[Truyện Teen] Anh Tan Rồi Đó - Phần 2
r />
- Đi theo anh....._ Quân kéo nó đi
----------------------------
- Em không sao chứ !_ Quân nheo mắt nhìn cô nàng đang cắm đầu đang đọc tờ giấy công chứng trước mặt ...thích thú mỉm cười nhẹ
-.....lắc đầu
- Em nói gì đi _ Quân lo lắng vỗ nhẹ vào khuôn mặt bầu bầu của cô , hiện giờ cô đang đơ toàn tập
- Hai ..chúng ta...đã...đã...._ nó ấp úng không nói lên lời, khuôn mặtđỏ dần lên
- Đúng vậy ! _ Quân khẳng định như đinh đóng cột
- Sao anh lại có giấy chứng minh thư của em?_ nó thắc mắc hỏi , nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tờ giấy hôn thú đã được đóng giấu đỏ , trong đó có tên của cô và anh
- Ba mẹ em đưa cho anh
- Sao lại thế được ? Anh đã gặp bố mẹ em đâu?
- Đồ ngốc ! anh đã tính hết rồi _ Quân xoa đầu cô âu yếm nói
- Họ đồng ý bán em sao ?_ nó mếu máo
- Ý em là gì?_ Quân nheo mắt lại
- Không !
- Vậy từ giờ chở đi cấm nhìn thằng con trai nào đấy!_ Quân ôm nó vào lòng khẽ mở miệng đe dọa
- Êu , Anh bá đạo thế ! em ứ thèm chơi vs anh nữa!_ nó thoát khỏi vòng tay anh chạy về phía trước ....
Đã thế lại còn quay lại lè lưỡi lêu lêu anh chứ!
" Vợ mình đáng iu thật ! Thế này thì mình phải quản lý cô ấy thật nghiêm mới được!"
Quân thầm nghĩ , rồi anh nhanh chóng đuổi theo cô
[/size">
**Giới thiệu nhân vật:
- Hoàng Gia Huy_(17 tuổi) : Bằng tuổi nó , được mệnh danh là " hoàng tử ban mai" vì anh có 1 nụ cười rất ư là đẹp. Thích nó . Là người sẽ cạnh tranh vs Quân
- Trương tử hạo _( 23 tuổi) : Người đào hoa, lăng nhăng, cũng có thế lực trong tổ chức thế giới ngầm. Là người có nhiều mưu mô nhất thích Loan. Là người sẽ cạnh tranh vs Thiên Kì ...
- Trịnh Kim anh_ ( !7 tuổi) : Xinh đẹp , mưu mô, rất thích Quân. cô chính là vị hôn phu hờ của Quân
- Bà thôi ngay cái vẻ mặt kinh dị đó đi! _ Thiên Kì lạnh lùng nói , ánh mắt nhìn chằm chằm vào bà chị mình
- Ưhm......_ Nó lơ đang trả lời đầu óc vẫn treo trên mây
- Bạn bà...._ Thiên Kì chưa nói hết thì nó đã hét toáng lên....
- Không xong rồi ! Nhỏ loan không phải vẫn còn ở đó chứ?
- Nhỏ ta về rồi ?_ Thiên Kì chán nản , đôi bàn tay thon dài cầm lấy điều khiển tivi lười biếng chuyển từng kênh
- Ê sao em lại biết?_ Nó như bừng tỉnh, hai mắt hiện lên sự tò mò nhìn không chớp mắt vào khuôn mặt tuấn tú của thằng em
" Có bao giờ cái thằng ác ma này để ý đến người khác đâu nhỉ?" Nó nghĩ thầm
- Tôi .....
Reng ! Reng ! Reng!
Tiếng chuông điện thoại của nó vang lên đúng lúc. Nó đãng cứu Kì 1 bàn thua trông thấy
- Alo...._ Nhìn màn hình hiển thị tên người gọi là Loan, nó nhẹ giọng nói ....
- Hức ...hức.......
