[Truyện Teen] Lớp Học Dê (mưa_buồn) - Phần 2
Lâm nhìn Hải xách cặp đi....nó chỉ biết gãi đầu, thở dài ...cứ mỗi lần nhắc đến "tên đó" thì Hải lại trở nên khó tánh như thế...mà Lâm ngẫm lại , dùng từ "tên đó" cũng không đúng...vì ít ai dùng từ này để nói đến..một đứa con gái...
......
Xuyến đạp xe thật nhanh....rẽ vào một ngõ vắng...vốn là đường tắt đến bệnh viện , con đường này nó đã thuộc nằm lòng...nó cố ngó ngang..hi vọng ko gặp người quen.
Nắng , mồ hôi tay nó rịn ra ướt cả tay lái...
Xuyến vội rẽ vào cổng sau của bệnh viện...gửi xe rồi chạy lên lầu...
Nó lướt qua mấy bóng áo trắng y tá...ngó thấy y tá quen , nó níu tay lại -" Chị ơi ! bệnh nhân phòng hồi sức số 18 có trong phòng không chị? "
Chị y tá cười với nó -" Đang trong phòng đấy em , người nhà mới bắt lại vì định trốn viện đi nữa đấy , em có vào thì khuyên giùm chị vài câu chứ cứ thế này thì...bao giờ mới khỏi..."
Xuyến vội chào chị rồi chạy đi....
Khoa hồi sức...phòng số 18...
Xuyến đầy cửa thật mạnh...
"tên đó" đang ngồi trên giường , mặc bộ đồ bệnh nhân trắng toát , lưng tựa vào gối...mắt cứ hướng ra cửa sổ...nhìn nắng...đôi mắt thất thần...tay buông lõng xuống....bất cần....
Thân thể băng bó nhiều chỗ...quấn băng trắng toát...cổ cũng quấn băng , tay chân cũng không chừa...mặt lại có nhiều vết trầy xướt...nhưng lần băng vẫn không dấu nỗi gương mặt thanh tú..đôi mắt đen láy mơ màng...và mái tóc huyền màu nâu hạt dẻ...
Xuyến lau mồ hôi trên mặt -" chào cậu !"
Cô gái quay qua nhìn Xuyến rồi nhích người chừa chỗ trống. Xuyến ngồi xuống -" Lại định trốn viện nữa à , cứ thế này thì..."
Giọng cô gái trong , nhưng nghe lại cảm thấy gắt - " Nằm đây hoài , tôi chịu không nổi "
Xuyến nhăn mặt -" bỏ kiểu xưng hô ấy đi nhé ! tớ đến đây để mượn một tí thông minh của cậu đấy...có chuyện rồi !"
Cô gái gương mặt vẫn thẫn thờ nhìn về phía xa xăm -" Kể !"
Xuyến bắt đầu kể..kể tất cả...kể từ lúc Ngọc chuyển về cho đến khi...
.....
"Hết !!!" - Xuyến nhấn âm -" Chuyện là vậy ! giải quyết sao giờ ! không khéo Hà khóc hết nước mắt lẫn nước mũi !"
Cô gái trầm ngâm -" Chuyện này để "ai kia" giải quyết là đc...cần gì đến tôi..."
Xuyến nhíu mày -" "ai kia"? Hải à? Hải và Lâm cũng đang tìm cách nhưng tớ nghĩ chuyện này ...tớ nghĩ hỏi cậu thì sẽ nhanh hơn..."
- Sao lại nghĩ là hỏi tôi sẽ nhanh hơn?...
- Nói chuyện kiểu này thì tớ nghĩ là cậu đã biết ai làm ra chuyện này rồi..
Xuyến nói tiếp -" Lâm cũng nhắc đến cậu , cậu ta nói -" nếu có "tên đó" ở đây thì..."
Khoé miệng cô gái khẽ nhếch lên -" Dám gọi tôi là "tên đó"..Lâm đúng là càng ngày càng...mà thôi , nể tình cậu chạy đến đây...tôi sẽ giúp...nhích lại đây....tôi chỉ nói một lần thôi...không nghe thì chịu...."
