Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần 14
hút này lại chỉ cảm thấy giống như một cơn ác mộng, mãi mãi không muốn nhớ lại.
Càng làm cho cô đau lòng hơn nữa, đó là sự tàn nhẫn của Nam Cung Nghiêu. Sau khi cô về nước, anh ta đối xử với cô rất tốt, cô gần như quên hết những đau đớn của sáu năm trước, thậm chí muốn tha thứ cho anh ta, muốn làm bạn tốt với anh ta. Nhưng cô đã nghĩ anh ta quá tốt rồi, người giống như anh ta, vốn không hề có trái tim, chuyện đê tiện hơn nữa anh ta cũng có thể làm được.
Cô thề, cô không bao giờ tin anh ta nữa!
Thời gian lại trôi qua một ngày, Uất Noãn Tâm bắt đầu gọi điện thoại cho Ngũ Liên,nhưng chỉ trả lời lại hoặc là không có người nghe máy, hoặc là ngắt cuộc gọi. Cô của hy vọng, cũng bị tiêu diệt từng chút một. Cô đơn, tuyệt vọng!
Sau khi uống xong hai lon bia, cô nghĩ không thể tiếp tục như vậy nữa, nếu không cô sẽ mất anh vĩnh viễn. Vội vàng cầm lấy túi xách, xuống lầu bắt xe đến Ngũ thị.
Lâm Mạt vừa từ trong phòng làm việc ra. "Noãn Tâm, sao cô lại đến đây?"
"Anh ấy có trong đó không?" Cô vội chạy vào, lại bị Lâm Mạt ngăn lại, khó xử nói:"Tổng tài dặn dò, hôm nay không tiếp khách."
"Kể cả tôi sao?"
"Ừ!Anh đặc biệt chỉ rõ kể cả cô." Lâm Mạt lo lắng hỏi: "Có phải hai người cãi nhau không? Tâm trạng của tổng tài hai ngày nay rất cáu gắt, mấy quản lý cao cấp của công ty đều bị anh mắng mấy lần, tôi nghĩ chỉ có cô mới có thể làm anh ấy thất thường như vậy!"
"Tôi muốn gặp anh ấy............."
"Bây giờ sao? Tôi khuyên cô vẫn là không nên, anh ấy vẫn chưa nguôi giận đâu!"
"Vậy tôi ở đây chờ anh ấy! Phiền cô nói lại với anh ấy, tôi vẫn chờ ở trước cửa, cho đến khi nào anh ấy đồng ý gặp tôi."
"Sao phải chịu khổ như vậy chứ?" Lâm Mạt thở dài, do dự mãi, nhưng vẫn đi vào.
Uất Noãn Tâm ngồi trên hành làng cực khổ chờ đợi, trong lúc đó Ngũ Liên đi ra vài lần,Lâm Mạt đi theo, không chớp mắt đi về phía phòng họp, dường như không nhìn thấy cô. Cô muốn nói gì, cũng không kịp, đành phải tiếp tục chờ.
Cứ như vậy từ chiều đợi cho đến mười giờ đêm.
Lâm Mạt chịu không nổi nữa, nói: "Cô đi vào đi! Cứ coi như người thư ký này không hoàn thành trách nhiệm vậy!"
Uất Noãn Tâm cảm động đến rơi nước mắt, vội đi vào văn phòng.
Ngũ Liên vẫn đang xử lý công việc, mượn những thứ này để làm mình tê liệt. Đầu cũng không ngẩng lần hỏi một câu. "Cô ấy vẫn chưa đi sao?"
Chương 244: Em phải đi đây
Uất Noãn Tâm trả lời. "Vẫn chưa!"
Ngũ Liên ngẩng đầu lên, lông mày nhíu chặt lại. "Sao lại là em? Lâm Mạt đâu? Có phải không muốn làm nữa phải không?" Lúc này rất muốn tìm Lâm Mạt hỏi tội.
"Đừng trách cô ấy, là tự mình em cưỡng chế đi vào."
"Bây giờ anh không muốn gặp em."
"Em biết rõ! Em chỉ muốn nói vài câu rồi sẽ đi ngay."
