Đọc Truyện Teen - Độc Chiếm Full
n mãi, như một chứng nhân. Vậy tại sao khi đứng trước thực tại cô vẫn không thể nhận ra? Đây là người đàn bà như thế nào?
Còn chưa kịp nói gì tiếp theo thì tất cả đã thấy Cát Vũ hùng hổ lao đến. Những tưởng cậu sẽ cho người đàn ông đã ân ái với mẹ cậu kia một trận ra trò thì chỉ thấy cậu lôi xềnh xệch ông ta ra ngoài cổng rồi đóng cổng vào. Cát Vũ dựa người vào chiếc cổng lớn, lưng cậu dù có rộng lớn đến đâu thì cũng bị nó nuốt chửng dễ dàng. Cát Vũ ngồi phịch xuống như cái tâm trạng đang rơi rồi lại bị dừng lại lơ lửng gữa không trung. Cậu gục mặt vào khoảng cách giữa hai đầu gối tạo ra. Đôi vai rộng lớn đã từng cao ngạo trước bao nhiêu kẻ nhưng sao giờ đây lại cô đơn và đầy đau khổ bỗng rung lên bần bật. Một giọt nước mắt khẽ rớt xuống. Chưa bao giờ cậu nghĩ là mình sẽ khóc vì người mẹ cảu mình, người mẹ đã không quan tâm đến cảm xúc của cậu mà đi hết với người đàn ông này với người đàn ông khác. Cậu chỉ biết rằng cậu khóc là do Nhân Mĩ. Kí ức của cô ấy về mẹ cậu có lẽ đã bị sụp đổ rồi. Biết làm sao đây? Cô ấy có cảm thấy an toàn khi yêu một con người có mẹ đã "hồng hạnh xuất tường" suốt bao nhiêu năm qua? Cô ấy có chấp nhận một thằng người yêu có bố luôn cặp kè với bao cô gái có tuổi tỉ lệ nghịch với cả tuổi của ông ấy? Thật xót xavà nhục nhã. cô ấy sẽ nghĩ cậu là một người như thế nào?
Một bàn tay đặt vào lưng cậu vỗ nhẹ, một cái ôm nhẹ nhàng và một giọng nói nhẹ nhàng cũng đủ trấn an Cát Vũ phần nào:
- Đừng như vậy. Trông anh như trẻ con ấy.
Cát Vũ vòng tay ôm chặt lại Nhân Mĩ. Cô ấy nhỏ bé lọt thỏm trong vòng tay cậu, nhưng sao cậu lại có cảm giác bờ vai cô ấy rộng lớn như vậy? Đủ che chắn cho cậu những cơn đau về mặt tinh thần đang không ngừng ồ ạt kéo đến. Cát Vũ nói trong khi nước mắt vẫn không ngừng chảy:
- Em đừng nhìn tôi...
- Em đâu có nhìn anh, trông anh lúc này xấu chết đi được. Em không thèm nhìn đâu.
- Đừng an ủi tôi.
- Em mà không an ủi anh thì anh khóc rửa trôi cả em thì sao?
Cát Vũ càng ôm chặt hơn. Cậu có thể cảm thấy bờ vai ấm rồi lại chuyển sang lạnh với những giọt nước mắt của Nhân Mĩ. Cô ấy lúc nào cũng vậy, luôn quan tâm đến người khác mà không thèm để ý đến tâm trạng của bản thân, cho dù nó cũng chẳng tốt đẹp gì. Rồi như lấy lại được tinh thần, cậu buông cô ra rồi kéo tay cô đi vào nhà.
Người mẹ của cậu vẫn đang ngồi chờ cậu bước vào nhà. Ba tách trà đã được bà sai quản gia chuẩn bị đầy đủ và một chút bánh đậu xanh nữa. Thấy Cát Vũ và người con gái kia bước vào bà khẽ mỉm cười. Trong thâm tâm tự hỏi có gặp người con gái này ở đâu qua.
- Con trai. Cuối cùng thì con cũng chịu về nhà.
