Ừ. Tớ Thích Cậu.. Tên Xui Xẻo
a hỏi nam anh hai nó:
- Nè có chuyện gì vậy?Nhỏ Trâm sao thế?
- Mấy bữa nay tụi anh ko nc rùi.
- Sao?Why?
- Mấy bữa trước anh có hẹn hò vs vài cô gái.Thế là cô ấy tức giận.anh cx chả hỉu sao lại thế
- Ngốc quá anh trai của em ơi.Trâm nó ghen đó mà.Anh mau chóng tìm cách gì đi
- Anh cx thử nhìu cách rùi mà ko dk
- Haizz cuối tuần này là 14-2 đó.Anh tự lo liệu nhá.
- Uh hay là anh mua sô- cô-la tặng cô ấy nhé
- Tự làm có ý nghĩa hơn
Nó ns xong quay lên nhìn hắn thầm nghĩ"haizz ko bik anh ta có nhớ sắp tới là ngày gì ko nữa"
Hắn nhin nó mỉm cười ns:
- Này thick tôi lắm ah sao em nhìn mãi thế?
- Hừ đừng tưởng bở nhé.Chẳng qua tôi đang suy nghĩ một chút thui.ah cuối tuần là ngày gì anh bik ko?
- Ko.Hắn trả lời ko một chút do dự nhưng nụ cười bí hiểm lại hiện trên môi
Nó ko quan tâm nữa chú ý vào bài giảng.Nó cx đang lo cho chuyện của hai người kia,họ yêu nhau vậy mà lại ko ai thừa nhận.
Nam nghe lời nó đi tìm mua đồ và cách làm sô-cô-la tình iu cho nhỏ.Cả ngày anh cứ suy nghĩ vẩn vơ về biểu hiện của Trâm.Trâm thì cứ băn khoanh ko bik tại sao cả ngày ko thấy nam đến gần trò chuyện vs nhỏ như vậy nữa.
Ko chỉ có mình anh hai nó mà ngay cả Phong cx tự dưng biến mất.Ngoài việc gặp nhau vào mỗi buổi đi học thì còn lại hầu như ko thấy bóng dáng đâu.
Cuối cùng thì ngày Valentine cx đến.Là ngày bao cô gái mong chờ nhưng còn nó và nhỏ lại buồn thiu.Nó thì bực mình bởi đến hôm nay chả nhữ hắn ko để ý đến ko khí mọi ng hay sao?Còn nhỏ thì lại buồn bởi nhỏ cứ mong hôm nay sẽ chính tay mình đưa sô-cô-la cho anh nhưng lại ko thấy đâu.Chax phải đem vứt đi rùi.Nó đi bộ về trước còn lại mình nhỏ Trâm.nhỏ thong thả đi bộ trên con đường đầy nắng ấm.Chân đá viên sỏi trước mặt,một tiếng kêu khẽ lên:
- Á..nhìn em vậy mà dữ thế ko bik.
Nó nghe giọng rất quen thuộc nhưng ko thèm nhìn vẫn tiếp tục đi.Coen mưa bụi ập đến làm nước mắt nhỏ trào ra.Chàng trai kia thấy vậy nắm tay nhỏ lại ôm vào lòng:
- Xin..xin lỗi mà đừng khóc anh sẽ ko như vậy nữa đâu.
- Ai khóc?Nhỏ vô thức hỏi khuôn mặt cx thoáng ngạc nhiên vì sự xuất hiện của anh nhưng chỉ một luk khuôn mặt lại trở về vs vẻ bt.
- Ko phải em khóc ah.Anh ngạc nhiên
- Bụi thui hà.có gì ko?Mà sao lại suốt ngày đi đâu ko thấy vậy?
- Hì anh đi làm quà tặng cho cô bạn mà anh thịck
- Vậy hả ?tôi về.Nhỏ quay gót toan bước đi thì anh lại một lần nữa kéo tay nhỏ lại.
- Ngốc thế vs anh em là quan trọng nhất nếu ko tặng cho em thì tặng cho ai.