Đạp xe đến trường mà đầu óc Xuyến cứ suy nghĩ vẩn vơ , có thật là làm theo cách mà “tên đó” đưa ra sẽ có hiệu qủa ko ?....
Lâm và Hải cũng phải chi một số tiền cho cuộc điện thoại suốt đêm để tìm cách …
3 người ,… à ko ..4 người đều chờ kết quả …
……….
Lâm và Hải lại tụm vào một góc to , nhỏ bàn chuyện …Xuyến thì đăm chiêu với mớ “...” mà nó cất trong cặp ….
Tuấn Anh đứng trước cửa lớp , vuốt lại mái tóc bóng keo , chỉnh sửa áo quần rồi bước vào cửa lớp , lên giọng –“ “dê bí thư” Tuấn Anh giá đáo !!!!”
Giọng eo éo của nó thu hút mọi người về phía cửa bằng ánh mắt tò mò , nhưng khôngg phải tò mò nhìn nó mà là nhìn người sau lưng nó – Hà .
Hà ôm cặp vào lớp mà ko dám ngước mặt lên , nó sợ bắt gặp ánh mắt nghi ngờ của mọi người …
Xuyến nắm tay nó thật chặt theo kiểu an ủi , nhưng thật ra Xuyến cũng lo lắng lắm …nhớ lại cuộc đối thoại hôm qua trong bệnh viện …
…
Sau khi nghe “tên đó” nói xong , Xuyến giật mình –“Cậu nghi là Ngọc ư ?”
“tên đó” vẫn lạnh giọng –“ Thử nghĩ mà xem , lớp ta từ tr’c đến giờ học chung mấy năm , đã bao giờ xảy ra chuyện tương tự vây đâu , từ khi cô ả vào mới bắt đầu, không nghi cô ả thì nghi cho ai ? Hà ư ? Hà ko phải là đứa dám làm vậy đâu ! “
Vẫn giọng tự tin –“ Hơn nữa dựa vào thái độ của Lâm ! Lâm dù hơi cộc tính nhưng cũng ko quát mắng con gái theo một kiểu khó ưa như vậy , nhất là với Ngọc - người mang bộ mặt hiền hậu theo như cậu nói , cho nên tôi nghĩ Lâm đã biết Ngọc có bộ mặt khác …không nghi cô ả thì nghi cho ai ! Tin tôi đi , cách này nhất định làm cô ả lòi mặt chuột ra …”
…
“tên đó” nằm trên giường bệnh , mắt vẫn nhìn đăm đăm ra cửa sổ …nhìn bầu trời xanh vô tận …*ngồi dậy* …cởi chiếc áo trắng bệnh nhân ra , khoác vội chiếc áo khoác 2 màu đen trắng …lại toan trốn khỏi bệnh viện …
…………………………………………� �…..
Cuối giờ , mọi người chuẩn bị ra về ….Ngọc đưa tay lục cặp …tỏ vẻ mất một món đồ quan trọng ..nó tìm lại vài lần rồi đổ luôn sách vở ra mò …vẫn không thấy .
Ngọc bắt đầu ré lên , tất cả mọi người bu lại xung quanh nó ,
–“ Chuyện gì vậy Ngọc?”
*nức nở* …-“ Sợi dây chuyền vàng Ngọc cất trong cặp bị mất rồi !”
Mọi người nhốn nháo , sợi dây chuyền bằng vàng mà lị .
Lâm gãi đầu rồi lại gục mặt xuống bàn , “dê trưởng” Hải cũng gãi đầu không biết nói gì …”dê phó” Phương thì cuống cả lên .
Ngọc tuôn nước mắt –“ Chắc chắn ..chắc chắn là có ai đó đã lấy của Ngọc mà …”
Phương vỗ vai –“ Không …chắc ko phải đâu Ngọc , Ngọc cứ tìm kĩ thử xem !”
-Ngọc đã tìm rồi , chắc chắn là người trong lớp này lấy mà ! Ngọc không biết đâu ! nó đắc tiền lắm đó !!!
“dê trưởng” Hải thở dài –“ Vậy Ngọc xét cặp mọi người đi !!!”
