Tập 12
Phần: Chân trời bình yên
Đúng vậy!
Alien!
Trong đầu nó lóe lên cái suy nghĩ cực kì điên rồ khi bắt gặp khuôn mặt...sưng vù của Vũ Khánh.Nhưng rồi cái cảm xúc xót xa đã lấn áp vào tâm trí nó.
Hắn khẽ nhìn Anh Nghi,khuôn mặt từ lo lắng chuyển sang nuối tiếc day dứt,cứ như là mình sắp không thể níu giữ lại một thứ gì đó vô cùng quý giá và quan trọng.....Bằng một thái độ nhẹ nhàng sâu lắng,hắn ôm lấy Anh Nghi chỉ với một cánh tay...
-Tôi sợ mất Nghi lắm,Nghi hiểu không?-Vũ Khánh âm trầm hỏi,giọng nói có phần run rẩy.
Nó không trả lời,đứng áp mặt vào lồng ngực của hắn để tìm lại sự bình yên đã vụn vỡ suốt những tháng ngày lạc mất nhau,hơi ấm quen thuộc ngày xưa ấy đã trở về,bình yên phút chốc dừng chân lại....
Không thể phủ nhận nữa!....Nó....nó yêu hắn thật rồi....
Yêu sâu sắc nữa là đằng khác....
Nó yêu tính cách ngông cuồng trẻ con của hắn,nó yêu con người hắn,nó yêu cái thứ tình cảm đặc biệt mà hắn dành cho nó nữa....Kể cả hương nước hoa nồng nàn mùi biển khơi của hắn....Một thứ hương thơm thật dễ chịu,và,nam tính nữa...
Thân quen lắm!
Gần gũi lắm....
Một dòng pha lê trong suốt như thủy tinh rưng rưng trên ánh mắt nó như muốn vỡ òa ra,Anh Nghi khẽ ngước mặt lên nhìn Vũ Khánh...
-Tại sao bạn lại thành thế này cơ chứ?Bạn....-Nó đưa tay chạm nhẹ cánh môi mềm còn vết máu của Vũ Khánh,nghèn nghẹn giọng hỏi.
-Tôi...tôi không sao hết!-Hắn khẽ lắc đầu,nắm chặt lấy bàn tay mảnh khảnh của nó,trong lòng dấy lên thứ cảm xúc không tên.
-Vậy còn Nghi?Nghi có biết làm vậy là nguy hiểm lắm không?Nghi có hiểu là tôi thương Nghi đến mức nào không?Nghi có nhận ra rằng tôi trở nên hoảng loạn khi sớm mai thức giấc nhận ra Nghi không ở cạnh??-Hắn không kiềm chế được lời nói,quát lên-Tôi ghét Nghi....Tôi ghét cái nụ cười tỏa nắng và khuôn mặt đẹp rạng ngời của Nghi!Ngay cả cái cách Nghi quan tâm người khác cũng làm tôi khó chịu!!!
Nó bỡ ngỡ nhìn Vũ Khánh,không nói được câu nào.
-Chết tiệt thật!Tại sao Nghi càng lúc lại càng xinh đẹp thế này....
Nói tới đây khóe môi hắn khẽ run run,đôi mắt cay cay vì xúc động.Có vẻ như hắn muốn rơi nước mắt...Và đến tận bây giờ hắn mới hiểu một điều mà hắn chưa bao giờ hiểu,đó là vì sao con trai chỉ yếu đuối trước người mình yêu...
Kì Dương nắm chặt tay lại,tâm trạng đau đớn pha lẫn sự ghen tị.Vì lí gì mà cậu lại trở thành kẻ thứ ba,vì sao...
Vì sao?!
Cậu đã tỉnh giấc từ lúc nãy,nhưng vẫn giả vờ như đang ngủ,tại sao lại phải thức giấc để nghe cuộc đối thoại ngọt ngào của người khác và nhận lại một nỗi đau đến xé lòng như thế này....
Hắn đứng lặng cùng với nó,bất chợt nhớ lại khoảng thời gian của 7 năm trước...
***
7 năm trước...
Một hòn đá ném vút đến chỗ Vũ Khánh.Và...
Cốp!!!
Một dòng máu đỏ tươi lăn dài xuống gương mặt bầu bĩnh thơ ngây.Ánh mắt to tròn và trong veo như nước hồ mùa thu mở to thật to nhìn thẳng vào khoảng không vô định ở phía trước.