- Hử.Vậy quà đâu.Nó tỉnh bơ nhưng thực lòng rất vui
- Uk em có cần hỏi thẳng vậy ko hả?Thui tặng em nè
- Sô-cô-la hả?dk đó.mua ở đâu vậy?bao nhiu
- anh tự làm.
Đến luk này thì nó thực sự ngạc nhiên:
- Hả?Tự làm.Hihi thiếu gia mà cx bik tự làm sao?Em vinh hạnh quá nhỉ
- Thật đấy làm đến mức tay anh bị phỏng lun nè.
- đưa em xem.Để em thoa thuốc cho nha
- Ko cần.Anh chỉ mún em là soulmate cua anh
- Em có thể coi đó là lời tỏ tình thẳng thắn đơn giản nhất ko?
- Vậy...Anh nghĩ mình thất bại định bước đi.Nhỏ ở đằng sau kéo tay anh lại
- Này sao dốt vậy hả?Đó là lời tỏ tình bt ko lãng mạn nhưng vs em no thực sự ấm áp lắm.Nếu như anh tỏ tình vs em như những ng khác lãng mạn thì có lẽ e đã nghĩ vs anh em cx như những ng con gái trc đây của anh.Món quà sô-cô-la này ko chỉ mình em có mà anh cx có nưa.Mấy năm qua em lun làm sô-cô-la tặng anh nhưng lun ko có cơ hội tặng
- Có lẽ h anh là ng hạnh phúc nhất rồi...Anh hạnh phúc hoon lên đôi môi mềm mại của nhỏ.
- em yêu anh lắm!
- Anh cx yêu em.
Ở một góc nào đó 4 ánh mắt ngưỡng mộ nhìn hai người họ.Đó chính là hắn và nó.Hắn chở nó trên con xe mui trần lên đồi gió chơi hít thở ko khí.Cả quãng dng đi hai ng ko ai ns vs nhau một câu nào cả.Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm nơi bầu trời xanh.Hắn lên tiếng:
- Nè sao em ko ns ns gì đi bộ em giận anh hả?(thay đổi cách xưng hô rùi)
- Hứ anh..nhìn người ta mà xem ngày lễ tình iu thì có đôi có cặp.Thật hạnh phúc biết bao phát thèm.Còn chúng ta gặp nhau đã ít lại còn ko bù đắp cả ngày cứ bỏ đi chơi
- Hihi em ngốc vừa thui chứ.Anh đâu có quên em có quà cho em đây.
Hắn rút ra trong người một hộp kẹo trái tim.Nó giận:
- Hừ vừa phải thu nha.Món quà anh nên tặng phải là sô-cô-la chứ.Có ai như anh tặng vị hôn phu của mình kẹo ko chứ hả?
- Có ai như em ns thảng đòi sô-cô-la đâu chứ.Đùa em một vhits thui.Mấy hum nay anh theo anh vk đi hok làm sô-cô-la.Nè cực lắm đó.
- Hoa hồng làm từ sô-cô-la ah hay đấy ý tưởng tốt.
- Thui đừng khen hun anh cái là ổn.
- Xiiiiiiii.....
Hăn lại rut ra trong túi hai sợi dây chuyền.
- Tặng em nữa này
Hắn rút trong túi ra một chiếc hộp hình trái tim.Nó mở ra ánh nắng chiếu vào sợi dây chuyền làm nó trở nên lấp lánh.Nó reo lên:
- Đẹp thật.ủa mà sao của em là ổ khóa sao ko phải là chìa khóa như anh vậy.
- Ngốc lắm!Anh mún mình là chìa khóa mãi mãi mở khóa trái tim em.Và em sẽ chỉ là người của anh,chiếc khóa này là để khóa chặt trái tim em.
- Ahhhh..nhưng mà em đâu ns trái tim em sẽ cho anh đâu.Hi
- Em ns đó nha.
