Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần cuối
không có cách nào chấp nhận được.
Buổi sáng không phải còn rất tốt sao? Bọn họ còn cãi nhau mà, còn ghen tuông vì bé Thiên mà. Thế mà chưa đến một tiếng, thì lại đột ngột xảy ra chuyện này, cả bầu trời như sụp xuống.
"Đợi lát nữa y tá sẽ dẫn cô đi thăm anh ta, tôi còn phải khám cho các bệnh nhân khác, tôi đi trước đây."
Uất Noãn Tâm ngồi tại đó khóc rất lâu, khóc đến sắp hết nước mắt. Mới cố gắng lấy lại tinh thần, đi đến phòng bệnh. Nam Cung Nghiêu vẫn chưa tỉnh, không còn sức sống nằm trên giường, vẻ mặt rất khó coi. Một người vốn hăng hái phấn chấn, thế mà bây giờ cả người đều tràn ngập sự chán nản, cô đau lòng không nén nổi nước mắt.
Cô không biết phải báo cho anh cái tin giống như một cơn ác mộng này như thé nào, trong lòng vô cùng hối hận.
Nếu như cô không cãi nhau với anh, chịu nhường anh một bước, mà nghe lời khuyên của anh, không chạy thẳng ra đường, thì tất cả những chuyện này sẽ không xảy ra. Do cô quá bướng bỉnh vô lý mà hại anh ra như vậy, người nên nằm trên giường phải là cô, mà không phải anh.
Cô gây nên tình trạng như vậy giờ, cho dù cô có bù đắp cả cuộc đời, thì cũng không trả hết được.
............
Cả một ngày, Uất Thiên Hạo bị các bạn nhỏ trong nhà trẻ vây quanh như một anh hùng nhỏ, không ngừng hỏi về chuyện của Nam Cung Nghiêu. Cậu kiêu ngạo hết cảm lên, cực kỳ ra oai.
"Alan, ba cậu đẹp trai quá đi, ba cậu là kỵ sĩ đúng không?"
"Kỵ sĩ làm sao đẹp như vậy chứ, nhất định là hoàng tử rồi."
"Ua ~ Hoàng tử rất đẹp trai nha, nếu như tôi có một người ba đẹp trai giống như vậy thì tốt biết mấy."
"Các bạn đều đoán sai rồi, pa pa của mình không phải kỵ sĩ, cũng không phải hoàng tử, mà là một tổng tài lớn."
"Qua........ tổng tài nha! Nghe có vẻ rất lợi hại nha, thế đó là gì?"
"Ngu ngốc! Tổng tài là người có rất nhiều rất nhiều tiền đó, công ty của pa pa mình lớn như vậy này. Có tới mấy ngàn nhân viên đó!"
"Qua......... mấy ngàn người à! Vậy không phải còn lợi hại hơn cả kỵ sĩ nữa sao?"
"Tất nhiên rồi!" Uất Thiên Hạo vô cùng tự hào. Pa ap cậu là người lợi hại nhất thế giới, sau này cậu cũng muốn trở thành người đàn ông bản lãnh như pa pa vậy.
"Alan, ma mi của con đến kìa."
Ma ma đón cậu tan học, vậy nhất định pa pa cũng đến. Uất Noãn Tâm đeo cặp lên, đi ra ngoài dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.
Nhưng cậu thất vọng, pa pa không có đến. Nhìn xung quanh một cách kỳ lạ, "ma ma, pa pa đâu rồi? Không phải pa pa đã hứa sẽ đến đón bé Thiên sao?"
Vẻ mặt thất vọng của Uất Thiên Hạo càng làm cho Uất Noãn Tâm buồn bã, hai mắt đỏ hoe dỗ dành, không biết phải trả lời con như thế nào. Ngồi xổm xuống, xoa đầu bé Thiên, nói không nên lời.
"Ma ma, ma ma sao vậy? Sao ma ma lại khóc? Có phải pa pa bắt nạt ma ma không? Cho nên ma ma mới không cho pa pa đến đón con?"
Cô lắc đầu, bé Thiên Hạo càng lo lắng hơn, sốt ruột. "Ma ma, ma ma mau nói đi, đã xảy ra chuyện gì vậy? Pa pa đâu rồi?"
