[Truyện Hay 18+] Yesterday - SexMania - Tập 2
ơng mìnhthật lòng thì sẽ ko thay đổi nhưng mà ai ngờ ...
_ sao cô
_ cô học trong sg được vài tháng thì ảnh vô ...cô hỏi sao ko ở lại học mà vô đây làm gì ? ảnh nói là do thương cô quá nên bỏ học vào...dù cô thuyết phục nài nỉ anh về học tiếp đi nhưng cuối cùng phải đầu hàng vì ảnh ...lì quá .
sau đó , cô phải chấp nhận cho ảnh ở chung nhà trọ vì ảnh ko biet nơi nào để đi ...dù người ta xung quanh lời ra tiếng vào là cô sống chung với trai...này nọ nhưng vì thương ảnh nên cô chấp nhận hết ...
_ sặc , sống chung sao ? có gì xảy ra ko cô
_ đó , lạii nghĩ lung tung
_ thì lữa gần rơm mà
_ ko , cái ông này ...thực ra nhiều lúc cũng ôm ...hun chút xíu nhưng mà cô nhất định ko cho ...cô và ảnh đều thống nhất là để đến lúc cưới ..
nhưng mà thời gian qua đi ...cô phát hiện ra ảnh có nhiều điều làm mình phải suy nghĩ lại về con người ảnh ...tuy là công nhân thợ điện mà cái bóng đèn hư cũng ko bít thay ...rồi suốt ngày ờ nhà ko có làm gì hết ...cứ nằm một chỗ , cô bảo đi xin việc hay đi học gì cũng ko chịu ...một mình cô phài vừa đi làm vừa đi học kiếm tiền nuôi ảnh ...vì thương ảnh nên cô cũng ko dám nặng lời gì , nhưng mà ai ngờ ...
_sao cô , ngờ gì cô ?
hình như cô đang rơm rớm nước mắt , giọng cô run run
_ học thạc sỹ tốn tiền lắm , mỗi lần nộp học phí đó , đến cả chục triệu ...vì phải nuôi ảnh nữa nên làm bao nhiêu cũng ko thể tích lại đủ tiền ...nên...lúc người ta đòi mình phải đi chạy vạy khắp nơi ...họ hàng cô ko có ai nên phải đi vay này nọ ...mới đủ tiền ...lúc đó ...cô đang bực bội thì về gặp ảnh đang nhậu với mấy người bạn mới quen hay sao ấy ...cô tức quá la um lên ...
rồi ...đuổi hêt ra khỏi nhà ...đêm hôm đó ảnh cũng đi ko về ...
cô nấc lên trong nước mắt ...
tôi ôm cô vào lòng an ủi:
_ thôi cô đừng kể nữa , em biet kêt cục rồi , ảnh bỏ cô đi luôn phảiko
_ ko..để cô kể cho nghe ...
_ sáng hôm sau ảnh về , lúc đó cô đi học ....rồi ghé qua ngân hàng rút tiền má mới gửi thêm vô để đóng học phí ...ai ngờ về ..
nước mắt cô nóng hổi ...tràn đôi mi ...tôi áp má vào cô ....
_ nó ...lấy hết tiền cô góp để đóng học phí ...với nhẫn dây chuyền ...máy ipod cô luyện nghe tiếng anh mà cũng lấy ...
Tôi xiết cô vào lòng ...đưa tay vuốt nước mắt tuôn lã chã trên má cô ...
hôn lên tóc lên trán cô ...tôi thương cô quá , nghe cô kể còn đau huống chi ...xin lỗi các bạn : dis mẹ thằng chó ăn cức !
tôi ôm cô thật chặt mong sao cô hiểu tôi rất đồng cảmvới cô ...sau môt nụ hôn trong nước mắt ...chúng tôi nằm im lặng nhìn nhau...
cô nói :
_ sáng nào cũng vậy, thức dậy là cô khóc ...năm học đó trải qua ...khó khăn lắm t ơi , nhưng mà giải thoát khỏi hắn , cô nhẹ đi môt gánh nặng ...nhưng mà thực sự cô rất đau khổ với mất lòng tin ở con người ...
