Yêu Em Rồi Đấy
ng vào thành ghế duỗi thẳng chân, lãnh đạm trả lời mắt vẫn không nhìn Trúc Chi.
- Sao lại không liên quan, An An là bạn tôi. Nếu anh dám đem bạn ấy ra làm trò đùa thì tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu.
- Tôi không thật lòng đó em làm gì tôi nào?
Lúc này Thiên Vương mới hướng ánh nhìn sắc lạnh vào Trúc Chi. Câu nói này của anh khiến Trúc Chi nổi giận.
- Đồ điểu, tránh khỏi bạn tôi ngay.
Thiên Vương đứng bậc dậy túm lấy cổ áo Trúc Chi, giọng nói lạnh rít qua từng kẽ răng.
- Em nghĩ mình là ai mà dám nói chuyện với tôi bằng thái độ này?
"Bốp"
Thiên Vương lùi ra sau lấy tay quẹt vệt máu vừa ứa ra nơi khóe miệng sau cú đấm mạnh. Ánh mắt anh hằn lên tia nhìn ác quỷ.
Thanh Phong đứng chắn trước mặt Trúc Chi, hướng đôi mắt lạnh về phía đối phương.
- Đừng chạm vào bạn gái tôi, tốt nhất cậu nên tránh xa cô ấy ra.
Một nụ cười nửa miệng thoáng hiện lên trên gương mặt mà thiên thần đã ngủ quên.
- Vậy cậu cũng nên tránh xa bạn gái tôi ra. Tôi cũng sẽ không bỏ qua nếu cậu chạm vào An An.
Thanh Phong thoáng nhíu mày khi biết Thiên Vương biết được việc mình đi tìm An An hỏi cho ra chuyện.
Khi Thiên Vương rời đi thì Trúc Chi cũng bậc khóc. Hụt hẫng là cảm giác bây giờ của cô, mọi lời giải thích của Phong cô đều không nghe lọt tai. Không chỉ Thiên Vương mà ngay cả Thanh Phong của cô vẫn đang có một sự quan tâm đặc biệt đến An An. Không phải ganh tỵ hay ghen ghét gì An An mà là đau buồn vì đột ngột nhận ra mình không ở vị trí như bấy lâu nay vẫn luôn nghĩ.
Một sự thay đổi thầm lặng nào đó đang diễn ra, quỹ đạo tình cảm đã chệch hướng.
***
Lần thứ bảy Trúc Chi và An An cãi nhau khi nói về Thiên Vương. An An vẫn không chịu tin lời Trúc Chi, cô vẫn một mực khẳng định tình cảm giữa hai người vẫn rất tốt và bằng chứng là đã năm ngày trôi qua.
Thở dài mệt mỏi Trúc Chi bước ra khỏi thư viện sau hàng tiếng đồng hồ ngồi trong ấy mà vẫn không tài nào nhét nổi vào đầu những con chữ. Đang lầm lũi trên cầu thang thì cô vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Thiên Vương và Đăng Khoa.
- Cậu suy nghĩ kĩ chưa?
- Từ trước đến giờ có khi nào bộ não của tôi không làm việc đâu?
- Cậu nghiêm túc chứ? Thấy cậu đối xử với Trúc Chi như vậy tôi cứ tưởng.
- Cậu quên vụ cá cược của chúng ta à? Tôi đã cá là mình sẽ cưa đổ con bé đó.
Trúc Chi thấy lùng bùng lỗ tai, cô không thể tin được những gì mình vừa nghe thấy lại là sự thật. Vậy ra trước giờ tất cả chỉ là trò đùa, trò cá cược. Cô chẳng là gì cả, mọi thứ đều giả dối. Lòng tốt đó, sự quan tâm đó là giả. Tất cả đều là giả, bất giác nước mắt lăn dài. Hụt hẫng.
- Vậy bây giờ cậu bỏ cuộc chơi à? Tôi thắng sao?
- Dễ dàng thế sao?
Thiên Vương nhún vai hướng mắt về phía cô gái đang chết lặng ở góc cầu thang tầng trên. Sải những bước chân dài thoáng trong chớp mắt Thiên Vương và Đăng Khoa đã đứng trước mặt Trúc Chi. Cô giật mình nhanh tay lau đi nước mắt. Thiên Vương bước đến anh nâng cằm cô lên, cười nửa miệng.
