Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần 14
ảo đảo đi vào,ngồi xuống ghế sofa, ngửa mặt lên, "bị mấy đứa bạn kéo đi uống rượu,mấy thằng khốn, bốn năm người chuốc say mình anh."
Uất Noãn Tâm chạy đi lấy khăn mặt lau cho anh, "uống nhiều rượu đến vậy, cả người toàn mùi rượu. Hôm sau không cần kết hôn sao?"
"Kết! Tất nhiên phải kết rồi!" Ngũ Liên nắm lấy tay cô, sợ cô chạy mất. "Em không được hối hận đó chứ? Anh không cho phép!"
"Anh nói bậy gì đó! Anh thấy anh sắp kết hôn rồi, còn uống đến say mèm, em còn lo chú rể sẽ vắng mặt."
"Làm sao có thể chứ.........." Anh nói chuyện có chút say, khó thở. "Cho dù bò, anh cũng phải bò đến."
"Đồ ngốc! Sắp sửa kết hôn rồi, còn uống như vậy. Mấy người bạn anh chuốc say anh, anh cũng ngu ngốc để bọn họ chuốc say đến vậy hả?"
"Còn không phải vì em sao............" Ngũ Liên kéo caravat ra, ợ một cái.
"Liên quan gì đến em, anh cứ luôn thích ỷ lại em."
"Vốn dĩ là vậy mà........" Ngũ Liên giống như một đứa trẻ không nói lý lẽ, "đều tại em, dù sao cũng đều tại em!" Sau đó, lại bất tình lình vô cùng nghiêm túc nhìn cô, "anh bây giờ, đã vô cùng chắc chắn, không thể nào rời xa em được..........em nói trước khi kết hôn tạm thời không được gặp mặt............. nhưng anh nhịn không được, cứ muốn chạy đến chỗ em, gọi điện thoại cho em........"
"Vì để giảm bớt sự nỗi nhớ, mới bị mấy tên quỷ kia kéo đi uống rượu. Anh biết em không thích anh uống rượu.............anh đã uống rất ít rồi............. có thể đùn đẩy cũng đùn đẩy rồi..............nhưng cơ thể ngồi uống rượu chung với bọn họ................. mà trong lòng..........." Anh nắm lấy tay cô, để lên ngực của mình.
"Ở đây, toàn là hình bóng của em........... không biết tại sao lại như vậy............. trong đầu đều là em............. toàn bộ đều là em............. anh giống như bị trúng độc vậy.............. làm sao đây? Nhưng anh rất sợ em cảm thấy phiền phức............... ghét anh dính lấy em............. sao anh lại trở thành như bây giờ vậy chứ.............."
Nói một phen, làm cho Uất Noãn Tâm vô cùng cảm động, sắp sửa chảy nước mắt.
Cô vốn vẫn còn do dự, cho đến giờ phút này, mới hoàn toàn quyết tâm, không còn bất kỳ mâu thuẫn nào.
Người đàn ông này, yêu cô giống như mạng sống. Cho dù chân trời góc biển, phú quý hay bần hàn. Nếu anh không từ bỏ, cô cũng sẽ sống chết bên anh.
"Đồ ngốc............. anh đúng là đồ ngốc mà..............."
Anh dại khờ mỉm cười, giống như một đứa trẻ yếu đuối, tìm kiếm bờ bến ấm áp từ cô, nằm ở trên hai chân cô, quyến luyến ôm lấy cô. "Ưm........... đau đầu quá.............. thật đau mà............ giống như có cái gì bổ vào đầu nữa? Làm sao bây giờ?"
"Em giúp anh nấu một chén trà giải rượu."
"Không cần, anh không muốn rời khỏi em!"
"Em sẽ trở lại nhanh thôi!"
"Không cho phép! Một giây cũng không được phép rời xa anh." Anh bá đạo còn bướng bỉnh ôm lấy thắt lưng của cô. "Em là của anh!"
"Vâng! Em không rời xa anh." Uất Noãn Tâm lấy cái gối cho anh, nhẹ nhàng ghé vào tai anh nói.