gục mặt vào ngực tôi ...chúng tôi lại im lặng ...tôi ko bít phải nói gì , vì tô i củng thế , đang mất lòng tin trầm trọng với 1 người mình thương yêu nhất , người tưởng chừng ko bao h làm mình đau nhưng ...đã đâm mình sau lưng ..bây h tôi ko thể đưa ra lời khuyên nào ...chỉ biết ôm cô khóc ...
cô nói :
_ nhưng mà từ lúc t...bên cô đó ...cô nghĩ là ...t chính là người thứ 2 ...trên đời này của cô đó ...
tôi xúc động khi nghe những lời ấy từ cô , tôi tin là h cô đang thật lòng ...ko bít nói gì , tôi chỉ biết hôn cô để đáp lại ...
_ t biết tại sao cô nghĩ vậy ko
_ tại sao cô
_ vì cô biết t cố giúp cô ...
_sao cô biết
_ thì lúc cô bị...mụn đó...ko ai dám nhìn cô ...mà cô cũng tự ti mặc cảm ko dám quen ai ...nhưng mà ...t lại đến...giả vờ nhưng mà rất chân thành...ngày nào cũng bên cô ...làm cô vui hết...như vậy là rất thương cô phải ko...
tôi lại đặt lên môi cô những nụ hôn nhẹ nhàng ...để trả lời
_ ứ...hun hoài à ...h mình nói chuyện thật lòng đi nha
_ nhưng mà còn một người mà thương cô ...hơn cả t đó ...
_ ai vậy cô !
_ mẹ cô chứ ai ...từ lúc biết cô có chuyện ...mẹ bỏ hết công việc ...cứ cuối tuần là lại bắt xe vào sg , dù đường khá xa ...dù cô có can ngăn nhưng mà tuần nào cũng vào ...dù chỉ để ngủ với cô một đêm thôi ,hay chỉ nấu cho cô bữa cơm ...điều đơn giản nhưng nó làm cô ko thể ko khóc mỗi lần nghĩ đến ...mẹ ko bao h bỏ con đúng ko t ...t có thương cô được như thế ko ?!
câu hỏi của cô làm tôi khá bất ngờ và ko biết phải nói gì ...quả thực những hành đông như thế chỉ có thể một người mẹ mới làm được ...
_ xin lỗi đã hỏi t như thế nhen , cô biet t rất thương cô ...nhưng mà ...cô tin là mẹ vẫn thương cô nhất và cô cũng thế ...
_ em cũng thương cô lắm lắm luôn !
_ uhm , cô biết nhưng mà nghi ngờ lắm nhen ...
_ nghi ngờ gì ?
_ thì ...lúc cô nói chuyện mẹ em với cô chủ nhiệm đó ..đến nhà của L ...sao từ lúc đó đến h em ko thèm trả lời dt của cô vậy ...như thế có phải em...còn yêu L lắm dung ko...nếu yêu L như thế ..thì cô ko còn là người em...thương thứ 2 phải ko ? vậy nên cô mới ...nghi ngờ ..
tôi cưng họng ko biet nói gì hơn vì quả thực từ lúc tôi biết những đau khổ mà Búp bê trải qua , tình cảm tôi dành cho búp bê lại cuộn trào , cô gái của ngày hôm qua ấy h đây lại xuất hiện trong từng vùng kí ức của tôi ...nồng nàn và đầy đam mê ...
cô thiên thần đưa câu chuyện sang một hướng khác :
_ nhưng em đừng bân tâm điều đó t à , dù thế nào đi nữa cô lúc nào cũng thương t hết , dù cô có là người thứ 3 thứ 4 hay thứ 100 của t ...nhưng mà điều quan trọng cô muốn t hiểu lúc này là : dù cô hay cô bé L kia có thương t đến mức nào đi nữa thì đều ko sánh được với mẹ t thương t đâu ...cô nói vậy t hiều chứ
_ thương em ! tôi thốt lên tức giận ..thương em em lại lừa dối em một cách thậm tệ.đề em đau khổ đến mức cùng cực thế ư , đó mà là tình thương à ...
_ đúng , dù cho có thể là tiêu cực nhưng mà vẫn là tình thương ...tại sao em chỉ nghĩ đến đau khổ mà em trải qua ..mà ko nghĩ đến đau kkhổ mà mẹ em trải qua khi chứng kiến em suy sụp
_ đó là điều mà bà ấy muốn !