Tiếng bước chân gấp gáp của vài đứa trẻ nháo nhào lên chạy loạn.
Một hình hài nhỏ bé ngã xuống đất,bàn tay búp sen đáng yêu dính đầy máu...
Một màu sắc đỏ lôi cuốn đến lạ lùng....
Ma lực quyến rũ của máu lan tỏa...
Mùi máu thật thơm....thật nồng nàn...
-Nghi!!!!!!-Vũ Khánh hét lên,bằng chút sức lực yếu ớt,nước mắt tuôn trào,vài giọt đọng lại long lanh trên khóe mắt.
" và thiên thần đã đến bên đời tôi...
khi ấy...tôi nhận ra....bạn Nghi là người mà tôi muốn lấy làm vợ...
Tôi ước gì tôi có thể trở nên mạnh mẽ hơn để bảo vệ bạn ấy...
Tôi ước gì bạn ấy đừng xô tôi ra chỗ khác và lãnh một hòn đá vào trán...
Tôi rất buồn...
Và tôi muốn có sức mạnh,để che chở cho thiên thần của tôi..."
***
Dòng suy nghĩ ngày nào của hắn lại bất chợt ùa về.Đây là lần thứ 2 Anh Nghi đã cứu hắn.Bảo vệ hắn,che chở hắn,dỗ dành hắn...
Không cần lí do,không một lời than vãn,và,không cần đền đáp.Đứng trước nó,hắn cảm thấy bản thân mình thật yếu đuối biết chừng nào.Vậy mà còn đòi làm chồng người ta cơ đấy,hắn tự hỏi rằng,liệu hắn có xứng đáng hay không?
Khốn kiếp thật!
Ngay cả việc bảo vệ người con gái hắn yêu mà hắn cũng không làm được.Một câu thôi,hắn có phải một thằng đàn ông hay không?!
Vũ Khánh nhíu đôi mày lại,khẽ đưa tay chạm nhẹ vào trán nó,giọng ray rức:
-Vết sẹo này,lúc đó...Nghi đau lắm phải không?
Anh Nghi cúi mặt xuống,và bằng một hành động nhẹ nhàng,nó ôm lấy hắn ta.
-Có đau gì đâu! Chỉ là vết thương xoàng thôi thì sao làm khó được tôi chứ!
Hắn nghe nó nói vậy,mỉm cười buồn.Chậm rãi,trân trọng,Vũ Khánh khẽ luồn tay vào mái tóc dài đen bồng bềnh và hôn lên tóc nó.Vết thương xoàng ư?Không phải! Trăm vạn lần không phải!Khi ở trong bệnh viện,hắn đã thấy nó cắn chặt môi,sự đau đớn hằn lên khuôn mặt trong lúc được rửa thuốc sát trùng.
Nhưng,tuyệt nhiên,nó không khóc.Không hề bật khóc dù chỉ một tiếng nhỏ....Còn lí do vì sao mà nó lại như vậy,Vũ Khánh thật sự không biết...
" và thời khắc mà thiên thần che chở cho tôi khỏi hòn đá đáng nguyền rủa ấy,cũng là lúc tôi nhận ra mình đã yêu một thiên thần...."
Đến tận bây giờ,Vũ Khánh chưa hề nói với Anh Nghi rằng hắn đã yêu Anh Nghi từ dạo ấy....
Còn Nghi,sỡ dĩ Nghi nói không đau,sỡ dĩ Nghi không bật khóc,là vì Nghi sợ hắn phải lo lắng....Chính nhờ hắn ta,mà nó mới sản sinh ra tính cách mạnh mẽ như thế này...
Chuông đồng hồ gõ 6 : 00
Trời đã sáng...
.......................
Mặt trời ló dạng từ lâu,gió mát tràn vào phòng mang theo hơi lạnh tinh khiết của buổi sớm mai.Cô y tá nhẹ nhàng bước vào phòng đẩy theo xe có khay đựng các vật dụng y tế cần thiết.Cô bước đến giường Anh Nghi và nhẹ nhàng ngồi xuống,tháo lớp băng trắng trên vai nó ra,và dùng nước muối sinh lý rửa vết thương cho nó,tiếp theo dùng bông băng thấm cồn 70% và lau nhẹ xung quanh vết khâu,nét mặt nó hơi nhăn lại,nhưng không một tiếng kêu than.Khá là xót! Công đoạn cuối cùng,đó là dùng Povidine 5% bôi lên,sau đó dùng băng vô trùng băng lại.