"Người em thơm ghê............ anh rất thích mùi hương trên người em..........." Miệng của Ngũ Liên nở nụ cười thật hạnh phúc, hô hấp từ từ ổn định, yên tâm nằm ngủ.
Khoảng chừng một giờ,khi chắn chắn anh đã ngủ say, Uất Noãn Tâm mới nhẹ nhàng rời khỏi, để cho anh nằm thẳng ở trên ghế sofa. Lấy chăn ra, đắp ngay ngắn cẩn thận lên người anh.
Anh ngủ an nhàn giống như một đứa trẻ, lông mi thật dài, thật đậm, một người đàn ông đã hơn ba mươi tuổi, mà vẫn còn đẹp giống như một chàng thanh niên trẻ, làm cô thật đau lòng. Trái tim này, sắp tan chảy ra, rất ấm áp tình thương của một người mẹ.
"Anh yêu, ngủ ngon nhé! Em vẫn luôn ở bên cạnh anh."
Vừa dứt lời. Điện thoại di động đột nhiên vang lên tiếng "đinh đinh".
Ngũ Liên cau mày, kêu ưm. "Noãn Tâm............ ồn quá..............."
Cô vội vàng chạy vào trong phòng, không kịp nhìn tên, đã tiếp điện thoại...........
Chương 264: Cướp đoạt một cách tàn bạo
"Tôi đang ở dưới chung cư nhà em, xuống đây đi!" Giọng nói trầm thấp giống như một cây tiễn bằng băng, xuyên thủng qua màng nhĩ của Uất Noãn Tâm, thấp thỏm lo sợ, tim như muốn rớt ra ngoài. Nhón chân bước nhẹ nhàng ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy chiếc Maybach màu xám bạc của anh đang dừng ở trước cửa khu chung cư, làm cho cô nghĩ đến câu 'quân địch vây quanh bốn phía'.
Cô chắc như đinh đóng cột. "Tôi không muốn!"
"Vì Ngũ Liên đang ở trên đó sao?"
"............"
"Em không xuống, vậy tôi đành phải tự mình lên đó chào hỏi vậy!"
Anh làm bộ muốn cúp điện thoại, Uất Noãn Tâm cuốn quýt, không còn cách nào khác, đành phải gọi anh lại. "Anh đừng lên đây, tôi xuống ngay!"
Chỉ khoác một chiếc áo len, rồi đi ra khỏi phòng, chắc chắn Ngũ Liên đã ngủ say rồi, mới nhẹ nhàng đi ra khỏi cửa. Chạy một mạch xuống đó, dùng sức mở cửa xe, quát to vào trong xe. "Nam Cung Nghiêu, rốt cuộc anh muốn gì đây hả?"
Anh thoải mái ngồi dựa vào ghế xa, quay đầu thản nhiên liếc cô một cái, khóe miệng còn vui vẻ mà hơi nhếch lên. "Lên xe!"
"Muốn gì thì nói nhanh đi, giải quyết cho lẹ, tôi còn phải trở lên trên!"
"Nếu em không sợ lạnh, vậy thì chúng ta cứ dây dưa như vậy đi, tôi cũng không ngại dây dưa với em suốt đêm đâu."
Tại sao anh ta cứ luôn ép buộc cô vậy?
Uất Noãn Tâm căm hận đến nỗi lửa trong mắt cháy hừng hực. Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, anh đều phải thắng thì mới được sao? Anh luôn thích ép người khác vào còn đường cùng mới hả hê sao?
Nhưng có không muốn, cô cũng đành phải lên xe. Cô mệt mỏi, đến nỗi nói nhiều hơn một chữ cũng không có sức, giọng nói tràn ngập sự mệt mỏi. "Anh muốn gì đây?"
"Em còn nhớ tôi đã nói, tôi cho em vài ngày để suy nghĩ, em có thật lòng muốn kết hôn với Ngũ Liên không, em đã suy nghĩ kỹ chưa hả?"
"Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi muốn kết hôn với anh ấy!" Câu trả lời của Uất Noãn Tâm, so với trước kia còn kiên quyết hơn bất kỳ lúc nào, "nếu như anh có thời gian, hoan nghênh anh đến tham dự hôn lễ của chúng tôi."
