[Truyện Hay 18+] Yesterday - SexMania - Tập 2
ôi mắt tinh quái...
đôi môi căng tràn như trái dâu và cái vị thanh khiết của đôi môi ấy ...làm tôi như chìm trong ảo mộng
đôi tay em vẫy tôi mỗi chiều trên biển ....
và cơ thể đầy nhục cảm làm tôi phát điên lên như con thú được thả về rừng sau nhiều ngày bị giam cầm ...
ôi bầu vú ấy ...
Nửa đêm ...khi cơn mơ chưa kịp qua đi ...tôi bị đánh thức bởi một bàn tay quen thuộc ...bàn tay ấy đang vuốt trên lưng tôi ...cảm giác thật dễ chịu ...hơi thở của mẹ vẫn phả đều saugáy tôi ...đầu óc tôi trống rỗng ...hình như tôi vừa gặp điều gì bực bội nhưng ko sao ...mẹ cứ gãi lưng cho con đi ...dễ chịu quá...tôi lại ngủ tiếp
sáng , âm thanh đáng ghét của cái loa phát thanh đánh thức tôi ...
phòng tôi đã ngăn nắp gọn gàng chứ ko bừa bộn như mấy ngày thi trước ...cái đồng hồ báo thức cũng đâu mất ...
chợt ! một cơn giận lại bùng lên ngay khi tôi tỉnh táo sau giấc ngủ mệt nhoài ...
nhớ lại đêm hôm trước thật kinh khủng, những cú đâm sau lưng thật đau làm sao ...tôi lại dắt xe ra khỏi nhà...nhưng đi đâu mới được...ko bít , đi rồi tính, ko thể ở trong căn nhà với cái người lừa dối kia ...
Sang nhà V , ko có ai ở nhà cả , gọi điện v cũng ko bắt máy ..khốn thật , đêm qua giá nó nói cho mình biết nhà l chỗ nào thì mình cũng đi tìm rồi ...h này ko bít búp bê yêu quí như thế nào , còn giận mình ko ...anh muốn đến bên em để cầu xin em tha thứ biết chừng nào ..em đang ở đâu ...
lại một cuộc gọi của cô thiên thần, từ tối h cô gọi tôi ko biet bao nhiêu lần ..có lẽ cô đã linh cảm ra chuyện gì chăng , chắc má lại nói gì cho cô đây ...
bụng đói meo từ tối qua đến h chưa ăn gì mà trong túi lại chẳng còn đồng nào ...tôi ra biển ngủ cho đỡ đói ...ngày hôm đó , tôi hiểu thế nào là một thằng " vô gia cư "
tiếng ồn ào xung quanh làm tôi tỉnh dậy ...đã chiều xuống , mọi người bắt đầu đổ ra biển tắm ...đã 4 h 30 , có lẽ hđây má và ba đi làm chưa về nên tranh thủ về thôi ,tiện tránh mặt họ luôn , tôi quyết thể hiện sự phản kháng dành cho những hành động lừa dối ấy .
Màn đêm lại nhẹ nhàng buông xuống trong căn phòng ...
Mưa đêm đi qua kkhông gian ngoài kia ...để lại từng thanh âm trong trẻo trong đêm
Và tôi nằm đó , ôn lại từng kỉ niệm với em , sự kiêu căng của lần đầu găp gỡ , rồi bất ngờ hiền dịu ngoan ngoãn nằm trong vòng tay tôi ...và cả những nỗi đau khi chứng kiến em đi bên người ...
Cánh cửa phòng hé mở, có ai đó bước vào ...
Tiếng công tắc mở điện lên làm tôi bực mình :
_ tắt đi !
và người kia nhanh chóng trả lại màn đêm cho căn phòng
hình như là mẹ ...
ngồi lên trên giường bên cạnh tôi ...
bàn tay bắt đầu đan lên tóc tôi ...ko phải mẹ ...mùi hương này cũng khá là quen
Đó là cô thiên thần ...