- Đùa thui hà..em sẽ mãi yêu anh,lun ở bên anh.Ah đúng rùi nhìn kìa ở trước đó có một cái cây gỗ lớn em cx ko bik nó có từ khi nào nữa.Nhưng nó đã nhìn thấy em lớn lên.Là nơi nghe nỗi buồn của em đó.
- Vậy có lẽ cái cây sẽ bùn lắm.
- Ko đâu,mỗi khi em kể xong nỗi buồn thì gió đã thổi hết đi rồi.Cây sẽ lại chứng kiến cuộc sống của em.Và lần này cx ko ngoại lệ em mún chúng ta phải thề và hứa hẹn ở ngay cái cây này.
- Trời!Em có phải là con gái ko?Nếu là con gái ít nhất thì những lời đó phải để anh ns chứ
- Sao,ko thick ah.
- Thích chứ.Như vậy ms là đầu heo ko bik liêm sỉ của anh
Nó đeo sợi dây chuyền vào cổ,hắn cx vậy.Hai sợi dây sẽ là minh chứng cho tình yêu của hốN giơ tay lên trời cao ns:
- Con là Lâm Hoàng Nhi ẽ mãi yêu ko bao h rời xa Hoàng Gia Phong,xin hãy chứng giám cho tụi con
- Con là Hoàng Gia Phong mãi mãi yêu Lâm Hoang Nhi "đầu heo",trái tim sẽ thuộc về cô ấy.
Cả hai người cảm thấy thật hạnh phúc.(Bạn đang đọc truyện tại website: Haythe.us) Có thể họ ko dk lãng mạn như những ng khác.Nhưng chax chắn họ cảm thấy như vậy đã hạnh phúc lắm rồi.
Chương 13: Tình Yêu Mà ko Có lòng Tin Thì Sẽ Ko Bền Lâu
Hai người tay trong tay trở về nhà.tay cầm theo mấy bịch đồ ăn.Nó tủm tỉm cười:
- Này anh,em nấu cơm chiên trứng nha
- ăn dk ko?Ns vậy thui chứ hắn bik nó nấu ăn rất ngon.
- Ko ăn thì thui hỏi nhìu.
- ăn chứ.Anh giúp em nấu nha.
Hai người xắn áo nấu ăn.Hắn thì ns là giúp nhưng thực ra còn làm tệ hơn
- Nè ko bik nấu thì thui đi ra đi.Em nấu cho mà ăn.
- Càng ngày em càng giống vk anh đó nha.
- Vk cái đầu anh đó.Nó ngoài ns vậy nhưng trong lòng lại vui vô cùng
- Uhm mà em nè đây là lọ muối hả
- Ohm anh ngốc bẩm sinh hả?Đây là đường đó ông ck tương lai yêu quý ạ.
- Ck em ns lại nữa đi.Anh mún nghe.Hắn tròn xeo mắt ngạc nhiên
- CKKKKKKK dk chưa?
Hắn vòng tay ôm eo nó hít mùi hương của nó.
- Bỏ ra nào.Người em toàn muuif dầu mỡ ko hà.
- Thơm mà.Nhi anh yêu em.
- Em cx vậy.
hai người cứ như vậy cho đến khi giải quyết xong bữa tối.Hắn bế nó vào phòng đóng cửa lại.Ns vs nó:
- Anh mún em là của anh mãi mãi
Nó nghe vậy lấy hai tay ôm ngực hét:
- anh mún làm gì?Em iu anh nhưng chúng ta còn nhỏ.Đơi khi cuwois đã nha
hắn tiến lại gần nó,nó nhắm chặt mắt lại.Nhưng nó chưa cảm thấy gì hắn đã cười to:
- Haha em nghĩ anh mún gì chứ.Đừng có ns là em mún anh làm đó nha...
- Làm cái đầu anh í.Loại người như anh em nên đề phong.
- Em ngốc lắm đó.Hắn ôm nó lấy một chiếc nhẫn a.Có lẽ mọi ng nghĩ nhẫn chax chắn là kim cương đắt tiền nhưng..
- Hử sao anh lạ tặng em chiếc nhẫn này.