Ngũ Liên vốn nghĩ nói vài câu anh cũng không muốn nghe, nhưng mình lại không cách nào chống lại ánh mắt của cô, lạnh nhạt quay mặt đi. "Nói!"
"Chuyện ngày hôm đó, em rất xin lỗi, cũng rất xấu hổ. Người em có lỗi nhất, là anh! Em biết bây giờ có giải thích như thế nào cũng vô dụng, nhưng anh vọng anh hiểu rõ một điều, em lúc đó chỉ vì quá nóng lòng muốn cắt đứt quan hệ với anh ta, mới có những quyết định vô lý như vậy, bây giờ em cũng rất hối hận."
"Anh nhất định rất tức giận, sẽ không tha thứ cho em, em cũng không còn mặt mũi gặp anh nữa. Em đã mua xong vé máy bay, ngày mai em sẽ dẫn bé Thiên về Italia. Em chỉ muốn nói với anh một tiếng, xin lỗi anh!"
Cô muốn đi sao? Ngũ Liên hoảng loạn, muốn vội giữ cô lại, nhưng lòng tự trọng của anh không cho phép anh làm như vậy. Chỉ có thể cố gắng kiềm chế xúc động, cho dù việc đó làm cho cả người anh run rẩy, cơ thể giống như bị lửa đốt.
Anh vẫn cố chấp quay mặt đi không thèm nhìn mình, Uất Noãn Tâm đau buồn nói một câu,"tạm biệt!" rồi quay người bỏ đi.
Trong đầu của Ngũ Liên đang đấu tranh kịch liệt, anh không muốn dễ dàng tha thứ cho cô,nhưng cũng không muốn mất đi cô. Anh không hy vọng vì chuyện này, làm cho quan hệ của bọn họ cắt đứt triệt để. Cuối cùng, luyến tiếc cô giành ưu thế, anh hối hận mình không lập tức giữ cô lại, để cô chạy mất.
Anh vội vàng đứng dậy xông ra ngoài, nhưng đã không còn thấy bóng dáng của Uất Noãn Tâm, vội vàng nhấn thanh máy đi xuống, nhưng khi chạy ra ngoài công ty, vẫn không tìm được cô, nóng nảy giống như con kiến bò trên chảo nóng. Vội gọi điện thoại cho cô, lại đang ở ngoài vùng phủ sóng. Chẳng lẽ đã về nhà rồi sao?
Anh định lái xe chạy đến nhà cô, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng trêu chọc.
"Không phải anh không muốn gặp em sao? Đuổi theo làm gì chứ?"
Anh bất ngờ xoay người lại, Uất Noãn Tâm đứng cách anh vài bước, nở nụ cười xinh đẹp với anh. Trái tim, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, xông qua đó ôm chặt lấy cô."Anh rất sợ em bỏ đi...............cũng may em vẫn chưa đi...........cũng may.............."
"Em cũng rất may mắn, anh đuổi theo rồi. Em rất sợ anh không quan tâm em nữa!"Uất Noãn Tâm cũng ôm chặt anh. "Xin lỗi anh, anh tha thứ cho em được không?"
"Ừ!Anh không nên cãi nhau với em! Sau này chúng ta không cãi nhau nữa, được không?"
"Vâng!"Lúc xảy ra chuyện như vậy, anh còn nói xin lỗi với cô, Uất Noãn Tâm áy náy, cũng cảm động, không biết kiếp trước mình đã làm được chuyện tốt gì, mà ông trời lại mang đến cho cô người đàn ông tốt như vậy.
"Anh chỉ muốn em ngoan ngoan ở bên cạnh em, có thể hứa với anh không?" Anh run rẩy hỏi.
".............Vâng!Em cũng muốn ở bên anh."
"Đồ ngốc à!" Ngũ Liên cười giống như một đứa trẻ ngây thơ đáng yêu.
Rất lâu sau đó, mới buông cô ra. "Anh đưa em về nhà, mau chóng trả vé máy bay lại đi, hành lý cũng đem về cho anh."
"Chuyện đó.............em đã nói dối với anh một tí xíu, anh có thể tha thứ cho em không?"
"Nói!"
