Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần 14
chẳng qua chỉ là kẻ ngốc nghếch không rõ đầu đuôi!
Cô cười nhạo, trả lời một cách chế giễu. "Khó trách anh lại chọn chỗ này, anh xem tôi là gì chứ? Gái sao? Sau khi xong chuyện, giống như khách làng chơi, vỗ mông chạy lấy người à?"
"Tôi cũng không nói em là gái, nếu như em hiểu như vậy........."Anh nhún vai, vẻ mặt không để ý. "Tôi cũng không có ý kiến!"
"Nam Cung Nghiêu!" Uất Noãn Tâm nghiến răng lại nghiến lợi gọi tên anh. "Anh không biết xấu hổ!"
"Tôi không biết xấu hổ, vậy em tốt ở chỗ nào chứ?Lúc trước tôi khép nép cầu xin em như vậy, nhưng em đối xữ tôi sao hả?" Anh chế nhạo. "Sao nào? Hôm qua lúc không chừa chút tình cảm nào làm tôi đau khổ,em có nghĩ đến sẽ có cảnh như hôm nay không?"
"Lúc trước tôi quá cho em mặt mũi rồi, thậm chí em không kiêng dè gì chà đạp lòng tự trọng của tôi. Nhưng em quá ngây thơ rồi, quyền chủ động, từ trước đến gì không ở trên tay em. Tôi nói rồi, làm cho em cam tâm tình nguyện cởi sạch quần áo, tôi có rất nhiều cách, em ngay cả quyền nói 'không' cũng không có!"
"Cho nên anh đang trả thù chuyện hôm qua tôi xúc phạm anh sao?"
"Xúc phạm à? Dựa vào em sao? Luôn tự đề cao mình."Vẻ mặt Nam Cung Nghiêu xem thường cùng coi rẻ, ép mình phải nói những lời trái lương tâm. "Tôi đã cho em cơ em, là em không chịu nắm lấy thôi! Hoặc là ngoan ngoãn cởi quần áo, hoặc là cút đi!"
"Anh nhất định phải khiến quan hệ giữ hai ta trở nên ghê tởm đến vậy sao?"
"Trước đó, đã rất ghê tởm rồi, tôi cũng không ngại làm nó xấu hơn đâu! Tôi nói rồi, cho dù chết, tôi cũng phải kéo em xuống địa ngục.Tự em hãy suy nghĩ kỹ đi, một đêm, hay dây dưa một đời hử?"
"Anh nằm mơ đi!" Uất Noãn Tâm lạnh lùng trừng mắt nhìn anh, đứng dậy bỏ đi.
"Uất Noãn Tâm........." Nam Cung Nghiêu gọi cô lại."Em chắc chắn, đây là câu trả lời của em sao?"
"Tôi chỉ cho em một cơ hội, hôm nay một khi em bước ra khỏi cánh cửa này, vậy thì, ly hôn, chắc chắn không thể! Cả đời này em đừng mơ gả cho Ngũ Liên! Tôi khuyên em đừng gấp gáp bỏ đi như vậy, suy nghĩ lại đi, để khỏi hối hận."
Uất Noãn Tâm đứng yên, trong đầu đấu tranh kịch liệt.
Muốn cô bán cơ thể, ủy thác cho anh, cô không cách nào chấp nhận được, càng không muốn có lỗi với Ngũ Liên.
Nhưng..............đây là cơ hội duy nhất.
Anh biết rõ tính tình của anh, nếu cô từ chối, anh chắn chắn sẽ đeo cô đến cùng, mà cô không có cách nào cả. Cả đời này, không cách nào cót hể cắt bỏ đoạn nghiệt duyên này, bắt đầu lại từ đầu với Ngũ Liên. Thậm chí,cũng có thể làm Ngũ Liên bị kéo vào! Đó là điều mà cô không hy vọng nhìn thấy nhất!
Một đêm, hay một đời người!
Đây là lựa chọn khó khăn nhất từ lúc cô sinh ra cho đến nay.
Nam Cung Nghiêu thản nhiên nhìn bóng lưng cô, trong lòng đã sớm biết chắc, đáp án của cô.
Có nhiều lúc, anh còn hiểu rõ cô hơn chính cô, hiểu rất rõ cô sẽ lựa chọn như thế nào.