- Nhẫn tư...
- Nè có chuyện gì vậy?Nhỏ Trâm sao thế?
- Mấy bữa nay tụi anh ko nc rùi.
- Sao?Why?
- Mấy bữa trước anh có hẹn hò vs vài cô gái.Thế là cô ấy tức giận.anh cx chả hỉu sao lại thế
- Ngốc quá anh trai của em ơi.Trâm nó ghen đó mà.Anh mau chóng tìm cách gì đi
- Anh cx thử nhìu cách rùi mà ko dk
- Haizz cuối tuần này là 14-2 đó.Anh tự lo liệu nhá.
- Uh hay là anh mua sô- cô-la tặng cô ấy nhé
- Tự làm có ý nghĩa hơn
Nó ns xong quay lên nhìn hắn thầm nghĩ"haizz ko bik anh ta có nhớ sắp tới là ngày gì ko nữa"
Hắn nhin nó mỉm cười ns:
- Này thick tôi lắm ah sao em nhìn mãi thế?
- Hừ đừng tưởng bở nhé.Chẳng qua tôi đang suy nghĩ một chút thui.ah cuối tuần là ngày gì anh bik ko?
- Ko.Hắn trả lời ko một chút do dự nhưng nụ cười bí hiểm lại hiện trên môi
Nó ko quan tâm nữa chú ý vào bài giảng.Nó cx đang lo cho chuyện của hai người kia,họ yêu nhau vậy mà lại ko ai thừa nhận.
Nam nghe lời nó đi tìm mua đồ và cách làm sô-cô-la tình iu cho nhỏ.Cả ngày anh cứ suy nghĩ vẩn vơ về biểu hiện của Trâm.Trâm thì cứ băn khoanh ko bik tại sao cả ngày ko thấy nam đến gần trò chuyện vs nhỏ như vậy nữa.
Ko chỉ có mình anh hai nó mà ngay cả Phong cx tự dưng biến mất.Ngoài việc gặp nhau vào mỗi buổi đi học thì còn lại hầu như ko thấy bóng dáng đâu.
Cuối cùng thì ngày Valentine cx đến.Là ngày bao cô gái mong chờ nhưng còn nó và nhỏ lại buồn thiu.Nó thì bực mình bởi đến hôm nay chả nhữ hắn ko để ý đến ko khí mọi ng hay sao?Còn nhỏ thì lại buồn bởi nhỏ cứ mong hôm nay sẽ chính tay mình đưa sô-cô-la cho anh nhưng lại ko thấy đâu.Chax phải đem vứt đi rùi.Nó đi bộ về trước còn lại mình nhỏ Trâm.nhỏ thong thả đi bộ trên con đường đầy nắng ấm.Chân đá viên sỏi trước mặt,một tiếng kêu khẽ lên:
- Á..nhìn em vậy mà dữ thế ko bik.
Nó nghe giọng rất quen thuộc nhưng ko thèm nhìn vẫn tiếp tục đi.Coen mưa bụi ập đến làm nước mắt nhỏ trào ra.Chàng trai kia thấy vậy nắm tay nhỏ lại ôm vào lòng:
- Xin..xin lỗi mà đừng khóc anh sẽ ko như vậy nữa đâu.
- Ai khóc?Nhỏ vô thức hỏi khuôn mặt cx thoáng ngạc nhiên vì sự xuất hiện của anh nhưng chỉ một luk khuôn mặt lại trở về vs vẻ bt.
- Ko phải em khóc ah.Anh ngạc nhiên
- Bụi thui hà.có gì ko?Mà sao lại suốt ngày đi đâu ko thấy vậy?
- Hì anh đi làm quà tặng cho cô bạn mà anh thịck
- Vậy hả ?tôi về.Nhỏ quay gót toan bước đi thì anh lại một lần nữa kéo tay nhỏ lại.
- Ngốc thế vs anh em là quan trọng nhất nếu ko tặng cho em thì tặng cho ai.