Sự quyết định của cô, gần như ngoài dự định của Nam Cung Nghiêu. Xem ra, anh đã quá xem nhẹ cô rồi, cô đã không còn là một Uất Noãn Tâm nhát gan yếu đuối của năm đó rồi.
"Em chắc chắn không màn sống chết của cậu ta, vẫn cố chấp như vậy sao?"
"Đúng!"
Anh cười mỉa, "tôi tưởng em yêu cậu ta nhiều lắm, thì ra em vẫn yêu chính mình nhiều hơn."
"Anh chẳng biết cái gì gọi là yêu cả! Tình yêu của tôi dành cho anh ấy, chính là luôn thủy chung ở bên anh ấy, cho dù anh ấy trở thành như thế nào, tôi cũng sẽ không rời xa anh ấy. Tôi tin, cuộc sống có cực khổ hơn nữa, chỉ cần hai chúng tôi nắm chặt tay nhau, cũng có thể vượt qua, đây cũng chính là quyết định của Ngũ Liên."
"Nếu như anh đến tìm tôi, chỉ vì câu trả lời này, vậy thì tôi đã trả lời anh rồi. Xin anh đừng quấy nhiễu tôi nữa!"
Cô định xuống xe, Nam Cung Nghiêu bất thình lình giống như một con báo săn hung mãn nhào đến, giữ chặt ai tay của cô ở trên cửa xe. Nhắm thẳng ngay môi của cô, bá đạo hôn lên, đầu lưỡi bá đạo tiến quân thần tốc, điên cuồng chiếm đoạt hết mọi thứ của cô.
"Ưm.......... buông ra..........." Uất Noãn Tâm liều mình chống cự lại, mạch máu trên người gần như nổ tung, gân xanh lộ ra.
Nhưng Nam Cung Nghiêu giống như một con dã thú mất hết lý trí, cô vừa thoát ra, lại bị anh tàn nhẫn đè lên cửa xe. Va chạm mạnh, không khí trong lồng ngực của cô gần như bị đẩy hết ra ngoài. Hành động c...
Uất Noãn Tâm chạy đi lấy khăn mặt lau cho anh, "uống nhiều rượu đến vậy, cả người toàn mùi rượu. Hôm sau không cần kết hôn sao?"
"Kết! Tất nhiên phải kết rồi!" Ngũ Liên nắm lấy tay cô, sợ cô chạy mất. "Em không được hối hận đó chứ? Anh không cho phép!"
"Anh nói bậy gì đó! Anh thấy anh sắp kết hôn rồi, còn uống đến say mèm, em còn lo chú rể sẽ vắng mặt."
"Làm sao có thể chứ.........." Anh nói chuyện có chút say, khó thở. "Cho dù bò, anh cũng phải bò đến."
"Đồ ngốc! Sắp sửa kết hôn rồi, còn uống như vậy. Mấy người bạn anh chuốc say anh, anh cũng ngu ngốc để bọn họ chuốc say đến vậy hả?"
"Còn không phải vì em sao............" Ngũ Liên kéo caravat ra, ợ một cái.
"Liên quan gì đến em, anh cứ luôn thích ỷ lại em."
"Vốn dĩ là vậy mà........" Ngũ Liên giống như một đứa trẻ không nói lý lẽ, "đều tại em, dù sao cũng đều tại em!" Sau đó, lại bất tình lình vô cùng nghiêm túc nhìn cô, "anh bây giờ, đã vô cùng chắc chắn, không thể nào rời xa em được..........em nói trước khi kết hôn tạm thời không được gặp mặt............. nhưng anh nhịn không được, cứ muốn chạy đến chỗ em, gọi điện thoại cho em........"
"Vì để giảm bớt sự nỗi nhớ, mới bị mấy tên quỷ kia kéo đi uống rượu. Anh biết em không thích anh uống rượu.............anh đã uống rất ít rồi............. có thể đùn đẩy cũng đùn đẩy rồi..............nhưng cơ thể ngồi uống rượu chung với bọn họ................. mà trong lòng..........." Anh nắm lấy tay cô, để lên ngực của mình.