- Sao thằng đó trở về rồi ah?_ Nó hét ầm lên, chiếc cốc thủy tinh trên tay cũng theo đó mà hi sinh oanh liệt
- Phải làm sao bây giờ? Hắn lại còn là giáo viên dạy tiếng anh của tao nữa chứ? hix...hix.._ Chất giọng nhỏ nhẹ kèm theo sự sợ hãi nghe thật đáng thương
- Được rồi ! mày đừng khóc ! Ah thằng em tao nó học ở đó đấy , hay là tao bảo nó bảo vệ mày nha !_ nó
- hức ....nhưng tao vẫn sợ ...huống hồ thằng em mày lại không biết võ ..._ Nhỏ Loan
- Yên tâm....nó rất bá đạo , tao là chị ruột của nó mà còn thấy sợ nữa là!_ Nó vừa nói vừa nhìn sang người con trai hoàn mĩ bên cạnh
-.....................
----------Cuộc nói chuyện kết thúc---------------------
- Ê chị nhờ mày việc này có được không?_ nó nở nụ cười thật tươi , hai tay bưng cốc nước lọc nhẹ giọng nịnh Thiên Kì
- Bảo vệ cô bạn của bà ?_ Thiên Kì nhường như đã nghe thấy hết cuội nói chuyện giữa hai người họ, cậu dựa nửa người vào chiếc ghế sô pha , đôi mắt hổ phách tuyệt đẹp ánh lên sự hứng thú
- Ưhm..._ Nó như vớ được vàng , gật đầu như trống bỏi
- Với 1 điều kiện! _ Thiên Kì
" Biết ngay cái thằng ác quỷ này lại đòi hỏi mà!" nó thở dài , gật đầu vì sự an toàn của nhỏ bạn ......
- Nhỏ bạn của bà phải làm đồ chơi của tôi !
- Hả...em có bị sao không?_ nó vỗ vỗ khuôn mặt hoàn hảo của Thiên Kì nhỏ giọng hỏi thăm
- Không được thì thôi vậy ?_ Thiên Kì đứng dậy bước về phía cánh cửa , như đang rời đi
- Khoan.....được rồi chị sẽ cố gắng thuyết phục nó!_ Nó
- Tốt! À mà tôi quên mất từ nãy tới giờ anh Quân đang đứng đợi bà ở trước cửa đó
- Á....Sao bây giờ em mới nói vs chị! _ Nó trách móc , bật nhay ra khỏi ghế chạy ra ngoài .....
--------------------------------
Dưới gốc cây bên đường có 1 chàng trai đẹp , mái tóc màu bạch kim bồng bềnh , từng chi tiết trên khuôn mặt đẹp như thiên thần, khiến cho người đi đường phải dừng hết mọi việc để ngắm ....
- Có phải anh quá dễ dãi vs em không?_ Quân nhìn khuôn mặt lấm tấm mồ hôi , môi mỏng quyến rũ vẽ lên 1 nụ cười nhạt
- Em....em..._ Nó ni không ra hợi
- Thôi đi thôi !_ Quân nắm lấy đôi bàn tay của nó mà kéo đi
Chả là Từ bây giờ chở đi họ sẽ chả vờ không quen nhau ở trên trường vì ba anh đã cho người trong trường để theo dõi anh ...Vì thế anh đã tận dụng những giây phút khác để bù đắp những khoảng thời gian ít tiếp xúc trên trường .....
-----------------------
Vừa đến trường là nó vs Quân coi như không quen nhau. Nó bước nhanh về phía lớp học nhưng cảm nhận có 1 luồng khí lạnh ...nó quay lại thì....
Lấy cô gái xinh đẹp ở cùng Quân trước kia đang nhìn nó khinh khỉnh....
Đã thế còn nở 1 nụ cười vô cùng đáng ghét ...rồi quay người bỏ đi
" Ứ , mình ghét cái nụ cười đó" Nó nghĩ thầm
Nó vẫn vậy đến trường là nằm ngủ , huống hồ hôm nay lại có 2 tiết văn nữa chứ!
Nhưng mọi chuyện lại không được yên ổn như vậy?
Chả là nhân lúc nó ngủ, thì thằng béo ngồi bên cạnh cầm cây bút màu đen vẽ lên mặt nó...
Bây giờ mặt nó không khác gì 1 con mèo chính cống .....