Uất Noãn Tâm hé miệng, mới biết cổ họng của mình đau vô cùng, một lúc sau, mới nghẹn ngào nói một câu, " pa pa........... ở bệnh viện."
...............
Uất Thiên Hạo khóc suốt quãng đường đến bệnh viện với Uất Noãn Tâm, vừa nhìn thấy Nam Cung Nghiêu, thì nhào đến ôm chân của anh ngay. "Pa pa, pa pa mau tỉnh lại đi.......... pa pa........ pa pa không thể đi được nữa sao? Con không tin đâu! Con không tin đâu! Ma ma lừa con, pa pa không bị liệt, không đâu!"
Tình cảnh như vậy, làm cho Uất Noãn Tâm vô cùng đau đớn. Cô không muốn khóc ở trước mặt bé Thiên, bụm miệng chạy ra ngoài.
Chương 285: Thích ngược đãi
“Bé Thiên, bé Thiên đừng khóc, pa pa không sao hết.”
Cho đến khi một bàn tay xoa lên tóc cậu, cậu mới ngẩng đầu lên với đôi mắt ướt đẫm, Nam Cung Nghiêu mỉm cười với cậu. “Cục cưng, con đừng khóc nữa.”
Uất Thiên Hạo vô cùng mừng rỡ, ôm lấy anh. “Pa pa, pa pa tỉnh rồi, pa pa làm bé Thiên sợ hết hồn.”
“Pa pa xin lỗi con, để bé Thiên lo lắng rồi, Pa pa không sao thật đó.”
“Nhưng ma ma nói, chân của pa pa bị gãy rồi, sau này không thể đi được nữa.” Miệng của cậu méo xẹo, những giọt nước mắt lại sắp chảy xuống.
“Đó là pa pa gạt ma ma con đó.” Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu có chút thỏa mãn
“Thật hả pa pa?” Bé Thiên lắc đầu. “Bé Thiên không tin, pa pa nhất định nói như vậy chỉ vì không muốn bé Thiên buồn thôi.”
“Pa pa không lừa bé Thiên, pa pa chỉ bị gãy xương thôi, không có vấn đề gì. Nếu con không tin, pa pa nhúc nhích cho con xem.” Nam Cung Nghiêu định nhúc nhích một cái chân, không cẩn thận đụng trúng vết thương, đau điếng người.
Uất Thiên Hạo vội ngăn anh lại, “pa pa đừng nhúc nhích, bé Thiên tin pa pa. Nhưng tại sao pa pa phải gạt ma ma chứ?”
Trong mắt của Nam Cung Nghiêu lướt qua một sự quái lạ. Lúc xảy ra tai nạn, không ai lường trước được, bất ngờ không kịp trở tay. Anh cũng khiếp sợ, trong đầu không kịp nghĩ ngợi gì cả. Điều duy nhất ở trong đầu đó là, cô nhất định không thể xảy ra chuyện, nên không quan tâm đến sống chết của mình, nhào đến cứu cô.
Cũng may hành động của anh linh hoạt, mới tránh được khỏi vết thương đe dọa đến tính mạng, lách qua một bên, nhưng vẫn bị đụng ở chân, mà ngất đi.
Thực ra lúc ở trên xe cấp cứu, anh đã tỉnh rồi. Nhưng nghe thấy Uất Noãn Tâm vẫn đang khóc, lo lắng cho anh, nên anh lại nghĩ ra một ý nghĩ quái ác, ép tất cả các bác sĩ giúp anh lừa cô.
Mấy ngày nay cô không thèm nể mặt, đáng phải chịu phạt một chút. Còn một điều, anh không muốn thừa nhận, đó là anh thích nhìn thấy cô lo lắng cho mình, điều đó càng chứng minh cô quan tâm anh. Không phải cô nói, bọn họ không còn dính líu gì với nhau, ước gì anh mau chết đi mà.
“Bé Thiên có hy vọng pa pa ma ma ở bên nhau không?”
Uất Thiên Hạo gật đầu thật mạnh, “đương nhiên con hy vọng rồi.”
“Vậy bé Thiên phải giúp pa pa giữ bí mật, không nói cho ma ma nha.”