Quả nhiên, mười phút sau, cô run rẩy hỏi: "Anh thề..............chuyện hôm nay, mãi mãi không nói cho bất kỳ ai biết."
Anh đồng ý rất dứt khoát: "Được! Tôi thề!"
Anh đồng ý quá nhanh, đến nỗi không thể tin được, Uất Noãn Tâm quay người, nhìn chằm chằm vào mắt anh. "Anh nói được làm được chứ?"
"Tôi trước giờ không nói hai lời. Có cần tôi thề không?"
Uất Noãn Tâm có ý dò xét trong mắt anh xem có tìm ra được mộtsự trêu đùa bịp bợm, nhưng cô không tìm ra. Trong mắt anh, đều là sự nghiêm túc, lời thề son sắt.
Nhưng đến cuối cùng cô vẫn không chắc chắn. "Tôi có thể biết nguyên nhân không?"
"Rất đơn giản! Tôi mệt rồi! Trái tim em đã không còn có tôi, tôi cần gì phải ép buộc. Nhưng lại không muốn dễ dàng bỏ qua cho em. Cho nên, một đêm diu dàng, để lại một kỷ niệm nồng ấm cũng không tệ." Vẻ mặt anh bất cần đời, lại còn khó khống chế được mà nở nụ cười xấu xa.
"Có lẽ một số chuyện tôi làm ở quá khứ, làm cho em có chút hiểm lầm với tôi. Tôi không phải thánh nhân, chỉ là một người đàn ông. Đàn ông, là cầm thú chỉ dùng nửa thân dưới để suy nghĩ, cơ thể của em, làm cho tôi rất nhớ nhung, mỗi phút mỗi giây, đều nghĩ xem phải lừa em lên giường như thế nào!"
"Còn nữa, tôi là một thương nhân, cân nhắc đến lợi ích,về mặt này tôi vẫn luôn rất khôn khéo, tính toán cho li. Em cảm thấy, giữa lợi ích đạt được ngay trước mắt và việc mạo hiểm đầu tư không có kết quả, tôi sẽ chọn cái nào hử?"
Anh nói một phen, để cho Uất Noãn Tâm từ bỏ hy vọng một cách triệt để, cũng phá hủy tình cũ còn sót lại của cô với anh. Nếu như anh đã tê tiện đưa ra loại yêu cầu này một cách trần trụi như vậy, đã vậy, cô cũng xem như đây là một cuộc giao dịch.
Lấy cơ thể của mình, đôi lại nửa đời sau được tự do.
Cô nhắm mắt, hít một hơi, quay trở lại, dùng hết mọi sức để mình nói ra câu này. "Hy vọng anh nhớ kỹ những gì mình đã hứa."
.............
Nam Cung Nghiêu không có chút thích thú nào, ngược lại rất tức giận, mặc dù điều này không khác mấy nhưng gì mình tưởng tượng. Nhưng anh vẫn khó có thể chấp nhận, cô thà chấp nhận trả cái giá này, cũng muốn ly hôn với mình.
Nhưng anh không thể hiện ra bên ngoài, thậm chí để làm cho cô tin mình chính là vô liêm sỉ như vậy, tàn nhẫn hơn nữa nói: "Tôi đã nói, tôi sẽ nhớ kỹ. Vậy có phải em cũng nên thực hiện lời hứa của mình, cởi hết quần áo đi."
"Anh.........."
"Thế nào hả? Hay muốn tự tay tôi phục vụ em cởi quần áo hay sao?" Giọng điệu anh mang theo sự châm chọc, ánh mắt lạnh lẽo. "Là em nói, giữa chúng ta giống như khách làng chơi và gái điếm, vậy thì em cũng nên làm chút điệu bộ của gái điếm, đừng có giả vờ trong sạch, mau cởi hết cho tôi!"
Tuyệt vọng và bi ai từ dưới tay chân đến tận trong xương tủy thôi quét đến, Uất Noãn Tâm không còn sự lựa chọn nào khác, run rẩy cởi áo khoác ngoài của mình ra, tay cởi nút áo, nhưng như thế nào cũng không thể hạ quyết tâm một cách mạnh mẽ.