Bực mình .....Nó đuổi theo thằng béo ...
- Thằng kia mày mau đứng lại cho bà!_ nó hét ầm lên , tay cầm cái thước kẻ rượt đuổi quân giặc
" Bộp " do chạy đến khúc quành nên nó đã va phải 1 người .....
- Anh đi như thế à?_ nó tức giận hét lên , hai tay xoa xoa bên hông
- Xin Lỗi bạn có làm sao không?_ một giọng nói rất dễ nghe vang lên
Nó ngẩng đầu lên......
Rất đẹp trai ......
Nhưng ....
Không đẹp bằng Quân
- Phì..haha...haha.._ Anh chàng đó bật cười
- Anh cười cái quái gì vậy ?_ nó hét ầm lên vì sự mất lịch sự của anh ta đã thế anh ta còn nở nụ cười đáng ghét đó chứ!
Sao nụ cười đó giống cô ta thế!
- Bạn thật dễ thương! _ Anh nín cười nghiêm túc nói
- Dễ thương..._ Nó lặp lại , bỗng mặt đỏ ửng lên ...
- Bạn đỏ mặt rồi kìa! _ anh chàng lại cười trước sự đáng yêu của cô nàng
" Lại nụ cười đó"
- Cậu thu ngay cái nụ cười đó lại cho tôi?_ nó hét vào mặt cậu ta
- Tại sao?_ Anh chàng ngạc nhiên hỏi , chả lẽ nụ cườicủa cậu không còn hữu dụng nữa sao...
- Tôi rất ghét nự cười đó !
Anh chàng mở to hai mắt như không tin vào lời nói đó, có người lại ghét nụ cười của anh sao ....
- HẠ MẪN CHI , theo tôi vào văn phòng!_ Giọng nói lành lạnh của Quân vang lên
- Tao sao chứ ?_ nó ngu ngơ hỏi , tự dưng thằng cha này lại gắt vs mình . Hồi sáng lúc đi học rõ ràng là cười nhiều lắm mà
- Đồng phục đâu?_ Quân
- Á...sao anh..._ nó tức giận đang định giải thích thì Quân đã b...
----------------------------
- Em không sao chứ !_ Quân nheo mắt nhìn cô nàng đang cắm đầu đang đọc tờ giấy công chứng trước mặt ...thích thú mỉm cười nhẹ
-.....lắc đầu
- Em nói gì đi _ Quân lo lắng vỗ nhẹ vào khuôn mặt bầu bầu của cô , hiện giờ cô đang đơ toàn tập
- Hai ..chúng ta...đã...đã...._ nó ấp úng không nói lên lời, khuôn mặtđỏ dần lên
- Đúng vậy ! _ Quân khẳng định như đinh đóng cột
- Sao anh lại có giấy chứng minh thư của em?_ nó thắc mắc hỏi , nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tờ giấy hôn thú đã được đóng giấu đỏ , trong đó có tên của cô và anh
- Ba mẹ em đưa cho anh
- Sao lại thế được ? Anh đã gặp bố mẹ em đâu?
- Đồ ngốc ! anh đã tính hết rồi _ Quân xoa đầu cô âu yếm nói
- Họ đồng ý bán em sao ?_ nó mếu máo
- Ý em là gì?_ Quân nheo mắt lại
- Không !
- Vậy từ giờ chở đi cấm nhìn thằng con trai nào đấy!_ Quân ôm nó vào lòng khẽ mở miệng đe dọa
- Êu , Anh bá đạo thế ! em ứ thèm chơi vs anh nữa!_ nó thoát khỏi vòng tay anh chạy về phía trước ....
Đã thế lại còn quay lại lè lưỡi lêu lêu anh chứ!
" Vợ mình đáng iu thật ! Thế này thì mình phải quản lý cô ấy thật nghiêm mới được!"