Cô y tá cũng hơi ngạc nhiên vì biết khi sát trùng thì sẽ rát và xót,nhưng thái độ của nó thì vẫn dửng dưng,thi thoảng hơi chau mày,giường bên này không gian vô cùng tĩnh lặng,không ai nói lấy một lời.Bên phía Kì Dương cũngcó người chăm sóc,còn bên Vũ Khánh thì...
-Dạo này chú thấy con kì quặc lắm nha Khánh!-Papa Anh Nghi lộ ra vẻ mặt căng thẳng,nhìn vào có vẻ nghiêm trọng lắm cơ.
-Con...con hả?Kì quặc?-Hắn lớ ngớ hỏi lại,vẻ mặt ngây thơ chưa từng thấy.Trong phòng này tên kì quặc nhất phải là thằng tóc dài kia mới phải chứ!
-Ta nói con đó,lúc gần sáng,ta nghe con trò chuyện với con gái ta.Cái gì mà " tôi ghét Nghi,tôi ghét cái nụ cười tỏa nắng và khuôn mặt dễ thương của Nghi,ngay cả cái cách Nghi quan tâm người khác cũng làm tôi khó chịu!" Vậy là sao hả???-Ông Hải túm lấy cổ áo Vũ Khánh,điệu bộ như muốn chôn sống hắn luôn.
Chậc chậc,chuyện gì sẽ xảy ra nữa đây?!
Không đợi các bạn chờ đợi lâu,papa của nó sẽ lí giải câu hỏi này ngay lập tức.
-Con là con...có sao là sao..đâu ạ!
Hắn đáp lại,khuôn mặt chưng hửng,căn bản hắn không hiểu cái quái gì đang tiếp diễn,nhưng vẫn cố làm ra vẻ lắp bắp,vì hắn không muốn làm mất lòng ba vợ tương lai.
-Còn không sao nữa hả???-Lúc này ông Hải mới bắt đầu " núi lửa phun trào "-Con đó! Thân là...
Đúng vậy!
Alien!
Trong đầu nó lóe lên cái suy nghĩ cực kì điên rồ khi bắt gặp khuôn mặt...sưng vù của Vũ Khánh.Nhưng rồi cái cảm xúc xót xa đã lấn áp vào tâm trí nó.
Hắn khẽ nhìn Anh Nghi,khuôn mặt từ lo lắng chuyển sang nuối tiếc day dứt,cứ như là mình sắp không thể níu giữ lại một thứ gì đó vô cùng quý giá và quan trọng.....Bằng một thái độ nhẹ nhàng sâu lắng,hắn ôm lấy Anh Nghi chỉ với một cánh tay...
-Tôi sợ mất Nghi lắm,Nghi hiểu không?-Vũ Khánh âm trầm hỏi,giọng nói có phần run rẩy.
Nó không trả lời,đứng áp mặt vào lồng ngực của hắn để tìm lại sự bình yên đã vụn vỡ suốt những tháng ngày lạc mất nhau,hơi ấm quen thuộc ngày xưa ấy đã trở về,bình yên phút chốc dừng chân lại....
Không thể phủ nhận nữa!....Nó....nó yêu hắn thật rồi....
Yêu sâu sắc nữa là đằng khác....
Nó yêu tính cách ngông cuồng trẻ con của hắn,nó yêu con người hắn,nó yêu cái thứ tình cảm đặc biệt mà hắn dành cho nó nữa....Kể cả hương nước hoa nồng nàn mùi biển khơi của hắn....Một thứ hương thơm thật dễ chịu,và,nam tính nữa...
Thân quen lắm!
Gần gũi lắm....
Một dòng pha lê trong suốt như thủy tinh rưng rưng trên ánh mắt nó như muốn vỡ òa ra,Anh Nghi khẽ ngước mặt lên nhìn Vũ Khánh...
-Tại sao bạn lại thành thế này cơ chứ?Bạn....-Nó đưa tay chạm nhẹ cánh môi mềm còn vết máu của Vũ Khánh,nghèn nghẹn giọng hỏi.