....
dù ai đi nữa thì cũng ko thể làm tôi dịu bớt sự tức giận đang trào lên trong máu ,tại sao ko phải là mẹ , đã làm rồi thì phải thú nhận đi chứ , sao ko dám đối diện với tôi mà lại gọi cô giáo vào cuộc làm gì ...
một lúc sau vẫn ko nghe cô nói gì ...tôi cũng chả quan tâm ...sự vuốt ve của cô dành cho tôi sao giống như sự thương hại quá .. điều đó càng làm lòng tự ái trong tôi bốc lên ...
cuối cùng cô cũng nói
_ T có thương cô ko ?
tôi im lặng , cô biết câu trả lời rồi mà
_ T ko thương cô hả ?
_ mệt quá , h em đang mệt mà cô cứ nói gì đâu - tôi quay sang phản ứng
_ Chẳng lẽlúc mệt là ko thương cô à ?
tôi im lặng ...
_ thế mà cô cứ tưởng...
_ tưởng gì
_ thì tưởng...t thương cô chứ gì
_ cô ko biet hay sao mà còn hỏi ?
câu gắt gỏng của tôi làm bầu ko khí chìm xuống trong câm lặng ...
nằm xuống, áp mặt vào gáy tôi cô nói :
_ cô sợ quá t
_ sợ gì
_ thì cô nằm vầy lỡ mẹ em lên chắc chết cô quá !
tôi phải cố lắm mới nhịn được cười từ câu nói ngây ngô của cô
_ ai bắt cô nằm đâu
_ vậy thôi tui về nhen
cô từ từ đứng dậy ...chợt tôi thấy mình phải làm gì đó ...tôi níu tay cô nạt
_ cứ nằm đi !
tôi níu cô ở lại vì sao ? chắc tôi phải giải đáp câu hỏi này vì các bạn có thể bức xúc khi tôi đang nghĩ về búp bê nhưng lại muốn cô ở lại phải ko ? trước hết tôi thấy tức khi cô nhắc đến mẹ , có lẽ vì tức mẹ nên tôi giữ cô ở lại , tôi muốn làm gì đó thật trái mắt để cho mẹ shock ...và có lẽ tôi cũng muốn một ai đó ...bên tôi lúc đó ...để nghe tôi tâm sự ...thật khó chịu vì phảichống chọi với nỗi cô đơn đau buồn vây kín ...và còn ai khác ngoài người tôi đang yêu ...
đôi tay nhỏ nhắn của cô h đang đan vào từng ngón tay đang co quắp lại của tôi ...
cô lại nói :
_ Cô biết t thương cô lắm đúng ko
_ sao cô biết !
_ phụ nữ mà , em đừng đánh giá thấp họ nhen , bất kì điều gì cũng ko thể tháot
khỏi sự nhạy cảm của họ ...
tôi ko có bình luận gì , h nhắc tới phụ nữ là tôi nghĩ ngay đến búp bê yêu quí thôi
_ quay sang nhìn cô đi , tự nhiên cứ bắt nói chuyện với cái ót vầy
tôi lai suýt cười !
Tôi quay sang , nét mặt nghiêm nghị ...
_gì , cô muốn nói gì thì đi thẳng vào vấn đề đi , em đang mệt mà cứ nói gì đâu ko
_ trên đời em thương ai nhất T
câu hỏi ấy vốn đã có câu trả lời từ lúc nào : MẸ . nhưng vì cô hỏi vào lúc tôi đang tức mẹ nên tôi im lặng
_ ko bít - tôi nói
_ vậy em thương ai thứ 2
_ ko bít - thực ra câu hỏi đó có nhiều sự lựa chon quá ,tôi ko bít trả lời sao
_ rồi , vậy cô kể cho em nghe chuyện này nhan...nhưng hứa đừng kể lại với ai , đuoc ko ?
sặc, chắc lại một câu chuyện ngụ ngôn thuyết giáo gì đây , tôi làm thinh vờ ko quan tâm
_ hứa đi - cô lặp lại
_ thì cứ kể đi
_ hứa đã !