_ mẹ nào muốn con đau khổ, em đừng làm cô thất vọng bằng những câu nói kiểu đó ! cô phản kháng , lộ rõ vẻ tức giận với tôi
tôi im lặng , quá mệt mỏi để tranh cãi...
cô dịu giọng :
_ em có biết ko . kayne west có một câu nói mà cô rất thích trong cuốn sách mà ổng suất bản đó !
sac . gì vậy trời , kayne west nào , thằng rapper da đen à , nó mà làm gì xuất bản sách ! tôi cười nói :
_ cô cứ đùa em , nó hát rap mà sách vở gì
_ đấy em lại đánh giá vẻ ngoài người ta, chẳng lẽ làm ca sỹ là ko biet gì về cuọc đời à
_ vậy câu nói gì
_ công thức của cuộc đời là 5 % những gì xảy đến và 95 % là cách bạn tiếp nhận chúng !
_ mà sao cô biết , em thấy cô có nghe nhạc rap đâu
_ lúc trước cô dạy tiếng việt cho mấy đứa du học viêt nam , tụi nó cho cô muon ipod , cô cũng nghe chứ sao ko ?
_ nhưng mà điều đó có nghĩa gì với em đâu ...cô ko thấy vấn đề là mẹ em lừa dối em ư !
_ đó , vần đề là chỗ đó , vấn đề ko phải là sự việc mẹ em làm mà vấn đề là cách em đã nhìn nhận sự việc đó ! em đã cho nó là một trò lừa dối ! đừng tầm thường vậy chứ
...trong tôi ngộ ra điều gì đó !
cô lại nói :
_ có nhiều điều em chưa biết về mẹ em...vì có thể em chưa đủ lớn để hiểu cũng có thể chúng xảy đến hàng ngày và em cho đó là điều hiển nhiên nên ko thèm hièu !dont take it for granted ! em nhớ câu nói ấy chứ ! ko có gì là đương nhiên trên đời này hêt ! hồi sáng gặp cô ! mẹ em khóc rất nhiều khi nghe cô nói về chuyệ...
_ sao cô
_ cô học trong sg được vài tháng thì ảnh vô ...cô hỏi sao ko ở lại học mà vô đây làm gì ? ảnh nói là do thương cô quá nên bỏ học vào...dù cô thuyết phục nài nỉ anh về học tiếp đi nhưng cuối cùng phải đầu hàng vì ảnh ...lì quá .
sau đó , cô phải chấp nhận cho ảnh ở chung nhà trọ vì ảnh ko biet nơi nào để đi ...dù người ta xung quanh lời ra tiếng vào là cô sống chung với trai...này nọ nhưng vì thương ảnh nên cô chấp nhận hết ...
_ sặc , sống chung sao ? có gì xảy ra ko cô
_ đó , lạii nghĩ lung tung
_ thì lữa gần rơm mà
_ ko , cái ông này ...thực ra nhiều lúc cũng ôm ...hun chút xíu nhưng mà cô nhất định ko cho ...cô và ảnh đều thống nhất là để đến lúc cưới ..
nhưng mà thời gian qua đi ...cô phát hiện ra ảnh có nhiều điều làm mình phải suy nghĩ lại về con người ảnh ...tuy là công nhân thợ điện mà cái bóng đèn hư cũng ko bít thay ...rồi suốt ngày ờ nhà ko có làm gì hết ...cứ nằm một chỗ , cô bảo đi xin việc hay đi học gì cũng ko chịu ...một mình cô phài vừa đi làm vừa đi học kiếm tiền nuôi ảnh ...vì thương ảnh nên cô cũng ko dám nặng lời gì , nhưng mà ai ngờ ...