-Tôi...tôi không sao hết!-Hắn khẽ lắc đầu,nắm chặt lấy bàn tay mảnh khảnh của nó,trong lòng dấy lên thứ cảm xúc không tên.
-Vậy còn Nghi?Nghi có biết làm vậy là nguy hiểm lắm không?Nghi có hiểu là tôi thương Nghi đến mức nào không?Nghi có nhận ra rằng tôi trở nên hoảng loạn khi sớm mai thức giấc nhận ra Nghi không ở cạnh??-Hắn không kiềm chế được lời nói,quát lên-Tôi ghét Nghi....Tôi ghét cái nụ cười tỏa nắng và khuôn mặt đẹp rạng ngời của Nghi!Ngay cả cái cách Nghi quan tâm người khác cũng làm tôi khó chịu!!!
Nó bỡ ngỡ nhìn Vũ Khánh,không nói được câu nào.
-Chết tiệt thật!Tại sao Nghi càng lúc lại càng xinh đẹp thế này....
Nói tới đây khóe môi hắn khẽ run run,đôi mắt cay cay vì xúc động.Có vẻ như hắn muốn rơi nước mắt...Và đến tận bây giờ hắn mới hiểu một điều mà hắn chưa bao giờ hiểu,đó là vì sao con trai chỉ yếu đuối trước người mình yêu...
Kì Dương nắm chặt tay lại,tâm trạng đau đớn pha lẫn sự ghen tị.Vì lí gì mà cậu lại trở thành kẻ thứ ba,vì sao...
Vì sao?!
Cậu đã tỉnh giấc từ lúc nãy,nhưng vẫn giả vờ như đang ngủ,tại sao lại phải thức giấc để nghe cuộc đối thoại ngọt ngào của người khác và nhận lại một nỗi đau đến xé lòng như thế này....
Hắn đứng lặng cùng với nó,bất chợt nhớ lại khoảng thời gian của 7 năm trước...
***
7 năm trước...
Một hòn đá ném vút đến chỗ Vũ Khánh.Và...
Cốp!!!
Một dòng máu đỏ tươi lăn dài xuống gương mặt bầu bĩnh thơ ngây.Ánh mắt to tròn và trong veo như nước hồ mùa thu mở to thật to nhìn thẳng vào khoảng không vô định ở phía trước.
Tiếng bước chân gấp gáp của vài đứa trẻ nháo nhào lên chạy loạn.
Một hình hài nhỏ bé ngã xuống đất,bàn tay búp sen đáng yêu dính đầy máu...
Một màu sắc đỏ lôi cuốn đến lạ lùng....
Ma lực quyến rũ của máu lan tỏa...
Mùi máu thật thơm....thật nồng nàn...
-Nghi!!!!!!-Vũ Khánh hét lên,bằng chút sức lực yếu ớt,nước mắt tuôn trào,vài giọt đọng lại long lanh trên khóe mắt.
" và thiên thần đã đến bên đời tôi...
khi ấy...tôi nhận ra....bạn Nghi là người mà tôi muốn lấy làm vợ...
Tôi ước gì tôi có thể trở nên mạnh mẽ hơn để bảo vệ bạn ấy...
Tôi ước gì bạn ấy đừng xô tôi ra chỗ khác và lãnh một hòn đá vào trán...
Tôi rất buồn...
Và tôi muốn có sức mạnh,để che chở cho thiên thần của tôi..."
***
Dòng suy nghĩ ngày nào của hắn lại bất chợt ùa về.Đây là lần thứ 2 Anh Nghi đã cứu hắn.Bảo vệ hắn,che chở hắn,dỗ dành hắn...
Không cần lí do,không một lời than vãn,và,không cần đền đáp.Đứng trước nó,hắn cảm thấy bản thân mình thật yếu đuối biết chừng nào.Vậy mà còn đòi làm chồng người ta cơ đấy,hắn tự hỏi rằng,liệu hắn có xứng đáng hay không?
Khốn kiếp thật!
Ngay cả việc bảo vệ người con gái hắn yêu mà hắn cũng không làm được.Một câu thôi,hắn có phải một thằng đàn ông hay không?!
Vũ Khánh nhíu đôi mày lại,khẽ đưa tay chạm nhẹ vào trán nó,giọng ray rức:
-Vết sẹo này,lúc đó...Nghi đau lắm phải không?
Anh Nghi cúi mặt xuống,và bằng một hành động nhẹ nhàng,nó ôm lấy hắn ta.