- Cậu nhìn đi, tôi là người thắng mới đúng chứ!
Trúc Chi giận run, cô hất tay anh ra.
- Đồ tồi! Anh dám đem tôi ra làm trò đùa?
- Không phải tôi bỏ cuộc mà là cuộc chơi đã kết thúc. Game over!
Lại một nụ cười nhếch môi, Thiên Vương lướt qua Trúc Chi một cách đắc thắng và ngạo nghễ. Trúc Chi bấu chặt mép váy giận đên run rẩy và rồi giận đến tê cứng. Cuối cùng thì anh vẫn là anh - một D.A boy luôn thích đem người khác ra làm trò đùa.
Đăng Khoa khẽ thở dài lắc đầu rồi cũng bước theo cậu bạn thân quỷ quái của mình. Là bạn thân từ bé đến giờ nhưng chưa lần nào anh đoán trước được những suy nghĩ của Thiên Vương. Mặc dù vậy anh vẫn luôn tin bạn mình. Hướng mắt về phía cuối hành lang nơi bóng đen lạ vừa vút qua. Mọi chuyện đã sáng tỏ, giờ thì anh đã hiểu.Trúc Chi ngồi thẫn thờ trong khu vườn trường, đã lâu rồi Trúc Chi không chơi đàn kể từ lúc giận dỗi Phong mà cô đập vỡ cây đàn. Cô nhớ da diết cảm giác được chơi đàn, cảm giác kéo thả vào không gian những giai điệu trầm lắng rồi hòa mình vào đấy để tìm cảm giác yên bình mỗi khi lòng dậy sóng.
Có thể nói trạng thái bây giờ của cô là mệt mỏi. Mệt mỏi vì những sự thật đã được phơi bày sau lớp màn giả dối, mệt mỏi vì những trận cãi vã không đáng có. Thanh Phong của cô càng lúc càng xa xôi khác biệt, lắm lúc cô không thể nào tìm lại sự đồng điệu của tâm hồn như xưa. Là anh hay là cô đã thay đổi?
- Đàn của em đâu? Sao dạo này không thấy em chơi đàn?
Thiên Vương đột ngột xuất hiện anh bước đến ngồi trên thành hồ duỗi thẳng chân , mắt hướng vào không gian xa xôi. Trúc Chi nghe thấy nhưng chẳng buồn quay lại nhìn và cũng chẳng buồn mở miệng trả lời.
- Hỏi em đấy? Sao không trả lời?
Trúc Chi vẫn im lặng.
- Tập đoàn nhà tôi có đầu tư cho ba dự án lớn của công ty nhà em, chỉ cần tôi lên tiếng hủy đầu tư một dự án thì cũng đủ khiến gia đình em điêu đứng. Tôi không chắc ba và anh trai em có thể xoay sở nổi. Cho em một cơ hội cuối trả lời.
Thiên Vương nói nhưng mắt vẫn không nhìn về phía Trúc Chi.
Dù rất giận nhưng Trúc Chi vẫn phải dẹp bỏ tính ương bướng của mình sang một bên khi cô nhớ đến lời của ba và anh hai. "Đừng chọc giận họ nếu không chúng ta khó lòng mà yên ổn". Thật ra ba và anh hai Trúc Chi nói câu nói này chủ yếu là muốn thử xem phản ứng của cô như thế nào.
- Vỡ rồi!
- Gì? Sao lại vỡ?
- Thưa đại thiếu gia tôi đập vỡ rồi.
Lúc bấy giờ Thiên Vương mới quay sang, anh nhìn Trúc Chi bằng ánh mắt giận dữ. Anh quát lớn khiến cô giật mình tròn mắt.
- Rốt cuộc em làm cái quái gì thế hả? Em là người chơi đàn hay đập đàn?
- Thì....mà việc gì anh phải hét to thế? Đàn của tôi thì làm gì là quyền của tôi.
Thiên Vương quăng ánh nhìn sắc lẻm về phía cô, buông một tiếng "Hừ!" rồi lạnh lùng bỏ đi. Cùng lúc đó Thanh Phong cũng vừa bước đến.
- Cậu ấy nói gì với em thế?
