Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần cuối
liệt mà cô dám nói là gãy xương, đúng thật là cô vẫn còn nghĩ đến cảm nhận của anh! Nhưng mà, Nam Cung Nghiêu đương nhiên cũng có cách của anh, cau mày lại, nhìn chằm chằm vào mắt cô, “em đang gạt tôi sao?”
“Không, không có mà.”
“Uất Noãn Tâm, tôi không cho phép em nói dối. Em nói cho tôi biết, mọi chuyện rốt cuộc như thế nào rồi?”
Trong khoảnh khắc đó nước mắt của cô trào ra, che mặt lại lắc đầu. “Xin lỗi anh……….. xin lỗi…………. xin lỗi anh…….”
Nhìn thấy cô khóc đến đau khổ như vậy, Nam Cung Nghiêu có chút không đành. Nhưng kịch hay mới diễn được có một nữa, không thể bỏ con giữa chợ được, đành phải nén lòng tiếp tục diễn tiếp, vẻ mặt tức giận. “Đừng khóc nữa! Tôi muốn nghe sự thật.”
Uất Noãn Tâm khóc không thành tiếng.
Cằm của cô bị anh nâng mạnh lên, nhìn thẳng vào anh, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở từ kẽ răng đi ra. “Bác sĩ, bác sĩ nói anh bị liệt rồi………… không thể đi lại được nữa………”
Cô đợi anh tức giận, gào thét, điên cồng trút giận, nhưng sắc mặt anh chỉ tái đi, không thể tin được hỏi cô: “Điều em nói, là thật chứ?”
Nam Cung Nghiêu không muốn diễn quá lố, mắc công cô nghi ngờ, trên người bị thương nên cũng không muốn làm to chuyện. Cho nên, đành phải giữ nguyên dáng vẻ trên cổ nổi đầy gân lên, cắn chặt môi không nói chuyện.
Nhưng khi Uất Noãn Tâm nhìn thấy, lại càng làm cô đau buồn hơn, khóc to hơn nữa. “Em biết anh rất tức giận, anh đừng nén giận có được không? Em bằng lòng để anh trút giận mà, cho dù anh đánh em cũng được, anh cứ đánh đi! Anh đừng như vậy, em rất đau lòng.”
“Trút giận sao? Trút giận có ích gì? Trút giận xong có thể thay đổi sự thật tôi bị tàn tật sao?” Diễn xuất của Nam Cung Nghiêu có sự đột phá, sắc mặt tái mét, nghiến răng lại, giống y như thật, không hề giống như đang diễn.
“Em cần gì phải khóc chứ? Không phải em hận tôi, vẫn nguyền rủa tôi chết sao? Bây giờ tôi thê thảm như vậy, em cần gì phải giả vời đau khổ vì tôi, tôi thấy mà ghê tởm.”
“Em không có……….. em không có thật mà………..” Uất Noãn Tâm lắc đầu liên tục, “em không muốn như vậy đâu! Là em có lỗi với anh………”
“Em cho rằng một câu xin lỗi, có thể đổi lại đôi chân cho tôi sao?”
“Em không có ý nghĩ đó, chỉ là em, em không biết phải làm gì. Em biết anh oán hận em, bây giờ em sẽ gọi điện thoại cho Nam Cung Vũ Nhi, bảo cô ấy đến đây, anh không cần phải nhìn thấy em nữa……..”
Nam Cung Nghiêu giữ chặt tay cô lại, trong mắt lửa cháy hừng hực, vẻ mặt khó coi, giống như muốn ăn tươi nuốt sống người khác. “Uất Noãn Tâm, em cũng thông minh quá nhỉ. Tôi oán hận em, cho nên không muốn để tôi nhìn thấy em sao? Hơ, cũng giỏi viện cớ nhỉ.”
“Em không có viện cớ……”
“Vậy đó là sao hử? Lúc trước em tìm đủ mọi cách muốn thoát khỏi tôi, bây giờ tôi là kẻ tàn tật rồi, thì em lại càng muốn thoát khỏi tôi nhanh hơn chứ gì!”