-Có đau gì đâu! Chỉ là vết thương xoàng thôi thì sao làm khó được tôi chứ!
Hắn nghe nó nói vậy,mỉm cười buồn.Chậm rãi,trân trọng,Vũ Khánh khẽ luồn tay vào mái tóc dài đen bồng bềnh và hôn lên tóc nó.Vết thương xoàng ư?Không phải! Trăm vạn lần không phải!Khi ở trong bệnh viện,hắn đã thấy nó cắn chặt môi,sự đau đớn hằn lên khuôn mặt trong lúc được rửa thuốc sát trùng.
Nhưng,tuyệt nhiên,nó không khóc.Không hề bật khóc dù chỉ một tiếng nhỏ....Còn lí do vì sao mà nó lại như vậy,Vũ Khánh thật sự không biết...
" và thời khắc mà thiên thần che chở cho tôi khỏi hòn đá đáng nguyền rủa ấy,cũng là lúc tôi nhận ra mình đã yêu một thiên thần...."
Đến tận bây giờ,Vũ Khánh chưa hề nói với Anh Nghi rằng hắn đã yêu Anh Nghi từ dạo ấy....
Còn Nghi,sỡ dĩ Nghi nói không đau,sỡ dĩ Nghi không bật khóc,là vì Nghi sợ hắn phải lo lắng....Chính nhờ hắn ta,mà nó mới sản sinh ra tính cách mạnh mẽ như thế này...
Chuông đồng hồ gõ 6 : 00
Trời đã sáng...
.......................
Mặt trời ló dạng từ lâu,gió mát tràn vào phòng mang theo hơi lạnh tinh khiết của buổi sớm mai.Cô y tá nhẹ nhàng bước vào phòng đẩy theo xe có khay đựng các vật dụng y tế cần thiết.Cô bước đến giường Anh Nghi và nhẹ nhàng ngồi xuống,tháo lớp băng trắng trên vai nó ra,và dùng nước muối sinh lý rửa vết thương cho nó,tiếp theo dùng bông băng thấm cồn 70% và lau nhẹ xung quanh vết khâu,nét mặt nó hơi nhăn lại,nhưng không một tiếng kêu than.Khá là xót! Công đoạn cuối cùng,đó là dùng Povidine 5% bôi lên,sau đó dùng băng vô trùng băng lại.
Cô y tá cũng hơi ngạc nhiên vì biết khi sát trùng thì sẽ rát và xót,nhưng thái độ của nó thì vẫn dửng dưng,thi thoảng hơi chau mày,giường bên này không gian vô cùng tĩnh lặng,không ai nói lấy một lời.Bên phía Kì Dương cũngcó người chăm sóc,còn bên Vũ Khánh thì...
-Dạo này chú thấy con kì quặc lắm nha Khánh!-Papa Anh Nghi lộ ra vẻ mặt căng thẳng,nhìn vào có vẻ nghiêm trọng lắm cơ.
-Con...con hả?Kì quặc?-Hắn lớ ngớ hỏi lại,vẻ mặt ngây thơ chưa từng thấy.Trong phòng này tên kì quặc nhất phải là thằng tóc dài kia mới phải chứ!
-Ta nói con đó,lúc gần sáng,ta nghe con trò chuyện với con gái ta.Cái gì mà " tôi ghét Nghi,tôi ghét cái nụ cười tỏa nắng và khuôn mặt dễ thương của Nghi,ngay cả cái cách Nghi quan tâm người khác cũng làm tôi khó chịu!" Vậy là sao hả???-Ông Hải túm lấy cổ áo Vũ Khánh,điệu bộ như muốn chôn sống hắn luôn.
Chậc chậc,chuyện gì sẽ xảy ra nữa đây?!
Không đợi các bạn chờ đợi lâu,papa của nó sẽ lí giải câu hỏi này ngay lập tức.
-Con là con...có sao là sao..đâu ạ!
Hắn đáp lại,khuôn mặt chưng hửng,căn bản hắn không hiểu cái quái gì đang tiếp diễn,nhưng vẫn cố làm ra vẻ lắp bắp,vì hắn không muốn làm mất lòng ba vợ tương lai.
-Còn không sao nữa hả???-Lúc này ông Hải mới bắt đầu " núi lửa phun trào "-Con đó! Thân là...