- Không có gì. Đột nhiên anh ta hỏi em sao không chơi đàn nữa.
- Em nói thật?
Thanh Phong nhíu mày tỏ ý nghi ngờ.
- Anh lại nữa rồi. Từ bao giờ anh mất niềm tin nơi em thế?
Thanh Phong thở hắt ra anh ngồi xuống cạnh Trúc Chi đưa tay vặn nắp chai nước suối rồi đưa cho cô. Anh không hề hay biết rằng hành động vừa rồi của mình đã khiến Trúc Chi ngạc nhiên đến hoài nghi.
- Anh....?
- Gì thế em?
- À...không...không có gì.
Vô tình Trúc Chi chạm vào sợi dây chuyền để rồi đột ngột thấy lòng dậy sóng. Cô cứ nhìn anh, một ánh nhìn lạ lẫm đan xen và phức tạp giữa những xúc cảm lẫn lộn. Trước giờ Thanh Phong không bao giờ thuận tay trái vậy mà lúc nãy anh dùng tay trái để mở nắp chai nước. Cô đang cố tìm kiếm lí do để buộc mình tin rằng mọi chuyện vẫn ổn, anh vẫn là anh là Thanh Phong của cô như ngày nào. Đây chỉ chuyện bình thường thôi, không sao hết.
Tần ngần lúc lâu Trúc Chi thỏ thẻ lên tiếng.
- Mai anh đưa em đi xem phim kinh dị nhé!
- Sao tự dưng lại muốn đi xem thể loại đó? Em không sợ à?
Đôi mắt trong mở to ngạc nhiên, tim bắt đầu run lên. Lo sợ lại choáng ngộp tâm hồn.
- Em..em muốn đi xem.
- Ừ! Nếu em thích mai anh sẽ đưa em đi xem.
Thanh Phong vui vẻ đồng ý nhưng anh đâu ngờ rằng mình vừa phạm một sai lầm lớn. Lần thứ hai anh để lộ sơ hở của mình.
Trúc Chi thấy nghẹn lời trước biểu hiện của anh. Những cơn bão lòng lại cuộn sóng. Từ trước đến giờ chưa lần nào cô xem phim kinh dị một phầ...
- Sao lại không liên quan, An An là bạn tôi. Nếu anh dám đem bạn ấy ra làm trò đùa thì tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu.
- Tôi không thật lòng đó em làm gì tôi nào?
Lúc này Thiên Vương mới hướng ánh nhìn sắc lạnh vào Trúc Chi. Câu nói này của anh khiến Trúc Chi nổi giận.
- Đồ điểu, tránh khỏi bạn tôi ngay.
Thiên Vương đứng bậc dậy túm lấy cổ áo Trúc Chi, giọng nói lạnh rít qua từng kẽ răng.
- Em nghĩ mình là ai mà dám nói chuyện với tôi bằng thái độ này?
"Bốp"
Thiên Vương lùi ra sau lấy tay quẹt vệt máu vừa ứa ra nơi khóe miệng sau cú đấm mạnh. Ánh mắt anh hằn lên tia nhìn ác quỷ.
Thanh Phong đứng chắn trước mặt Trúc Chi, hướng đôi mắt lạnh về phía đối phương.
- Đừng chạm vào bạn gái tôi, tốt nhất cậu nên tránh xa cô ấy ra.
Một nụ cười nửa miệng thoáng hiện lên trên gương mặt mà thiên thần đã ngủ quên.
- Vậy cậu cũng nên tránh xa bạn gái tôi ra. Tôi cũng sẽ không bỏ qua nếu cậu chạm vào An An.
Thanh Phong thoáng nhíu mày khi biết Thiên Vương biết được việc mình đi tìm An An hỏi cho ra chuyện.
Khi Thiên Vương rời đi thì Trúc Chi cũng bậc khóc. Hụt hẫng là cảm giác bây giờ của cô, mọi lời giải thích của Phong cô đều không nghe lọt tai. Không chỉ Thiên Vương mà ngay cả Thanh Phong của cô vẫn đang có một sự quan tâm đặc biệt đến An An. Không phải ganh tỵ hay ghen ghét gì An An mà là đau buồn vì đột ngột nhận ra mình không ở vị trí như bấy lâu nay vẫn luôn nghĩ.