Nhân Mĩ cúi người xuống lễ phép:
- Cháu chào bác. Cháu là Nhân Mĩ, bác còn nhớ cháu chứ ạ?
Bà Vy chợt khựng người lại. Vậy là cảm giác bất an của bà đã đúng. Là cô ta, đứa con gái của Nhân Trịnh và Thiệu Vân. Bao nhiêu năm qua bà vẫn đang chờ đợi nó đến cướp lại gia sản vốn là của gia đình nó. Và cuối cùng nó cũng quay trở lại rồi. Hơn nữa lại con tay trong tay với đứa con trai của bà. Đúng là mánh khóe trả thù cũng không tồi.
- Tất nhiên là tôi còn nhớ. Cô ngồi đi.
Nhân Mĩ thoáng buồn bã vì cách xưng hô của bác Vy bây giờ cũng khác với ngày xưa. Hoàn toàn giống như người xa lạ. Cô ngồi xuống bên cạnh Cát Vũ. Ánh mắt của anh vẫn không rời khỏi cô như để bảo vệ cô khỏi sự soi xét của cả bà quản gia lẫn bác Vy. Có lẽ bác Vy bây giờ đã không còn là bác Vy của ngày xưa nữa rồi. Cô nên dổi cách xưng hô trong ý nghĩ của mình.
Nhưng Nhân Mĩ đâu biết rằng, quá khứ và thực tại luôn luôn song hành. Người đàn bà này vẫn là người đàn bà của xưa kia. Không hề thay đổi, chỉ khác là xưa kia bà ta đã dùng vỏ bọc quá dày mà thôi.
Cát Vũ không thèm nhìn người mẹ đang ngồi trước mặt mình, cậu đưa tay với lấy tách trà đang bốc khói trắng nghi ngút trên mặt bàn. Đưa tay khuấy nhẹ khiến nước trà bị xoáy thành một hình vòng tròn. Cứ thế đuổi nhau, nhưng không bao giờ bắt được nhau.
- Nhân Mĩ sau này sẽ là vợ con.
Nhân Mĩ quay sang phía Cát Vũ ngạc nhiên. cô không nghĩ là anh đưa cô đến đây là để tuyên bố chứ không phải là để thông báo.
Bà Vy vẫn bình thản. Bà với lấy một chiếc bánh và nhẹ nhàng bỏ vào khuôn miệng. Rồi mỉm cười, nụ cười đầy ẩn ý:
- Con trai. Con quả quyết thế sao?
- Phải.
- Vậy con không nghĩ là trước mặt còn bao nhiêu người sao?
Cát vũ nhếch mép cười. Cậu dựa người vào ghế rồi nói vẻ bình thản cũng chẳng khác gì mẹ của mình:
- Họ đã không tôn trọng con cái thì con cũng đâu cần tôn trọng họ.
- Con...
Bà Vy tức giận trước câu nói của Cát vũ.
Nhân Mĩ sợ hãi lay cánh tay Cát Vũ. Cô liếc mắt dò xét sự giận dữ của người đàn bà trước mặt:
- Anh Vũ. Đừng vô lễ với mẹ anh như vậy.
Bà Vy kiềm chế được sự giận dữ của mình thì nhếch mép cười nói với Nhân Mĩ:
- Con trai tôi không đến lượt cô dạy bảo đâu.
- Bác Vy.- Nhân Mĩ chỉ có thể gọi tên người đàn bà đã đổi thay này.
- Đừng gọi tên tôi tùy tiện như vậy. Tôi cũng nói luôn, cô yêu Cát Vũ nhà tôi là vì mục đích gì?
Cát vũ như sợ hãi cái điều mà mẹ sắp nói. Cậu kéo tay Nhân Mĩ đứng lên hất hàm nói:
- Mẹ đừng có nói linh tinh. Con đã nói rồi, sau này cô ấy sẽ là vợ con.
Bà Vy cũng đứng dậy theo nói với sự khẳng định:
- Mẹ không cho phép. Đứa con gái này không đủ tư cách.
Cát Vũ đạp đổ chiếc bàn khiến bà quản gia và Nhân Mĩ kinh hãi. Cô bám chặt lấy cánh tay Cát Vũ.