Cô căng da đầu, ấp úng nói: "Thực ra thì...........em không có mua vé máy bay, em nói như vậy, chỉ muốn em tha thứ cho em thôi." Trước khi anh nổi giận, anh vội vàng nhận lỗi. "Được rồi mà, em thừa nhận em không đúng, anh rộng lượng, tha thứ cho em đi, được không? Anh đã nói sẽ không cãi nha nữa mà."
Ngũ Liên vừa tức vừa buồn cười, không biết phải nói gì hơn.
"Anh nói nè, em không sợ anh không đuổi theo sao?"
Cô lắc đầu.
"Khẳng định đến vậy sao? Chắc chắn muốn anh vậy sao?"
"Không phải chắc chắn, mà là em tin vào tình cảm của hai chúng ta."
"Đồ ngốc!" Ngũ Liên nhéo mặt cô, kéo cô đi về phía gara xe. "Lần sao có cãi nhau, anh nhất định không đuổi theo em."
"Thật sao?" Cô nhăn mặt lại, hờn dỗi. "Không đuổi theo em thật chứ?"
"Không đuổi theo!"
"Làm ơn đi! Lần này là do tình thế bắt buộc mà! Lần sau nếu em đi thật, anh không đuổi theo em anh sẽ hối hận."
"Đến lúc đó hẳn nói đi.........."
"Này........."
Hai người cười nói, đùa giỡn trên đường, những điều không vui lúc trước, đều ở trong sự vui đùa ầm ĩ tan theo mây khói.
Uất Noãn Tâm nắm chặt tay Ngũ Liên, cô biết rõ, người đàn ông này, là món quà mà cả đời này cô phải trân trọng!
Hai người họ không hề chú ý đến, có một chiếc xe đậu cách đó không xe, có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm bọn họ, tay để trên đầu gối nắm chặt lại, trong lòng giận sôi máu, rồi lại vỡ tan nát.
Sau khi xảy ra chuyện như vậy, hai người họ vẫn có thể gương vỡ lại lành. Xem ra,anh quá coi thường tình cảm của bọn họ rồi.
Đêm đó, anh không nên mềm lòng! N...
Càng làm cho cô đau lòng hơn nữa, đó là sự tàn nhẫn của Nam Cung Nghiêu. Sau khi cô về nước, anh ta đối xử với cô rất tốt, cô gần như quên hết những đau đớn của sáu năm trước, thậm chí muốn tha thứ cho anh ta, muốn làm bạn tốt với anh ta. Nhưng cô đã nghĩ anh ta quá tốt rồi, người giống như anh ta, vốn không hề có trái tim, chuyện đê tiện hơn nữa anh ta cũng có thể làm được.
Cô thề, cô không bao giờ tin anh ta nữa!
Thời gian lại trôi qua một ngày, Uất Noãn Tâm bắt đầu gọi điện thoại cho Ngũ Liên,nhưng chỉ trả lời lại hoặc là không có người nghe máy, hoặc là ngắt cuộc gọi. Cô của hy vọng, cũng bị tiêu diệt từng chút một. Cô đơn, tuyệt vọng!
Sau khi uống xong hai lon bia, cô nghĩ không thể tiếp tục như vậy nữa, nếu không cô sẽ mất anh vĩnh viễn. Vội vàng cầm lấy túi xách, xuống lầu bắt xe đến Ngũ thị.
Lâm Mạt vừa từ trong phòng làm việc ra. "Noãn Tâm, sao cô lại đến đây?"
"Anh ấy có trong đó không?" Cô vội chạy vào, lại bị Lâm Mạt ngăn lại, khó xử nói:"Tổng tài dặn dò, hôm nay không tiếp khách."
"Kể cả tôi sao?"
"Ừ!Anh đặc biệt chỉ rõ kể cả cô." Lâm Mạt lo lắng hỏi: "Có phải hai người cãi nhau không? Tâm trạng của tổng tài hai ngày nay rất cáu gắt, mấy quản lý cao cấp của công ty đều bị anh mắng mấy lần, tôi nghĩ chỉ có cô mới có thể làm anh ấy thất thường như vậy!"
"Tôi muốn gặp anh ấy............."