“Nhưng mà………… ma ma nói, lừa gạt người khác là không tốt………….. bé Thiên không muốn lừa ma ma.”
“Nhưng đây là hoàn cảnh đặc biệt, bé Thiên ngoan, con phải tin pa pa.”
Uất Thiên Hạo do dự rất lâu, cuối cùng cũng không thắng được khát vọng pa pa và ma ma quay lại với nhau, nên đồng ý với anh. “Nhưng mà, pa pa phải hứa với bé Thiên, không được gạt ma ma quá lâu đó!”
“Được! Ngoéo tay nào.”
Khi tay của hai cha con vừa đụng nhau, thì cửa mở ra, tốc độ của Nam Cung Nghiêu rất nhanh, nằm trở lại giường ngay, tiếp tục giả vờ bất tỉnh, bé Thiên cũng vội lau đi mấy giọt nước mắt, “pa pa, pa pa mau tỉnh lại đi, pa pa……..”
Đúng là cha con, diễn xuất rất ăn ý, Uất Noãn Tâm chẳng có chút nghi ngờ gì, hai mắt đỏ lên giống như mắt thỏ, trong lòng vô cùng đau buồn.
Uất Thiên Hạo khóc mệt xong, rồi ngủ thiếp đi. Uất Noãn Tâm để con nằm ngay ngắn ở một bên giường bệnh, trông coi Nam Cung Nghiêu suốt thời gian đó, cho đến hơn mười giờ tối, anh mới tỉnh lại.
“Anh tỉnh rồi!” Uất Noãn Tâm nắm lấy tay anh, cực kỳ vui vẻ, lại sợ phải nói cho anh biết sự thật đáng sợ kia.
“Ừ! Đây là đâu?” Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu vẩn đục, rất hấp dẫn.
“Bệnh viện. Anh vì cứu em, mới bị xe đụng.”
“Ồ…….. thế bác sĩ nói gì?”
“Ông, ông ấy nói anh không có gì đáng ngại, chỉ bị…… chỉ bị gãy xương.” Mũi của Uất Noãn Tâm chua xót, cuối cùng cũng nói không được, vội né tránh ánh mắt của anh.
B...
Buổi sáng không phải còn rất tốt sao? Bọn họ còn cãi nhau mà, còn ghen tuông vì bé Thiên mà. Thế mà chưa đến một tiếng, thì lại đột ngột xảy ra chuyện này, cả bầu trời như sụp xuống.
"Đợi lát nữa y tá sẽ dẫn cô đi thăm anh ta, tôi còn phải khám cho các bệnh nhân khác, tôi đi trước đây."
Uất Noãn Tâm ngồi tại đó khóc rất lâu, khóc đến sắp hết nước mắt. Mới cố gắng lấy lại tinh thần, đi đến phòng bệnh. Nam Cung Nghiêu vẫn chưa tỉnh, không còn sức sống nằm trên giường, vẻ mặt rất khó coi. Một người vốn hăng hái phấn chấn, thế mà bây giờ cả người đều tràn ngập sự chán nản, cô đau lòng không nén nổi nước mắt.
Cô không biết phải báo cho anh cái tin giống như một cơn ác mộng này như thé nào, trong lòng vô cùng hối hận.
Nếu như cô không cãi nhau với anh, chịu nhường anh một bước, mà nghe lời khuyên của anh, không chạy thẳng ra đường, thì tất cả những chuyện này sẽ không xảy ra. Do cô quá bướng bỉnh vô lý mà hại anh ra như vậy, người nên nằm trên giường phải là cô, mà không phải anh.
Cô gây nên tình trạng như vậy giờ, cho dù cô có bù đắp cả cuộc đời, thì cũng không trả hết được.
............
Cả một ngày, Uất Thiên Hạo bị các bạn nhỏ trong nhà trẻ vây quanh như một anh hùng nhỏ, không ngừng hỏi về chuyện của Nam Cung Nghiêu. Cậu kiêu ngạo hết cảm lên, cực kỳ ra oai.
"Alan, ba cậu đẹp trai quá đi, ba cậu là kỵ sĩ đúng không?"
"Kỵ sĩ làm sao đẹp như vậy chứ, nhất định là hoàng tử rồi."