"Ở đây, toàn là hình bóng của em........... không biết tại sao lại như vậy............. trong đầu đều là em............. toàn bộ đều là em............. anh giống như bị trúng độc vậy.............. làm sao đây? Nhưng anh rất sợ em cảm thấy phiền phức............... ghét anh dính lấy em............. sao anh lại trở thành như bây giờ vậy chứ.............."
Nói một phen, làm cho Uất Noãn Tâm vô cùng cảm động, sắp sửa chảy nước mắt.
Cô vốn vẫn còn do dự, cho đến giờ phút này, mới hoàn toàn quyết tâm, không còn bất kỳ mâu thuẫn nào.
Người đàn ông này, yêu cô giống như mạng sống. Cho dù chân trời góc biển, phú quý hay bần hàn. Nếu anh không từ bỏ, cô cũng sẽ sống chết bên anh.
"Đồ ngốc............. anh đúng là đồ ngốc mà..............."
Anh dại khờ mỉm cười, giống như một đứa trẻ yếu đuối, tìm kiếm bờ bến ấm áp từ cô, nằm ở trên hai chân cô, quyến luyến ôm lấy cô. "Ưm........... đau đầu quá.............. thật đau mà............ giống như có cái gì bổ vào đầu nữa? Làm sao bây giờ?"
"Em giúp anh nấu một chén trà giải rượu."
"Không cần, anh không muốn rời khỏi em!"
"Em sẽ trở lại nhanh thôi!"
"Không cho phép! Một giây cũng không được phép rời xa anh." Anh bá đạo còn bướng bỉnh ôm lấy thắt lưng của cô. "Em là của anh!"
"Vâng! Em không rời xa anh." Uất Noãn Tâm lấy cái gối cho anh, nhẹ nhàng ghé vào tai anh nói.
"Người em thơm ghê............ anh rất thích mùi hương trên người em..........." Miệng của Ngũ Liên nở nụ cười thật hạnh phúc, hô hấp từ từ ổn định, yên tâm nằm ngủ.
Khoảng chừng một giờ,khi chắn chắn anh đã ngủ say, Uất Noãn Tâm mới nhẹ nhàng rời khỏi, để cho anh nằm thẳng ở trên ghế sofa. Lấy chăn ra, đắp ngay ngắn cẩn thận lên người anh.
Anh ngủ an nhàn giống như một đứa trẻ, lông mi thật dài, thật đậm, một người đàn ông đã hơn ba mươi tuổi, mà vẫn còn đẹp giống như một chàng thanh niên trẻ, làm cô thật đau lòng. Trái tim này, sắp tan chảy ra, rất ấm áp tình thương của một người mẹ.
"Anh yêu, ngủ ngon nhé! Em vẫn luôn ở bên cạnh anh."
Vừa dứt lời. Điện thoại di động đột nhiên vang lên tiếng "đinh đinh".
Ngũ Liên cau mày, kêu ưm. "Noãn Tâm............ ồn quá..............."
Cô vội vàng chạy vào trong phòng, không kịp nhìn tên, đã tiếp điện thoại...........
Chương 264: Cướp đoạt một cách tàn bạo
"Tôi đang ở dưới chung cư nhà em, xuống đây đi!" Giọng nói trầm thấp giống như một cây tiễn bằng băng, xuyên thủng qua màng nhĩ của Uất Noãn Tâm, thấp thỏm lo sợ, tim như muốn rớt ra ngoài. Nhón chân bước nhẹ nhàng ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy chiếc Maybach màu xám bạc của anh đang dừng ở trước cửa khu chung cư, làm cho cô nghĩ đến câu 'quân địch vây quanh bốn phía'.
Cô chắc như đinh đóng cột. "Tôi không muốn!"
"Vì Ngũ Liên đang ở trên đó sao?"
"............"
"Em không xuống, vậy tôi đành phải tự mình lên đó chào hỏi vậy!"