_sao cô , ngờ gì cô ?
hình như cô đang rơm rớm nước mắt , giọng cô run run
_ học thạc sỹ tốn tiền lắm , mỗi lần nộp học phí đó , đến cả chục triệu ...vì phải nuôi ảnh nữa nên làm bao nhiêu cũng ko thể tích lại đủ tiền ...nên...lúc người ta đòi mình phải đi chạy vạy khắp nơi ...họ hàng cô ko có ai nên phải đi vay này nọ ...mới đủ tiền ...lúc đó ...cô đang bực bội thì về gặp ảnh đang nhậu với mấy người bạn mới quen hay sao ấy ...cô tức quá la um lên ...
rồi ...đuổi hêt ra khỏi nhà ...đêm hôm đó ảnh cũng đi ko về ...
cô nấc lên trong nước mắt ...
tôi ôm cô vào lòng an ủi:
_ thôi cô đừng kể nữa , em biet kêt cục rồi , ảnh bỏ cô đi luôn phảiko
_ ko..để cô kể cho nghe ...
_ sáng hôm sau ảnh về , lúc đó cô đi học ....rồi ghé qua ngân hàng rút tiền má mới gửi thêm vô để đóng học phí ...ai ngờ về ..
nước mắt cô nóng hổi ...tràn đôi mi ...tôi áp má vào cô ....
_ nó ...lấy hết tiền cô góp để đóng học phí ...với nhẫn dây chuyền ...máy ipod cô luyện nghe tiếng anh mà cũng lấy ...
Tôi xiết cô vào lòng ...đưa tay vuốt nước mắt tuôn lã chã trên má cô ...
hôn lên tóc lên trán cô ...tôi thương cô quá , nghe cô kể còn đau huống chi ...xin lỗi các bạn : dis mẹ thằng chó ăn cức !
tôi ôm cô thật chặt mong sao cô hiểu tôi rất đồng cảmvới cô ...sau môt nụ hôn trong nước mắt ...chúng tôi nằm im lặng nhìn nhau...
cô nói :
_ sáng nào cũng vậy, thức dậy là cô khóc ...năm học đó trải qua ...khó khăn lắm t ơi , nhưng mà giải thoát khỏi hắn , cô nhẹ đi môt gánh nặng ...nhưng mà thực sự cô rất đau khổ với mất lòng tin ở con người ...
gục mặt vào ngực tôi ...chúng tôi lại im lặng ...tôi ko bít phải nói gì , vì tô i củng thế , đang mất lòng tin trầm trọng với 1 người mình thương yêu nhất , người tưởng chừng ko bao h làm mình đau nhưng ...đã đâm mình sau lưng ..bây h tôi ko thể đưa ra lời khuyên nào ...chỉ biết ôm cô khóc ...
cô nói :
_ nhưng mà từ lúc t...bên cô đó ...cô nghĩ là ...t chính là người thứ 2 ...trên đời này của cô đó ...
tôi xúc động khi nghe những lời ấy từ cô , tôi tin là h cô đang thật lòng ...ko bít nói gì , tôi chỉ biết hôn cô để đáp lại ...
_ t biết tại sao cô nghĩ vậy ko
_ tại sao cô
_ vì cô biết t cố giúp cô ...
_sao cô biết
_ thì lúc cô bị...mụn đó...ko ai dám nhìn cô ...mà cô cũng tự ti mặc cảm ko dám quen ai ...nhưng mà ...t lại đến...giả vờ nhưng mà rất chân thành...ngày nào cũng bên cô ...làm cô vui hết...như vậy là rất thương cô phải ko...
tôi lại đặt lên môi cô những nụ hôn nhẹ nhàng ...để trả lời
_ ứ...hun hoài à ...h mình nói chuyện thật lòng đi nha
_ nhưng mà còn một người mà thương cô ...hơn cả t đó ...
_ ai vậy cô !
_ mẹ cô chứ ai ...từ lúc biết cô có chuyện ...mẹ bỏ hết công việc ...cứ cuối tuần là lại bắt xe vào sg , dù đường khá xa ...dù cô có can ngăn nhưng mà tuần nào cũng vào ...dù chỉ để ngủ với cô một đêm thôi ,hay chỉ nấu cho cô bữa cơm ...điều đơn giản nhưng nó làm cô ko thể ko khóc mỗi lần nghĩ đến ...mẹ ko bao h bỏ con đúng ko t ...t có thương cô được như thế ko ?!
câu hỏi của cô làm tôi khá bất ngờ và ko biết phải nói gì ...quả thực những hành đông như thế chỉ có thể một người mẹ mới làm được ...