“Em không có……….. em không có thật mà………….. em chỉ rất áy náy, không có mặt mũi nhìn anh.” Uất Noãn Tâm khóc to hơn, cô biết một cái chân có ý nghĩ như thế nào, đặc biệt là người đàn ông có lòng kiêu ngạo cao như Nam Cung Nghiêu. Bắt anh phải ngồi trên xe lăn cả đời, còn tàn nhẫn hơn giết chết anh.
“Nếu như em cảm thấy áy náy, thì hãy bù đắp cho tôi thật nhiều đi! Nhớ rõ cho tôi, ba em nợ gia đình tôi hai mạng người, em nợ tôi một cái chân. Cả đời này, em đừng mong có thể trả hết.”
Giọng nói sắc bén của anh như một liều thuốc độc chạy vào trong đầu của Uất Noãn Tâm, cô suy sụp thất vọng mà ngã xuống ghế, giống như bị ngã xuống vực sâu đen tối lạnh lẽo.
Cô không biết tại sao ông trời lại tàn nhẫn với cô như vậy, cô vẫn luôn muốn thoát khỏi số phận khủng khiếp này lại không thể thoát được, ngược lại còn quấn lấy nhau càng sâu hơn càng đau khổ hơn.
Nếu như nói đây là tội nghiệt của kiếp trước mà cô không cần phải gánh trên lưng, cho nên anh không có quyền giày vò cô. Nhưng bây giờ, lại là cô thiếu nợ anh, cho nên cô phải chịu trách nhiệm. Cho dù anh đối xử cô như thế nào, cô cũng không nên có bất kỳ câu oán than nào.
Ánh mắt tuyệt vọng của cô làm cho Nam Cung Nghiêu xao động, cảm thấy mình quá tàn nhẫn. Nhưng anh nói với mình, đây là sự trừng phạt cô đáng phải chịu. Cô tàn nhẫn chà đạp trái tim anh, làm cho anh đau đớn không nguôi. Cho dù anh có đối xử với cô như thế nào, cũng không có gì đáng trách cả.
Giày vò, bây giờ mới bắt đầu.
Từ ngày đó về sau, Uất Noãn Tâm chỉ có thể không rời nửa bước ngồi ở bên giường chăm sóc Nam Cung Nghiêu, phục vụ anh ăn cơm, giúp anh đi vệ sinh. Tâm trạng của anh lúc nắng lúc mưa, lúc thì giống như chẳng hề xảy ra chuyện gì, lúc thì lại vô cớ nổi giận với cô, dùng đủ loại ngôn từ để công kích châm chọc cô.
Nhưng cô vẫn nhẫn nhịn, nén sự uất ức và nước mắt vào trong lòng. Lúc đêm khuya yên tĩnh, mới trốn ở góc cầu thang một mình lặng lẽ ngồi khóc.
Có lúc ngay cả bác sĩ cũng đau lòng thay cho cô, muốn nói cho cô biết sự thật. Nhưng lại e ngại thế lực của Nam Cung Nghiêu, chỉ thể ăn nói dè dặt.
Bọn họ thật không hiểu nổi, rõ ràng hai người yêu nhau đến như vậy, tại sao phải hành hạ lẫn nhau như vậy, yêu đến rối ren như vậy, đau khổ như vậy, hai người cũng bị thương đầy người. Không lẽ một tình yêu long trời lở đất, ngược đãi nhau đến tan nát con tim mới là tình yêu chân thành sao?
Yêu như vậy, quá nặng nề quá đau khổ, làm cho tình cảm giữa hai bên mất hết chẳng còn gì, cuối cùng khó có thể quay về với nhau.
Cho đến khi nào, bọn họ mới gỡ hết khúc mắc, thẳng thắn với nhau đây. Hiểu được một tình cảm bình dị, mới chính là nơi chốn của tình yêu, mới chính là hạnh phúc đích thật…….
Chương 286: Người phụ nữ phản bội anh
Nam Cung Vũ Nhi mất liên lạc với Nam Cung Nghiêu suốt ba ngày liền, cô ta điên lên rồi, cả người phát điên, giống như người bệnh thần kinh. Cô ta nghe được Uất Noãn Tâm ra nước ngoài, ngay cả hành lý cũng chưa thu dọn, thì đã vội vàng chạy đến sân bay, nhưng cô ta được thông báo, là cô ta bị cấm xuất ngoại.