Tất cả đều đồng tình vì cho là lớp DÊ này từ tr’c đến nay chả ai ăn cắp của ai cái gì cả …
*Xét cặp* …cặp của Phương ko có ..cũng chả phải cặp của Tuấn Anh ..ko có trong cặp của Lâm ..rồi đến cặp của Hải ..cứ thế …
Đc một hồi …Ngọc moi ra đc sợi dây chuyền ..mọi người trố mắt nhìn nhau rồi …nhước mắt về phía chủ nhân của chiếc cặp – Hà !
Hà xua tay nức nở -“ Không phải Hà mà !!!!”
Mọi người dường như chả để ý câu phân bua của Hà , sợi dây từ cặp nó mà , hơn nữa ..công thêm vụ lần tr’c …
Hà ôm mặt gục xuống , học chung bao nhiều năm …Hà ko nghĩ là mọi người lại nghingờ nó …nó ko làm ! nhưng biết giải thích thế nào …
Ngọc chỉ tay –“ Không ngờ lại là Hà …Ngọc thật ko ngờ Hà lại ….”
Hà run run , nó sợ …chưa bao giờ nó sợ như thế này …vì bạn bè ..chả ai tin nó cả …tất cả bạn bè đều nghi ngờ nó !Đau đến nghẹn lòng ...chỉ biết khóc ...khóc ...
Mọi người xì xào bàn tán .
Lâm đẩy tay Ngọc –“ Im đi ! Chưa rõ chuyện thì đừng xỉ nhục người khác !Con quỉ !”
Phương kéo tay Lâm –“ Lâm ! bình tĩnh ! sao lại mắng Ngọc như vậy !”
Lâm quay lại quát cả lớp –“ Bọn mày là một lũ ngốc ! học chung với Hà mấy năm trời mà dễ dàng nghi ngờ nó vậy sao ????”
Hải xua tay ra hiệu mọi người im lặng , mang danh lớp trưởng nhưng chưa bao giờ nó phải khó xử thế này , biết bênh vực ai đây …
Tuấn Anh quát lớn –“ Mày ! mọi chuyện rõ tr’c mắt như vậy ! mày bảo bọn tao phải nghĩ thế nào ????”
“Thôi !!!!”
Xuyến nạt lớn.
Trang: 1234Sau »
......
Xuyến đạp xe thật nhanh....rẽ vào một ngõ vắng...vốn là đường tắt đến bệnh viện , con đường này nó đã thuộc nằm lòng...nó cố ngó ngang..hi vọng ko gặp người quen.
Nắng , mồ hôi tay nó rịn ra ướt cả tay lái...
Xuyến vội rẽ vào cổng sau của bệnh viện...gửi xe rồi chạy lên lầu...
Nó lướt qua mấy bóng áo trắng y tá...ngó thấy y tá quen , nó níu tay lại -" Chị ơi ! bệnh nhân phòng hồi sức số 18 có trong phòng không chị? "
Chị y tá cười với nó -" Đang trong phòng đấy em , người nhà mới bắt lại vì định trốn viện đi nữa đấy , em có vào thì khuyên giùm chị vài câu chứ cứ thế này thì...bao giờ mới khỏi..."
Xuyến vội chào chị rồi chạy đi....
Khoa hồi sức...phòng số 18...
Xuyến đầy cửa thật mạnh...
"tên đó" đang ngồi trên giường , mặc bộ đồ bệnh nhân trắng toát , lưng tựa vào gối...mắt cứ hướng ra cửa sổ...nhìn nắng...đôi mắt thất thần...tay buông lõng xuống....bất cần....
Thân thể băng bó nhiều chỗ...quấn băng trắng toát...cổ cũng quấn băng , tay chân cũng không chừa...mặt lại có nhiều vết trầy xướt...nhưng lần băng vẫn không dấu nỗi gương mặt thanh tú..đôi mắt đen láy mơ màng...và mái tóc huyền màu nâu hạt dẻ...
Xuyến lau mồ hôi trên mặt -" chào cậu !"
Cô gái quay qua nhìn Xuyến rồi nhích người chừa chỗ trống. Xuyến ngồi xuống -" Lại định trốn viện nữa à , cứ thế này thì..."