_ mệt quá , hứa , được chưa
_ phải hứa đấy , vì đó là sự đau khổ cô cố chôn giấu mấy năm qua rồi , h cô chỉ kể cho mình em nghe , em mà kể cho người khác là cô ...nghỉ chơi với em luôn
Tôi giật mình , hình như đó là bí mật mà lâu nay tôi cố tìm lời giải , tôi ngẩng lên nhìn cô ...
cô tiếp tục :
_ cô nghĩ thương ai nhất thì cô và em có cùng câu trả lời đúng ko ? còn thương ai thứ 2 thì ...cách đây khoảng 1 năm ...đó là một người đàn ông mà cô quen đã hơn 2 năm ...
....trong không gian tĩnh lặng , tôi nhận ra chất giọng buồn bã đang tuôn ra trong cổ họng của cô ...
_ cô với anh ta yêu nhau từ lúc còn học trong đại học đến khi cô ra trường và xin vào dạy ở trường mình ...ảnh hiền lắm ...ko có ...ranh ma như T đâu ( sặc , có cần so sánh như vậy ko hả trời )
_ rồi sao ?
_ lúc nào cũng quan tâm đến cô hết ( thằng nào mê gái chả thế ) rồi lúc nào cũng làm cô vui như t đang làm đó , mẹ cô cũng rất thích anh ấy , lúc nào cũng nói cô dẫn anh tới nhà chơi hết ó ...nhiều lúc cô nghĩ mình hạnh phúc nhất vì có được người đàn ông tốt nhất trên thế gian ...tuy ảnh chỉ là một thợ sửa điện máy nhưng mà cô với mẹ cô rất tôn trọng ảnh , lúc nào có dịp là mời ảnh về nhà ăn cơm hết ( thằng này tốt số gớm )
_ mà lúc đầu làm sao cô quen ảnh
_ thì ảnh học tại chức trong trường đại học , có gặp ảnh vài lần ở thư viên ,vì ảnh hiền lành cù lần nữa ...nênthương
_ rồi , tóm lại là hiền lành chất phát đậm chất dân dã đúng ko
_ cái thằng ! cô nhéo tôi một cái
...
_ rồi cô thi thạc sỹ cao học ...rồi đậu ...ngày cô đi đó , cô với anh ấy khóc dã man ...có lúc cô nghĩ ko nên đi mà ở lại với ảnh cho rồi ...nhưng mà nghĩ phải đi vì tương lai , nếu mà ảnh th...
đôi môi căng tràn như trái dâu và cái vị thanh khiết của đôi môi ấy ...làm tôi như chìm trong ảo mộng
đôi tay em vẫy tôi mỗi chiều trên biển ....
và cơ thể đầy nhục cảm làm tôi phát điên lên như con thú được thả về rừng sau nhiều ngày bị giam cầm ...
ôi bầu vú ấy ...
Nửa đêm ...khi cơn mơ chưa kịp qua đi ...tôi bị đánh thức bởi một bàn tay quen thuộc ...bàn tay ấy đang vuốt trên lưng tôi ...cảm giác thật dễ chịu ...hơi thở của mẹ vẫn phả đều saugáy tôi ...đầu óc tôi trống rỗng ...hình như tôi vừa gặp điều gì bực bội nhưng ko sao ...mẹ cứ gãi lưng cho con đi ...dễ chịu quá...tôi lại ngủ tiếp
sáng , âm thanh đáng ghét của cái loa phát thanh đánh thức tôi ...
phòng tôi đã ngăn nắp gọn gàng chứ ko bừa bộn như mấy ngày thi trước ...cái đồng hồ báo thức cũng đâu mất ...
chợt ! một cơn giận lại bùng lên ngay khi tôi tỉnh táo sau giấc ngủ mệt nhoài ...
nhớ lại đêm hôm trước thật kinh khủng, những cú đâm sau lưng thật đau làm sao ...tôi lại dắt xe ra khỏi nhà...nhưng đi đâu mới được...ko bít , đi rồi tính, ko thể ở trong căn nhà với cái người lừa dối kia ...