Nghĩ thôi cũng biết, là Nam Cung Nghiêu không muốn cô quấy rầy anh và con nhỏ đê tiện Uất Noãn Tâm kia mà, đồ hồ ly tinh!
Cô chạy ra sân bay quậy một trận tanh bành, nhưng cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ có thể ôm nguyên cục tức đi về, tức sôi máu. Bé Duyệt Đào ôm con búp bê barbie chạy đến, vẻ mặt đáng thương giật góc áo của cô ta. “Mammy, daddy đâu rồi?”
Cô ta tức giận trả lời, “không biết!”
“Mammy dẫn Đào Đào đi tìm daddy có được không? Đào Đào rất nhớ daddy…..”
Cô ta mất kiên nhẫn đẩy con bé, “ngoan, mau đi ngủ đi!”
“Daddy không ở đây, Đào Đào ngủ không được, mammy………. mammy dẫn Đào Đào đi tìm daddy đi……….. Đào Đào muốn daddy……..”
Trong phúc chốc Nam Cung Vũ Nhi nổi giận, tát vào mặt Đào Đào một cái, gào to thét rống lên một cách dữ tợn. “Tìm daddy gì chứ, anh ta không cần con rồi, còn tìm anh ta làm gì!”
Bé Duyệt Đào trước giờ chưa từng bị ai đánh, cô bé sợ đến nỗi bật khóc, gào khóc to.
“Khóc gì mà khóc, không được không, mẹ nói con đừng khóc nữa, nghe chưa hả?” Nam Cung Vũ Nhi càng nghe thấy càng tức giận, kéo Duyệt Đào lại liên tục đánh con bé. “Không được khóc, không được khó! Con là cái đồ vô dụng! Mẹ kêu con đừng khóc nữa!”
Hà quản gia nghe tiếng chạy đến, vội vàng cứu bé Duyệt Đào ra khỏi bàn tay ma quỷ của Nam Cung Vũ Nhi. Nhìn thấy tay của cô bé đỏ hoe, đau lòng muốn ...
“Không, không có mà.”
“Uất Noãn Tâm, tôi không cho phép em nói dối. Em nói cho tôi biết, mọi chuyện rốt cuộc như thế nào rồi?”
Trong khoảnh khắc đó nước mắt của cô trào ra, che mặt lại lắc đầu. “Xin lỗi anh……….. xin lỗi…………. xin lỗi anh…….”
Nhìn thấy cô khóc đến đau khổ như vậy, Nam Cung Nghiêu có chút không đành. Nhưng kịch hay mới diễn được có một nữa, không thể bỏ con giữa chợ được, đành phải nén lòng tiếp tục diễn tiếp, vẻ mặt tức giận. “Đừng khóc nữa! Tôi muốn nghe sự thật.”
Uất Noãn Tâm khóc không thành tiếng.
Cằm của cô bị anh nâng mạnh lên, nhìn thẳng vào anh, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở từ kẽ răng đi ra. “Bác sĩ, bác sĩ nói anh bị liệt rồi………… không thể đi lại được nữa………”
Cô đợi anh tức giận, gào thét, điên cồng trút giận, nhưng sắc mặt anh chỉ tái đi, không thể tin được hỏi cô: “Điều em nói, là thật chứ?”
Nam Cung Nghiêu không muốn diễn quá lố, mắc công cô nghi ngờ, trên người bị thương nên cũng không muốn làm to chuyện. Cho nên, đành phải giữ nguyên dáng vẻ trên cổ nổi đầy gân lên, cắn chặt môi không nói chuyện.
Nhưng khi Uất Noãn Tâm nhìn thấy, lại càng làm cô đau buồn hơn, khóc to hơn nữa. “Em biết anh rất tức giận, anh đừng nén giận có được không? Em bằng lòng để anh trút giận mà, cho dù anh đánh em cũng được, anh cứ đánh đi! Anh đừng như vậy, em rất đau lòng.”