- Mẹ dựa vào đâu?
- Mẹ đã chọn cho con rồi, Bảo An sẽ là vợ con. Nó mới xứng đáng.
Nhân Mĩ như cảm thấy có hàng ngàn mũi dao đang cắm vào trái tim mình. Sao lại thành ra như vậy? Cô không được chấp nhận.
Cát Vũ dùng đôi mắt lạnh như băng của mình nhìn mẹ. Như để uy hiếp bà. Nhưng tất nhiên bà Vy cũng không phải vừa. Đôi mắt quyến rũ của bà cũng có thể đốt cháy mọi thứ trước mặt.
- Bảo An chẳng là gì đối với con.
- Nhưng nó quan trọng với mẹ. Cưới nó công ti có thể phát triển mà không bị ai cướp mất.
Câu nói này có ý ám chỉ Nhân Mĩ. Tuy nhiên, cô vẫn không hay biết. Chỉ biết sợ hãi nhìn hai mẹ con họ cãi nhau vì cô mà thôi. Có phải cô yêu Cát Vũ là một sai lầm?
Cát Vũ nhếch mép cười nhạt:
- Phải rồi. Mẹ có bao giờ quan tâm đến đứa con này đâu? Ngay cả khi nó bị xã hội đen tìm đến thì mẹ vẫn bình chân mà đến gần những người đàn ông khác. Phải không?
Bà Vy nghe vậy vội hốt hoảng:
- Xã hội đen? con lại gây ra chuyện gì rồi?
- Không cần mẹ phải lo.
Nói rồi cậu thô bạo kéo Nhân Mĩ đi trong ánh mắt tức giận của mẹ. Cậu không cho phép, không cho phép ai ngăn cách cậu và Nhân Mĩ. Và cả đời này cậu sẽ không yêu ai ngoài cô ấy.
Bà Vy đứng lặng hồi lâu rồi cúi xuống nhặt mấy chiếc bánh đậu xanh đang vung vãi dưới đất. Rồi dùng khớp của mấy ngón tay bóp nát những chiếc bánh ấy trong ánh mắt đầy thù hận. Bà quay...
Còn chưa kịp nói gì tiếp theo thì tất cả đã thấy Cát Vũ hùng hổ lao đến. Những tưởng cậu sẽ cho người đàn ông đã ân ái với mẹ cậu kia một trận ra trò thì chỉ thấy cậu lôi xềnh xệch ông ta ra ngoài cổng rồi đóng cổng vào. Cát Vũ dựa người vào chiếc cổng lớn, lưng cậu dù có rộng lớn đến đâu thì cũng bị nó nuốt chửng dễ dàng. Cát Vũ ngồi phịch xuống như cái tâm trạng đang rơi rồi lại bị dừng lại lơ lửng gữa không trung. Cậu gục mặt vào khoảng cách giữa hai đầu gối tạo ra. Đôi vai rộng lớn đã từng cao ngạo trước bao nhiêu kẻ nhưng sao giờ đây lại cô đơn và đầy đau khổ bỗng rung lên bần bật. Một giọt nước mắt khẽ rớt xuống. Chưa bao giờ cậu nghĩ là mình sẽ khóc vì người mẹ cảu mình, người mẹ đã không quan tâm đến cảm xúc của cậu mà đi hết với người đàn ông này với người đàn ông khác. Cậu chỉ biết rằng cậu khóc là do Nhân Mĩ. Kí ức của cô ấy về mẹ cậu có lẽ đã bị sụp đổ rồi. Biết làm sao đây? Cô ấy có cảm thấy an toàn khi yêu một con người có mẹ đã "hồng hạnh xuất tường" suốt bao nhiêu năm qua? Cô ấy có chấp nhận một thằng người yêu có bố luôn cặp kè với bao cô gái có tuổi tỉ lệ nghịch với cả tuổi của ông ấy? Thật xót xavà nhục nhã. cô ấy sẽ nghĩ cậu là một người như thế nào?