"Bây giờ sao? Tôi khuyên cô vẫn là không nên, anh ấy vẫn chưa nguôi giận đâu!"
"Vậy tôi ở đây chờ anh ấy! Phiền cô nói lại với anh ấy, tôi vẫn chờ ở trước cửa, cho đến khi nào anh ấy đồng ý gặp tôi."
"Sao phải chịu khổ như vậy chứ?" Lâm Mạt thở dài, do dự mãi, nhưng vẫn đi vào.
Uất Noãn Tâm ngồi trên hành làng cực khổ chờ đợi, trong lúc đó Ngũ Liên đi ra vài lần,Lâm Mạt đi theo, không chớp mắt đi về phía phòng họp, dường như không nhìn thấy cô. Cô muốn nói gì, cũng không kịp, đành phải tiếp tục chờ.
Cứ như vậy từ chiều đợi cho đến mười giờ đêm.
Lâm Mạt chịu không nổi nữa, nói: "Cô đi vào đi! Cứ coi như người thư ký này không hoàn thành trách nhiệm vậy!"
Uất Noãn Tâm cảm động đến rơi nước mắt, vội đi vào văn phòng.
Ngũ Liên vẫn đang xử lý công việc, mượn những thứ này để làm mình tê liệt. Đầu cũng không ngẩng lần hỏi một câu. "Cô ấy vẫn chưa đi sao?"
Chương 244: Em phải đi đây
Uất Noãn Tâm trả lời. "Vẫn chưa!"
Ngũ Liên ngẩng đầu lên, lông mày nhíu chặt lại. "Sao lại là em? Lâm Mạt đâu? Có phải không muốn làm nữa phải không?" Lúc này rất muốn tìm Lâm Mạt hỏi tội.
"Đừng trách cô ấy, là tự mình em cưỡng chế đi vào."
"Bây giờ anh không muốn gặp em."
"Em biết rõ! Em chỉ muốn nói vài câu rồi sẽ đi ngay."
Ngũ Liên vốn nghĩ nói vài câu anh cũng không muốn nghe, nhưng mình lại không cách nào chống lại ánh mắt của cô, lạnh nhạt quay mặt đi. "Nói!"
"Chuyện ngày hôm đó, em rất xin lỗi, cũng rất xấu hổ. Người em có lỗi nhất, là anh! Em biết bây giờ có giải thích như thế nào cũng vô dụng, nhưng anh vọng anh hiểu rõ một điều, em lúc đó chỉ vì quá nóng lòng muốn cắt đứt quan hệ với anh ta, mới có những quyết định vô lý như vậy, bây giờ em cũng rất hối hận."
"Anh nhất định rất tức giận, sẽ không tha thứ cho em, em cũng không còn mặt mũi gặp anh nữa. Em đã mua xong vé máy bay, ngày mai em sẽ dẫn bé Thiên về Italia. Em chỉ muốn nói với anh một tiếng, xin lỗi anh!"
Cô muốn đi sao? Ngũ Liên hoảng loạn, muốn vội giữ cô lại, nhưng lòng tự trọng của anh không cho phép anh làm như vậy. Chỉ có thể cố gắng kiềm chế xúc động, cho dù việc đó làm cho cả người anh run rẩy, cơ thể giống như bị lửa đốt.
Anh vẫn cố chấp quay mặt đi không thèm nhìn mình, Uất Noãn Tâm đau buồn nói một câu,"tạm biệt!" rồi quay người bỏ đi.
Trong đầu của Ngũ Liên đang đấu tranh kịch liệt, anh không muốn dễ dàng tha thứ cho cô,nhưng cũng không muốn mất đi cô. Anh không hy vọng vì chuyện này, làm cho quan hệ của bọn họ cắt đứt triệt để. Cuối cùng, luyến tiếc cô giành ưu thế, anh hối hận mình không lập tức giữ cô lại, để cô chạy mất.