Nhưng cô không có sự lựa chọn nào khác, không phải sao? Giống như những gì anh nói, giữa bọn họ, quyền chủ động không nằm trên tay cô, anh luôn có cách, khiến cô cởi sạch quần áo.
Còn cô, chỉ có thể chịu đựng nhục nhã, để đổi lấy tự do.
"Cởi......."Nam Cung Nghiêu lười biếng nói ra chữ đó, cầm lấy điếu thuốc ở trên bàn, châm thuốc một cách rất tự nhiên, ngón giữa và ngón trỏ kẹp tao nhã điếu thuốc ở giữa, xuyên qua làn khói, nheo đôi ngươi màu xanh thẫm xinh đẹp mà hẹpdài đánh giá cô, thậm chí còn thô tục nhả khói về phía cô.
Khó emôi nhếch lên thành đường vòng cung một cách mỉa mai, giống như đang thưởng thức một sự ti tiện củakẻ làm gái.
Uất Noãn Tâm nghiến răng, mở hết tất cả cúc áo,chỉ còn lại đồ lót.
Làn da trắng như tuyết lộ ea trước mắt anh, kèm theo đó là cảm giác nhục nhã.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, ánh mắt của Nam Cung Nghiêu đột ngột nóng lên, lạnh nhạt thúc giục: "Tiếp tục cởi......"
Tên ma quỷ này!
Uất Noãn Tâm đành phải cởi quần ra, trên người từ trên xuống dưới chỉ còn sót lại đồ lót. Hai tay ôm ngực, xấu hổ và khó chịu.
"Chỉ được đến thế thôi sao? Hình như còn chưa cởi đủ sạch sẽ thì phải? Có cần tôi giúp không?" Nam Cung Nghiêu đứng dậy, đi đến phía sau cô, dán vào người cô, cọ sát cách một lớp quần áo mỏng.
Bàn tay mang theo sự lạnh lẽo và chai sần đặt trên bả vai cô, làm cho cô run lên, tránh né theo bản năng."Không cần......"
"Xuỵt..........đừng nhúc nhích! Để tôi giúp em!" Anh dịu dàng dỗ dành nhỏ nhẹ, hơi thở nóng rực phả ra ở sau tai cô, nóng bỏng.Trang: « Trước1 ... 45678 ... 48Sau »
Cô cười nhạo, trả lời một cách chế giễu. "Khó trách anh lại chọn chỗ này, anh xem tôi là gì chứ? Gái sao? Sau khi xong chuyện, giống như khách làng chơi, vỗ mông chạy lấy người à?"
"Tôi cũng không nói em là gái, nếu như em hiểu như vậy........."Anh nhún vai, vẻ mặt không để ý. "Tôi cũng không có ý kiến!"
"Nam Cung Nghiêu!" Uất Noãn Tâm nghiến răng lại nghiến lợi gọi tên anh. "Anh không biết xấu hổ!"
"Tôi không biết xấu hổ, vậy em tốt ở chỗ nào chứ?Lúc trước tôi khép nép cầu xin em như vậy, nhưng em đối xữ tôi sao hả?" Anh chế nhạo. "Sao nào? Hôm qua lúc không chừa chút tình cảm nào làm tôi đau khổ,em có nghĩ đến sẽ có cảnh như hôm nay không?"
"Lúc trước tôi quá cho em mặt mũi rồi, thậm chí em không kiêng dè gì chà đạp lòng tự trọng của tôi. Nhưng em quá ngây thơ rồi, quyền chủ động, từ trước đến gì không ở trên tay em. Tôi nói rồi, làm cho em cam tâm tình nguyện cởi sạch quần áo, tôi có rất nhiều cách, em ngay cả quyền nói 'không' cũng không có!"
"Cho nên anh đang trả thù chuyện hôm qua tôi xúc phạm anh sao?"
"Xúc phạm à? Dựa vào em sao? Luôn tự đề cao mình."Vẻ mặt Nam Cung Nghiêu xem thường cùng coi rẻ, ép mình phải nói những lời trái lương tâm. "Tôi đã cho em cơ em, là em không chịu nắm lấy thôi! Hoặc là ngoan ngoãn cởi quần áo, hoặc là cút đi!"
"Anh nhất định phải khiến quan hệ giữ hai ta trở nên ghê tởm đến vậy sao?"