Một bàn tay đặt vào lưng cậu vỗ nhẹ, một cái ôm nhẹ nhàng và một giọng nói nhẹ nhàng cũng đủ trấn an Cát Vũ phần nào:
- Đừng như vậy. Trông anh như trẻ con ấy.
Cát Vũ vòng tay ôm chặt lại Nhân Mĩ. Cô ấy nhỏ bé lọt thỏm trong vòng tay cậu, nhưng sao cậu lại có cảm giác bờ vai cô ấy rộng lớn như vậy? Đủ che chắn cho cậu những cơn đau về mặt tinh thần đang không ngừng ồ ạt kéo đến. Cát Vũ nói trong khi nước mắt vẫn không ngừng chảy:
- Em đừng nhìn tôi...
- Em đâu có nhìn anh, trông anh lúc này xấu chết đi được. Em không thèm nhìn đâu.
- Đừng an ủi tôi.
- Em mà không an ủi anh thì anh khóc rửa trôi cả em thì sao?
Cát Vũ càng ôm chặt hơn. Cậu có thể cảm thấy bờ vai ấm rồi lại chuyển sang lạnh với những giọt nước mắt của Nhân Mĩ. Cô ấy lúc nào cũng vậy, luôn quan tâm đến người khác mà không thèm để ý đến tâm trạng của bản thân, cho dù nó cũng chẳng tốt đẹp gì. Rồi như lấy lại được tinh thần, cậu buông cô ra rồi kéo tay cô đi vào nhà.
Người mẹ của cậu vẫn đang ngồi chờ cậu bước vào nhà. Ba tách trà đã được bà sai quản gia chuẩn bị đầy đủ và một chút bánh đậu xanh nữa. Thấy Cát Vũ và người con gái kia bước vào bà khẽ mỉm cười. Trong thâm tâm tự hỏi có gặp người con gái này ở đâu qua.
- Con trai. Cuối cùng thì con cũng chịu về nhà.
Nhân Mĩ cúi người xuống lễ phép:
- Cháu chào bác. Cháu là Nhân Mĩ, bác còn nhớ cháu chứ ạ?
Bà Vy chợt khựng người lại. Vậy là cảm giác bất an của bà đã đúng. Là cô ta, đứa con gái của Nhân Trịnh và Thiệu Vân. Bao nhiêu năm qua bà vẫn đang chờ đợi nó đến cướp lại gia sản vốn là của gia đình nó. Và cuối cùng nó cũng quay trở lại rồi. Hơn nữa lại con tay trong tay với đứa con trai của bà. Đúng là mánh khóe trả thù cũng không tồi.
- Tất nhiên là tôi còn nhớ. Cô ngồi đi.
Nhân Mĩ thoáng buồn bã vì cách xưng hô của bác Vy bây giờ cũng khác với ngày xưa. Hoàn toàn giống như người xa lạ. Cô ngồi xuống bên cạnh Cát Vũ. Ánh mắt của anh vẫn không rời khỏi cô như để bảo vệ cô khỏi sự soi xét của cả bà quản gia lẫn bác Vy. Có lẽ bác Vy bây giờ đã không còn là bác Vy của ngày xưa nữa rồi. Cô nên dổi cách xưng hô trong ý nghĩ của mình.
Nhưng Nhân Mĩ đâu biết rằng, quá khứ và thực tại luôn luôn song hành. Người đàn bà này vẫn là người đàn bà của xưa kia. Không hề thay đổi, chỉ khác là xưa kia bà ta đã dùng vỏ bọc quá dày mà thôi.
Cát Vũ không thèm nhìn người mẹ đang ngồi trước mặt mình, cậu đưa tay với lấy tách trà đang bốc khói trắng nghi ngút trên mặt bàn. Đưa tay khuấy nhẹ khiến nước trà bị xoáy thành một hình vòng tròn. Cứ thế đuổi nhau, nhưng không bao giờ bắt được nhau.
- Nhân Mĩ sau này sẽ là vợ con.
Nhân Mĩ quay sang phía Cát Vũ ngạc nhiên. cô không nghĩ là anh đưa cô đến đây là để tuyên bố chứ không phải là để thông báo.