Giọng cô gái trong , nhưng nghe lại cảm thấy gắt - " Nằm đây hoài , tôi chịu không nổi "
Xuyến nhăn mặt -" bỏ kiểu xưng hô ấy đi nhé ! tớ đến đây để mượn một tí thông minh của cậu đấy...có chuyện rồi !"
Cô gái gương mặt vẫn thẫn thờ nhìn về phía xa xăm -" Kể !"
Xuyến bắt đầu kể..kể tất cả...kể từ lúc Ngọc chuyển về cho đến khi...
.....
"Hết !!!" - Xuyến nhấn âm -" Chuyện là vậy ! giải quyết sao giờ ! không khéo Hà khóc hết nước mắt lẫn nước mũi !"
Cô gái trầm ngâm -" Chuyện này để "ai kia" giải quyết là đc...cần gì đến tôi..."
Xuyến nhíu mày -" "ai kia"? Hải à? Hải và Lâm cũng đang tìm cách nhưng tớ nghĩ chuyện này ...tớ nghĩ hỏi cậu thì sẽ nhanh hơn..."
- Sao lại nghĩ là hỏi tôi sẽ nhanh hơn?...
- Nói chuyện kiểu này thì tớ nghĩ là cậu đã biết ai làm ra chuyện này rồi..
Xuyến nói tiếp -" Lâm cũng nhắc đến cậu , cậu ta nói -" nếu có "tên đó" ở đây thì..."
Khoé miệng cô gái khẽ nhếch lên -" Dám gọi tôi là "tên đó"..Lâm đúng là càng ngày càng...mà thôi , nể tình cậu chạy đến đây...tôi sẽ giúp...nhích lại đây....tôi chỉ nói một lần thôi...không nghe thì chịu...."
Đạp xe đến trường mà đầu óc Xuyến cứ suy nghĩ vẩn vơ , có thật là làm theo cách mà “tên đó” đưa ra sẽ có hiệu qủa ko ?....
Lâm và Hải cũng phải chi một số tiền cho cuộc điện thoại suốt đêm để tìm cách …
3 người ,… à ko ..4 người đều chờ kết quả …
……….
Lâm và Hải lại tụm vào một góc to , nhỏ bàn chuyện …Xuyến thì đăm chiêu với mớ “...” mà nó cất trong cặp ….
Tuấn Anh đứng trước cửa lớp , vuốt lại mái tóc bóng keo , chỉnh sửa áo quần rồi bước vào cửa lớp , lên giọng –“ “dê bí thư” Tuấn Anh giá đáo !!!!”
Giọng eo éo của nó thu hút mọi người về phía cửa bằng ánh mắt tò mò , nhưng khôngg phải tò mò nhìn nó mà là nhìn người sau lưng nó – Hà .
Hà ôm cặp vào lớp mà ko dám ngước mặt lên , nó sợ bắt gặp ánh mắt nghi ngờ của mọi người …
Xuyến nắm tay nó thật chặt theo kiểu an ủi , nhưng thật ra Xuyến cũng lo lắng lắm …nhớ lại cuộc đối thoại hôm qua trong bệnh viện …
…
Sau khi nghe “tên đó” nói xong , Xuyến giật mình –“Cậu nghi là Ngọc ư ?”
“tên đó” vẫn lạnh giọng –“ Thử nghĩ mà xem , lớp ta từ tr’c đến giờ học chung mấy năm , đã bao giờ xảy ra chuyện tương tự vây đâu , từ khi cô ả vào mới bắt đầu, không nghi cô ả thì nghi cho ai ? Hà ư ? Hà ko phải là đứa dám làm vậy đâu ! “
Vẫn giọng tự tin –“ Hơn nữa dựa vào thái độ của Lâm ! Lâm dù hơi cộc tính nhưng cũng ko quát mắng con gái theo một kiểu khó ưa như vậy , nhất là với Ngọc - người mang bộ mặt hiền hậu theo như cậu nói , cho nên tôi nghĩ Lâm đã biết Ngọc có bộ mặt khác …không nghi cô ả thì nghi cho ai ! Tin tôi đi , cách này nhất định làm cô ả lòi mặt chuột ra …”
…
“tên đó” nằm trên giường bệnh , mắt vẫn nhìn đăm đăm ra cửa sổ …nhìn bầu trời xanh vô tận …*ngồi dậy* …cởi chiếc áo trắng bệnh nhân ra , khoác vội chiếc áo khoác 2 màu đen trắng …lại toan trốn khỏi bệnh viện …
…………………………………………� �…..