"Trước đó, đã rất ghê tởm rồi, tôi cũng không ngại làm nó xấu hơn đâu! Tôi nói rồi, cho dù chết, tôi cũng phải kéo em xuống địa ngục.Tự em hãy suy nghĩ kỹ đi, một đêm, hay dây dưa một đời hử?"
"Anh nằm mơ đi!" Uất Noãn Tâm lạnh lùng trừng mắt nhìn anh, đứng dậy bỏ đi.
"Uất Noãn Tâm........." Nam Cung Nghiêu gọi cô lại."Em chắc chắn, đây là câu trả lời của em sao?"
"Tôi chỉ cho em một cơ hội, hôm nay một khi em bước ra khỏi cánh cửa này, vậy thì, ly hôn, chắc chắn không thể! Cả đời này em đừng mơ gả cho Ngũ Liên! Tôi khuyên em đừng gấp gáp bỏ đi như vậy, suy nghĩ lại đi, để khỏi hối hận."
Uất Noãn Tâm đứng yên, trong đầu đấu tranh kịch liệt.
Muốn cô bán cơ thể, ủy thác cho anh, cô không cách nào chấp nhận được, càng không muốn có lỗi với Ngũ Liên.
Nhưng..............đây là cơ hội duy nhất.
Anh biết rõ tính tình của anh, nếu cô từ chối, anh chắn chắn sẽ đeo cô đến cùng, mà cô không có cách nào cả. Cả đời này, không cách nào cót hể cắt bỏ đoạn nghiệt duyên này, bắt đầu lại từ đầu với Ngũ Liên. Thậm chí,cũng có thể làm Ngũ Liên bị kéo vào! Đó là điều mà cô không hy vọng nhìn thấy nhất!
Một đêm, hay một đời người!
Đây là lựa chọn khó khăn nhất từ lúc cô sinh ra cho đến nay.
Nam Cung Nghiêu thản nhiên nhìn bóng lưng cô, trong lòng đã sớm biết chắc, đáp án của cô.
Có nhiều lúc, anh còn hiểu rõ cô hơn chính cô, hiểu rất rõ cô sẽ lựa chọn như thế nào.
Quả nhiên, mười phút sau, cô run rẩy hỏi: "Anh thề..............chuyện hôm nay, mãi mãi không nói cho bất kỳ ai biết."
Anh đồng ý rất dứt khoát: "Được! Tôi thề!"
Anh đồng ý quá nhanh, đến nỗi không thể tin được, Uất Noãn Tâm quay người, nhìn chằm chằm vào mắt anh. "Anh nói được làm được chứ?"
"Tôi trước giờ không nói hai lời. Có cần tôi thề không?"
Uất Noãn Tâm có ý dò xét trong mắt anh xem có tìm ra được mộtsự trêu đùa bịp bợm, nhưng cô không tìm ra. Trong mắt anh, đều là sự nghiêm túc, lời thề son sắt.
Nhưng đến cuối cùng cô vẫn không chắc chắn. "Tôi có thể biết nguyên nhân không?"
"Rất đơn giản! Tôi mệt rồi! Trái tim em đã không còn có tôi, tôi cần gì phải ép buộc. Nhưng lại không muốn dễ dàng bỏ qua cho em. Cho nên, một đêm diu dàng, để lại một kỷ niệm nồng ấm cũng không tệ." Vẻ mặt anh bất cần đời, lại còn khó khống chế được mà nở nụ cười xấu xa.
"Có lẽ một số chuyện tôi làm ở quá khứ, làm cho em có chút hiểm lầm với tôi. Tôi không phải thánh nhân, chỉ là một người đàn ông. Đàn ông, là cầm thú chỉ dùng nửa thân dưới để suy nghĩ, cơ thể của em, làm cho tôi rất nhớ nhung, mỗi phút mỗi giây, đều nghĩ xem phải lừa em lên giường như thế nào!"
"Còn nữa, tôi là một thương nhân, cân nhắc đến lợi ích,về mặt này tôi vẫn luôn rất khôn khéo, tính toán cho li. Em cảm thấy, giữa lợi ích đạt được ngay trước mắt và việc mạo hiểm đầu tư không có kết quả, tôi sẽ chọn cái nào hử?"