_ xin lỗi đã hỏi t như thế nhen , cô biet t rất thương cô ...nhưng mà ...cô tin là mẹ vẫn thương cô nhất và cô cũng thế ...
_ em cũng thương cô lắm lắm luôn !
_ uhm , cô biết nhưng mà nghi ngờ lắm nhen ...
_ nghi ngờ gì ?
_ thì ...lúc cô nói chuyện mẹ em với cô chủ nhiệm đó ..đến nhà của L ...sao từ lúc đó đến h em ko thèm trả lời dt của cô vậy ...như thế có phải em...còn yêu L lắm dung ko...nếu yêu L như thế ..thì cô ko còn là người em...thương thứ 2 phải ko ? vậy nên cô mới ...nghi ngờ ..
tôi cưng họng ko biet nói gì hơn vì quả thực từ lúc tôi biết những đau khổ mà Búp bê trải qua , tình cảm tôi dành cho búp bê lại cuộn trào , cô gái của ngày hôm qua ấy h đây lại xuất hiện trong từng vùng kí ức của tôi ...nồng nàn và đầy đam mê ...
cô thiên thần đưa câu chuyện sang một hướng khác :
_ nhưng em đừng bân tâm điều đó t à , dù thế nào đi nữa cô lúc nào cũng thương t hết , dù cô có là người thứ 3 thứ 4 hay thứ 100 của t ...nhưng mà điều quan trọng cô muốn t hiểu lúc này là : dù cô hay cô bé L kia có thương t đến mức nào đi nữa thì đều ko sánh được với mẹ t thương t đâu ...cô nói vậy t hiều chứ
_ thương em ! tôi thốt lên tức giận ..thương em em lại lừa dối em một cách thậm tệ.đề em đau khổ đến mức cùng cực thế ư , đó mà là tình thương à ...
_ đúng , dù cho có thể là tiêu cực nhưng mà vẫn là tình thương ...tại sao em chỉ nghĩ đến đau khổ mà em trải qua ..mà ko nghĩ đến đau kkhổ mà mẹ em trải qua khi chứng kiến em suy sụp
_ đó là điều mà bà ấy muốn !
_ mẹ nào muốn con đau khổ, em đừng làm cô thất vọng bằng những câu nói kiểu đó ! cô phản kháng , lộ rõ vẻ tức giận với tôi
tôi im lặng , quá mệt mỏi để tranh cãi...
cô dịu giọng :
_ em có biết ko . kayne west có một câu nói mà cô rất thích trong cuốn sách mà ổng suất bản đó !
sac . gì vậy trời , kayne west nào , thằng rapper da đen à , nó mà làm gì xuất bản sách ! tôi cười nói :
_ cô cứ đùa em , nó hát rap mà sách vở gì
_ đấy em lại đánh giá vẻ ngoài người ta, chẳng lẽ làm ca sỹ là ko biet gì về cuọc đời à
_ vậy câu nói gì
_ công thức của cuộc đời là 5 % những gì xảy đến và 95 % là cách bạn tiếp nhận chúng !
_ mà sao cô biết , em thấy cô có nghe nhạc rap đâu
_ lúc trước cô dạy tiếng việt cho mấy đứa du học viêt nam , tụi nó cho cô muon ipod , cô cũng nghe chứ sao ko ?
_ nhưng mà điều đó có nghĩa gì với em đâu ...cô ko thấy vấn đề là mẹ em lừa dối em ư !
_ đó , vần đề là chỗ đó , vấn đề ko phải là sự việc mẹ em làm mà vấn đề là cách em đã nhìn nhận sự việc đó ! em đã cho nó là một trò lừa dối ! đừng tầm thường vậy chứ
...trong tôi ngộ ra điều gì đó !
cô lại nói :
_ có nhiều điều em chưa biết về mẹ em...vì có thể em chưa đủ lớn để hiểu cũng có thể chúng xảy đến hàng ngày và em cho đó là điều hiển nhiên nên ko thèm hièu !dont take it for granted ! em nhớ câu nói ấy chứ ! ko có gì là đương nhiên trên đời này hêt ! hồi sáng gặp cô ! mẹ em khóc rất nhiều khi nghe cô nói về chuyệ...