Anh vội vàng đứng dậy xông ra ngoài, nhưng đã không còn thấy bóng dáng của Uất Noãn Tâm, vội vàng nhấn thanh máy đi xuống, nhưng khi chạy ra ngoài công ty, vẫn không tìm được cô, nóng nảy giống như con kiến bò trên chảo nóng. Vội gọi điện thoại cho cô, lại đang ở ngoài vùng phủ sóng. Chẳng lẽ đã về nhà rồi sao?
Anh định lái xe chạy đến nhà cô, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng trêu chọc.
"Không phải anh không muốn gặp em sao? Đuổi theo làm gì chứ?"
Anh bất ngờ xoay người lại, Uất Noãn Tâm đứng cách anh vài bước, nở nụ cười xinh đẹp với anh. Trái tim, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, xông qua đó ôm chặt lấy cô."Anh rất sợ em bỏ đi...............cũng may em vẫn chưa đi...........cũng may.............."
"Em cũng rất may mắn, anh đuổi theo rồi. Em rất sợ anh không quan tâm em nữa!"Uất Noãn Tâm cũng ôm chặt anh. "Xin lỗi anh, anh tha thứ cho em được không?"
"Ừ!Anh không nên cãi nhau với em! Sau này chúng ta không cãi nhau nữa, được không?"
"Vâng!"Lúc xảy ra chuyện như vậy, anh còn nói xin lỗi với cô, Uất Noãn Tâm áy náy, cũng cảm động, không biết kiếp trước mình đã làm được chuyện tốt gì, mà ông trời lại mang đến cho cô người đàn ông tốt như vậy.
"Anh chỉ muốn em ngoan ngoan ở bên cạnh em, có thể hứa với anh không?" Anh run rẩy hỏi.
".............Vâng!Em cũng muốn ở bên anh."
"Đồ ngốc à!" Ngũ Liên cười giống như một đứa trẻ ngây thơ đáng yêu.
Rất lâu sau đó, mới buông cô ra. "Anh đưa em về nhà, mau chóng trả vé máy bay lại đi, hành lý cũng đem về cho anh."
"Chuyện đó.............em đã nói dối với anh một tí xíu, anh có thể tha thứ cho em không?"
"Nói!"
Cô căng da đầu, ấp úng nói: "Thực ra thì...........em không có mua vé máy bay, em nói như vậy, chỉ muốn em tha thứ cho em thôi." Trước khi anh nổi giận, anh vội vàng nhận lỗi. "Được rồi mà, em thừa nhận em không đúng, anh rộng lượng, tha thứ cho em đi, được không? Anh đã nói sẽ không cãi nha nữa mà."
Ngũ Liên vừa tức vừa buồn cười, không biết phải nói gì hơn.
"Anh nói nè, em không sợ anh không đuổi theo sao?"
Cô lắc đầu.
"Khẳng định đến vậy sao? Chắc chắn muốn anh vậy sao?"
"Không phải chắc chắn, mà là em tin vào tình cảm của hai chúng ta."
"Đồ ngốc!" Ngũ Liên nhéo mặt cô, kéo cô đi về phía gara xe. "Lần sao có cãi nhau, anh nhất định không đuổi theo em."
"Thật sao?" Cô nhăn mặt lại, hờn dỗi. "Không đuổi theo em thật chứ?"
"Không đuổi theo!"
"Làm ơn đi! Lần này là do tình thế bắt buộc mà! Lần sau nếu em đi thật, anh không đuổi theo em anh sẽ hối hận."
"Đến lúc đó hẳn nói đi.........."
"Này........."
Hai người cười nói, đùa giỡn trên đường, những điều không vui lúc trước, đều ở trong sự vui đùa ầm ĩ tan theo mây khói.
Uất Noãn Tâm nắm chặt tay Ngũ Liên, cô biết rõ, người đàn ông này, là món quà mà cả đời này cô phải trân trọng!
Hai người họ không hề chú ý đến, có một chiếc xe đậu cách đó không xe, có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm bọn họ, tay để trên đầu gối nắm chặt lại, trong lòng giận sôi máu, rồi lại vỡ tan nát.
Sau khi xảy ra chuyện như vậy, hai người họ vẫn có thể gương vỡ lại lành. Xem ra,anh quá coi thường tình cảm của bọn họ rồi.
Đêm đó, anh không nên mềm lòng! N...