- Hử.Vậy quà đâu.Nó tỉnh bơ nhưng thực lòng rất vui
- Uk em có cần hỏi thẳng vậy ko hả?Thui tặng em nè
- Sô-cô-la hả?dk đó.mua ở đâu vậy?bao nhiu
- anh tự làm.
Đến luk này thì nó thực sự ngạc nhiên:
- Hả?Tự làm.Hihi thiếu gia mà cx bik tự làm sao?Em vinh hạnh quá nhỉ
- Thật đấy làm đến mức tay anh bị phỏng lun nè.
- đưa em xem.Để em thoa thuốc cho nha
- Ko cần.Anh chỉ mún em là soulmate cua anh
- Em có thể coi đó là lời tỏ tình thẳng thắn đơn giản nhất ko?
- Vậy...Anh nghĩ mình thất bại định bước đi.Nhỏ ở đằng sau kéo tay anh lại
- Này sao dốt vậy hả?Đó là lời tỏ tình bt ko lãng mạn nhưng vs em no thực sự ấm áp lắm.Nếu như anh tỏ tình vs em như những ng khác lãng mạn thì có lẽ e đã nghĩ vs anh em cx như những ng con gái trc đây của anh.Món quà sô-cô-la này ko chỉ mình em có mà anh cx có nưa.Mấy năm qua em lun làm sô-cô-la tặng anh nhưng lun ko có cơ hội tặng
- Có lẽ h anh là ng hạnh phúc nhất rồi...Anh hạnh phúc hoon lên đôi môi mềm mại của nhỏ.
- em yêu anh lắm!
- Anh cx yêu em.
Ở một góc nào đó 4 ánh mắt ngưỡng mộ nhìn hai người họ.Đó chính là hắn và nó.Hắn chở nó trên con xe mui trần lên đồi gió chơi hít thở ko khí.Cả quãng dng đi hai ng ko ai ns vs nhau một câu nào cả.Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm nơi bầu trời xanh.Hắn lên tiếng:
- Nè sao em ko ns ns gì đi bộ em giận anh hả?(thay đổi cách xưng hô rùi)
- Hứ anh..nhìn người ta mà xem ngày lễ tình iu thì có đôi có cặp.Thật hạnh phúc biết bao phát thèm.Còn chúng ta gặp nhau đã ít lại còn ko bù đắp cả ngày cứ bỏ đi chơi
- Hihi em ngốc vừa thui chứ.Anh đâu có quên em có quà cho em đây.
Hắn rút ra trong người một hộp kẹo trái tim.Nó giận:
- Hừ vừa phải thu nha.Món quà anh nên tặng phải là sô-cô-la chứ.Có ai như anh tặng vị hôn phu của mình kẹo ko chứ hả?
- Có ai như em ns thảng đòi sô-cô-la đâu chứ.Đùa em một vhits thui.Mấy hum nay anh theo anh vk đi hok làm sô-cô-la.Nè cực lắm đó.
- Hoa hồng làm từ sô-cô-la ah hay đấy ý tưởng tốt.
- Thui đừng khen hun anh cái là ổn.
- Xiiiiiiii.....
Hăn lại rut ra trong túi hai sợi dây chuyền.
- Tặng em nữa này
Hắn rút trong túi ra một chiếc hộp hình trái tim.Nó mở ra ánh nắng chiếu vào sợi dây chuyền làm nó trở nên lấp lánh.Nó reo lên:
- Đẹp thật.ủa mà sao của em là ổ khóa sao ko phải là chìa khóa như anh vậy.
- Ngốc lắm!Anh mún mình là chìa khóa mãi mãi mở khóa trái tim em.Và em sẽ chỉ là người của anh,chiếc khóa này là để khóa chặt trái tim em.
- Ahhhh..nhưng mà em đâu ns trái tim em sẽ cho anh đâu.Hi
- Em ns đó nha.