Sang nhà V , ko có ai ở nhà cả , gọi điện v cũng ko bắt máy ..khốn thật , đêm qua giá nó nói cho mình biết nhà l chỗ nào thì mình cũng đi tìm rồi ...h này ko bít búp bê yêu quí như thế nào , còn giận mình ko ...anh muốn đến bên em để cầu xin em tha thứ biết chừng nào ..em đang ở đâu ...
lại một cuộc gọi của cô thiên thần, từ tối h cô gọi tôi ko biet bao nhiêu lần ..có lẽ cô đã linh cảm ra chuyện gì chăng , chắc má lại nói gì cho cô đây ...
bụng đói meo từ tối qua đến h chưa ăn gì mà trong túi lại chẳng còn đồng nào ...tôi ra biển ngủ cho đỡ đói ...ngày hôm đó , tôi hiểu thế nào là một thằng " vô gia cư "
tiếng ồn ào xung quanh làm tôi tỉnh dậy ...đã chiều xuống , mọi người bắt đầu đổ ra biển tắm ...đã 4 h 30 , có lẽ hđây má và ba đi làm chưa về nên tranh thủ về thôi ,tiện tránh mặt họ luôn , tôi quyết thể hiện sự phản kháng dành cho những hành động lừa dối ấy .
Màn đêm lại nhẹ nhàng buông xuống trong căn phòng ...
Mưa đêm đi qua kkhông gian ngoài kia ...để lại từng thanh âm trong trẻo trong đêm
Và tôi nằm đó , ôn lại từng kỉ niệm với em , sự kiêu căng của lần đầu găp gỡ , rồi bất ngờ hiền dịu ngoan ngoãn nằm trong vòng tay tôi ...và cả những nỗi đau khi chứng kiến em đi bên người ...
Cánh cửa phòng hé mở, có ai đó bước vào ...
Tiếng công tắc mở điện lên làm tôi bực mình :
_ tắt đi !
và người kia nhanh chóng trả lại màn đêm cho căn phòng
hình như là mẹ ...
ngồi lên trên giường bên cạnh tôi ...
bàn tay bắt đầu đan lên tóc tôi ...ko phải mẹ ...mùi hương này cũng khá là quen
Đó là cô thiên thần ...
....
dù ai đi nữa thì cũng ko thể làm tôi dịu bớt sự tức giận đang trào lên trong máu ,tại sao ko phải là mẹ , đã làm rồi thì phải thú nhận đi chứ , sao ko dám đối diện với tôi mà lại gọi cô giáo vào cuộc làm gì ...
một lúc sau vẫn ko nghe cô nói gì ...tôi cũng chả quan tâm ...sự vuốt ve của cô dành cho tôi sao giống như sự thương hại quá .. điều đó càng làm lòng tự ái trong tôi bốc lên ...
cuối cùng cô cũng nói
_ T có thương cô ko ?
tôi im lặng , cô biết câu trả lời rồi mà
_ T ko thương cô hả ?
_ mệt quá , h em đang mệt mà cô cứ nói gì đâu - tôi quay sang phản ứng
_ Chẳng lẽlúc mệt là ko thương cô à ?
tôi im lặng ...
_ thế mà cô cứ tưởng...
_ tưởng gì
_ thì tưởng...t thương cô chứ gì
_ cô ko biet hay sao mà còn hỏi ?
câu gắt gỏng của tôi làm bầu ko khí chìm xuống trong câm lặng ...
nằm xuống, áp mặt vào gáy tôi cô nói :
_ cô sợ quá t
_ sợ gì
_ thì cô nằm vầy lỡ mẹ em lên chắc chết cô quá !
tôi phải cố lắm mới nhịn được cười từ câu nói ngây ngô của cô
_ ai bắt cô nằm đâu
_ vậy thôi tui về nhen
cô từ từ đứng dậy ...chợt tôi thấy mình phải làm gì đó ...tôi níu tay cô nạt
_ cứ nằm đi !
tôi níu cô ở lại vì sao ? chắc tôi phải giải đáp câu hỏi này vì các bạn có thể bức xúc khi tôi đang nghĩ về búp bê nhưng lại muốn cô ở lại phải ko ? trước hết tôi thấy tức khi cô nhắc đến mẹ , có lẽ vì tức mẹ nên tôi giữ cô ở lại , tôi muốn làm gì đó thật trái mắt để cho mẹ shock ...và có lẽ tôi cũng muốn một ai đó ...bên tôi lúc đó ...để nghe tôi tâm sự ...thật khó chịu vì phảichống chọi với nỗi cô đơn đau buồn vây kín ...và còn ai khác ngoài người tôi đang yêu ...