"Ua ~ Hoàng tử rất đẹp trai nha, nếu như tôi có một người ba đẹp trai giống như vậy thì tốt biết mấy."
"Các bạn đều đoán sai rồi, pa pa của mình không phải kỵ sĩ, cũng không phải hoàng tử, mà là một tổng tài lớn."
"Qua........ tổng tài nha! Nghe có vẻ rất lợi hại nha, thế đó là gì?"
"Ngu ngốc! Tổng tài là người có rất nhiều rất nhiều tiền đó, công ty của pa pa mình lớn như vậy này. Có tới mấy ngàn nhân viên đó!"
"Qua......... mấy ngàn người à! Vậy không phải còn lợi hại hơn cả kỵ sĩ nữa sao?"
"Tất nhiên rồi!" Uất Thiên Hạo vô cùng tự hào. Pa ap cậu là người lợi hại nhất thế giới, sau này cậu cũng muốn trở thành người đàn ông bản lãnh như pa pa vậy.
"Alan, ma mi của con đến kìa."
Ma ma đón cậu tan học, vậy nhất định pa pa cũng đến. Uất Noãn Tâm đeo cặp lên, đi ra ngoài dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.
Nhưng cậu thất vọng, pa pa không có đến. Nhìn xung quanh một cách kỳ lạ, "ma ma, pa pa đâu rồi? Không phải pa pa đã hứa sẽ đến đón bé Thiên sao?"
Vẻ mặt thất vọng của Uất Thiên Hạo càng làm cho Uất Noãn Tâm buồn bã, hai mắt đỏ hoe dỗ dành, không biết phải trả lời con như thế nào. Ngồi xổm xuống, xoa đầu bé Thiên, nói không nên lời.
"Ma ma, ma ma sao vậy? Sao ma ma lại khóc? Có phải pa pa bắt nạt ma ma không? Cho nên ma ma mới không cho pa pa đến đón con?"
Cô lắc đầu, bé Thiên Hạo càng lo lắng hơn, sốt ruột. "Ma ma, ma ma mau nói đi, đã xảy ra chuyện gì vậy? Pa pa đâu rồi?"
Uất Noãn Tâm hé miệng, mới biết cổ họng của mình đau vô cùng, một lúc sau, mới nghẹn ngào nói một câu, " pa pa........... ở bệnh viện."
...............
Uất Thiên Hạo khóc suốt quãng đường đến bệnh viện với Uất Noãn Tâm, vừa nhìn thấy Nam Cung Nghiêu, thì nhào đến ôm chân của anh ngay. "Pa pa, pa pa mau tỉnh lại đi.......... pa pa........ pa pa không thể đi được nữa sao? Con không tin đâu! Con không tin đâu! Ma ma lừa con, pa pa không bị liệt, không đâu!"
Tình cảnh như vậy, làm cho Uất Noãn Tâm vô cùng đau đớn. Cô không muốn khóc ở trước mặt bé Thiên, bụm miệng chạy ra ngoài.
Chương 285: Thích ngược đãi
“Bé Thiên, bé Thiên đừng khóc, pa pa không sao hết.”
Cho đến khi một bàn tay xoa lên tóc cậu, cậu mới ngẩng đầu lên với đôi mắt ướt đẫm, Nam Cung Nghiêu mỉm cười với cậu. “Cục cưng, con đừng khóc nữa.”
Uất Thiên Hạo vô cùng mừng rỡ, ôm lấy anh. “Pa pa, pa pa tỉnh rồi, pa pa làm bé Thiên sợ hết hồn.”
“Pa pa xin lỗi con, để bé Thiên lo lắng rồi, Pa pa không sao thật đó.”
“Nhưng ma ma nói, chân của pa pa bị gãy rồi, sau này không thể đi được nữa.” Miệng của cậu méo xẹo, những giọt nước mắt lại sắp chảy xuống.
“Đó là pa pa gạt ma ma con đó.” Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu có chút thỏa mãn
“Thật hả pa pa?” Bé Thiên lắc đầu. “Bé Thiên không tin, pa pa nhất định nói như vậy chỉ vì không muốn bé Thiên buồn thôi.”