Quân thầm nghĩ , rồi anh nhanh chóng đuổi theo cô
[/size">
**Giới thiệu nhân vật:
- Hoàng Gia Huy_(17 tuổi) : Bằng tuổi nó , được mệnh danh là " hoàng tử ban mai" vì anh có 1 nụ cười rất ư là đẹp. Thích nó . Là người sẽ cạnh tranh vs Quân
- Trương tử hạo _( 23 tuổi) : Người đào hoa, lăng nhăng, cũng có thế lực trong tổ chức thế giới ngầm. Là người có nhiều mưu mô nhất thích Loan. Là người sẽ cạnh tranh vs Thiên Kì ...
- Trịnh Kim anh_ ( !7 tuổi) : Xinh đẹp , mưu mô, rất thích Quân. cô chính là vị hôn phu hờ của Quân
- Bà thôi ngay cái vẻ mặt kinh dị đó đi! _ Thiên Kì lạnh lùng nói , ánh mắt nhìn chằm chằm vào bà chị mình
- Ưhm......_ Nó lơ đang trả lời đầu óc vẫn treo trên mây
- Bạn bà...._ Thiên Kì chưa nói hết thì nó đã hét toáng lên....
- Không xong rồi ! Nhỏ loan không phải vẫn còn ở đó chứ?
- Nhỏ ta về rồi ?_ Thiên Kì chán nản , đôi bàn tay thon dài cầm lấy điều khiển tivi lười biếng chuyển từng kênh
- Ê sao em lại biết?_ Nó như bừng tỉnh, hai mắt hiện lên sự tò mò nhìn không chớp mắt vào khuôn mặt tuấn tú của thằng em
" Có bao giờ cái thằng ác ma này để ý đến người khác đâu nhỉ?" Nó nghĩ thầm
- Tôi .....
Reng ! Reng ! Reng!
Tiếng chuông điện thoại của nó vang lên đúng lúc. Nó đãng cứu Kì 1 bàn thua trông thấy
- Alo...._ Nhìn màn hình hiển thị tên người gọi là Loan, nó nhẹ giọng nói ....
- Hức ...hức.......
- Sao thằng đó trở về rồi ah?_ Nó hét ầm lên, chiếc cốc thủy tinh trên tay cũng theo đó mà hi sinh oanh liệt
- Phải làm sao bây giờ? Hắn lại còn là giáo viên dạy tiếng anh của tao nữa chứ? hix...hix.._ Chất giọng nhỏ nhẹ kèm theo sự sợ hãi nghe thật đáng thương
- Được rồi ! mày đừng khóc ! Ah thằng em tao nó học ở đó đấy , hay là tao bảo nó bảo vệ mày nha !_ nó
- hức ....nhưng tao vẫn sợ ...huống hồ thằng em mày lại không biết võ ..._ Nhỏ Loan
- Yên tâm....nó rất bá đạo , tao là chị ruột của nó mà còn thấy sợ nữa là!_ Nó vừa nói vừa nhìn sang người con trai hoàn mĩ bên cạnh
-.....................
----------Cuộc nói chuyện kết thúc---------------------
- Ê chị nhờ mày việc này có được không?_ nó nở nụ cười thật tươi , hai tay bưng cốc nước lọc nhẹ giọng nịnh Thiên Kì
- Bảo vệ cô bạn của bà ?_ Thiên Kì nhường như đã nghe thấy hết cuội nói chuyện giữa hai người họ, cậu dựa nửa người vào chiếc ghế sô pha , đôi mắt hổ phách tuyệt đẹp ánh lên sự hứng thú
- Ưhm..._ Nó như vớ được vàng , gật đầu như trống bỏi
- Với 1 điều kiện! _ Thiên Kì
" Biết ngay cái thằng ác quỷ này lại đòi hỏi mà!" nó thở dài , gật đầu vì sự an toàn của nhỏ bạn ......
- Nhỏ bạn của bà phải làm đồ chơi của tôi !
- Hả...em có bị sao không?_ nó vỗ vỗ khuôn mặt hoàn hảo của Thiên Kì nhỏ giọng hỏi thăm
- Không được thì thôi vậy ?_ Thiên Kì đứng dậy bước về phía cánh cửa , như đang rời đi
- Khoan.....được rồi chị sẽ cố gắng thuyết phục nó!_ Nó
- Tốt! À mà tôi quên mất từ nãy tới giờ anh Quân đang đứng đợi bà ở trước cửa đó
- Á....Sao bây giờ em mới nói vs chị! _ Nó trách móc , bật nhay ra khỏi ghế chạy ra ngoài .....