Anh nói một phen, để cho Uất Noãn Tâm từ bỏ hy vọng một cách triệt để, cũng phá hủy tình cũ còn sót lại của cô với anh. Nếu như anh đã tê tiện đưa ra loại yêu cầu này một cách trần trụi như vậy, đã vậy, cô cũng xem như đây là một cuộc giao dịch.
Lấy cơ thể của mình, đôi lại nửa đời sau được tự do.
Cô nhắm mắt, hít một hơi, quay trở lại, dùng hết mọi sức để mình nói ra câu này. "Hy vọng anh nhớ kỹ những gì mình đã hứa."
.............
Nam Cung Nghiêu không có chút thích thú nào, ngược lại rất tức giận, mặc dù điều này không khác mấy nhưng gì mình tưởng tượng. Nhưng anh vẫn khó có thể chấp nhận, cô thà chấp nhận trả cái giá này, cũng muốn ly hôn với mình.
Nhưng anh không thể hiện ra bên ngoài, thậm chí để làm cho cô tin mình chính là vô liêm sỉ như vậy, tàn nhẫn hơn nữa nói: "Tôi đã nói, tôi sẽ nhớ kỹ. Vậy có phải em cũng nên thực hiện lời hứa của mình, cởi hết quần áo đi."
"Anh.........."
"Thế nào hả? Hay muốn tự tay tôi phục vụ em cởi quần áo hay sao?" Giọng điệu anh mang theo sự châm chọc, ánh mắt lạnh lẽo. "Là em nói, giữa chúng ta giống như khách làng chơi và gái điếm, vậy thì em cũng nên làm chút điệu bộ của gái điếm, đừng có giả vờ trong sạch, mau cởi hết cho tôi!"
Tuyệt vọng và bi ai từ dưới tay chân đến tận trong xương tủy thôi quét đến, Uất Noãn Tâm không còn sự lựa chọn nào khác, run rẩy cởi áo khoác ngoài của mình ra, tay cởi nút áo, nhưng như thế nào cũng không thể hạ quyết tâm một cách mạnh mẽ.
Nhưng cô không có sự lựa chọn nào khác, không phải sao? Giống như những gì anh nói, giữa bọn họ, quyền chủ động không nằm trên tay cô, anh luôn có cách, khiến cô cởi sạch quần áo.
Còn cô, chỉ có thể chịu đựng nhục nhã, để đổi lấy tự do.
"Cởi......."Nam Cung Nghiêu lười biếng nói ra chữ đó, cầm lấy điếu thuốc ở trên bàn, châm thuốc một cách rất tự nhiên, ngón giữa và ngón trỏ kẹp tao nhã điếu thuốc ở giữa, xuyên qua làn khói, nheo đôi ngươi màu xanh thẫm xinh đẹp mà hẹpdài đánh giá cô, thậm chí còn thô tục nhả khói về phía cô.
Khó emôi nhếch lên thành đường vòng cung một cách mỉa mai, giống như đang thưởng thức một sự ti tiện củakẻ làm gái.
Uất Noãn Tâm nghiến răng, mở hết tất cả cúc áo,chỉ còn lại đồ lót.
Làn da trắng như tuyết lộ ea trước mắt anh, kèm theo đó là cảm giác nhục nhã.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, ánh mắt của Nam Cung Nghiêu đột ngột nóng lên, lạnh nhạt thúc giục: "Tiếp tục cởi......"
Tên ma quỷ này!
Uất Noãn Tâm đành phải cởi quần ra, trên người từ trên xuống dưới chỉ còn sót lại đồ lót. Hai tay ôm ngực, xấu hổ và khó chịu.
"Chỉ được đến thế thôi sao? Hình như còn chưa cởi đủ sạch sẽ thì phải? Có cần tôi giúp không?" Nam Cung Nghiêu đứng dậy, đi đến phía sau cô, dán vào người cô, cọ sát cách một lớp quần áo mỏng.
Bàn tay mang theo sự lạnh lẽo và chai sần đặt trên bả vai cô, làm cho cô run lên, tránh né theo bản năng."Không cần......"
"Xuỵt..........đừng nhúc nhích! Để tôi giúp em!" Anh dịu dàng dỗ dành nhỏ nhẹ, hơi thở nóng rực phả ra ở sau tai cô, nóng bỏng.