Anh làm bộ muốn cúp điện thoại, Uất Noãn Tâm cuốn quýt, không còn cách nào khác, đành phải gọi anh lại. "Anh đừng lên đây, tôi xuống ngay!"
Chỉ khoác một chiếc áo len, rồi đi ra khỏi phòng, chắc chắn Ngũ Liên đã ngủ say rồi, mới nhẹ nhàng đi ra khỏi cửa. Chạy một mạch xuống đó, dùng sức mở cửa xe, quát to vào trong xe. "Nam Cung Nghiêu, rốt cuộc anh muốn gì đây hả?"
Anh thoải mái ngồi dựa vào ghế xa, quay đầu thản nhiên liếc cô một cái, khóe miệng còn vui vẻ mà hơi nhếch lên. "Lên xe!"
"Muốn gì thì nói nhanh đi, giải quyết cho lẹ, tôi còn phải trở lên trên!"
"Nếu em không sợ lạnh, vậy thì chúng ta cứ dây dưa như vậy đi, tôi cũng không ngại dây dưa với em suốt đêm đâu."
Tại sao anh ta cứ luôn ép buộc cô vậy?
Uất Noãn Tâm căm hận đến nỗi lửa trong mắt cháy hừng hực. Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, anh đều phải thắng thì mới được sao? Anh luôn thích ép người khác vào còn đường cùng mới hả hê sao?
Nhưng có không muốn, cô cũng đành phải lên xe. Cô mệt mỏi, đến nỗi nói nhiều hơn một chữ cũng không có sức, giọng nói tràn ngập sự mệt mỏi. "Anh muốn gì đây?"
"Em còn nhớ tôi đã nói, tôi cho em vài ngày để suy nghĩ, em có thật lòng muốn kết hôn với Ngũ Liên không, em đã suy nghĩ kỹ chưa hả?"
"Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi muốn kết hôn với anh ấy!" Câu trả lời của Uất Noãn Tâm, so với trước kia còn kiên quyết hơn bất kỳ lúc nào, "nếu như anh có thời gian, hoan nghênh anh đến tham dự hôn lễ của chúng tôi."
Sự quyết định của cô, gần như ngoài dự định của Nam Cung Nghiêu. Xem ra, anh đã quá xem nhẹ cô rồi, cô đã không còn là một Uất Noãn Tâm nhát gan yếu đuối của năm đó rồi.
"Em chắc chắn không màn sống chết của cậu ta, vẫn cố chấp như vậy sao?"
"Đúng!"
Anh cười mỉa, "tôi tưởng em yêu cậu ta nhiều lắm, thì ra em vẫn yêu chính mình nhiều hơn."
"Anh chẳng biết cái gì gọi là yêu cả! Tình yêu của tôi dành cho anh ấy, chính là luôn thủy chung ở bên anh ấy, cho dù anh ấy trở thành như thế nào, tôi cũng sẽ không rời xa anh ấy. Tôi tin, cuộc sống có cực khổ hơn nữa, chỉ cần hai chúng tôi nắm chặt tay nhau, cũng có thể vượt qua, đây cũng chính là quyết định của Ngũ Liên."
"Nếu như anh đến tìm tôi, chỉ vì câu trả lời này, vậy thì tôi đã trả lời anh rồi. Xin anh đừng quấy nhiễu tôi nữa!"
Cô định xuống xe, Nam Cung Nghiêu bất thình lình giống như một con báo săn hung mãn nhào đến, giữ chặt ai tay của cô ở trên cửa xe. Nhắm thẳng ngay môi của cô, bá đạo hôn lên, đầu lưỡi bá đạo tiến quân thần tốc, điên cuồng chiếm đoạt hết mọi thứ của cô.
"Ưm.......... buông ra..........." Uất Noãn Tâm liều mình chống cự lại, mạch máu trên người gần như nổ tung, gân xanh lộ ra.
Nhưng Nam Cung Nghiêu giống như một con dã thú mất hết lý trí, cô vừa thoát ra, lại bị anh tàn nhẫn đè lên cửa xe. Va chạm mạnh, không khí trong lồng ngực của cô gần như bị đẩy hết ra ngoài. Hành động c...