--------------------------------
Dưới gốc cây bên đường có 1 chàng trai đẹp , mái tóc màu bạch kim bồng bềnh , từng chi tiết trên khuôn mặt đẹp như thiên thần, khiến cho người đi đường phải dừng hết mọi việc để ngắm ....
- Có phải anh quá dễ dãi vs em không?_ Quân nhìn khuôn mặt lấm tấm mồ hôi , môi mỏng quyến rũ vẽ lên 1 nụ cười nhạt
- Em....em..._ Nó ni không ra hợi
- Thôi đi thôi !_ Quân nắm lấy đôi bàn tay của nó mà kéo đi
Chả là Từ bây giờ chở đi họ sẽ chả vờ không quen nhau ở trên trường vì ba anh đã cho người trong trường để theo dõi anh ...Vì thế anh đã tận dụng những giây phút khác để bù đắp những khoảng thời gian ít tiếp xúc trên trường .....
-----------------------
Vừa đến trường là nó vs Quân coi như không quen nhau. Nó bước nhanh về phía lớp học nhưng cảm nhận có 1 luồng khí lạnh ...nó quay lại thì....
Lấy cô gái xinh đẹp ở cùng Quân trước kia đang nhìn nó khinh khỉnh....
Đã thế còn nở 1 nụ cười vô cùng đáng ghét ...rồi quay người bỏ đi
" Ứ , mình ghét cái nụ cười đó" Nó nghĩ thầm
Nó vẫn vậy đến trường là nằm ngủ , huống hồ hôm nay lại có 2 tiết văn nữa chứ!
Nhưng mọi chuyện lại không được yên ổn như vậy?
Chả là nhân lúc nó ngủ, thì thằng béo ngồi bên cạnh cầm cây bút màu đen vẽ lên mặt nó...
Bây giờ mặt nó không khác gì 1 con mèo chính cống .....
Bực mình .....Nó đuổi theo thằng béo ...
- Thằng kia mày mau đứng lại cho bà!_ nó hét ầm lên , tay cầm cái thước kẻ rượt đuổi quân giặc
" Bộp " do chạy đến khúc quành nên nó đã va phải 1 người .....
- Anh đi như thế à?_ nó tức giận hét lên , hai tay xoa xoa bên hông
- Xin Lỗi bạn có làm sao không?_ một giọng nói rất dễ nghe vang lên
Nó ngẩng đầu lên......
Rất đẹp trai ......
Nhưng ....
Không đẹp bằng Quân
- Phì..haha...haha.._ Anh chàng đó bật cười
- Anh cười cái quái gì vậy ?_ nó hét ầm lên vì sự mất lịch sự của anh ta đã thế anh ta còn nở nụ cười đáng ghét đó chứ!
Sao nụ cười đó giống cô ta thế!
- Bạn thật dễ thương! _ Anh nín cười nghiêm túc nói
- Dễ thương..._ Nó lặp lại , bỗng mặt đỏ ửng lên ...
- Bạn đỏ mặt rồi kìa! _ anh chàng lại cười trước sự đáng yêu của cô nàng
" Lại nụ cười đó"
- Cậu thu ngay cái nụ cười đó lại cho tôi?_ nó hét vào mặt cậu ta
- Tại sao?_ Anh chàng ngạc nhiên hỏi , chả lẽ nụ cườicủa cậu không còn hữu dụng nữa sao...
- Tôi rất ghét nự cười đó !
Anh chàng mở to hai mắt như không tin vào lời nói đó, có người lại ghét nụ cười của anh sao ....
- HẠ MẪN CHI , theo tôi vào văn phòng!_ Giọng nói lành lạnh của Quân vang lên
- Tao sao chứ ?_ nó ngu ngơ hỏi , tự dưng thằng cha này lại gắt vs mình . Hồi sáng lúc đi học rõ ràng là cười nhiều lắm mà
- Đồng phục đâu?_ Quân
- Á...sao anh..._ nó tức giận đang định giải thích thì Quân đã b...