“Trút giận sao? Trút giận có ích gì? Trút giận xong có thể thay đổi sự thật tôi bị tàn tật sao?” Diễn xuất của Nam Cung Nghiêu có sự đột phá, sắc mặt tái mét, nghiến răng lại, giống y như thật, không hề giống như đang diễn.
“Em cần gì phải khóc chứ? Không phải em hận tôi, vẫn nguyền rủa tôi chết sao? Bây giờ tôi thê thảm như vậy, em cần gì phải giả vời đau khổ vì tôi, tôi thấy mà ghê tởm.”
“Em không có……….. em không có thật mà………..” Uất Noãn Tâm lắc đầu liên tục, “em không muốn như vậy đâu! Là em có lỗi với anh………”
“Em cho rằng một câu xin lỗi, có thể đổi lại đôi chân cho tôi sao?”
“Em không có ý nghĩ đó, chỉ là em, em không biết phải làm gì. Em biết anh oán hận em, bây giờ em sẽ gọi điện thoại cho Nam Cung Vũ Nhi, bảo cô ấy đến đây, anh không cần phải nhìn thấy em nữa……..”
Nam Cung Nghiêu giữ chặt tay cô lại, trong mắt lửa cháy hừng hực, vẻ mặt khó coi, giống như muốn ăn tươi nuốt sống người khác. “Uất Noãn Tâm, em cũng thông minh quá nhỉ. Tôi oán hận em, cho nên không muốn để tôi nhìn thấy em sao? Hơ, cũng giỏi viện cớ nhỉ.”
“Em không có viện cớ……”
“Vậy đó là sao hử? Lúc trước em tìm đủ mọi cách muốn thoát khỏi tôi, bây giờ tôi là kẻ tàn tật rồi, thì em lại càng muốn thoát khỏi tôi nhanh hơn chứ gì!”
“Em không có……….. em không có thật mà………….. em chỉ rất áy náy, không có mặt mũi nhìn anh.” Uất Noãn Tâm khóc to hơn, cô biết một cái chân có ý nghĩ như thế nào, đặc biệt là người đàn ông có lòng kiêu ngạo cao như Nam Cung Nghiêu. Bắt anh phải ngồi trên xe lăn cả đời, còn tàn nhẫn hơn giết chết anh.
“Nếu như em cảm thấy áy náy, thì hãy bù đắp cho tôi thật nhiều đi! Nhớ rõ cho tôi, ba em nợ gia đình tôi hai mạng người, em nợ tôi một cái chân. Cả đời này, em đừng mong có thể trả hết.”
Giọng nói sắc bén của anh như một liều thuốc độc chạy vào trong đầu của Uất Noãn Tâm, cô suy sụp thất vọng mà ngã xuống ghế, giống như bị ngã xuống vực sâu đen tối lạnh lẽo.
Cô không biết tại sao ông trời lại tàn nhẫn với cô như vậy, cô vẫn luôn muốn thoát khỏi số phận khủng khiếp này lại không thể thoát được, ngược lại còn quấn lấy nhau càng sâu hơn càng đau khổ hơn.
Nếu như nói đây là tội nghiệt của kiếp trước mà cô không cần phải gánh trên lưng, cho nên anh không có quyền giày vò cô. Nhưng bây giờ, lại là cô thiếu nợ anh, cho nên cô phải chịu trách nhiệm. Cho dù anh đối xử cô như thế nào, cô cũng không nên có bất kỳ câu oán than nào.
Ánh mắt tuyệt vọng của cô làm cho Nam Cung Nghiêu xao động, cảm thấy mình quá tàn nhẫn. Nhưng anh nói với mình, đây là sự trừng phạt cô đáng phải chịu. Cô tàn nhẫn chà đạp trái tim anh, làm cho anh đau đớn không nguôi. Cho dù anh có đối xử với cô như thế nào, cũng không có gì đáng trách cả.
Giày vò, bây giờ mới bắt đầu.