Một sự thay đổi thầm lặng nào đó đang diễn ra, quỹ đạo tình cảm đã chệch hướng.
***
Lần thứ bảy Trúc Chi và An An cãi nhau khi nói về Thiên Vương. An An vẫn không chịu tin lời Trúc Chi, cô vẫn một mực khẳng định tình cảm giữa hai người vẫn rất tốt và bằng chứng là đã năm ngày trôi qua.
Thở dài mệt mỏi Trúc Chi bước ra khỏi thư viện sau hàng tiếng đồng hồ ngồi trong ấy mà vẫn không tài nào nhét nổi vào đầu những con chữ. Đang lầm lũi trên cầu thang thì cô vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Thiên Vương và Đăng Khoa.
- Cậu suy nghĩ kĩ chưa?
- Từ trước đến giờ có khi nào bộ não của tôi không làm việc đâu?
- Cậu nghiêm túc chứ? Thấy cậu đối xử với Trúc Chi như vậy tôi cứ tưởng.
- Cậu quên vụ cá cược của chúng ta à? Tôi đã cá là mình sẽ cưa đổ con bé đó.
Trúc Chi thấy lùng bùng lỗ tai, cô không thể tin được những gì mình vừa nghe thấy lại là sự thật. Vậy ra trước giờ tất cả chỉ là trò đùa, trò cá cược. Cô chẳng là gì cả, mọi thứ đều giả dối. Lòng tốt đó, sự quan tâm đó là giả. Tất cả đều là giả, bất giác nước mắt lăn dài. Hụt hẫng.
- Vậy bây giờ cậu bỏ cuộc chơi à? Tôi thắng sao?
- Dễ dàng thế sao?
Thiên Vương nhún vai hướng mắt về phía cô gái đang chết lặng ở góc cầu thang tầng trên. Sải những bước chân dài thoáng trong chớp mắt Thiên Vương và Đăng Khoa đã đứng trước mặt Trúc Chi. Cô giật mình nhanh tay lau đi nước mắt. Thiên Vương bước đến anh nâng cằm cô lên, cười nửa miệng.
- Cậu nhìn đi, tôi là người thắng mới đúng chứ!
Trúc Chi giận run, cô hất tay anh ra.
- Đồ tồi! Anh dám đem tôi ra làm trò đùa?
- Không phải tôi bỏ cuộc mà là cuộc chơi đã kết thúc. Game over!
Lại một nụ cười nhếch môi, Thiên Vương lướt qua Trúc Chi một cách đắc thắng và ngạo nghễ. Trúc Chi bấu chặt mép váy giận đên run rẩy và rồi giận đến tê cứng. Cuối cùng thì anh vẫn là anh - một D.A boy luôn thích đem người khác ra làm trò đùa.
Đăng Khoa khẽ thở dài lắc đầu rồi cũng bước theo cậu bạn thân quỷ quái của mình. Là bạn thân từ bé đến giờ nhưng chưa lần nào anh đoán trước được những suy nghĩ của Thiên Vương. Mặc dù vậy anh vẫn luôn tin bạn mình. Hướng mắt về phía cuối hành lang nơi bóng đen lạ vừa vút qua. Mọi chuyện đã sáng tỏ, giờ thì anh đã hiểu.Trúc Chi ngồi thẫn thờ trong khu vườn trường, đã lâu rồi Trúc Chi không chơi đàn kể từ lúc giận dỗi Phong mà cô đập vỡ cây đàn. Cô nhớ da diết cảm giác được chơi đàn, cảm giác kéo thả vào không gian những giai điệu trầm lắng rồi hòa mình vào đấy để tìm cảm giác yên bình mỗi khi lòng dậy sóng.
Có thể nói trạng thái bây giờ của cô là mệt mỏi. Mệt mỏi vì những sự thật đã được phơi bày sau lớp màn giả dối, mệt mỏi vì những trận cãi vã không đáng có. Thanh Phong của cô càng lúc càng xa xôi khác biệt, lắm lúc cô không thể nào tìm lại sự đồng điệu của tâm hồn như xưa. Là anh hay là cô đã thay đổi?
- Đàn của em đâu? Sao dạo này không thấy em chơi đàn?