Cuối giờ , mọi người chuẩn bị ra về ….Ngọc đưa tay lục cặp …tỏ vẻ mất một món đồ quan trọng ..nó tìm lại vài lần rồi đổ luôn sách vở ra mò …vẫn không thấy .
Ngọc bắt đầu ré lên , tất cả mọi người bu lại xung quanh nó ,
–“ Chuyện gì vậy Ngọc?”
*nức nở* …-“ Sợi dây chuyền vàng Ngọc cất trong cặp bị mất rồi !”
Mọi người nhốn nháo , sợi dây chuyền bằng vàng mà lị .
Lâm gãi đầu rồi lại gục mặt xuống bàn , “dê trưởng” Hải cũng gãi đầu không biết nói gì …”dê phó” Phương thì cuống cả lên .
Ngọc tuôn nước mắt –“ Chắc chắn ..chắc chắn là có ai đó đã lấy của Ngọc mà …”
Phương vỗ vai –“ Không …chắc ko phải đâu Ngọc , Ngọc cứ tìm kĩ thử xem !”
-Ngọc đã tìm rồi , chắc chắn là người trong lớp này lấy mà ! Ngọc không biết đâu ! nó đắc tiền lắm đó !!!
“dê trưởng” Hải thở dài –“ Vậy Ngọc xét cặp mọi người đi !!!”
Tất cả đều đồng tình vì cho là lớp DÊ này từ tr’c đến nay chả ai ăn cắp của ai cái gì cả …
*Xét cặp* …cặp của Phương ko có ..cũng chả phải cặp của Tuấn Anh ..ko có trong cặp của Lâm ..rồi đến cặp của Hải ..cứ thế …
Đc một hồi …Ngọc moi ra đc sợi dây chuyền ..mọi người trố mắt nhìn nhau rồi …nhước mắt về phía chủ nhân của chiếc cặp – Hà !
Hà xua tay nức nở -“ Không phải Hà mà !!!!”
Mọi người dường như chả để ý câu phân bua của Hà , sợi dây từ cặp nó mà , hơn nữa ..công thêm vụ lần tr’c …
Hà ôm mặt gục xuống , học chung bao nhiều năm …Hà ko nghĩ là mọi người lại nghingờ nó …nó ko làm ! nhưng biết giải thích thế nào …
Ngọc chỉ tay –“ Không ngờ lại là Hà …Ngọc thật ko ngờ Hà lại ….”
Hà run run , nó sợ …chưa bao giờ nó sợ như thế này …vì bạn bè ..chả ai tin nó cả …tất cả bạn bè đều nghi ngờ nó !Đau đến nghẹn lòng ...chỉ biết khóc ...khóc ...
Mọi người xì xào bàn tán .
Lâm đẩy tay Ngọc –“ Im đi ! Chưa rõ chuyện thì đừng xỉ nhục người khác !Con quỉ !”
Phương kéo tay Lâm –“ Lâm ! bình tĩnh ! sao lại mắng Ngọc như vậy !”
Lâm quay lại quát cả lớp –“ Bọn mày là một lũ ngốc ! học chung với Hà mấy năm trời mà dễ dàng nghi ngờ nó vậy sao ????”
Hải xua tay ra hiệu mọi người im lặng , mang danh lớp trưởng nhưng chưa bao giờ nó phải khó xử thế này , biết bênh vực ai đây …
Tuấn Anh quát lớn –“ Mày ! mọi chuyện rõ tr’c mắt như vậy ! mày bảo bọn tao phải nghĩ thế nào ????”
“Thôi !!!!”
Xuyến nạt lớn.