“Pa pa không lừa bé Thiên, pa pa chỉ bị gãy xương thôi, không có vấn đề gì. Nếu con không tin, pa pa nhúc nhích cho con xem.” Nam Cung Nghiêu định nhúc nhích một cái chân, không cẩn thận đụng trúng vết thương, đau điếng người.
Uất Thiên Hạo vội ngăn anh lại, “pa pa đừng nhúc nhích, bé Thiên tin pa pa. Nhưng tại sao pa pa phải gạt ma ma chứ?”
Trong mắt của Nam Cung Nghiêu lướt qua một sự quái lạ. Lúc xảy ra tai nạn, không ai lường trước được, bất ngờ không kịp trở tay. Anh cũng khiếp sợ, trong đầu không kịp nghĩ ngợi gì cả. Điều duy nhất ở trong đầu đó là, cô nhất định không thể xảy ra chuyện, nên không quan tâm đến sống chết của mình, nhào đến cứu cô.
Cũng may hành động của anh linh hoạt, mới tránh được khỏi vết thương đe dọa đến tính mạng, lách qua một bên, nhưng vẫn bị đụng ở chân, mà ngất đi.
Thực ra lúc ở trên xe cấp cứu, anh đã tỉnh rồi. Nhưng nghe thấy Uất Noãn Tâm vẫn đang khóc, lo lắng cho anh, nên anh lại nghĩ ra một ý nghĩ quái ác, ép tất cả các bác sĩ giúp anh lừa cô.
Mấy ngày nay cô không thèm nể mặt, đáng phải chịu phạt một chút. Còn một điều, anh không muốn thừa nhận, đó là anh thích nhìn thấy cô lo lắng cho mình, điều đó càng chứng minh cô quan tâm anh. Không phải cô nói, bọn họ không còn dính líu gì với nhau, ước gì anh mau chết đi mà.
“Bé Thiên có hy vọng pa pa ma ma ở bên nhau không?”
Uất Thiên Hạo gật đầu thật mạnh, “đương nhiên con hy vọng rồi.”
“Vậy bé Thiên phải giúp pa pa giữ bí mật, không nói cho ma ma nha.”
“Nhưng mà………… ma ma nói, lừa gạt người khác là không tốt………….. bé Thiên không muốn lừa ma ma.”
“Nhưng đây là hoàn cảnh đặc biệt, bé Thiên ngoan, con phải tin pa pa.”
Uất Thiên Hạo do dự rất lâu, cuối cùng cũng không thắng được khát vọng pa pa và ma ma quay lại với nhau, nên đồng ý với anh. “Nhưng mà, pa pa phải hứa với bé Thiên, không được gạt ma ma quá lâu đó!”
“Được! Ngoéo tay nào.”
Khi tay của hai cha con vừa đụng nhau, thì cửa mở ra, tốc độ của Nam Cung Nghiêu rất nhanh, nằm trở lại giường ngay, tiếp tục giả vờ bất tỉnh, bé Thiên cũng vội lau đi mấy giọt nước mắt, “pa pa, pa pa mau tỉnh lại đi, pa pa……..”
Đúng là cha con, diễn xuất rất ăn ý, Uất Noãn Tâm chẳng có chút nghi ngờ gì, hai mắt đỏ lên giống như mắt thỏ, trong lòng vô cùng đau buồn.
Uất Thiên Hạo khóc mệt xong, rồi ngủ thiếp đi. Uất Noãn Tâm để con nằm ngay ngắn ở một bên giường bệnh, trông coi Nam Cung Nghiêu suốt thời gian đó, cho đến hơn mười giờ tối, anh mới tỉnh lại.
“Anh tỉnh rồi!” Uất Noãn Tâm nắm lấy tay anh, cực kỳ vui vẻ, lại sợ phải nói cho anh biết sự thật đáng sợ kia.
“Ừ! Đây là đâu?” Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu vẩn đục, rất hấp dẫn.
“Bệnh viện. Anh vì cứu em, mới bị xe đụng.”
“Ồ…….. thế bác sĩ nói gì?”
“Ông, ông ấy nói anh không có gì đáng ngại, chỉ bị…… chỉ bị gãy xương.” Mũi của Uất Noãn Tâm chua xót, cuối cùng cũng nói không được, vội né tránh ánh mắt của anh.
B...