Thiên Vương đột ngột xuất hiện anh bước đến ngồi trên thành hồ duỗi thẳng chân , mắt hướng vào không gian xa xôi. Trúc Chi nghe thấy nhưng chẳng buồn quay lại nhìn và cũng chẳng buồn mở miệng trả lời.
- Hỏi em đấy? Sao không trả lời?
Trúc Chi vẫn im lặng.
- Tập đoàn nhà tôi có đầu tư cho ba dự án lớn của công ty nhà em, chỉ cần tôi lên tiếng hủy đầu tư một dự án thì cũng đủ khiến gia đình em điêu đứng. Tôi không chắc ba và anh trai em có thể xoay sở nổi. Cho em một cơ hội cuối trả lời.
Thiên Vương nói nhưng mắt vẫn không nhìn về phía Trúc Chi.
Dù rất giận nhưng Trúc Chi vẫn phải dẹp bỏ tính ương bướng của mình sang một bên khi cô nhớ đến lời của ba và anh hai. "Đừng chọc giận họ nếu không chúng ta khó lòng mà yên ổn". Thật ra ba và anh hai Trúc Chi nói câu nói này chủ yếu là muốn thử xem phản ứng của cô như thế nào.
- Vỡ rồi!
- Gì? Sao lại vỡ?
- Thưa đại thiếu gia tôi đập vỡ rồi.
Lúc bấy giờ Thiên Vương mới quay sang, anh nhìn Trúc Chi bằng ánh mắt giận dữ. Anh quát lớn khiến cô giật mình tròn mắt.
- Rốt cuộc em làm cái quái gì thế hả? Em là người chơi đàn hay đập đàn?
- Thì....mà việc gì anh phải hét to thế? Đàn của tôi thì làm gì là quyền của tôi.
Thiên Vương quăng ánh nhìn sắc lẻm về phía cô, buông một tiếng "Hừ!" rồi lạnh lùng bỏ đi. Cùng lúc đó Thanh Phong cũng vừa bước đến.
- Cậu ấy nói gì với em thế?
- Không có gì. Đột nhiên anh ta hỏi em sao không chơi đàn nữa.
- Em nói thật?
Thanh Phong nhíu mày tỏ ý nghi ngờ.
- Anh lại nữa rồi. Từ bao giờ anh mất niềm tin nơi em thế?
Thanh Phong thở hắt ra anh ngồi xuống cạnh Trúc Chi đưa tay vặn nắp chai nước suối rồi đưa cho cô. Anh không hề hay biết rằng hành động vừa rồi của mình đã khiến Trúc Chi ngạc nhiên đến hoài nghi.
- Anh....?
- Gì thế em?
- À...không...không có gì.
Vô tình Trúc Chi chạm vào sợi dây chuyền để rồi đột ngột thấy lòng dậy sóng. Cô cứ nhìn anh, một ánh nhìn lạ lẫm đan xen và phức tạp giữa những xúc cảm lẫn lộn. Trước giờ Thanh Phong không bao giờ thuận tay trái vậy mà lúc nãy anh dùng tay trái để mở nắp chai nước. Cô đang cố tìm kiếm lí do để buộc mình tin rằng mọi chuyện vẫn ổn, anh vẫn là anh là Thanh Phong của cô như ngày nào. Đây chỉ chuyện bình thường thôi, không sao hết.
Tần ngần lúc lâu Trúc Chi thỏ thẻ lên tiếng.
- Mai anh đưa em đi xem phim kinh dị nhé!
- Sao tự dưng lại muốn đi xem thể loại đó? Em không sợ à?
Đôi mắt trong mở to ngạc nhiên, tim bắt đầu run lên. Lo sợ lại choáng ngộp tâm hồn.
- Em..em muốn đi xem.
- Ừ! Nếu em thích mai anh sẽ đưa em đi xem.
Thanh Phong vui vẻ đồng ý nhưng anh đâu ngờ rằng mình vừa phạm một sai lầm lớn. Lần thứ hai anh để lộ sơ hở của mình.
Trúc Chi thấy nghẹn lời trước biểu hiện của anh. Những cơn bão lòng lại cuộn sóng. Từ trước đến giờ chưa lần nào cô xem phim kinh dị một phầ...