đôi tay nhỏ nhắn của cô h đang đan vào từng ngón tay đang co quắp lại của tôi ...
cô lại nói :
_ Cô biết t thương cô lắm đúng ko
_ sao cô biết !
_ phụ nữ mà , em đừng đánh giá thấp họ nhen , bất kì điều gì cũng ko thể tháot
khỏi sự nhạy cảm của họ ...
tôi ko có bình luận gì , h nhắc tới phụ nữ là tôi nghĩ ngay đến búp bê yêu quí thôi
_ quay sang nhìn cô đi , tự nhiên cứ bắt nói chuyện với cái ót vầy
tôi lai suýt cười !
Tôi quay sang , nét mặt nghiêm nghị ...
_gì , cô muốn nói gì thì đi thẳng vào vấn đề đi , em đang mệt mà cứ nói gì đâu ko
_ trên đời em thương ai nhất T
câu hỏi ấy vốn đã có câu trả lời từ lúc nào : MẸ . nhưng vì cô hỏi vào lúc tôi đang tức mẹ nên tôi im lặng
_ ko bít - tôi nói
_ vậy em thương ai thứ 2
_ ko bít - thực ra câu hỏi đó có nhiều sự lựa chon quá ,tôi ko bít trả lời sao
_ rồi , vậy cô kể cho em nghe chuyện này nhan...nhưng hứa đừng kể lại với ai , đuoc ko ?
sặc, chắc lại một câu chuyện ngụ ngôn thuyết giáo gì đây , tôi làm thinh vờ ko quan tâm
_ hứa đi - cô lặp lại
_ thì cứ kể đi
_ hứa đã !
_ mệt quá , hứa , được chưa
_ phải hứa đấy , vì đó là sự đau khổ cô cố chôn giấu mấy năm qua rồi , h cô chỉ kể cho mình em nghe , em mà kể cho người khác là cô ...nghỉ chơi với em luôn
Tôi giật mình , hình như đó là bí mật mà lâu nay tôi cố tìm lời giải , tôi ngẩng lên nhìn cô ...
cô tiếp tục :
_ cô nghĩ thương ai nhất thì cô và em có cùng câu trả lời đúng ko ? còn thương ai thứ 2 thì ...cách đây khoảng 1 năm ...đó là một người đàn ông mà cô quen đã hơn 2 năm ...
....trong không gian tĩnh lặng , tôi nhận ra chất giọng buồn bã đang tuôn ra trong cổ họng của cô ...
_ cô với anh ta yêu nhau từ lúc còn học trong đại học đến khi cô ra trường và xin vào dạy ở trường mình ...ảnh hiền lắm ...ko có ...ranh ma như T đâu ( sặc , có cần so sánh như vậy ko hả trời )
_ rồi sao ?
_ lúc nào cũng quan tâm đến cô hết ( thằng nào mê gái chả thế ) rồi lúc nào cũng làm cô vui như t đang làm đó , mẹ cô cũng rất thích anh ấy , lúc nào cũng nói cô dẫn anh tới nhà chơi hết ó ...nhiều lúc cô nghĩ mình hạnh phúc nhất vì có được người đàn ông tốt nhất trên thế gian ...tuy ảnh chỉ là một thợ sửa điện máy nhưng mà cô với mẹ cô rất tôn trọng ảnh , lúc nào có dịp là mời ảnh về nhà ăn cơm hết ( thằng này tốt số gớm )
_ mà lúc đầu làm sao cô quen ảnh
_ thì ảnh học tại chức trong trường đại học , có gặp ảnh vài lần ở thư viên ,vì ảnh hiền lành cù lần nữa ...nênthương
_ rồi , tóm lại là hiền lành chất phát đậm chất dân dã đúng ko
_ cái thằng ! cô nhéo tôi một cái
...
_ rồi cô thi thạc sỹ cao học ...rồi đậu ...ngày cô đi đó , cô với anh ấy khóc dã man ...có lúc cô nghĩ ko nên đi mà ở lại với ảnh cho rồi ...nhưng mà nghĩ phải đi vì tương lai , nếu mà ảnh th...