Bà Vy vẫn bình thản. Bà với lấy một chiếc bánh và nhẹ nhàng bỏ vào khuôn miệng. Rồi mỉm cười, nụ cười đầy ẩn ý:
- Con trai. Con quả quyết thế sao?
- Phải.
- Vậy con không nghĩ là trước mặt còn bao nhiêu người sao?
Cát vũ nhếch mép cười. Cậu dựa người vào ghế rồi nói vẻ bình thản cũng chẳng khác gì mẹ của mình:
- Họ đã không tôn trọng con cái thì con cũng đâu cần tôn trọng họ.
- Con...
Bà Vy tức giận trước câu nói của Cát vũ.
Nhân Mĩ sợ hãi lay cánh tay Cát Vũ. Cô liếc mắt dò xét sự giận dữ của người đàn bà trước mặt:
- Anh Vũ. Đừng vô lễ với mẹ anh như vậy.
Bà Vy kiềm chế được sự giận dữ của mình thì nhếch mép cười nói với Nhân Mĩ:
- Con trai tôi không đến lượt cô dạy bảo đâu.
- Bác Vy.- Nhân Mĩ chỉ có thể gọi tên người đàn bà đã đổi thay này.
- Đừng gọi tên tôi tùy tiện như vậy. Tôi cũng nói luôn, cô yêu Cát Vũ nhà tôi là vì mục đích gì?
Cát vũ như sợ hãi cái điều mà mẹ sắp nói. Cậu kéo tay Nhân Mĩ đứng lên hất hàm nói:
- Mẹ đừng có nói linh tinh. Con đã nói rồi, sau này cô ấy sẽ là vợ con.
Bà Vy cũng đứng dậy theo nói với sự khẳng định:
- Mẹ không cho phép. Đứa con gái này không đủ tư cách.
Cát Vũ đạp đổ chiếc bàn khiến bà quản gia và Nhân Mĩ kinh hãi. Cô bám chặt lấy cánh tay Cát Vũ.
- Mẹ dựa vào đâu?
- Mẹ đã chọn cho con rồi, Bảo An sẽ là vợ con. Nó mới xứng đáng.
Nhân Mĩ như cảm thấy có hàng ngàn mũi dao đang cắm vào trái tim mình. Sao lại thành ra như vậy? Cô không được chấp nhận.
Cát Vũ dùng đôi mắt lạnh như băng của mình nhìn mẹ. Như để uy hiếp bà. Nhưng tất nhiên bà Vy cũng không phải vừa. Đôi mắt quyến rũ của bà cũng có thể đốt cháy mọi thứ trước mặt.
- Bảo An chẳng là gì đối với con.
- Nhưng nó quan trọng với mẹ. Cưới nó công ti có thể phát triển mà không bị ai cướp mất.
Câu nói này có ý ám chỉ Nhân Mĩ. Tuy nhiên, cô vẫn không hay biết. Chỉ biết sợ hãi nhìn hai mẹ con họ cãi nhau vì cô mà thôi. Có phải cô yêu Cát Vũ là một sai lầm?
Cát Vũ nhếch mép cười nhạt:
- Phải rồi. Mẹ có bao giờ quan tâm đến đứa con này đâu? Ngay cả khi nó bị xã hội đen tìm đến thì mẹ vẫn bình chân mà đến gần những người đàn ông khác. Phải không?
Bà Vy nghe vậy vội hốt hoảng:
- Xã hội đen? con lại gây ra chuyện gì rồi?
- Không cần mẹ phải lo.
Nói rồi cậu thô bạo kéo Nhân Mĩ đi trong ánh mắt tức giận của mẹ. Cậu không cho phép, không cho phép ai ngăn cách cậu và Nhân Mĩ. Và cả đời này cậu sẽ không yêu ai ngoài cô ấy.
Bà Vy đứng lặng hồi lâu rồi cúi xuống nhặt mấy chiếc bánh đậu xanh đang vung vãi dưới đất. Rồi dùng khớp của mấy ngón tay bóp nát những chiếc bánh ấy trong ánh mắt đầy thù hận. Bà quay...