- Đùa thui hà..em sẽ mãi yêu anh,lun ở bên anh.Ah đúng rùi nhìn kìa ở trước đó có một cái cây gỗ lớn em cx ko bik nó có từ khi nào nữa.Nhưng nó đã nhìn thấy em lớn lên.Là nơi nghe nỗi buồn của em đó.
- Vậy có lẽ cái cây sẽ bùn lắm.
- Ko đâu,mỗi khi em kể xong nỗi buồn thì gió đã thổi hết đi rồi.Cây sẽ lại chứng kiến cuộc sống của em.Và lần này cx ko ngoại lệ em mún chúng ta phải thề và hứa hẹn ở ngay cái cây này.
- Trời!Em có phải là con gái ko?Nếu là con gái ít nhất thì những lời đó phải để anh ns chứ
- Sao,ko thick ah.
- Thích chứ.Như vậy ms là đầu heo ko bik liêm sỉ của anh
Nó đeo sợi dây chuyền vào cổ,hắn cx vậy.Hai sợi dây sẽ là minh chứng cho tình yêu của hốN giơ tay lên trời cao ns:
- Con là Lâm Hoàng Nhi ẽ mãi yêu ko bao h rời xa Hoàng Gia Phong,xin hãy chứng giám cho tụi con
- Con là Hoàng Gia Phong mãi mãi yêu Lâm Hoang Nhi "đầu heo",trái tim sẽ thuộc về cô ấy.
Cả hai người cảm thấy thật hạnh phúc.(Bạn đang đọc truyện tại website: Haythe.us) Có thể họ ko dk lãng mạn như những ng khác.Nhưng chax chắn họ cảm thấy như vậy đã hạnh phúc lắm rồi.
Chương 13: Tình Yêu Mà ko Có lòng Tin Thì Sẽ Ko Bền Lâu
Hai người tay trong tay trở về nhà.tay cầm theo mấy bịch đồ ăn.Nó tủm tỉm cười:
- Này anh,em nấu cơm chiên trứng nha
- ăn dk ko?Ns vậy thui chứ hắn bik nó nấu ăn rất ngon.
- Ko ăn thì thui hỏi nhìu.
- ăn chứ.Anh giúp em nấu nha.
Hai người xắn áo nấu ăn.Hắn thì ns là giúp nhưng thực ra còn làm tệ hơn
- Nè ko bik nấu thì thui đi ra đi.Em nấu cho mà ăn.
- Càng ngày em càng giống vk anh đó nha.
- Vk cái đầu anh đó.Nó ngoài ns vậy nhưng trong lòng lại vui vô cùng
- Uhm mà em nè đây là lọ muối hả
- Ohm anh ngốc bẩm sinh hả?Đây là đường đó ông ck tương lai yêu quý ạ.
- Ck em ns lại nữa đi.Anh mún nghe.Hắn tròn xeo mắt ngạc nhiên
- CKKKKKKK dk chưa?
Hắn vòng tay ôm eo nó hít mùi hương của nó.
- Bỏ ra nào.Người em toàn muuif dầu mỡ ko hà.
- Thơm mà.Nhi anh yêu em.
- Em cx vậy.
hai người cứ như vậy cho đến khi giải quyết xong bữa tối.Hắn bế nó vào phòng đóng cửa lại.Ns vs nó:
- Anh mún em là của anh mãi mãi
Nó nghe vậy lấy hai tay ôm ngực hét:
- anh mún làm gì?Em iu anh nhưng chúng ta còn nhỏ.Đơi khi cuwois đã nha
hắn tiến lại gần nó,nó nhắm chặt mắt lại.Nhưng nó chưa cảm thấy gì hắn đã cười to:
- Haha em nghĩ anh mún gì chứ.Đừng có ns là em mún anh làm đó nha...
- Làm cái đầu anh í.Loại người như anh em nên đề phong.
- Em ngốc lắm đó.Hắn ôm nó lấy một chiếc nhẫn a.Có lẽ mọi ng nghĩ nhẫn chax chắn là kim cương đắt tiền nhưng..
- Hử sao anh lạ tặng em chiếc nhẫn này.
- Nhẫn tư...



