy vọng có dính đến mạng người.
Với tính cách của chị ta, không giống người sẽ làm ra những chuyện kinh khủng này,nhưng không hiểu sao cô lại có cảm giác, chuyện này không đơn giản giống như vẻ bên ngoài của nó, thậm chí sẽ dẫn đến một tai họa lớn.
................
Vì chuyện đó, cả đêm Uất Noãn Tâm không cách nào ngủ yên, ngày hôm sau đến văn phòng luật sư chưa được bao lâu, Angel đột nhiên bước vào, nói là có hai người chỉnh đích danh muốn mời cô nhận một vụ kiện.
Nhưng cô không ngờ đến, người đến là hai phụ nữ trung niên lại còn là vợ của hai người công nhân bị Uất Linh Lung đụng chết. Tâm trạng của các cô ấy rất kính động, quỳ xuống cầu xin cô lên tiếng vì các cô ấy.Bởi vì ngoài cô ra, cả Đài Loan này không có một luật sư nào dám nhận vụ kiện này cả.
Mặc dù Uất Noãn Tâm có ghét Uất Linh Lung hơn nữa, nói như thế nào hai người cũng có quan hệ về mặt huyết thống, cô quả thực không muốn nhúng tay vào chuyện này, kéo chị ta 'đi vào chỗ chết'.
Nhưng đối mặt với sự cầu xin đau hổ của hai người, cô lại không cách nào có thể từ chối,cuối cùng, lòng tin vẫn luôn kiên trì tồn tại bấy lâu nay đã chiến thắng sự mềm yếu trong lòng, cô nhận vụ kiện này.
Truyền thông dường như rất thính tai, không đến một tiếng đồng hồ, thì đã đưa tin chuyện này khắp nơi, ám chỉ hai chị em bất hòa tranh đoạt tài sản, Uất Noãn Tâm chỉ muốn tiền, mà không nghĩ đến tình thân, giống như câu 'lòng lang dạ sói' như người ta thường nói.
Điều này càng làm cho những phỏng đoán của Uất Noãn Tâm trở nên chắc chắn, tất cả những chuyện này, nhất định có người giở trò, âm thầm ở phía sau thao túng tất cả, tất cả những chuyện này có dính líu rất lớn với mình.
Vào buổi tiếng trong lúc đang tăng ca, bên ngoài đột nhiên có tiếng cãi nhau.<...