Từ ngày đó về sau, Uất Noãn Tâm chỉ có thể không rời nửa bước ngồi ở bên giường chăm sóc Nam Cung Nghiêu, phục vụ anh ăn cơm, giúp anh đi vệ sinh. Tâm trạng của anh lúc nắng lúc mưa, lúc thì giống như chẳng hề xảy ra chuyện gì, lúc thì lại vô cớ nổi giận với cô, dùng đủ loại ngôn từ để công kích châm chọc cô.
Nhưng cô vẫn nhẫn nhịn, nén sự uất ức và nước mắt vào trong lòng. Lúc đêm khuya yên tĩnh, mới trốn ở góc cầu thang một mình lặng lẽ ngồi khóc.
Có lúc ngay cả bác sĩ cũng đau lòng thay cho cô, muốn nói cho cô biết sự thật. Nhưng lại e ngại thế lực của Nam Cung Nghiêu, chỉ thể ăn nói dè dặt.
Bọn họ thật không hiểu nổi, rõ ràng hai người yêu nhau đến như vậy, tại sao phải hành hạ lẫn nhau như vậy, yêu đến rối ren như vậy, đau khổ như vậy, hai người cũng bị thương đầy người. Không lẽ một tình yêu long trời lở đất, ngược đãi nhau đến tan nát con tim mới là tình yêu chân thành sao?
Yêu như vậy, quá nặng nề quá đau khổ, làm cho tình cảm giữa hai bên mất hết chẳng còn gì, cuối cùng khó có thể quay về với nhau.
Cho đến khi nào, bọn họ mới gỡ hết khúc mắc, thẳng thắn với nhau đây. Hiểu được một tình cảm bình dị, mới chính là nơi chốn của tình yêu, mới chính là hạnh phúc đích thật…….
Chương 286: Người phụ nữ phản bội anh
Nam Cung Vũ Nhi mất liên lạc với Nam Cung Nghiêu suốt ba ngày liền, cô ta điên lên rồi, cả người phát điên, giống như người bệnh thần kinh. Cô ta nghe được Uất Noãn Tâm ra nước ngoài, ngay cả hành lý cũng chưa thu dọn, thì đã vội vàng chạy đến sân bay, nhưng cô ta được thông báo, là cô ta bị cấm xuất ngoại.
Nghĩ thôi cũng biết, là Nam Cung Nghiêu không muốn cô quấy rầy anh và con nhỏ đê tiện Uất Noãn Tâm kia mà, đồ hồ ly tinh!
Cô chạy ra sân bay quậy một trận tanh bành, nhưng cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ có thể ôm nguyên cục tức đi về, tức sôi máu. Bé Duyệt Đào ôm con búp bê barbie chạy đến, vẻ mặt đáng thương giật góc áo của cô ta. “Mammy, daddy đâu rồi?”
Cô ta tức giận trả lời, “không biết!”
“Mammy dẫn Đào Đào đi tìm daddy có được không? Đào Đào rất nhớ daddy…..”
Cô ta mất kiên nhẫn đẩy con bé, “ngoan, mau đi ngủ đi!”
“Daddy không ở đây, Đào Đào ngủ không được, mammy………. mammy dẫn Đào Đào đi tìm daddy đi……….. Đào Đào muốn daddy……..”
Trong phúc chốc Nam Cung Vũ Nhi nổi giận, tát vào mặt Đào Đào một cái, gào to thét rống lên một cách dữ tợn. “Tìm daddy gì chứ, anh ta không cần con rồi, còn tìm anh ta làm gì!”
Bé Duyệt Đào trước giờ chưa từng bị ai đánh, cô bé sợ đến nỗi bật khóc, gào khóc to.
“Khóc gì mà khóc, không được không, mẹ nói con đừng khóc nữa, nghe chưa hả?” Nam Cung Vũ Nhi càng nghe thấy càng tức giận, kéo Duyệt Đào lại liên tục đánh con bé. “Không được khóc, không được khó! Con là cái đồ vô dụng! Mẹ kêu con đừng khóc nữa!”
Hà quản gia nghe tiếng chạy đến, vội vàng cứu bé Duyệt Đào ra khỏi bàn tay ma quỷ của Nam Cung Vũ Nhi. Nhìn thấy tay của cô bé đỏ hoe, đau lòng muốn ...



